Chương 61: Tiếp tục tuần trăng mật

Edit: Byun

Beta: Nhan Tịch, TH

Một con sói gầy đói bụng đã nhiều năm, khai trai là loại trải nghiệm thế nào? Cố Văn Tư lần đầu tiên biết được, cái gì gọi là không xuống được giường.

Đang ăn đồ ăn vặt, sói tăm tia chằm chằm.

Thu dọn quần áo, sói cũng theo đuôi.

Chuẩn bị ra ngoài mua đồ, con sói ấy lại nhào lên người cô.

"Đừng... Bụng em đang đau!" Cố Văn Tư chống cự, đẩy ngực anh ra. Chút sức lực này của cô giống như lấy trứng chọi đá, một bàn tay của Du Việt nắm lấy hai cổ tay cô đặt qua một bên, tay kia rất thuận lợi trượt vào trong vạt áo của cô.

"Chỗ nào đau? Để anh sờ thử."

Bàn tay to ấm áp thong thả lại rất có lực xoa nắn phần thịt mềm mại trên bụng cô, khiến cô vừa ngứa vừa sợ lại có chút chờ mong.

Cố Văn Tư nước mắt lưng tròng, lông tơ trên người dựng đứng cả lên: "Anh đừng..."

"Văn Tư, em không để ý anh 7 năm trời, dù sao cũng phải bù lại cho anh." Du Việt ra vẻ đáng thương, ngay cả hình tượng cũng không cần, đưa đầu đến trước mặt cô hệt như con chó lớn. Ánh mắt này làm Cố Văn Tư cảm thấy dường như chính cô đang giả bộ đứng đắn.

Cô nhìn qua chỗ khác, nói dối: "Em... Khụ, nhiều lần quá, em không thoải mái."

"Ừm..." Anh cười xấu xa ngâm nga một tiếng, bỗng nhiên lật người nằm ngửa trên giường, cánh tay dài bắt lấy kéo cô qua, "Vậy em ở trên?"

Cô rất giống một con vật nhỏ nằm sấp trên ngực anh, hai chân kẹp eo anh, phía dưới mông là cơ bụng rắn chắc, rõ ràng cả hai đều đang mặc quần áo, Cố Văn Tư cảm thấy: Tại sao bỗng nhiên lại mờ ám nữa rồi.

"Đừng nhúc nhích." Cô giãy giụa xoay vài cái, lập tức người nằm ở dưới nét mặt không đúng lắm. Hai đầu gối anh chống lên, hai bên lại càng kề sát nhau hơn, một chút phản ứng của cơ thể đều nhận thấy rõ ràng.

Du Việt nâng cô dậy, để cho Cố Văn Tư ngồi một mình trên bụng anh, vùi đầu vào hõm vai cô hít thở thật sâu, vừa tinh tế liếm cắn vành tai cô, hai tay trượt vào từ sau lưng, chạm vào vòng eo nóng bỏng.

Cố Văn Tư bị chọc cho mặt đỏ tai hồng, cô chống tay trên bả vai anh giãy giụa nửa ngày cũng không trèo xuống được. Lúc sau đến lượt hiến dâng hai cánh môi, bị nâng gáy hôn sâu cả buổi, nếu không phải cô chủ động xin tha, không chừng lại muốn tiếp tục tới lúc trời tối.

Khi hai người mặc xong quần áo xuống lầu đã là giữa trưa.

"Hiếm khi lên tỉnh, em cũng chưa đi dạo nhiều ở Thăng Thành, luôn ở trong phòng làm vớ vẩn, thật lãng phí." Cố Văn Tư vỗ về con sói chưa được ăn no, lặng lẽ nắm tay anh.

Du Việt nghiêng người dựa trên tường thang máy, chắn dòng người ở phía bên ngoài cho cô, nghe vậy cụp mắt xuống nhìn, bàn tay to vòng qua bả vai, kéo người cô lại.

"Em muốn đi chỗ nào, anh đi với em."

"Được."

