Chương 110: Đẹp trai nhất

Năm 2013, số người dùng smartphone lên mạng đã vượt xa so với dùng máy vi tính. Di động và máy tính bảng Duyên Mộng bán cực kì đắt hàng, tất nhiên Phi Dược cũng không kém cạnh.

Bấy giờ, ngay cả bệnh viện thú y Nguyên Ân cũng đã nổi tiếng lắm rồi.

Ban đầu khi mở bệnh viện thú y, hầu hết thời gian Mạnh Ân vẫn rảnh rỗi, nhưng bây giờ thì khác. Gần như ngày nào cậu cũng phải nhận khám cho mấy con thú cưng, mà đây còn là kết quả sau khi Hàn Trọng Viễn đã giao hẹn với cậu, bảo cậu phải giao phần lớn công việc cho những người khác rồi đó.

Cún con trước đây bị người ta bỏ rơi ở bệnh viện thú y, từng được Mạnh Ân mang về nhà cũng đã trưởng thành. Cún con này chưa từng ăn cơm Mạnh Ân nấu, vì Mạnh Ân không nghĩ được cái tên nào lại cứ nhớ mãi chuyện cơm chó hồi xưa, nên đặt tên nó là Cơm Cơm[1]. Cũng không biết sau khi rõ ràng nguồn gốc cái tên của mình, cún con có thấy phiền muộn hay không.

[1] Theo âm Hán phải là Phạn Phạn, nhưng mà thấy để Cơm Cơm nghe cưng hơn nên để vậy đó.

Hôm ấy, Mạnh Ân mặc áo blouse trắng, đeo khẩu trang, vừa tốn mấy tiếng để chọc hút dịch cổ chướng trong bụng của một con Samoyed, trợ lí của cậu đi tới: “Viện trưởng, có hai cảnh sát mang đến mấy con mèo.”

“Cảnh sát?” Mạnh Ân hơi ngạc nhiên nhìn trợ lí của mình, trợ lí này là một người đàn ông, tên Diêu Khắc Kỳ, dáng vẻ… Có hơi khó nói.

Bây giờ trong bệnh viện thú y này, gần như tất cả những người trẻ tuổi đều có vẻ đầu trâu mặt ngựa.

“Vâng, mấy con mèo đó đáng thương lắm.” Diêu Khắc Kỳ bảo, “Nghe nói là bị người ta cố ý ngược đãi.”

Mạnh Ân lập tức thu dọn dụng cụ của mình, giao chú chó sau này chỉ cần chăm nom cẩn thận cho Diêu Khắc Kỳ: “Để tôi đi xem sao.”

Đúng là hai cảnh sát kia mang mấy con mèo đến, đám mèo này đều là mèo hoang, được phát hiện trong nội thành mấy hôm nay. Dường như có người cố ý bắt chúng về ngược đãi nên chúng đều bị thương, bây giờ mấy con mèo này toàn là cụt tay gãy chân, mất tai hoặc mất đuôi cả.

Mấy năm nay Mạnh Ân vẫn luôn tiếp xúc với đủ loại động vật, càng tiếp xúc thì tình cảm với chúng lại càng sâu sắc, bây giờ thấy dáng vẻ thảm khốc của mấy con mèo này, không kìm được hít một hơi khí lạnh.

Bất kể là tai hay đuôi thì đều là bộ phận nhạy cảm của mèo, rất nhiều mèo bị chủ nhân nhà mình túm đuôi sẽ giương vuốt cào cho một trận, bây giờ ngay cả đuôi cũng bị mất…

Mạnh Ân không dám chần chừ, lập tức tìm người xử lí vết thương cầm máu cho mấy con mèo này, sau đó lại hỏi mấy cảnh sát kia: “Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?”

Rất nhanh hai cảnh sát kia đã nói rõ đầu đuôi mọi chuyện.

Đây là một vụ án ngược đãi mèo hàng loạt có tính chất khá nghiêm trọng. Cảnh sát nhận được báo án, tổng cộng tìm thấy chín con mèo, trong đó bốn con đã chết, họ bèn đưa năm con còn lại đến chỗ Mạnh Ân: “Chúng tôi cũng không có cách xử lí đám mèo này, mới đưa đến chỗ cậu.” Lúc nói ra lời này họ thấy rất áy náy, dẫu sao chúng chỉ là đám mèo hoang, thế nên họ đưa mèo đến đây, nhưng lại không thể trả tiền thuốc men cho Mạnh Ân.

