Chương 97: Giận cá chém thớt

Mạnh Ân không nhớ rõ chuyện trong mơ lắm, nên ảnh hưởng của giấc mơ với cậu cũng không lớn. Để ý thấy điều này, Hàn Trọng Viễn thở phào nhẹ nhõm.

Đời trước, thật ra ban đầu hắn đối xử với Mạnh Ân chẳng tử tế gì, còn từng nói ra những lời rất cay độc. Về sau hắn hết sức áy náy, bây giờ cũng không muốn Mạnh Ân biết những chuyện đó.

Mặc dù hắn không muốn để Mạnh Ân nhớ lại mọi chuyện đời trước, nhưng lại rất sẵn lòng chia sẻ vài chuyện với Mạnh Ân: “Trong giấc mơ của anh, em rất cố chấp với anh, cực kì yêu anh, anh vừa đánh vừa mắng em, em cũng không chịu bỏ đi.”

“Anh sẽ không đánh mắng em đâu.” Mạnh Ân lên tiếng gần như tức thì, hơn nữa nếu Hàn Trọng Viễn đánh mắng cậu, thì sao cậu còn mặt mũi ở lại bên Hàn Trọng Viễn cơ chứ?

Hàn Trọng Viễn nhìn đôi ngươi tràn ngập tin tưởng của Mạnh Ân, không kìm được lại hôn mấy cái, kết quả chờ hắn hôn xong thì phát hiện Mạnh Ân đã ngủ mất rồi.

Len lén đứng dậy, Hàn Trọng Viễn tìm Tiền Mạt bàn bạc chuyện kế tiếp.

Lần này suýt nữa hắn đã đánh mất Mạnh Ân, bây giờ tất nhiên phải loại trừ tất cả nguy hiểm.

***

Hàn Trọng Viễn đi rồi, Mạnh Ân lại mơ mơ màng màng mê thấy Hàn Trọng Viễn mắng mình, nhưng khi đó Hàn Trọng Viễn bại liệt, không có cậu sẽ không sống nổi, khiến cậu sinh ra dũng khí vô hạn, can đảm ở lại bên Hàn Trọng Viễn…

Lúc tỉnh lại, thậm chí Mạnh Ân không kìm được sỉ vả bản thân. Làm sao cậu cứ mơ thấy dáng vẻ không tử tế của Hàn Trọng Viễn cơ chứ? Vừa có hoả hoạn lại vừa bại liệt, nhất định là đang trù ẻo Hàn Trọng Viễn! Đúng là chẳng ra thể thống gì mà!

Thế nhưng… Hàn Trọng Viễn bại liệt, chỉ có thể dựa vào mình, điều này lại khiến cậu thấy bản thân rất có ích…

Mạnh Ân chưa từng đọc tiểu thuyết viễn tưởng, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện sống lại.

“Ăn cơm nào.” Thấy Mạnh Ân tỉnh, Hàn Trọng Viễn lập tức lấy cháo gà mà hắn cố ý cho người nấu từ trong cặp lồng giữ nhiệt ra, ở trong còn trộn ít tiết gà – trước ấy Mạnh Ân mất quá nhiều máu, bây giờ cần phải bổ máu.

May sao Mạnh Ân chỉ bất cẩn uống ít nước biển, nước biển không làm dạ dày tổn thương, không phải kiêng khem gì cả. Hàn Trọng Viễn bón cho cậu từng thìa từng thìa một, cậu ăn hết sức ngoan ngoãn.

Mạnh Ân thích ăn thịt gà lắm, nên cháo này rất hợp khẩu vị cậu, ăn một lát đã thấy no, sau đó cậu thấy bên cạnh, Hàn Trọng Viễn mở nắp một hộp cháo bát bảo ra.

Cậu biết Hàn Trọng Viễn không thích ăn đồ ngoài quán, so ra thì, thi thoảng vẫn ăn được vài miếng đồ đóng hộp. Chẳng hạn như uống nước, người khác rót hắn sẽ không uống, nhưng nước khoáng thì vẫn uống được.

Đây cũng không phải hắn đề phòng gì cả, mà là tâm lí hắn có vấn đề, không chịu nổi đồ đạc bị ai khác ngoài người thân của mình chạm vào.

“Anh có muốn thử một miếng không?” Bỗng nhiên Mạnh Ân múc một thìa cháo, đưa đến trước mặt Hàn Trọng Viễn.