Khi tới nhà hàng ở một tầng nào đó, trong nháy mắt, một đám người xôn xao đi ra ngoài, không gian trong thang máy lập tức thoáng đãng hơn. Cố Văn Tư đứng đối diện với vách tường sáng loáng, sửa sang lại quần áo, cô đang mặc chính là chiếc váy mà giám đốc Du. Những bông hoa ren được đính không theo trật tự nào, trông đầy lãng mạn, rất phù hợp với cảnh ở Thăng Thành. Kết hợp với giày xăng-̣đan đế bằng thoải mái, thậm chí ngay cả kích cỡ giày của cô anh mua cũng rất chuẩn.

Lúc Cố Văn Tư soi gương trang điểm lại, Du tổng lại khoanh tay đứng bên cạnh nhìn cô, thang máy chậm rì rì đi xuống, nhưng mà chỉ vài giây, ánh mắt của anh khiến cô rất không thoải mái.

Ánh mắt Du tổng nóng bỏng: "Chúng ta về phòng thôi, em muốn mua cái gì có thể kêu người ta đem tới."

Cố Văn Tư: "Không được."

Sau đó lại mềm lòng hơn so với ai kia, nên rốt cuộc Du Việt vẫn chịu thua, đành phải ngoan ngoãn đi dạo khắp Thăng Thành với Cố Văn Tư.

Hai người một trước một sau đi qua một con đường ăn vặt tấp nập, ồn ào. Ở đầu đường, hai tay trống trơn đi vào, đến cuối đường bụng nhỏ đã no căng tròn, trong tay còn thừa lại mấy xiên que chưa ăn hết.

Đi đến phố thương mại, mấy cửa hàng nhỏ hai bên đường đều bán quà lưu niệm ở biển của Thăng Thành. Những vị khách du kịch khác màu da, ăn mặc khác nhau đi tới đi lui, đầy những ngôn ngữ với giọng địa phương, con đường hết sức đông đúc.

Cố Văn Tư vất vả lắm mới chen ra được đến chỗ chỗ vắng người để đứng, mới bất chợt nhận ra hai người nắm chặt tay nhau từ lúc nào.

"Đừng tách ra, nhiều người như vậy anh không tìm thấy em đâu."

Du Việt còn sợ chưa đủ, lại dứt khoát duỗi tay ôm cô, thuận tay sửa lại áo vải mỏng cô choàng trên vai.

"Em không phải trẻ con." Cố Văn Tư ngẩng đầu.

Du Việt nhướng mày, một tay anh nhẹ nhàng vén lên một góc của miếng vải mỏng, lộ ra một phần dấu hôn trên vai, "Quả thật không phải là trẻ con."

Cố Văn Tư nhanh tay lẹ mắt kéo lại, mặt đỏ bừng, cuối cùng ngoan ngoãn mặc kệ để anh kéo đi.

Hai người giống như những cặp đôi bình thường khác đi dạo phố. Những đám người hay ra vào cửa hàng trưng bày rất nhiều ô vuông tác phẩm nghệ thuật, rồi cửa hàng lưu niệm nửa thật nửa giả vậy mà không hề chán.

"Váy này đẹp không?" Một cô gái bên cạnh Cố Văn Tư khoa tay mua chân trước gương, hỏi bạn trai mình.

Người kia dời mắt khỏi màn hình điện thoại, liếc mắt nhìn cô ấy một cái: "Đẹp, đẹp."

Sau đó cô gái ấy rất vừa lòng, lấy thẻ ra trả tiền.

Cố Văn Tư không nhìn cô kia nữa, cũng chọn một cái váy ướm trên người khoa tay múa chân, nghiêng đầu hỏi Du tổng tay đang ôm ngực nhìn cô, "Đẹp không?"

Du Việt quét mắt một vòng trên người cô, yên lặng gật đầu: "Đẹp."

Cố Văn Tư: Sao cô lại cảm thấy không phải là anh đang nhìn cái váy...

Sau đó Du tổng rất vừa lòng rút thẻ ra trả tiền.

Dọc đường đi, Cố Văn Tư đều mua hải sản phơi khô của Thăng Thành làm quà cho mẹ Tiết, ba Cố và sư phụ Lý. Nào là khô cá loại lớn, khô cá loại nhỏ, khô mực, bào ngư chỉ trong chốc lát đã mua mấy túi lớn.