“Để chúng lại đi.” Mạnh Ân đáp, cậu cũng không để ý đến chút tiền thuốc men ấy.

“Cảm ơn cậu.” Hai cảnh sát kia nói cảm ơn.

“Không cần cảm ơn, tôi cũng không làm gì cả.” Mạnh Ân đáp, cậu cũng không nói nhiều nữa mà nhanh chóng đưa hai con mèo có tình trạng khá nguy hiểm vào phòng khám của mình, sau đó tiêm thuốc tê và phẫu thuật cho chúng…

Cậu hợp tác với hai bác sĩ thú y khác, rất nhanh đã giúp năm con mèo thoát khỏi nguy hiểm về tính mạng.

Năm con mèo kia đều là mèo hoang, lại bị thương, ban đầu hết sức đề phòng với con người. Để đến gần chúng, thậm chí Mạnh Ân còn không thể không đeo găng tay dày, tránh bị chúng cào.

Nhưng theo thời gian thấm thoắt, dần dần chúng đã đón nhận Mạnh Ân…

Sau khi thấy tình hình mấy con mèo đã tốt lên, Mạnh Ân chụp ảnh chúng đăng lên Weibo.

Làm vậy không phải để tỏ vẻ đáng yêu, mà là muốn tìm chủ nhân thích hợp cho mấy con mèo.

Mấy năm nay, sẽ thường xuyên có một ít thú cưng bị bỏ rơi ở bệnh viện thú y của cậu.

Có mấy gia đình nuôi một con thú cưng, có thể là để nó chơi cùng trẻ con, không hề có tình cảm sâu sắc với nó. Khi ấy chỉ cần thú cưng bị ốm, họ sẽ chọn bỏ rơi chúng.

Cũng có đứa trẻ nhặt được cún con về muốn nuôi, nhưng bố mẹ lại cảm thấy hết sức phiền phức, vì thế bắt phải vứt đi. Nhưng đứa trẻ lại không nỡ ném ra ngoài, bèn ôm tới bệnh viện thú y… Cún con Cơm Cơm mà Mạnh Ân nuôi ở bệnh viện thú y cũng là một trong số đó.

Những con vật bị bỏ rơi này, Mạnh Ân đều sẽ chữa trị cho chúng, sau đó đăng lên Weibo xem có ai muốn nuôi hay không.

Việc như vậy không phải là lần đầu tiên Mạnh Ân làm, nhưng một lần đăng lên năm con mèo vẫn rất hiếm thấy. Sau khi chụp ảnh năm con mèo, viết thêm về tình trạng của chúng, cậu mới đăng lên Weibo. Sau đó lại đăng một Weibo nữa, trong có quay một video.

Video là Mạnh Ân quay những con mèo này, sau đó biên tập rồi đăng lên. Cậu không am hiểu lắm về biên tập mấy thứ này, nhưng lúc quay hết sức chăm chú, vì thế thoạt nhìn video rất sắc nét. Đồng thời vừa đăng lên, cũng đã kéo đến rất nhiều bình luận.

“Lũ mèo con đáng yêu quá!”

“Không ngờ lại có kẻ ra tay với lũ mèo đáng yêu như thế, đúng là đáng ghét mà!”

“Cảm ơn Tiểu Ân Ân đã cứu chúng!”

“Muốn nuôi một con quá đi, đáng tiếc mình ở xa chỗ Tiểu Ân Ân quá!”

Bình thường tài khoản Weibo của Mạnh Ân toàn đăng ảnh thú cưng, một số bệnh mà thú cưng dễ mắc phải và kiến thức về thú y, cơ bản không liên quan đến những thứ khác, vì thế bình luận dưới Weibo vẫn luôn rất hoà bình. Lần này tất cả mọi người đều cầu phúc cho những con mèo đáng thương kia, Mạnh Ân chọn trả lời mấy bình luận, thấy có người đồng ý nhận nuôi con mèo nào trong số đó thì sẽ inbox họ, hỏi họ có ý định này thật hay không.