Hàn Trọng Viễn tưởng rằng mình sẽ không chịu được mà nôn mửa như trước kia, sau đó không nuốt nổi, nhưng nhìn Mạnh Ân, hắn lại mở miệng.

Cháo gà trong miệng toả ra hương thơm nồng đậm, Hàn Trọng Viễn mỉm cười, giành lấy chiếc thìa trên tay Mạnh Ân: “Em còn muốn giữ lại đôi tay này thì đừng cử động linh tinh nữa!”

“Chỉ là một cái thìa thôi mà…” Mạnh Ân hơi bất đắc dĩ, trước kia cậu bị Lý Thục Vân đánh ra vết thương, ngay cả bệnh viện cũng không đi, chẳng phải cuối cùng vẫn khoẻ mạnh sao?

Hàn Trọng Viễn hung dữ trừng Mạnh Ân một cái.

Rõ ràng bị trừng, trong lòng Mạnh Ân lại cảm thấy ngọt ngào hết sức.

***

Việc Mạnh Ân bị bắt cóc khi trước, cảnh sát đã phong toả tin tức, nhưng rốt cuộc động thái kia vẫn khiến một số người hoài nghi. Trước ấy không lâu, có một tin đồn được truyền ra ngoài, nguyên nhân của động thái kia là do chủ tịch Duyên Mộng Hàn Trọng Viễn bị kẻ khác bắt cóc.

Gần đây danh tiếng của Hàn Trọng Viễn ngày càng lan xa, tuy có người xem thường hắn, cảm thấy có lẽ Duyên Mộng không thuộc về hắn mà là nhờ Tiền Mạt làm cho, hắn chỉ dựa vào người mẹ giàu có của mình mà thôi, nhưng điều này không cản trở càng ngày càng đông người sùng bái hắn.

Hắn điển trai có tiền có sự nghiệp, nội những thứ này thôi đã đủ cho vô số người sùng bái hắn rồi!

Bây giờ, Hàn Trọng Viễn lại bị bắt cóc? Dù đã được cứu nhưng chưa rõ sống chết?

Tin đồn như vậy lan truyền rộng rãi, lại khiến rất đông người quan tâm tới chuyện này.

Chỉ là, dù họ quan tâm thế nào đi nữa, cũng chỉ lấy được một ít tin đồn, nhưng rất nhiều người trong giới thượng lưu lại lấy được tin tức xác thực.

Hàn Trọng Viễn bị bắt cóc, còn bị chúng tiêm ma tuý liều cao rồi ném xuống biển, đã không sống nổi nữa rồi… Bây giờ bọn bắt cóc kia còn đang bị thẩm vấn kìa!

Tất nhiên, ngoài việc đó ra thì họ còn biết được mấy tin tức khác, chẳng hạn như Hàn Trọng Viễn chủ động đi tìm bọn bắt cóc vì một người đàn ông… Nếu là trước đây, họ sẽ không khỏi chì chiết Hàn Trọng Viễn một phen, nhưng bây giờ… Nghĩ đến một thanh niên ưu tú như thế sắp mất mạng, dù có là người chẳng ưa hành động của Hàn Trọng Viễn thì cũng không khỏi sinh lòng cảm thương.

Tin tức này, tất nhiên Hàn Thận cũng biết.

Trước đây Hàn Thận cũng từng nghe tin Mạnh Ân bị bắt cóc, nhưng ông ta bận tìm Khuất Tịnh Vân, lại cảm thấy Mạnh Ân cứ quấn lấy con trai mình, chết rồi cũng không sao, chưa biết chừng còn khiến con trai mình quay về đúng quỹ đạo nên hoàn toàn không để ý đến.

Kết quả… Con trai ông ta suýt nữa thì chết vì cứu Mạnh Ân?

Trước kia Hàn Thận luôn đặt vợ con ở phía sau người nhà họ Hàn, cảm thấy Tiền Mạt và Hàn Trọng Viễn nên nhẫn nhịn vì ông ta mới đúng. Dẫu Tiền Mạt không nhẫn nhịn được mà ly hôn với ông ta, ông ta cũng không cảm thấy bản thân làm sai. Cho đến bây giờ, khi ông ta biết con trai mình sắp chết.

