Chương 70: Giang Thần, em thích anh!

Cuối cùng Bắc Minh Dực vẫn phải tuân theo sắp xếp của cô giáo, ủ rũ đi về phòng. Triều Ca sao một giấc ngủ hai tiếng trên xe, đã lấy lại sự tỉnh táo, cùng Diêu Lộ Khiết ra ngoài đi dạo.

Không phải ngẫu nhiên mà núi Tiết Dương được chọn làm địa điểm ngoại khóa mỗi năm. Núi này còn rất nguyên sơ, lại còn ở trên cao, gần biển, gần trường, có khí hậu vô cùng mát mẻ.

Vì sao cô biết ư?

Vì khu nghỉ dưỡng Thiên Lạc nằm ngay sau nó chứ sao. Khu nghỉ dưỡng này cũng chỉ mới khai trương, có khá ít người nhưng chất lượng vô cùng tốt.

Trên đường đến thấy cả núi Tiết Dương, nhiều bạn học còn ngơ ngác, sợ hãi tưởng cô giáo nói đùa, năm nay lại tiếp tục phải leo núi đến bở hơi tai để cắm trại.

Tất nhiên năm nay cũng không thể thiếu mục leo núi cắm trại được, tuy nhiên chỉ là leo một đoạn ngắn, cắm trại một buổi thôi. Còn lại đều là thời gian chơi của học sinh.

Các bạn học rủ nhau tìm khắp nơi để giải trí, hưởng thụ.

Diêu Lộ Khiết vốn được nhiều bạn học yêu quý, vì vậy có rất nhiều người đến tìm cô và Triều Ca rủ đi chơi cùng.

Diêu Lộ Khiết trẻ con vô cùng háo hức. Thế nhưng Triều Ca thì không, cô trực tiếp từ chối ở lại phòng làm việc.

Còn việc gì ư?

Đương nhiên là chuẩn bị cho kế hoạch vĩ đại nhằm chia rẽ CP nam nữ chính chứ còn gì nữa.

Tình cảm hai người họ vốn đang rất tốt, sau chuyện này sẽ chiến tranh lạnh trong một thời gian dài đó.

Ngoài ra còn thuận tiện phá vỡ hình tượng hai người họ vất vả gây dựng bấy lâu nữa chứ.

Chứng kiến nam nữ chính từ đỉnh cao hạnh phúc rớt xuống hố sâu tuyệt vọng nhất định sẽ rất đặc sắc đó.

<...> Bản Hệ Thống biết ngay Ký Chủ sẽ không lương thiện như vậy rồi mà.

Tối hôm đó, khu nghỉ dưỡng còn chuẩn bị riêng cho cả lớp một bữa tiệc lớn ngoài trời. Từ cách bài trí đến đồ ăn thức uống đều được chuẩn bị rất tỉ mỉ. Bóng bay và đèn nháy ở khắp nơi, còn có tiếng nhạc du dương êm dịu. Tạo nên một không gian ấm áp, lãng mạn mà dễ chịu.

Đặc biệt còn có một sân khấu nhỏ lộng lẫy ở chính giữa. Nhân viên phục vụ hướng dẫn từng người một vào chỗ.

Sau đó, từ sao cánh gà của sân khấu nhỏ bước ra một thiếu nữ xinh đẹp. Cô khoảng mười bảy, mười tám tuổi, mặc chiếc váy trắng dài bồng bềnh xinh xắn. Mái tóc dài đen mượt nhẹ đưa trong gió. Khuôn mặt thanh tú, tinh khôi. Đẹp nhất là đôi mắt, long lanh trong suốt, cực kỳ linh động.

Một vẻ đẹp trong sáng, ngọt ngào đủ làm xiêu lòng bất cứ ai. Mọi người ở bên dưới lập tức sững sờ.

Cô gái cầm micro, bộ dạng có chút bối rối, xấu hổ. Cô nhẹ nhàng cất giọng:

“Xin chào mọi người, em là Vân Lạc, tiểu thư duy nhất của tập đoàn Vân thị. Rất cảm ơn mọi người đã đến khu nghỉ dưỡng Thiên Lạc của nhà em. Hy vọng mọi người đều sẽ có những cảm xúc thật tuyệt vời ở đây.”