Hai người gửi vận chuyển đồ về khách sạn, Cố Văn Tư thuận miệng hỏi: "Anh còn muốn mua cái gì không?"

Du Việt nghĩ nghĩ: "Quần lót."

"Hả?"

Anh cố ý vô tội nhìn cô: "Tất cả đều bẩn cả rồi, cái đang mặc là cái cuối cùng, đêm nay cũng không giữ được."

Cố Văn Tư:... Mua!

Tuy rằng thẳng thắn thành khẩn với nhau, khoảng cách giữa bọn họ đã từ người yêu thân mật thành vợ chồng, nhưng Cố Văn Tư là lần đầu tiên cùng chồng mình đi mua loại đồ riêng tư này.

Màu sắc phổ biến trong tiệm quần áo nam là xanh, trắng, đen, một chút màu đỏ, hồng nhạt cũng tìm không thấy. Bọn họ dắt tay nhau đi vào, vị anh trai bán hàng đứng ở cửa, không kiềm được nhìn cô mấy lần.

"Thưa anh, anh muốn mua gì ạ?" Nhân viên bán hàng đi tới, thấy Du Việt xua tay, thì thức thời đứng qua một bên chờ đợi.

Anh lấy đại cái quần lót màu xám đưa cho cô, hỏi: "Thích như thế này không?"

Cố Văn Tư vô cùng xấu hổ, lén nhéo anh một cái: "Cũng không phải em mặc, anh nhanh chọn cho mình đi!"

"Hừm, anh đương nhiên muốn cân nhắc thứ em thích." Anh cố ý nói, còn lấy mảnh vải nhỏ nhét vào tay cô.

Cô sờ sờ, phát hiện cái quần lót này trơn trơn, nhìn đường cắt may, giống như là kiểu tam giác gợi cảm...

Trong đầu Cố Văn Tư liền nghĩ đến vòng eo mạnh mẽ có lực của người này tối hôm qua, còn có bờ mông khi chạm vào rất co dãn với mọi chuyển động...

Cuối cùng Du Việt vẫn lấy cái quần lót này với khoảng 10 cái nữa gói lại.

Cố Văn Tư đứng ở cửa chờ anh tính tiền đi ra, bỗng nhiên thấy ma-nơ-canh ở cửa mặc cái áo tắm màu đen dáng thuôn, áo tắm của đàn ông nói trắng ra là chính quần bơi góc bẹt hình chữ T...

(*) Chi tiết mời tra Google chớ tui không dám chèn ảnh vào đâu

Cửa hàng này toàn bán quần lót kinh điển, màu sắc giống màu cá mập, dáng thuôn ôm khít trên cơ thể. Hình dạng như vậy có thể giảm bớt lực cản của nước, thích hợp với những người đàn ông khỏe đẹp thường xuyên bơi lội.

"Ánh mắt của cô đây thật không sai, đây là kiểu dáng gợi cảm nhất." Người bán hàng không biết đi tới từ lúc nào.

Cố Văn Tư hoảng loạn nhìn về phía Du Việt: "Em..." Ý cười trong mắt anh dày đặc.

"Tôi chỉ tùy tiện nhìn thôi!"

"Gói lại."

"Cảm ơn quý khách đã tới!"

Lúc ngồi lên xe về khách sạn, tất cả đồ vật đều sớm đã đóng gói gửi vận chuyển, duy chỉ có cái quần bơi nhỏ này, anh để cô tự cầm.

"Anh mua cái này làm gì, em chỉ là tùy tiện xem thôi." Một bao đồ nho nhỏ này cầm ở trong tay, nóng muốn phỏng.

Du Việt nhìn sắc trời bên ngoài, nhiều đám mây trôi qua mặt trời: "Không phải em muốn đi đến bờ biển bơi lội à? Hiện tại trời còn sáng, chúng ta có thể lên bờ trước khi trời tối."

Đôi mắt Cố Văn Tư sáng lên, giống ngọn nến đang thắp sáng: "Thật hả? Anh sẽ dạy em bơi sao?"

