Chương 40: Nhìn trúng cái gì?

Ôn gia chủ run run người quay sang nhìn Triều Ca.

Con bé này, thật sự rất giống cháu gái của ông năm đó, chỉ là khí chất rất khác. Hơn nữa, Ôn Noãn vốn một lòng chỉ thích làm diễn viên, sao bây giờ lại là chủ của một công ty đầu tư được chứ?

Ông rất hối hận. Năm đó chỉ vì quá cố chấp, lại còn cứ khăng khăng chỉ theo truyền thống, đâu nghĩ truyền thống đó lại chính là cổ hủ, làm ông vĩnh viễn không được gặp lại người cháu thứ hai của mình.

Dù thế nào, cũng là máu mủ ruột thịt, nói không yêu thương thì có thể là không yêu thương sao?

Ôn Kiều biết được suy nghĩ trong lòng Ôn gia chủ, vì thế cô ta đã lợi dụng điều đó. Luôn luôn cố gắng hiếu thuận, ngoan ngoãn, cận kề bên cạnh ông, cố gắng làm ông quên đi Ôn Noãn.

Cũng do vậy mà Ôn gia chủ yêu thương cô ta hơn hẳn.

Nhưng giờ phút này gặp lại được Ôn Noãn, những tình cảm năm xưa lại ùa về.

Ôn gia chủ đến gần Triều Ca. Giọng nói hơi run run:

“Ôn Noãn, thật...thật sự là cháu sao? Cháu gái của ta?!”

Triều Ca vẫn giữ nguyên bộ mặt không cảm xúc đó.

Thật đáng tiếc, cô không phải là nguyên chủ, đối với những người chỉ có quan hệ huyết thống còn không tính là người thân này không có chút tình cảm nào.

Mà cái kịch bản này cũng thật lạ. Để cho Ôn Kiều ngược Ôn Noãn thảm như vậy mà không ai trong nhà họ Ôn biết được.

Cô ta không hổ danh là nữ chính, bàn tay vàng cũng thật dũng mãnh, vỡ hết mạch truyện rồi.

Không thể hiểu nổi sao bà tác giả lại có thể xây dựng hình tượng nữ chính ỷ thế hiếp người như vậy.

<...> Kịch bản này dù sao cũng là do chủ nhân ta viết a! Ký Chủ cô còn chê như vậy là sẽ bị trừ điểm đó!

Cô bình tĩnh đáp lại Ôn gia chủ:

“Tôi quả thật là Ôn Noãn. Nhưng tôi không phải cháu gái ông. Nếu có, cũng chỉ là đã từng thôi.”

Trong mắt Ôn gia chủ vừa có chút vui mừng xẹt qua thì đã bị câu sau của Triều Ca tạt cho một gáo nước lạnh, chỉ còn lại buồn bã cùng nuối tiếc.

Chỉ là đã từng là cháu gái ông thôi sao?

Ôn gia chủ thoáng chốc bình tĩnh lại.

Ông quay sang nhìn những vị khách đang đứng xem chuyện vui, dõng dạc nói:

“Bài phát biểu của tôi đến đây là kết thúc rồi, mời mọi người cứ tự nhiên.”

Nói xong ông liền quay người rời đi. Không để ý đến Ôn Kiều đang rối rít không biết làm sao đứng đờ người ở đó.

Cái gì? Sao lại như thế này được? Còn chưa dẫn cô ta đi làm thân với mọi người mà! Ông nội, đó là cơ hội để con phát triển sự nghiệp đó!

Cô ta tức giận nhìn về phía Triều Ca. Trong ánh mắt hàm chứa bao nhiêu thù hận.

“Ôn Noãn, cô cứ đợi đó! Tôi sẽ không tha cho cô!”

Ôn Kiều càng khó chịu, Triều Ca càng vui vẻ:

“Cô bảo tôi đợi thì tôi phải đợi à? Thiểu năng.” Thân là nữ phụ, nghe lời nữ chính chỉ có nước ra đi sớm. Cô đâu có ngu.