Cả lớp vỗ tay rầm rầm, không ít người còn reo hò cổ vũ.

Vân Lạc bắt đầu tự tin hơn một chút. Cô tiếp tục nói:

“Thật ra, lần này mời mọi người đến đây, ngoài mục đích giúp mọi người có một chuyến đi ngoại khóa thật vui vẻ, thoải mái còn có để có thể nói vài lời với một người.”

Nói đến đây, cô ngừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, có vẻ vẫn còn căng thẳng. Cả lớp ở bên dưới gần như nín thở chờ đợi cô.

“Giang Thần, em thích anh!”

Tất cả mọi người ở dưới đều sững sờ, quay qua nhìn về phía Giang Thần và Trần Mộng Nhiên.

Vân Lạc lại nói tiếp, lần này lại giống như thổ lộ tâm tư giấu kín bấy lâu.

“Anh biết không, Giang Thần, em đã thích anh gần tám năm trời, từ lần đầu tiên gặp em dã thích anh rồi. Em vốn là em họ của chị Diệp Thiên Thu. Em cũng biết chuyện hai người có hôn ước, tình cảm từ nhỏ đến lớn cũng rất tốt, tưởng như không thể tách rời.Em cũng biết bản thân không thể sánh bằng chị ấy cho nên mới quyết định chúc phúc cho hai người, chôn sâu tình cảm này.

Cho đến một ngày, em biết được hai người đã chia tay. Cảm xúc lúc ấy rất lẫn lộn, vui có, buồn có. Lúc đó em chỉ cảm thấy cơ hội của mình đã đến rồi, em đã có thể nói với anh tất cả tình cảm của mình rồi. Nhưng sau đó, anh lại đến với Trần Mộng Nhiên tiểu thư. Em rất suy sụp.

Chẳng lẽ em thật sự không có diễm phúc ở bên cạnh anh đến vậy sao, thậm chí đến cả tình cảm này cũng chỉ có thể lặng lẽ như vậy thôi sao?”

Nói đến đây, Vân Lạc đã rưng rưng nước mắt, trông vô cùng đáng thương. Mọi người bên dưới cũng xúc động không kém. Thích thầm một người tám năm trời, lại đến hai lần bị người khác giành trước, em ấy phải đau khổ đến mức nào chứ?

Vân Lạc lau nước mắt, mỉm cười nói tiếp.

“Vậy nên hôm nay, em đã lấy hết dũng khí tỏ tình với anh. Em không cần anh đáp lại, cũng không cần anh phải cảm thấy áy náy. Chỉ muốn cho anh biết rằng, có một người vẫn luôn thầm thích anh, chờ đợi anh vô điều kiện.

Cảm ơn anh đã xuất hiện trong cuộc đời em. Trong lòng em, anh lúc nào cũng tỏa sáng rực rỡ như ánh mặt trời, không gì sánh bằng.”

Giang Thần lúc này đã sớm đứng hình, cổ họng như bị nghẹn, không nói được một lời nào. Vân Lạc là ai, hắn đương nhiên là biết, chính là cái đuôi nhỏ năm đó, lúc nào cũng chạy theo Diệp Thiên Thu, làm nền cho cô.

Hắn còn nhớ, cô lúc nào cũng cột tóc đôi, mặc váy voan trắng, ngọt ngào đáng yêu như thỏ con. Nhưng so với vẻ xinh đẹp, yêu kiều của Diệp Thiên Thu, cô đúng là có chút thua kém.

Chỉ là không ngờ, cô lại thích hắn.

Vân Lạc bước xuống dưới, cô chậm rãi đi đến trước mặt Giang Thần, nở nụ cười xinh đẹp.

“Giang Thần, em đã nói hết ra như vậy rồi, anh thể nào trả lời em rằng: anh có từng thích em bao giờ chưa, dù chỉ là một chút thoáng qua thôi?”

Giang Thần cực kỳ lúng túng. Trần Mộng Nhiên lúc này mới bắt đầu lo lắng.