Du Việt cười nhìn: "Được, nhưng mà em phải đồng ý với anh một chuyện, buổi tối anh sẽ nói cho em biết là chuyện gì."

Cố Văn Tư mặc dù có nghi ngờ trong lòng, nhưng vẫn bị sự vui mừng tràn trề trong lòng che lấp. Thích biển cả, muốn chạy về phía biển cả, có lẽ là ước muốn trời sinh của mỗi người.

Bọn họ thay đồ bơi, mặc bộ quần áo mới bên ngoài đi đến bờ biển. Cố Văn Tư mang theo cái phao con vịt màu vàng, sung sướng chạy trên bãi cát. Không hề chú ý đến những ánh mắt như có như không từ những người xung quanh.

"Nước lạnh quá."

Cô dùng chân đá bọt sóng, quay đầu thấy Du Việt đang đi đến gần mình, quần áo trên người anh đã cởi ra, cả người chỉ mặc một cái quần bơi màu đen bóng loáng bó sát, càng tôn lên đôi chân dài, rắn chắc. Chỗ nửa người dưới căng phồng bị bao bọc chặt chẽ lại, một hình ảnh kinh người, nhưng lại hấp dẫn không ít ánh mắt của các cô gái xinh đẹp mặc bikini.

"Trong biển lạnh, trước tiên nên vọc nước lên người để làm quen với nhiệt độ." Du Việt thật nghiêm túc đứng đắn, anh đi tới xoa cánh tay cô, "Tí nữa nếu cảm thấy lạnh run hoặc là chóng mặt thì lập tức nói với anh."

Cố Văn Tư yên lặng gật đầu, sau đó giống như con vịt chết, được anh nắm chậm rãi đẩy nhẹ vào chỗ nước cạn, cả người như không có trọng lượng mà nổi lên, tay chân bị sức nước nâng lên.

"Chơi vui không?" Du Việt cho cô bám vào người anh, hai người chậm rãi trôi theo con sóng.

Cố Văn Tư cười gật đầu: "Dạ."

Ánh mặt trời sáng lạn, mái tóc trên đầu hơi ẩm ướt, hai người họ nhìn nhau, sau đó Du Việt chớp chớp mắt, đột nhiên dùng lực mang theo cô bơi đến khu nước sâu.

"Không được không được! Em muốn ngã rồi!"

"A, lại có sóng to đánh đến đây."

Cố Văn Tư kêu to, rõ ràng cô rất hồi hộp, nhưng một chút cũng không sợ hãi. Cô y như con nít, mặc kệ cái vòng có trôi ra xa, anh trước sau cũng có thể lập tức kéo cô về bên người.

Sau đó chơi đến mệt mỏi rồi trở lại khách sạn. Đến buổi tối, Cố Văn Tư mới biết được chuyện ban ngày cô dồng ý là chuyện gì.

"Ôm cổ anh." Anh mập mờ lại gần hôn cô, nói chuyện bên tai cô, sắc mặt Cố Văn Tư ửng hồng, cặp đùi nhỏ run rẩy.

"Từ từ tự chuyển động."

Rốt cuộc Du Việt đã được như nguyện với cái tư thế chân dung lâu lắc lâu lơ kia.