Ôn Kiều không có thời gian đấu khẩu với Triều Ca. Cô ta gấp gáp chạy theo sau Ôn gia chủ, hy vọng kéo ông lại.

Triều Ca quay sang nhìn Ôn Phong:

“Tiệc rượu nhà cậu chán chết Ôn Phong ạ.”

“...” Chị họ, Ôn gia cũng là nhà chị đó!

“Đừng có tự cho rằng tôi là người nhà cậu. Mẹ và tôi hơn chục năm trước đã đoạn tuyệt quan hệ với Ôn gia rồi.”

“!!!” Noãn tổng cô biết thuật đọc tâm sao? Hay trong lúc ngáo ngơ hắn đã lỡ nói ra suy nghĩ trong đầu?

Cố Sâm kéo Triều Ca vào lòng. Thì thầm vào tai cô:

“Noãn Noãn, vậy chúng ta đi về làm chút chuyện có ý nghĩa hơn đi.”

Ôn Phong+Tần Lĩnh: “!!!” Hai người đừng có tưởng chúng tôi không nghe thấy gì nhé. Phận làm cẩu độc thân, đau lắm nhưng chúng tôi không nói ra đâu.

Triều Ca suýt thì không kìm chế được đập Cố Sâm.

Cái tên điên này. Chuyện thu mua cố phần Cố thị thôi mà, có cần phải nói mờ ám thế không?

<...> Tư thiếu người đủ vô sỉ. Bản Hệ Thống ta bội phục.

Triều Ca cùng Cố Sâm vừa chuẩn bị lên xe thì cha của nguyên chủ - Ôn Ninh tự dưng xuất hiện.

“Noãn Noãn, chúng ta nói chuyện riêng một chút được không?”

Triều Ca vốn định trả lời là cô không có thời gian nói chuyện vớ vẩn nhưng Hệ Thống cứ khăng khăng bắt cô đi.

< Ký Chủ, cô phải đi đi. Lỡ đâu ông ta lại muốn giúp cô quay về Ôn gia thì sao?>

Nhưng ta không muốn.

<...Vậy thì lôi kéo ông ta giúp cô trả thù Ôn Kiều?>

Bất khả thi. Một đứa ông ta nuôi từ bé đến lớn, cưng chiều như công chúa. Một đứa tự dưng xuất hiện bất ngờ, cản đường con gái ông ta. Dùng đầu gối cũng nghĩ ra được là ông ta chọn ai. Mi không có não à?

<...> Bản Hệ Thống mặc kệ, cô phải đi!

Vì thế mà giờ đây Triều Ca đang đứng đối diện Ôn Ninh trong vườn hoa.

“Ôn Noãn, chuyện năm đó là ta có lỗi với mẹ và con. Ta rất xin lỗi.”

“Chuyện đã qua rồi, mẹ tôi cũng không nhỏ nhen đến mức không bỏ qua được cho ông. Có chuyện gì nói thẳng ra đi, đừng có vòng vo nữa. Tôi không có thời gian đâu.”

“...” Trả lời thế này làm sao ông tiếp chuyện được nữa đây?

“Khụ khụ, thật ra ta chỉ muốn hỏi một chút. Tại sao con lại đầu tư cho Ôn Phong mà không phải chị con?”

Triều Ca cười thầm trong lòng, thì ra là chuyện này.

“Đều là người làm ăn, chắc ông Ôn Ninh đây cũng hiểu đầu tư là phải tính đến lợi nhuận chứ không phải tình cảm.”

Triều Ca tưởng Ôn Ninh sẽ tức giận khi nghe cô nói vậy nhưng không, ông ta rất vui vẻ đáp lại cô.

“Con nói rất đúng, thật không hổ là con gái ta. So với Ôn Kiều tài giỏi hơn nhiều.”