Kiếp trước cô ta đã từng nghe qua Vân Lạc nhưng chỉ đơn thuần là về thân phận tiểu thư duy nhất của tập đoàn Vân Thị mà thôi, không ngờ cô ta còn có quan hệ như vậy với Diệp Thiên Thu, còn thích thầm Giang Thần nữa chứ.

Thế nhưng Trần Mộng Nhiên vẫn rất tự tin. Nhất định bạn trai cô ta sẽ dứt khoát trở lời “tôi chưa từng thích cô” như cách anh luôn trả lời với những cô gái tỏ tình với mình trước đây.

“Tôi xin lỗi, em có thể nào, cho tôi thêm một chút thời gian được không?” - Giang Thần dịu dàng nói.

“Được, em vẫn luôn chờ anh mà.” – Vân Lạc mãn nguyên mỉm cười.

Ngược lại với niềm hạnh phúc đó của Vân Lạc, Trần Mộng Nhiên lúc này mặt đã méo xệch. Cô ta kéo Giang Thần quay về phía mình.

“Cái gì?! Tại sao anh lại nói như vậy? Anh thích cô ta à?!”

Giang Thần bị kéo mạnh có chút khó chịu. Trần Mộng Nhiên nổi đóa như vậy cũng làm hắn lúng túng.

“Nhiên... em bình tĩnh lại đã. Anh chỉ muốn cho Vân Lạc một câu trả lời thật rõ ràng thôi, không có ý gì khác.”

“Rõ ràng? Ý anh là anh rõ ràng từng thích cô ta đúng không? Anh muốn làm em tức chết phải không?”

*Góc Hệ Thống:

Hệ Thống: Tuyến nhân vật ngày càng trở nên phức tạp, chẳng lẽ chương này lại tên là nhân vật mới nữa sao?

Tác giả: Đương nhiên là không rồi, sao có thể đặt trùng tên chứ!

Hệ Thống: Ngươi đã thử chưa mà nói?

Tác giả: Dù sao cũng không nên thử...

Hệ Thống: Đúng, nên đặt tất cả các chương thành tên Hệ Thống Vạn Năng Thần Kỳ Tuyệt Vời Cute Đệ Nhất Thiên Hạ Cân Mọi Ký Chủ Trung Thành Với Chủ Nhân..

Tác giả: Chắc phải thêm vài tính từ nữa cho đủ chữ...

Hệ Thống:...