Chapter
1 Chương 1: Chiếc điện thoại vẫn hoạt động trong bảy năm
2 Chương 2: Có lẽ cô ấy chỉ là giấc mộng
3 Chương 3: Anh hy vọng người cô nhìn chính là anh
4 Chương 4: Tổng giám đốc mắc chứng khó khăn trong việc chọn lựa
5 Chương 5: Công ty cho thuê hôn nhân
6 Chương 6: Anh không phải là tên hay quấy rối tình dục đâu
7 Chương 7: Thật ra, con có bạn rồi
8 Chương 8: Nạp cho tôi 1000 nhân dân tệ phí điện thoại đi
9 Chương 9: Người đàn ông dùng thử
10 Chương 10: Biến cô thành vật sở hữu của riêng anh
11 Chương 11: Đây là đầu bếp cao cấp
12 Chương 12: Tôi muốn thuê cậu về nhà
13 Chương 13: Kể từ hôm nay, tôi chính thức thuê cậu
14 Chương 14: Cậu khổ tâm nghĩ nhiều quá nhỉ
15 Chương 15: Không xong rồi, đáng yêu thật đấy
16 Chương 16: Say
17 Chương 17: Tôi đang cố gắng đến với vị trí hôn phu
18 Chương 18: Ngược cẩu độc thân
19 Chương 19: Anh thà làm kẻ vô danh tiểu tốt
20 Chương 20: Một tuần hẹn hò ba lần
21 Chương 21: Chứng lựa chọn khó khăn khi dạo siêu thị
22 Chương 22: Em có thể làm vợ anh không?
23 Chương 23: Đêm mưa và hai người
24 Chương 24: Niềm hạnh phúc
25 Chương 25: Cô cũng không phải là người uống rượu
26 Chương 26: Cùng nhau say giấc không được sao?
27 Chương 27: Chứng lựa chọn khó khăn đạt đến độ bi thảm
28 Chương 28: Mỗi ngày sống chung
29 Chương 29: Văn Tư, không ai có thể làm hại em
30 Chương 31: Lần sau muốn nhìn, cứ bước vào nhìn
31 Chương 32: Lúc Du Việt không có ở đây
32 Chương 33: Hôn anh ấy
33 Chương 34: Sau khi nổi tiếng
34 Chương 35: Cuộc sống hàng ngày, mừng khai trương
35 Chương 36: Bé yêu nóng hổi
36 Chương 37: Anh chồng tới cửa
37 Chương 38: Ra mắt bố mẹ chồng
38 Chương 39: Vẻ mặt Du Tạ lúc nói chuyện rõ buồn cười
39 Chương 40: Xuống ngựa
40 Chương 41: Tiếp tục quay lại
41 Chương 42: Anh yêu em, anh yêu em
42 Chương 43: Anh đang theo đuổi em
43 Chương 44: Vua bếp tranh tài - Trận đầu tiên
44 Chương 45: Anh biết em đang nhìn anh
45 Chương 46: Tôi phải bảo vệ vợ của tôi
46 Chương 47: Kí ức bị thời gian vùi lấp
47 Chương 48: Hạnh phúc
48 Chương 49: Không còn là đóng kịch yêu nhau, giờ đã chân chính phát đường
49 Chương 50: À, đấy là xấu hổ
50 Chương 51: Mục tiêu của tôi
51 Chương 52: Trận đấu thứ hai - Vua đầu bếp tranh tài
52 Chương 53: Nụ hôn trong hành lang tối tăm
53 Chương 54: Phát đường nguyên chất, em không thích anh hôn em sao?
54 Chương 55: Tới Thăng Thành
55 Chương 56: Trận đấu tỉnh đầu tiên
56 Chương 57: Vị trên môi anh, cô cũng muốn biết
57 Chương 58: Là vàng thì nhất định sẽ sáng
58 Chương 59: Kết thúc trận đấu tỉnh, bắt đầu tuần trăng mật
59 Chương 60: Thủy triều bên bờ biển
60 Chương 61: Tiếp tục tuần trăng mật
61 Chương 62: Anh muốn bên em cả ngày
62 Chương 63: Nếu có người xảy ra chuyện, mấy người xong đời chắc rồi
63 Chương 64: Tai nạn xe
64 Chương 65: Trận chung kết vòng đầu tiên
65 Chương 66: Liếm môi không ngừng
66 Chương 67: Em vốn không bị mất vị giác!
67 Chương 68: Người đàn ông phía sau vua đầu bếp
68 Chương 69: Trận chung kết
Chapter