“Ông có ý gì?” –Triều Ca đề phòng nhìn ông ta. Ngươi đừng có làm bản cô nương sợ. Lỡ ta mất bình tĩnh rồi không kiềm chế được “làm rơi” ngươi luôn thì xong đời rồi.

< Ký Chủ bình tĩnh lại! Người ta đã có ý gì đâu! Hơn nữa đây là xã hội pháp trị đó, không phải cô muốn giết người là giết được đâu!> Bản Hệ Thống có dự cảm không hay rằng sau này Ký Chủ xuyên vào những vị diện tu chân, mạt thế... thì cô ấy sẽ bùng phát kĩ năng chém người như chém củ cải luôn.

Chủ nhân, ta sợ lắm a! Người mau về đi mà.

Ôn Ninh không biết được cuộc đối thoại của Triều Ca và hệ thống. Ông ta vẫn tươi cười nhìn cô.

“Ta chỉ muốn hỏi con có muốn quay lại Ôn gia, lấy quyền thừa kế hay không thôi.”

Triều Ca nhíu mày nhìn ông ta như kẻ điên.

Không phải trong nguyên tác nói nữ chính có một ông bố rất tốt sao? Sao lại bây giờ ông ta lại đứng về phe cô, muốn phản bội Ôn Kiều thế này?

Không lẽ ông ta nhìn trúng thứ gì rồi? Sắc đẹp của bổn cô nương à?

< Ký Chủ, cô đừng có tự luyến nữa! Ta thấy ông ấy là nhìn trúng năng lực cùng công ty TC đó của cô thôi!> Có Ký Chủ như cô làm ta mệt tâm quá! Muốn bỏ nghề!

Ai biết đâu được...

<...> Ký Chủ! Cô đừng có u mê nữa mà! Ta không cứu nổi cô đâu!