Chapter
1 Chương 1: Ký Chủ, xin chào!
2 Chương 2: Hôn Thê chính thức
3 Chương 3: Trả lại hết cho cô!
4 Chương 4: Kiếm tiền cấp tốc!
5 Chương 5: Hàng xóm mới
6 Chương 6: Thiên Hạ của ta!
7 Chương 7: Giang Yên Nhiên
8 Chương 8: Dùng tiền đè người
9 Chương 9: Lễ ra mắt diễn viên
10 Chương 10: Đầu bếp nhà mình muốn đổi nghề?
11 Chương 11: Ngày quay phim đầu tiên
12 Chương 12: Tướng quân ta áp diễn chết ngươi!
13 Chương 13: Tại sao lại đổi nghề?
14 Chương 14: Hai người họ, có gian tình!
15 Chương 15: Gặp côn đồ Trên đường
16 Chương 16: Đánh người rồi báo cảnh sát
17 Chương 17: Quà đáp lễ
18 Chương 18: Tranh sủng
19 Chương 19: Nam chính, tên ngốc nhà ta đang say!
20 Chương 20: Nụ hôn đầu
21 Chương 21: Chịu trách nhiệm thế nào?
22 Chương 22: Bảo bối! Chúng ta hẹn hò đi!
23 Chương 23: Nữ chính, lại gặp rồi...
24 Chương 24: Xem phim hay show ân ái?
25 Chương 25: Dùng cả đời đền mới đủ!
26 Chương 26: Rải cẩu lương để tuyên truyền miễn phí!
27 Chương 27: Thiên Hạ công chiếu
28 Chương 28: Họp báo Thiên Hạ
29 Chương 29: Người của tôi!
30 Chương 30: Ghen
31 Chương 31: Khai Chiến
32 Chương 32: Phó tổng mới không phải người bình thường
33 Chương 33: Mình anh là đủ
34 Chương 34: Tụ Hiên
35 Chương 35: Nơi nào cũng là trận chiến
36 Chương 36: Noãn tổng mới là Boss lớn
37 Chương 37: Sao lại là Noãn tổng?
38 Chương 38: Có gì đáng để kiêu ngạo?
39 Chương 39: Lộ thân phận
40 Chương 40: Nhìn trúng cái gì?
41 Chương 41: Không nói lí
42 Chương 42: Rạn nứt
43 Chương 43: Không có thì làm thành có
44 Chương 44: Bị nhét cẩu lương đến sặc
45 Chương 45: Tình địch của ta là nữ?!
46 Chương 46: Đào sâu duyên phận
47 Chương 47: Bất Ngờ
48 Chương 48: Nỗi lòng anh quay phim
49 Chương 49: Đến chỗ Diêm Vương ký tên
50 Chương 50: Đừng rời khỏi anh
51 Chương 51: Vẫn là không nghĩ ra tên
52 Chương 52: Không còn liên quan nữa
53 Chương 53: Nhiệm vụ hoàn thành rồi?
54 Chương 54: Ảnh Hậu Thế Kỉ (Hoàn)
55 Chương 55: Thanh Xuân Có Anh (Khai)
56 Chương 56: Vị diện thứ hai được đấy
57 Chương 57: Cậu là Diệp Thiên Thu?
58 Chương 58: Bị dạy hư rồi
59 Chương 59: Tình cũ-Tình mới
60 Chương 60: Tiết tháo hay nhiệm vụ phụ tuyến?
61 Chương Chương 61: này còn thiếu một phần
62 Chương Chương 62: này bù cho chương trước
63 Chương 63: Tiểu Tẩu Tẩu
64 Chương 64: Tình tay năm?!
65 Chương Chương 65: này rất ngọt
66 Chương 66: Nhân vật mới
67 Chương 67: Đua!
68 Chương 68: Thể diện - Hình tượng
69 Chương 69: Ngoại Khóa
70 Chương 70: Giang Thần, em thích anh!
71 Chương 71: Mất Tích
72 Chương 72: Cân nhắc tôi thử xem?
73 Chương 73: Tan
74 Chương 74: Âm Mưu
75 Chương 75: Basketball, FIGHT! (1)
76 Chương 76: Basketball, FIGHT! (2)
77 Chương 77: Basketball, FIGHT! (3)
78 Chương 78: Vũ lực và tiền
79 Chương 79: Thi Đại Học có gì vui?
80 Chương 80: Tiệc cuối năm (1)
81 Chương 81: Tiệc cuối năm (2)
82 Chương 82: Bỏ qua
83 Chương 83: Người bồi rượu cho ta
84 Chương 84: Đường Minh ngươi hết cảnh rồi
85 Chương 85: Bí mật
86 Chương 86: Thâu tóm Đường gia
87 Chương 87: Hai lựa chọn
88 Chương 88: Giao dịch thành công
89 Chương 89: Nữ chính "đen"
90 Chương 90: Hội chợ đá quý (1)
91 Chương 91: Hội chợ đá quý (2)
92 Chương 92: Hội chợ đá quý (3)
93 Chương 93: Chưa nghĩ ra