Mãi đến khi tiếng chuông báo thức điện thoại vang lên, cậu mới nhảy dựng, sau đó vội vội vàng vàng chạy về nhà – nếu cậu về muộn, Hàn Trọng Viễn sẽ phải chịu đói mất!

Vệ sĩ đã chuẩn bị xong nguyên liệu nấu cơm tối, Mạnh Ân mang những thứ đó lên tầng, đầu tiên cắm nồi cơm điện, sau đó bắt đầu xào thức ăn. Chờ xào xong mấy món thì cơm cũng chín.

Cửa bị mở ra, Hàn Trọng Viễn về rồi.

“Hôm nay em chụp ảnh cho đám mèo kia à?” Hàn Trọng Viễn chua loét hỏi một câu, lại bảo, “Tốt nhất là em mau đuổi chúng đi, nếu không anh sẽ cho người ném hết đi đấy!”

“Vâng, đã có mấy người muốn nhận nuôi rồi.” Mạnh Ân đáp, nhìn cực kì ngoan ngoãn.

Hàn Trọng Viễn hài lòng gật đầu, chợt nghĩ ra một chuyện: “Tốt nhất là em tránh xa cái con chó tên Cơm Cơm kia ra, anh mà thấy nó liếm em thì sẽ cắt lưỡi nó.”

“Nó chỉ là một con chó, không hiểu gì hết, anh đừng so đo với nó.” Mạnh Ân chủ động hôn Hàn Trọng Viễn một cái, hai năm nay Hàn Trọng Viễn vẫn ngứa mắt Cơm Cơm, nhưng chỉ cần cậu bỏ công dỗ dành thì tất cả đều êm đẹp hết.

“Chờ đến tối em cố mà phục vụ anh đi.” Hàn Trọng Viễn hừ một tiếng. Thật ra hai năm nay hắn đã rộng lượng hơn rất nhiều, không đến nỗi có thành kiến quá lớn với những con thú cưng kia. Nhưng bộc lộ cơn ghen có thể giúp mình tranh thủ được rất nhiều lợi ích, cũng là chuyện tốt.

Buổi tối Mạnh Ân cố gắng phục vụ Hàn Trọng Viễn một phen.

***

Ban đầu Mạnh Ân cứ tưởng năm con mèo kia khoẻ lại thì sẽ không sao, chẳng ngờ những cảnh sát kia lại lần lượt đưa tới thêm mấy con nữa.

Những cảnh sát đó cũng hết cách mà, nếu họ không quan tâm đến lũ mèo này, thì chắc chắn chúng chỉ có một con đường chết, họ cũng sẽ bị mắng. Ngặt nỗi họ lại không còn chỗ nào để đưa đến nữa, chỉ có thể giao hết cho Mạnh Ân.

“Xin lỗi cậu nhiều lắm, lại làm phiền cậu rồi, đội chúng tôi để lại một ít tiền…” Lúc hai cảnh sát kia đưa tới con mèo thứ mười hai, cũng lấy ra một nghìn tệ. Họ nhìn giá của bệnh viện thú y, chút tiền này đúng là như muối bỏ biển, nhưng cũng coi như họ có lòng.

“Không cần đâu.” Mạnh Ân từ chối, “Tôi còn phải cảm ơn các anh cứu nó nữa đó.”

Mạnh Ân khăng khăng không nhận tiền, hai cảnh sát này ngại ngùng hết sức. Sau khi phát hiện Mạnh Ân chơi Weibo, họ nghĩ ra một cách cảm ơn – họ đăng nhập vào tài khoản Weibo rất nổi tiếng của cảnh sát, nói chuyện của Mạnh Ân.

Tài khoản của cảnh sát đó kể việc Mạnh Ân miễn phĩ tiền chữa trị cho đám mèo bị ngược đãi, đồng thời @Bác sĩ thú y Nguyên Ân.

Tài khoản Weibo của Mạnh Ân lại hot thêm lần nữa, sau khi Trịnh Kỳ share, còn khiến status này lên top trong nháy mắt…

Bác sĩ thú y Nguyên Ân, cũng trở thành người nổi tiếng trên mạng.