Chapter
1 Chương 1: Ký Chủ, xin chào!
2 Chương 2: Hôn Thê chính thức
3 Chương 3: Trả lại hết cho cô!
4 Chương 4: Kiếm tiền cấp tốc!
5 Chương 5: Hàng xóm mới
6 Chương 6: Thiên Hạ của ta!
7 Chương 7: Giang Yên Nhiên
8 Chương 8: Dùng tiền đè người
9 Chương 9: Lễ ra mắt diễn viên
10 Chương 10: Đầu bếp nhà mình muốn đổi nghề?
11 Chương 11: Ngày quay phim đầu tiên
12 Chương 12: Tướng quân ta áp diễn chết ngươi!
13 Chương 13: Tại sao lại đổi nghề?
14 Chương 14: Hai người họ, có gian tình!
15 Chương 15: Gặp côn đồ Trên đường
16 Chương 16: Đánh người rồi báo cảnh sát
17 Chương 17: Quà đáp lễ
18 Chương 18: Tranh sủng
19 Chương 19: Nam chính, tên ngốc nhà ta đang say!
20 Chương 20: Nụ hôn đầu
21 Chương 21: Chịu trách nhiệm thế nào?
22 Chương 22: Bảo bối! Chúng ta hẹn hò đi!
23 Chương 23: Nữ chính, lại gặp rồi...
24 Chương 24: Xem phim hay show ân ái?
25 Chương 25: Dùng cả đời đền mới đủ!
26 Chương 26: Rải cẩu lương để tuyên truyền miễn phí!
27 Chương 27: Thiên Hạ công chiếu
28 Chương 28: Họp báo Thiên Hạ
29 Chương 29: Người của tôi!
30 Chương 30: Ghen
31 Chương 31: Khai Chiến
32 Chương 32: Phó tổng mới không phải người bình thường
33 Chương 33: Mình anh là đủ
34 Chương 34: Tụ Hiên
35 Chương 35: Nơi nào cũng là trận chiến
36 Chương 36: Noãn tổng mới là Boss lớn
37 Chương 37: Sao lại là Noãn tổng?
38 Chương 38: Có gì đáng để kiêu ngạo?
39 Chương 39: Lộ thân phận
40 Chương 40: Nhìn trúng cái gì?
41 Chương 41: Không nói lí
42 Chương 42: Rạn nứt
43 Chương 43: Không có thì làm thành có
44 Chương 44: Bị nhét cẩu lương đến sặc
45 Chương 45: Tình địch của ta là nữ?!
46 Chương 46: Đào sâu duyên phận
47 Chương 47: Bất Ngờ
48 Chương 48: Nỗi lòng anh quay phim
49 Chương 49: Đến chỗ Diêm Vương ký tên
50 Chương 50: Đừng rời khỏi anh
51 Chương 51: Vẫn là không nghĩ ra tên
52 Chương 52: Không còn liên quan nữa
53 Chương 53: Nhiệm vụ hoàn thành rồi?
54 Chương 54: Ảnh Hậu Thế Kỉ (Hoàn)
55 Chương 55: Thanh Xuân Có Anh (Khai)
56 Chương 56: Vị diện thứ hai được đấy
57 Chương 57: Cậu là Diệp Thiên Thu?
58 Chương 58: Bị dạy hư rồi
59 Chương 59: Tình cũ-Tình mới
60 Chương 60: Tiết tháo hay nhiệm vụ phụ tuyến?
61 Chương Chương 61: này còn thiếu một phần
62 Chương Chương 62: này bù cho chương trước
63 Chương 63: Tiểu Tẩu Tẩu
64 Chương 64: Tình tay năm?!
65 Chương Chương 65: này rất ngọt
66 Chương 66: Nhân vật mới
67 Chương 67: Đua!
68 Chương 68: Thể diện - Hình tượng
69 Chương 69: Ngoại Khóa
70 Chương 70: Giang Thần, em thích anh!
71 Chương 71: Mất Tích
72 Chương 72: Cân nhắc tôi thử xem?
73 Chương 73: Tan
74 Chương 74: Âm Mưu
75 Chương 75: Basketball, FIGHT! (1)
76 Chương 76: Basketball, FIGHT! (2)
77 Chương 77: Basketball, FIGHT! (3)
78 Chương 78: Vũ lực và tiền
79 Chương 79: Thi Đại Học có gì vui?
80 Chương 80: Tiệc cuối năm (1)
81 Chương 81: Tiệc cuối năm (2)
82 Chương 82: Bỏ qua
83 Chương 83: Người bồi rượu cho ta
84 Chương 84: Đường Minh ngươi hết cảnh rồi
85 Chương 85: Bí mật
86 Chương 86: Thâu tóm Đường gia
87 Chương 87: Hai lựa chọn
88 Chương 88: Giao dịch thành công
89 Chương 89: Nữ chính "đen"
90 Chương 90: Hội chợ đá quý (1)
91 Chương 91: Hội chợ đá quý (2)
92 Chương 92: Hội chợ đá quý (3)
93 Chương 93: Chưa nghĩ ra