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Chương 1: Ký Chủ, xin chào!
2
Chương 2: Hôn Thê chính thức
3
Chương 3: Trả lại hết cho cô!
4
Chương 4: Kiếm tiền cấp tốc!
5
Chương 5: Hàng xóm mới
6
Chương 6: Thiên Hạ của ta!
7
Chương 7: Giang Yên Nhiên
8
Chương 8: Dùng tiền đè người
9
Chương 9: Lễ ra mắt diễn viên
10
Chương 10: Đầu bếp nhà mình muốn đổi nghề?
11
Chương 11: Ngày quay phim đầu tiên
12
Chương 12: Tướng quân ta áp diễn chết ngươi!
13
Chương 13: Tại sao lại đổi nghề?
14
Chương 14: Hai người họ, có gian tình!
15
Chương 15: Gặp côn đồ Trên đường
16
Chương 16: Đánh người rồi báo cảnh sát
17
Chương 17: Quà đáp lễ
18
Chương 18: Tranh sủng
19
Chương 19: Nam chính, tên ngốc nhà ta đang say!
20
Chương 20: Nụ hôn đầu
21
Chương 21: Chịu trách nhiệm thế nào?
22
Chương 22: Bảo bối! Chúng ta hẹn hò đi!
23
Chương 23: Nữ chính, lại gặp rồi...
24
Chương 24: Xem phim hay show ân ái?
25
Chương 25: Dùng cả đời đền mới đủ!
26
Chương 26: Rải cẩu lương để tuyên truyền miễn phí!
27
Chương 27: Thiên Hạ công chiếu
28
Chương 28: Họp báo Thiên Hạ
29
Chương 29: Người của tôi!
30
Chương 30: Ghen
31
Chương 31: Khai Chiến
32
Chương 32: Phó tổng mới không phải người bình thường
33
Chương 33: Mình anh là đủ
34
Chương 34: Tụ Hiên
35
Chương 35: Nơi nào cũng là trận chiến
36
Chương 36: Noãn tổng mới là Boss lớn
37
Chương 37: Sao lại là Noãn tổng?
38
Chương 38: Có gì đáng để kiêu ngạo?
39
Chương 39: Lộ thân phận
40
Chương 40: Nhìn trúng cái gì?
41
Chương 41: Không nói lí
42
Chương 42: Rạn nứt
43
Chương 43: Không có thì làm thành có
44
Chương 44: Bị nhét cẩu lương đến sặc
45
Chương 45: Tình địch của ta là nữ?!
46
Chương 46: Đào sâu duyên phận
47
Chương 47: Bất Ngờ
48
Chương 48: Nỗi lòng anh quay phim
49
Chương 49: Đến chỗ Diêm Vương ký tên
50
Chương 50: Đừng rời khỏi anh
51
Chương 51: Vẫn là không nghĩ ra tên
52
Chương 52: Không còn liên quan nữa
53
Chương 53: Nhiệm vụ hoàn thành rồi?
54
Chương 54: Ảnh Hậu Thế Kỉ (Hoàn)
55
Chương 55: Thanh Xuân Có Anh (Khai)
56
Chương 56: Vị diện thứ hai được đấy
57
Chương 57: Cậu là Diệp Thiên Thu?
58
Chương 58: Bị dạy hư rồi
59
Chương 59: Tình cũ-Tình mới
60
Chương 60: Tiết tháo hay nhiệm vụ phụ tuyến?
61
Chương Chương 61: này còn thiếu một phần
62
Chương Chương 62: này bù cho chương trước
63
Chương 63: Tiểu Tẩu Tẩu
64
Chương 64: Tình tay năm?!
65
Chương Chương 65: này rất ngọt
66
Chương 66: Nhân vật mới
67
Chương 67: Đua!
68
Chương 68: Thể diện - Hình tượng
69
Chương 69: Ngoại Khóa
70
Chương 70: Giang Thần, em thích anh!
71
Chương 71: Mất Tích
72
Chương 72: Cân nhắc tôi thử xem?
73
Chương 73: Tan
74
Chương 74: Âm Mưu
75
Chương 75: Basketball, FIGHT! (1)
76
Chương 76: Basketball, FIGHT! (2)
77
Chương 77: Basketball, FIGHT! (3)
78
Chương 78: Vũ lực và tiền
79
Chương 79: Thi Đại Học có gì vui?
80
Chương 80: Tiệc cuối năm (1)
81
Chương 81: Tiệc cuối năm (2)
82
Chương 82: Bỏ qua
83
Chương 83: Người bồi rượu cho ta
84
Chương 84: Đường Minh ngươi hết cảnh rồi
85
Chương 85: Bí mật
86
Chương 86: Thâu tóm Đường gia
87
Chương 87: Hai lựa chọn
88
Chương 88: Giao dịch thành công
89
Chương 89: Nữ chính "đen"
90
Chương 90: Hội chợ đá quý (1)
91
Chương 91: Hội chợ đá quý (2)
92
Chương 92: Hội chợ đá quý (3)
93
Chương 93: Chưa nghĩ ra