Giờ khắc này đây, Hàn Thận mới nhận ra, trong lòng mình, con trai quan trọng hơn xa một người chị dâu như Khuất Tịnh Vân. Thế mà trước ấy ông ta lại bận đi tìm Khuất Tịnh Vân, chẳng thèm để tâm đến Hàn Trọng Viễn.

Tất nhiên, tuy ông ta hối hận, nhưng càng hận kẻ đã hại con trai mình rơi vào hiểm cảnh.

“Tiền Mạt, cái thằng Mạnh Ân đó đâu? Nếu không phải tại nó thì Trọng Viễn sẽ không gặp nguy hiểm, nó đâu rồi?” Lúc tìm được Tiền Mạt thì hai mắt Hàn Thận đã đỏ hoe.

“Thằng bé ở viện.” Tiền Mạt đáp. Trông cô cũng hơi tiều tuỵ, chẳng kém hơn Hàn Thận là bao, dù gì cô cũng đã chịu dằn vặt suốt mấy ngày trước.

“Em cho nó nằm viện, Tiền Mạt, em không đuổi nó đi, mà còn cho nó nằm viện nữa? Trọng Viễn đúng là bị em chiều hư rồi, nếu em không chiều nó như thế thì sao nó có thể suýt chết vì một thằng con trai?” Hàn Thận căm tức nhìn Tiền Mạt.

“Đấy là nó tự nguyện, là quyết định của nó. Mạnh Ân là người nó thương, chả lẽ lúc nó vừa chết, tôi lại đuổi người nó thương đi?” Tiền Mạt nói. Hàn Thận chính là như vậy, từ trước đến nay không bao giờ nghĩ cho lập trường của người khác, huống hồ, “Nếu anh muốn hận, cũng nên hận bọn đã bắt cóc Mạnh Ân, không phải à?”

“Nhưng Lý Hướng Dương đã chết rồi!” Hàn Thận đáp. Chuyện lần này, ngọn nguồn đã điều tra rõ. Lý Hướng Dương hận Hàn Trọng Viễn nên mới bắt cóc hắn, đáng tiếc sau cùng bọn bắt cóc kia trở mặt, thành ra lại khiến bản thân gã mất mạng – Hàn Hành Diểu đã xoá sạch mọi dấu vết, dù Lý Hướng Dương còn sống, e rằng cũng chẳng đưa ra được bất cứ bằng chứng nào, chứ đừng nói bây giờ Lý Hướng Dương đã chết.

“Anh tưởng Lý Hướng Dương có thể làm được chuyện như vậy hay sao? Gã ta lấy tiền đâu ra để làm tất cả mọi chuyện? Tại sao gã ta lại để ý đến Trọng Viễn?” Tiền Mạt cười lạnh nói.

“Năm đó cha gã tham ô bị người ta phát hiện số tiền khổng lồ, cũng có thể vẫn còn khoản tiền khác… Hơn nữa nói đi nói lại, không phải là tại cái thằng Mạnh Ân đó gây chuyện à?” Hàn Thận nói, Lý Văn là anh họ của Mạnh Ân đó! Lại nói, không biết Tiền Mạt bị làm sao, lại đưa cả tên Lý Văn đó đi nữa, chả lẽ cô còn muốn bảo vệ cái tên Lý Văn đó hay sao?

“Nếu anh thích nghĩ như thế, thì cứ cho là thế đi!” Tiền Mạt đáp.

***

Hàn Thận nôn nóng, thì Hàn Hành Diểu cũng nôn nóng hệt ông ta, vì vẫn chưa tìm được mẹ của y.

Hàn Trọng Viễn gặp bất trắc, vậy mẹ của y còn có thể được thả ra không?

Kết quả trước mắt, là kết quả mà ban đầu Hàn Hành Diểu mong đợi nhất. Nhưng sau khi đạt được kết quả này, y lại không hề vui vẻ, vì mẹ của y mất tích rồi, hơn nữa ngay từ lúc đầu Hàn Trọng Viễn đã nghi ngờ y!

Giữa y và Hàn Trọng Viễn chưa từng xảy ra mâu thuẫn nào quá lớn, tại sao ngay từ lúc đầu Hàn Trọng Viễn lại nghi ngờ y? Hàn Trọng Viễn nghi ngờ y, có khi nào sẽ để lại thứ gì làm bằng chứng hay không?

Hàn Hành Diểu càng nghĩ càng lo, càng nghĩ càng sợ, nhưng vẫn không khỏi có phần phấn khởi.