Đáng lẽ nếu chỉ có vậy thì câu chuyện sẽ kết thúc hết sức nhanh chóng, ngặt nỗi trong lúc ấy, lại có người đăng ảnh của Mạnh Ân lên Weibo.

“Follow @Bác sĩ thú y Nguyên Ân mấy năm, cứ tưởng Nguyên Ân là một ông chú hiền lành, không ngờ lại là anh đẹp trai, chắc chắn chính là bác sĩ thú y đẹp trai nhất!” Đây là status do một cô gái đăng, mà trong status này, cô đăng tổng cộng chín bức ảnh, đều là hình Mạnh Ân.

Bức thứ nhất Mạnh Ân đeo khẩu trang, nhưng những bức phía sau thì cậu không đeo, trong đó có ảnh cậu nói chuyện cùng người khác, cũng có ảnh cậu ôm thú cưng, vẻ mặt đều hết sức dịu dàng.

Mạnh Ân không phải là người đẹp trai quá mức, nhưng cũng rất ưa nhìn, mấy năm nay sống sung sướng bên Hàn Trọng Viễn cũng ám cả vào khí chất toàn thân của cậu, hơn nữa bên cạnh còn có chó mèo làm nền cho cậu…

Những bức ảnh này của Mạnh Ân cộng thêm chuyện trước đó, nhất thời độ hot của Mạnh Ân lại tăng thêm một bậc. Bảy chữ “Bác sĩ thú y đẹp trai nhất” càng gắn chặt trên đầu cậu.

Mạnh Ân không ngờ sẽ có ngày mình được người ta gán cho cái danh “đẹp trai nhất”, càng không ngờ dân mạng lướt đến Weibo của cậu, thấy cậu và Trịnh Kỳ thỉnh thoảng trao đổi với nhau, lại chắc như đinh đóng cột rằng cậu là con nhà giàu đầy lòng nhân ái, vì lí tưởng nên mới trở thành bác sĩ thú y.

Thật ra ban đầu cậu muốn làm bác sĩ, Hàn Trọng Viễn không cho cậu chạm vào người khác nên mới trở thành bác sĩ thú y… Mạnh Ân dở khóc dở cười.

Còn Hàn Trọng Viễn thì tức điên rồi, cô gái kia đăng Weibo vào buổi tối, nên hắn và Mạnh Ân không để ý thấy. Chờ hôm sau khi họ thấy, đã có vô số người share rồi, muốn ngăn cũng không ngăn được.

Ảnh của Mạnh Ân lại bị nhiều người nhìn thấy như thế! Tâm trạng Hàn Trọng Viễn xấu đến cực điểm.