Updated 68 Episodes

1
Chương 1: Chiếc điện thoại vẫn hoạt động trong bảy năm
2
Chương 2: Có lẽ cô ấy chỉ là giấc mộng
3
Chương 3: Anh hy vọng người cô nhìn chính là anh
4
Chương 4: Tổng giám đốc mắc chứng khó khăn trong việc chọn lựa
5
Chương 5: Công ty cho thuê hôn nhân
6
Chương 6: Anh không phải là tên hay quấy rối tình dục đâu
7
Chương 7: Thật ra, con có bạn rồi
8
Chương 8: Nạp cho tôi 1000 nhân dân tệ phí điện thoại đi
9
Chương 9: Người đàn ông dùng thử
10
Chương 10: Biến cô thành vật sở hữu của riêng anh
11
Chương 11: Đây là đầu bếp cao cấp
12
Chương 12: Tôi muốn thuê cậu về nhà
13
Chương 13: Kể từ hôm nay, tôi chính thức thuê cậu
14
Chương 14: Cậu khổ tâm nghĩ nhiều quá nhỉ
15
Chương 15: Không xong rồi, đáng yêu thật đấy
16
Chương 16: Say
17
Chương 17: Tôi đang cố gắng đến với vị trí hôn phu
18
Chương 18: Ngược cẩu độc thân
19
Chương 19: Anh thà làm kẻ vô danh tiểu tốt
20
Chương 20: Một tuần hẹn hò ba lần
21
Chương 21: Chứng lựa chọn khó khăn khi dạo siêu thị
22
Chương 22: Em có thể làm vợ anh không?
23
Chương 23: Đêm mưa và hai người
24
Chương 24: Niềm hạnh phúc
25
Chương 25: Cô cũng không phải là người uống rượu
26
Chương 26: Cùng nhau say giấc không được sao?
27
Chương 27: Chứng lựa chọn khó khăn đạt đến độ bi thảm
28
Chương 28: Mỗi ngày sống chung
29
Chương 29: Văn Tư, không ai có thể làm hại em
30
Chương 31: Lần sau muốn nhìn, cứ bước vào nhìn
31
Chương 32: Lúc Du Việt không có ở đây
32
Chương 33: Hôn anh ấy
33
Chương 34: Sau khi nổi tiếng
34
Chương 35: Cuộc sống hàng ngày, mừng khai trương
35
Chương 36: Bé yêu nóng hổi
36
Chương 37: Anh chồng tới cửa
37
Chương 38: Ra mắt bố mẹ chồng
38
Chương 39: Vẻ mặt Du Tạ lúc nói chuyện rõ buồn cười
39
Chương 40: Xuống ngựa
40
Chương 41: Tiếp tục quay lại
41
Chương 42: Anh yêu em, anh yêu em
42
Chương 43: Anh đang theo đuổi em
43
Chương 44: Vua bếp tranh tài - Trận đầu tiên
44
Chương 45: Anh biết em đang nhìn anh
45
Chương 46: Tôi phải bảo vệ vợ của tôi
46
Chương 47: Kí ức bị thời gian vùi lấp
47
Chương 48: Hạnh phúc
48
Chương 49: Không còn là đóng kịch yêu nhau, giờ đã chân chính phát đường
49
Chương 50: À, đấy là xấu hổ
50
Chương 51: Mục tiêu của tôi
51
Chương 52: Trận đấu thứ hai - Vua đầu bếp tranh tài
52
Chương 53: Nụ hôn trong hành lang tối tăm
53
Chương 54: Phát đường nguyên chất, em không thích anh hôn em sao?
54
Chương 55: Tới Thăng Thành
55
Chương 56: Trận đấu tỉnh đầu tiên
56
Chương 57: Vị trên môi anh, cô cũng muốn biết
57
Chương 58: Là vàng thì nhất định sẽ sáng
58
Chương 59: Kết thúc trận đấu tỉnh, bắt đầu tuần trăng mật
59
Chương 60: Thủy triều bên bờ biển
60
Chương 61: Tiếp tục tuần trăng mật
61
Chương 62: Anh muốn bên em cả ngày
62
Chương 63: Nếu có người xảy ra chuyện, mấy người xong đời chắc rồi
63
Chương 64: Tai nạn xe
64
Chương 65: Trận chung kết vòng đầu tiên
65
Chương 66: Liếm môi không ngừng
66
Chương 67: Em vốn không bị mất vị giác!
67
Chương 68: Người đàn ông phía sau vua đầu bếp
68
Chương 69: Trận chung kết