Hàn Trọng Viễn chết rồi, như thế tất cả tài sản Hàn Trọng Viễn để lại, bao gồm Duyên Mộng, đều sẽ trở thành di sản. Hàn Trọng Viễn không con không cái, dĩ nhiên nhưng thứ này sẽ là của Hàn Thận và Tiền Mạt. Sau khi Hàn Thận được chia một nửa, tất nhiên y có thể thừa hưởng…

Đương nhiên, bây giờ việc cấp bách nhất vẫn là phải tìm được mẹ của mình.

Hàn Hành Diểu vừa tiếp tục tìm mẹ, vừa tìm chỗ ảnh người nhà họ Lý bị “bắt cóc” và “tra tấn” mà Hàn Trọng Viễn từng đăng lên mạng, sau đó soạn một thread trên mạng, tiêu đề chính là sau khi Hàn Trọng Viễn bị bắt cóc, Tiền Mạt vì cứu con trai mà ra tay với người nhà Lý Văn – kẻ tham gia vụ án bắt cóc, nhốt người nhà Lý Văn, lại còn dùng hình phạt tra tấn.

Hàn Hành Diểu biết, nguyên nhân mẹ mình và người nhà họ Lý bị bắt cóc giống nhau, chưa biết chừng là do một nhóm người gây nên. Nếu vậy thì, tìm được người nhà họ Lý, chưa biết chừng cũng tìm được mẹ mình.

Còn về tại sao phải nói là Tiền Mạt bắt người nhà họ Lý… Bây giờ chưa biết chừng Hàn Trọng Viễn đã chết, chỉ là Tiền Mạt không chịu công bố tin tức mà thôi, nên dĩ nhiên người có thể làm chủ chỉ có Tiền Mạt. Tiền Mạt lại là một người rất có tình nghĩa, tin rằng khi bị quần chúng đả kích, nhất định Tiền Mạt sẽ giải quyết ổn thoả chuyện này, phát hiện mẹ của mình thì cũng sẽ thả mẹ ra.

Việc Hàn Trọng Viễn bị bắt cóc truyền ra trước đây, cũng có công Hàn Hành Diểu thúc đẩy. Bấy giờ dân mạng vừa mới biết tin Hàn Trọng Viễn bị bắt cóc, đang hết sức hứng thú với chuyện này, thấy một thread như vậy thì dĩ nhiên kéo đến vô số người vào thảo luận. Mà trong số những người tham gia thảo luận đó, hầu hết đều đứng về phía người nhà họ Lý, cảm thấy Tiền Mạt hết sức quá đáng.

Dù Lý Văn tham dự bắt cóc thì người nhà họ Lý cũng không biết gì, sao có thể liên luỵ đến người nhà cơ chứ? Tất nhiên, quan trọng hơn chính là trong đám người nhà Lý Văn, còn có người già và trẻ nhỏ.

Giận cá chém thớt người già và trẻ con, dẫu có vì cứu con trai mà Tiền Mạt mới làm thế đi nữa, thì cũng không thể chấp nhận được!