Chapter
1 Chương 1: Quá khứ
2 Chương 2: Nhật kí
3 Chương 3: Đánh nhau
4 Chương 4: Nói thật
5 Chương 5: Một đời
6 Chương 6: Đánh người
7 Chương 7: Chữa bệnh
8 Chương 8: Ăn cơm
9 Chương 9: Bố mẹ
10 Chương 10: Uy hiếp
11 Chương 11: Khởi đầu
12 Chương 12: Phẫu thuật
13 Chương 13: Hàn Thận
14 Chương 14: Bạt tai
15 Chương 15: Cải thảo
16 Chương 16: Muốn đi
17 Chương 17: Về nhà
18 Chương 18: Gác xép
19 Chương 19: Mái nhà
20 Chương 20: Tài nấu nướng
21 Chương 21: Kế hoạch
22 Chương 22: Anh họ
23 Chương 23: Nhà mới
24 Chương 24: Siêu thị
25 Chương 25: Đi học
26 Chương 26: Bạn cùng lớp
27 Chương 27: Cổ phần
28 Chương 28: Một nửa
29 Chương 29: Bạn cùng lớp
30 Chương 30: Chúc mừng
31 Chương 31: Bạt tai
32 Chương 32: Bác cả
33 Chương 33: Dạy dỗ
34 Chương 34: Bình tĩnh
35 Chương 35: Phụ huynh
36 Chương 36: Giải quyết
37 Chương 37: Đoạt người
38 Chương 38: Nghe lén
39 Chương 39: Trộm tiền
40 Chương 40: Công ti
41 Chương 41: Xảy ra chuyện
42 Chương 42: Khu thương mại
43 Chương 43: Thổ lộ
44 Chương 44: Duyên Mộng
45 Chương 45: Trịnh Kỳ
46 Chương 46: Tiệc sinh nhật
47 Chương 47: Cổ phần
48 Chương 48: Nước bẩn
49 Chương 49: Vết thương
50 Chương 50: Đồng nghiệp
51 Chương 51: Liên hoan
52 Chương 52: Kỳ nổi loạn
53 Chương 53: Cd
54 Chương 54: Khảo sát
55 Chương 55: Đòi tiền
56 Chương 56: Nhập cổ phần
57 Chương 57: Giao chiến
58 Chương 58: Kết thân
59 Chương 59: Nhắc nhở
60 Chương 60: Ly hôn
61 Chương 61: Thục Vân
62 Chương 62: Di chúc
63 Chương 63: Xuất phát
64 Chương 64: Cảng thành
65 Chương 65: Nhà họ Trịnh
66 Chương 66: Biến cố
67 Chương 67: Phòng chống hàng giả
68 Chương 68: Hàng giả
69 Chương 69: Năm mới
70 Chương 70: Đưa ra ánh sáng
71 Chương 71: Thức tỉnh
72 Chương 72: Cảm tình
73 Chương 73: Tương lai
74 Chương 74: Thư tình
75 Chương 75: Nổi giận
76 Chương 76: Bác sĩ
77 Chương 77: Nhẫn
78 Chương 78: Thi đại học
79 Chương 79: Sau đó
80 Chương 80: Thể dục
81 Chương 81: Khai giảng
82 Chương 82: Sinh viên mới
83 Chương 83: Điện thoại di động
84 Chương 84: Siêu hot
85 Chương 85: Tết dương lịch
86 Chương 86: Đón tết
87 Chương 87: Năm mới
88 Chương 88: Phát hiện
89 Chương 89: Nghỉ hè
90 Chương 90: Bất ngờ
91 Chương 91: Bắt cóc
92 Chương 92: Phát điên
93 Chương 93: Cứu người
94 Chương 94: Gặp nhau
95 Chương 95: Được cứu
96 Chương 96: Bệnh viện
97 Chương 97: Giận cá chém thớt
98 Chương 98: Di sản
99 Chương 99: Giải quyết
100 Chương 100: Kết thúc
101 Chương 101: Tốt nghiệp
102 Chương 102: Lễ tốt nghiệp
103 Chương 103: Chụp ảnh
104 Chương 104: Nguyên Ân
105 Chương 105: Khai trương
106 Chương 106: Vòng ngọc
107 Chương 107: Nhà họ Lịch
108 Chương 108: Báo ứng
109 Chương 109: Cơm chó
110 Chương 110: Đẹp trai nhất
111 Chương 111: Đánh mất
112 Chương 112: Clone
113 Chương 113: Cố tình
114 Chương 114: Trùng tên
115 Chương 115: Màn chắn
116 Chương 116: Come out
117 Chương 117: Bùng nổ
118 Chương 118: Kết thúc
119 Chương 119: Ngoại truyện: Hôn lễ
120 Chương 120: Ngoại truyện: Trịnh Kỳ
121 Chương 121: Ngoại truyện: Tài nấu ăn của Mạnh Ân
122 Chương 122: Ngoại truyện: Tình địch chưa từng xuất hiện