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Chương 1: Ký Chủ, xin chào!
2
Chương 2: Hôn Thê chính thức
3
Chương 3: Trả lại hết cho cô!
4
Chương 4: Kiếm tiền cấp tốc!
5
Chương 5: Hàng xóm mới
6
Chương 6: Thiên Hạ của ta!
7
Chương 7: Giang Yên Nhiên
8
Chương 8: Dùng tiền đè người
9
Chương 9: Lễ ra mắt diễn viên
10
Chương 10: Đầu bếp nhà mình muốn đổi nghề?
11
Chương 11: Ngày quay phim đầu tiên
12
Chương 12: Tướng quân ta áp diễn chết ngươi!
13
Chương 13: Tại sao lại đổi nghề?
14
Chương 14: Hai người họ, có gian tình!
15
Chương 15: Gặp côn đồ Trên đường
16
Chương 16: Đánh người rồi báo cảnh sát
17
Chương 17: Quà đáp lễ
18
Chương 18: Tranh sủng
19
Chương 19: Nam chính, tên ngốc nhà ta đang say!
20
Chương 20: Nụ hôn đầu
21
Chương 21: Chịu trách nhiệm thế nào?
22
Chương 22: Bảo bối! Chúng ta hẹn hò đi!
23
Chương 23: Nữ chính, lại gặp rồi...
24
Chương 24: Xem phim hay show ân ái?
25
Chương 25: Dùng cả đời đền mới đủ!
26
Chương 26: Rải cẩu lương để tuyên truyền miễn phí!
27
Chương 27: Thiên Hạ công chiếu
28
Chương 28: Họp báo Thiên Hạ
29
Chương 29: Người của tôi!
30
Chương 30: Ghen
31
Chương 31: Khai Chiến
32
Chương 32: Phó tổng mới không phải người bình thường
33
Chương 33: Mình anh là đủ
34
Chương 34: Tụ Hiên
35
Chương 35: Nơi nào cũng là trận chiến
36
Chương 36: Noãn tổng mới là Boss lớn
37
Chương 37: Sao lại là Noãn tổng?
38
Chương 38: Có gì đáng để kiêu ngạo?
39
Chương 39: Lộ thân phận
40
Chương 40: Nhìn trúng cái gì?
41
Chương 41: Không nói lí
42
Chương 42: Rạn nứt
43
Chương 43: Không có thì làm thành có
44
Chương 44: Bị nhét cẩu lương đến sặc
45
Chương 45: Tình địch của ta là nữ?!
46
Chương 46: Đào sâu duyên phận
47
Chương 47: Bất Ngờ
48
Chương 48: Nỗi lòng anh quay phim
49
Chương 49: Đến chỗ Diêm Vương ký tên
50
Chương 50: Đừng rời khỏi anh
51
Chương 51: Vẫn là không nghĩ ra tên
52
Chương 52: Không còn liên quan nữa
53
Chương 53: Nhiệm vụ hoàn thành rồi?
54
Chương 54: Ảnh Hậu Thế Kỉ (Hoàn)
55
Chương 55: Thanh Xuân Có Anh (Khai)
56
Chương 56: Vị diện thứ hai được đấy
57
Chương 57: Cậu là Diệp Thiên Thu?
58
Chương 58: Bị dạy hư rồi
59
Chương 59: Tình cũ-Tình mới
60
Chương 60: Tiết tháo hay nhiệm vụ phụ tuyến?
61
Chương Chương 61: này còn thiếu một phần
62
Chương Chương 62: này bù cho chương trước
63
Chương 63: Tiểu Tẩu Tẩu
64
Chương 64: Tình tay năm?!
65
Chương Chương 65: này rất ngọt
66
Chương 66: Nhân vật mới
67
Chương 67: Đua!
68
Chương 68: Thể diện - Hình tượng
69
Chương 69: Ngoại Khóa
70
Chương 70: Giang Thần, em thích anh!
71
Chương 71: Mất Tích
72
Chương 72: Cân nhắc tôi thử xem?
73
Chương 73: Tan
74
Chương 74: Âm Mưu
75
Chương 75: Basketball, FIGHT! (1)
76
Chương 76: Basketball, FIGHT! (2)
77
Chương 77: Basketball, FIGHT! (3)
78
Chương 78: Vũ lực và tiền
79
Chương 79: Thi Đại Học có gì vui?
80
Chương 80: Tiệc cuối năm (1)
81
Chương 81: Tiệc cuối năm (2)
82
Chương 82: Bỏ qua
83
Chương 83: Người bồi rượu cho ta
84
Chương 84: Đường Minh ngươi hết cảnh rồi
85
Chương 85: Bí mật
86
Chương 86: Thâu tóm Đường gia
87
Chương 87: Hai lựa chọn
88
Chương 88: Giao dịch thành công
89
Chương 89: Nữ chính "đen"
90
Chương 90: Hội chợ đá quý (1)
91
Chương 91: Hội chợ đá quý (2)
92
Chương 92: Hội chợ đá quý (3)
93
Chương 93: Chưa nghĩ ra