Chapter
1 Chương 1: Quá khứ
2 Chương 2: Nhật kí
3 Chương 3: Đánh nhau
4 Chương 4: Nói thật
5 Chương 5: Một đời
6 Chương 6: Đánh người
7 Chương 7: Chữa bệnh
8 Chương 8: Ăn cơm
9 Chương 9: Bố mẹ
10 Chương 10: Uy hiếp
11 Chương 11: Khởi đầu
12 Chương 12: Phẫu thuật
13 Chương 13: Hàn Thận
14 Chương 14: Bạt tai
15 Chương 15: Cải thảo
16 Chương 16: Muốn đi
17 Chương 17: Về nhà
18 Chương 18: Gác xép
19 Chương 19: Mái nhà
20 Chương 20: Tài nấu nướng
21 Chương 21: Kế hoạch
22 Chương 22: Anh họ
23 Chương 23: Nhà mới
24 Chương 24: Siêu thị
25 Chương 25: Đi học
26 Chương 26: Bạn cùng lớp
27 Chương 27: Cổ phần
28 Chương 28: Một nửa
29 Chương 29: Bạn cùng lớp
30 Chương 30: Chúc mừng
31 Chương 31: Bạt tai
32 Chương 32: Bác cả
33 Chương 33: Dạy dỗ
34 Chương 34: Bình tĩnh
35 Chương 35: Phụ huynh
36 Chương 36: Giải quyết
37 Chương 37: Đoạt người
38 Chương 38: Nghe lén
39 Chương 39: Trộm tiền
40 Chương 40: Công ti
41 Chương 41: Xảy ra chuyện
42 Chương 42: Khu thương mại
43 Chương 43: Thổ lộ
44 Chương 44: Duyên Mộng
45 Chương 45: Trịnh Kỳ
46 Chương 46: Tiệc sinh nhật
47 Chương 47: Cổ phần
48 Chương 48: Nước bẩn
49 Chương 49: Vết thương
50 Chương 50: Đồng nghiệp
51 Chương 51: Liên hoan
52 Chương 52: Kỳ nổi loạn
53 Chương 53: Cd
54 Chương 54: Khảo sát
55 Chương 55: Đòi tiền
56 Chương 56: Nhập cổ phần
57 Chương 57: Giao chiến
58 Chương 58: Kết thân
59 Chương 59: Nhắc nhở
60 Chương 60: Ly hôn
61 Chương 61: Thục Vân
62 Chương 62: Di chúc
63 Chương 63: Xuất phát
64 Chương 64: Cảng thành
65 Chương 65: Nhà họ Trịnh
66 Chương 66: Biến cố
67 Chương 67: Phòng chống hàng giả
68 Chương 68: Hàng giả
69 Chương 69: Năm mới
70 Chương 70: Đưa ra ánh sáng
71 Chương 71: Thức tỉnh
72 Chương 72: Cảm tình
73 Chương 73: Tương lai
74 Chương 74: Thư tình
75 Chương 75: Nổi giận
76 Chương 76: Bác sĩ
77 Chương 77: Nhẫn
78 Chương 78: Thi đại học
79 Chương 79: Sau đó
80 Chương 80: Thể dục
81 Chương 81: Khai giảng
82 Chương 82: Sinh viên mới
83 Chương 83: Điện thoại di động
84 Chương 84: Siêu hot
85 Chương 85: Tết dương lịch
86 Chương 86: Đón tết
87 Chương 87: Năm mới
88 Chương 88: Phát hiện
89 Chương 89: Nghỉ hè
90 Chương 90: Bất ngờ
91 Chương 91: Bắt cóc
92 Chương 92: Phát điên
93 Chương 93: Cứu người
94 Chương 94: Gặp nhau
95 Chương 95: Được cứu
96 Chương 96: Bệnh viện
97 Chương 97: Giận cá chém thớt
98 Chương 98: Di sản
99 Chương 99: Giải quyết
100 Chương 100: Kết thúc
101 Chương 101: Tốt nghiệp
102 Chương 102: Lễ tốt nghiệp
103 Chương 103: Chụp ảnh
104 Chương 104: Nguyên Ân
105 Chương 105: Khai trương
106 Chương 106: Vòng ngọc
107 Chương 107: Nhà họ Lịch
108 Chương 108: Báo ứng
109 Chương 109: Cơm chó
110 Chương 110: Đẹp trai nhất
111 Chương 111: Đánh mất
112 Chương 112: Clone
113 Chương 113: Cố tình
114 Chương 114: Trùng tên
115 Chương 115: Màn chắn
116 Chương 116: Come out
117 Chương 117: Bùng nổ
118 Chương 118: Kết thúc
119 Chương 119: Ngoại truyện: Hôn lễ
120 Chương 120: Ngoại truyện: Trịnh Kỳ
121 Chương 121: Ngoại truyện: Tài nấu ăn của Mạnh Ân
122 Chương 122: Ngoại truyện: Tình địch chưa từng xuất hiện