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1: Quá khứ
2
Chương 2: Nhật kí
3
Chương 3: Đánh nhau
4
Chương 4: Nói thật
5
Chương 5: Một đời
6
Chương 6: Đánh người
7
Chương 7: Chữa bệnh
8
Chương 8: Ăn cơm
9
Chương 9: Bố mẹ
10
Chương 10: Uy hiếp
11
Chương 11: Khởi đầu
12
Chương 12: Phẫu thuật
13
Chương 13: Hàn Thận
14
Chương 14: Bạt tai
15
Chương 15: Cải thảo
16
Chương 16: Muốn đi
17
Chương 17: Về nhà
18
Chương 18: Gác xép
19
Chương 19: Mái nhà
20
Chương 20: Tài nấu nướng
21
Chương 21: Kế hoạch
22
Chương 22: Anh họ
23
Chương 23: Nhà mới
24
Chương 24: Siêu thị
25
Chương 25: Đi học
26
Chương 26: Bạn cùng lớp
27
Chương 27: Cổ phần
28
Chương 28: Một nửa
29
Chương 29: Bạn cùng lớp
30
Chương 30: Chúc mừng
31
Chương 31: Bạt tai
32
Chương 32: Bác cả
33
Chương 33: Dạy dỗ
34
Chương 34: Bình tĩnh
35
Chương 35: Phụ huynh
36
Chương 36: Giải quyết
37
Chương 37: Đoạt người
38
Chương 38: Nghe lén
39
Chương 39: Trộm tiền
40
Chương 40: Công ti
41
Chương 41: Xảy ra chuyện
42
Chương 42: Khu thương mại
43
Chương 43: Thổ lộ
44
Chương 44: Duyên Mộng
45
Chương 45: Trịnh Kỳ
46
Chương 46: Tiệc sinh nhật
47
Chương 47: Cổ phần
48
Chương 48: Nước bẩn
49
Chương 49: Vết thương
50
Chương 50: Đồng nghiệp
51
Chương 51: Liên hoan
52
Chương 52: Kỳ nổi loạn
53
Chương 53: Cd
54
Chương 54: Khảo sát
55
Chương 55: Đòi tiền
56
Chương 56: Nhập cổ phần
57
Chương 57: Giao chiến
58
Chương 58: Kết thân
59
Chương 59: Nhắc nhở
60
Chương 60: Ly hôn
61
Chương 61: Thục Vân
62
Chương 62: Di chúc
63
Chương 63: Xuất phát
64
Chương 64: Cảng thành
65
Chương 65: Nhà họ Trịnh
66
Chương 66: Biến cố
67
Chương 67: Phòng chống hàng giả
68
Chương 68: Hàng giả
69
Chương 69: Năm mới
70
Chương 70: Đưa ra ánh sáng
71
Chương 71: Thức tỉnh
72
Chương 72: Cảm tình
73
Chương 73: Tương lai
74
Chương 74: Thư tình
75
Chương 75: Nổi giận
76
Chương 76: Bác sĩ
77
Chương 77: Nhẫn
78
Chương 78: Thi đại học
79
Chương 79: Sau đó
80
Chương 80: Thể dục
81
Chương 81: Khai giảng
82
Chương 82: Sinh viên mới
83
Chương 83: Điện thoại di động
84
Chương 84: Siêu hot
85
Chương 85: Tết dương lịch
86
Chương 86: Đón tết
87
Chương 87: Năm mới
88
Chương 88: Phát hiện
89
Chương 89: Nghỉ hè
90
Chương 90: Bất ngờ
91
Chương 91: Bắt cóc
92
Chương 92: Phát điên
93
Chương 93: Cứu người
94
Chương 94: Gặp nhau
95
Chương 95: Được cứu
96
Chương 96: Bệnh viện
97
Chương 97: Giận cá chém thớt
98
Chương 98: Di sản
99
Chương 99: Giải quyết
100
Chương 100: Kết thúc
101
Chương 101: Tốt nghiệp
102
Chương 102: Lễ tốt nghiệp
103
Chương 103: Chụp ảnh
104
Chương 104: Nguyên Ân
105
Chương 105: Khai trương
106
Chương 106: Vòng ngọc
107
Chương 107: Nhà họ Lịch
108
Chương 108: Báo ứng
109
Chương 109: Cơm chó
110
Chương 110: Đẹp trai nhất
111
Chương 111: Đánh mất
112
Chương 112: Clone
113
Chương 113: Cố tình
114
Chương 114: Trùng tên
115
Chương 115: Màn chắn
116
Chương 116: Come out
117
Chương 117: Bùng nổ
118
Chương 118: Kết thúc
119
Chương 119: Ngoại truyện: Hôn lễ
120
Chương 120: Ngoại truyện: Trịnh Kỳ
121
Chương 121: Ngoại truyện: Tài nấu ăn của Mạnh Ân
122
Chương 122: Ngoại truyện: Tình địch chưa từng xuất hiện