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1: Quá khứ
2
Chương 2: Nhật kí
3
Chương 3: Đánh nhau
4
Chương 4: Nói thật
5
Chương 5: Một đời
6
Chương 6: Đánh người
7
Chương 7: Chữa bệnh
8
Chương 8: Ăn cơm
9
Chương 9: Bố mẹ
10
Chương 10: Uy hiếp
11
Chương 11: Khởi đầu
12
Chương 12: Phẫu thuật
13
Chương 13: Hàn Thận
14
Chương 14: Bạt tai
15
Chương 15: Cải thảo
16
Chương 16: Muốn đi
17
Chương 17: Về nhà
18
Chương 18: Gác xép
19
Chương 19: Mái nhà
20
Chương 20: Tài nấu nướng
21
Chương 21: Kế hoạch
22
Chương 22: Anh họ
23
Chương 23: Nhà mới
24
Chương 24: Siêu thị
25
Chương 25: Đi học
26
Chương 26: Bạn cùng lớp
27
Chương 27: Cổ phần
28
Chương 28: Một nửa
29
Chương 29: Bạn cùng lớp
30
Chương 30: Chúc mừng
31
Chương 31: Bạt tai
32
Chương 32: Bác cả
33
Chương 33: Dạy dỗ
34
Chương 34: Bình tĩnh
35
Chương 35: Phụ huynh
36
Chương 36: Giải quyết
37
Chương 37: Đoạt người
38
Chương 38: Nghe lén
39
Chương 39: Trộm tiền
40
Chương 40: Công ti
41
Chương 41: Xảy ra chuyện
42
Chương 42: Khu thương mại
43
Chương 43: Thổ lộ
44
Chương 44: Duyên Mộng
45
Chương 45: Trịnh Kỳ
46
Chương 46: Tiệc sinh nhật
47
Chương 47: Cổ phần
48
Chương 48: Nước bẩn
49
Chương 49: Vết thương
50
Chương 50: Đồng nghiệp
51
Chương 51: Liên hoan
52
Chương 52: Kỳ nổi loạn
53
Chương 53: Cd
54
Chương 54: Khảo sát
55
Chương 55: Đòi tiền
56
Chương 56: Nhập cổ phần
57
Chương 57: Giao chiến
58
Chương 58: Kết thân
59
Chương 59: Nhắc nhở
60
Chương 60: Ly hôn
61
Chương 61: Thục Vân
62
Chương 62: Di chúc
63
Chương 63: Xuất phát
64
Chương 64: Cảng thành
65
Chương 65: Nhà họ Trịnh
66
Chương 66: Biến cố
67
Chương 67: Phòng chống hàng giả
68
Chương 68: Hàng giả
69
Chương 69: Năm mới
70
Chương 70: Đưa ra ánh sáng
71
Chương 71: Thức tỉnh
72
Chương 72: Cảm tình
73
Chương 73: Tương lai
74
Chương 74: Thư tình
75
Chương 75: Nổi giận
76
Chương 76: Bác sĩ
77
Chương 77: Nhẫn
78
Chương 78: Thi đại học
79
Chương 79: Sau đó
80
Chương 80: Thể dục
81
Chương 81: Khai giảng
82
Chương 82: Sinh viên mới
83
Chương 83: Điện thoại di động
84
Chương 84: Siêu hot
85
Chương 85: Tết dương lịch
86
Chương 86: Đón tết
87
Chương 87: Năm mới
88
Chương 88: Phát hiện
89
Chương 89: Nghỉ hè
90
Chương 90: Bất ngờ
91
Chương 91: Bắt cóc
92
Chương 92: Phát điên
93
Chương 93: Cứu người
94
Chương 94: Gặp nhau
95
Chương 95: Được cứu
96
Chương 96: Bệnh viện
97
Chương 97: Giận cá chém thớt
98
Chương 98: Di sản
99
Chương 99: Giải quyết
100
Chương 100: Kết thúc
101
Chương 101: Tốt nghiệp
102
Chương 102: Lễ tốt nghiệp
103
Chương 103: Chụp ảnh
104
Chương 104: Nguyên Ân
105
Chương 105: Khai trương
106
Chương 106: Vòng ngọc
107
Chương 107: Nhà họ Lịch
108
Chương 108: Báo ứng
109
Chương 109: Cơm chó
110
Chương 110: Đẹp trai nhất
111
Chương 111: Đánh mất
112
Chương 112: Clone
113
Chương 113: Cố tình
114
Chương 114: Trùng tên
115
Chương 115: Màn chắn
116
Chương 116: Come out
117
Chương 117: Bùng nổ
118
Chương 118: Kết thúc
119
Chương 119: Ngoại truyện: Hôn lễ
120
Chương 120: Ngoại truyện: Trịnh Kỳ
121
Chương 121: Ngoại truyện: Tài nấu ăn của Mạnh Ân
122
Chương 122: Ngoại truyện: Tình địch chưa từng xuất hiện