Chương 79: Sau đó

“Em không sao chứ?” Hàn Trọng Viễn rời giường thì trông thấy Mạnh Ân đã làm xong đồ ăn sáng, là hai chiếc bánh trứng gà.

Bột mì cho thêm ít nước trộn đều rồi múc vào chảo không cho dầu, là có thể rán được phần da bánh, đổ trứng và dầu đã đánh lên trên da bánh, lật mặt sau đó rán thêm một lát, thì một chiếc bánh trứng đã ra lò. Đây là đồ ăn sáng Mạnh Ân mua giúp Đàm Phi Dược trước đây, nhìn thợ làm bánh làm nhiều thì học được.

Bình thường thời gian eo hẹp, Mạnh Ân làm bánh trứng cũng chỉ thực hiện hai bước như trên. Nhưng hôm nay cậu đã rán trước mấy miếng thịt bò mỏng rồi gói vào bên trong bánh trứng, còn bổ một đĩa trái cây, làm hai bát sữa đậu nành.

Tình cảnh này khiến Hàn Trọng Viễn cảm thấy có gì đấy sai sai. Trịnh Kỳ dặn dò hắn, bảo hắn nhất định phải cẩn thận, nhất định phải kiềm chế, sau đó phải dỗ dành Mạnh Ân, hôm sau tốt nhất là dậy sớm mua đồ ăn sáng, sau đó tặng một bó hoa…

Tối qua làm xong một lần thì vốn dĩ hắn còn muốn làm tiếp, nhưng nghĩ đến sức khoẻ của Mạnh Ân nên đành nhịn, định bắt đầu dỗ dành Mạnh Ân, nhưng hắn lại không biết dỗ như thế nào…

Từng chút từng chút chịu đựng dục vọng mà vuốt ve sống lưng Mạnh Ân, vất vả lắm hắn mới nghĩ ra mấy câu có thể dỗ Mạnh Ân, lại phát hiện Mạnh Ân đã ngủ mất rồi, cứ như vậy lặng yên nằm trong lòng hắn.

Hàn Trọng Viễn hết sức chắc chắn rằng khi xưa mình không thích đàn ông, thế nên đời trước, khi vừa phát hiện Mạnh Ân thích mình, hắn đã từng cảm thấy chán ghét. Nhưng đến bây giờ, lúc nhìn Mạnh Ân hắn cũng không cảm thấy chán ghét nữa, cơ thể hiện tại của Mạnh Ân, còn khiến hắn chỉ hận không thể khảm vào trong người mình, sau đó vô thức lại cương cứng.

Nhưng mà Mạnh Ân ngủ mất rồi…

Tối hôm qua có thể nói là Hàn Trọng Viễn đã chịu dày vò, không thì hôm nay cũng chẳng dậy muộn thế này.

“Em không sao.” Mạnh Ân nở một nụ cười có vẻ ngại ngùng, bây giờ cậu đang vui không tả nổi, không kìm được muốn đối tốt hơn, tốt hơn nữa với Hàn Trọng Viễn.

Mặc dù tối qua cậu có hơi đau, sau khi làm xong chuyện ấy Hàn Trọng Viễn phải giúp cậu an ủi đằng trước, cậu mới cảm thấy khoái cảm, nhưng cậu và Hàn Trọng Viễn đã có tiếp xúc thân mật nhất! Hàn Trọng Viễn đã tiến vào cơ thể của cậu!

Hồi tưởng lại chuyện này, khoé môi Mạnh Ân lại không kìm được nhếch lên, mệt mỏi gì đó lại càng quên sạch.

“Ừ.” Hàn Trọng Viễn vẫn cảm thấy tình huống trước mắt có gì đấy sai sai, thì Mạnh Ân đã bày xong bánh trứng và sữa đậu nành trước mặt hắn.

Hàn Trọng Viễn không thích ăn ngọt, Mạnh Ân bèn làm sữa đậu nành mặn. Trước đây không có nhiều thời gian nên chỉ rót xì dầu cho ít hành băm, lần này lại cố ý cho mù tạt được băm rất nhỏ vào, sau đó còn cho thêm thịt thái hạt lựu. Bánh trứng kia thì lại càng căng phồng, cho rất nhiều thịt bò, trứng gà cũng không chỉ có một quả.

“Anh nếm thử xem… Mấy món này có đủ không? Có cần em làm thêm nữa không?” Mạnh Ân nhìn Hàn Trọng Viễn bằng đôi mắt sáng lấp lánh, phát hiện Hàn Trọng Viễn định cầm đũa thì còn giành trước, đưa đũa vào tay Hàn Trọng Viễn.

Sữa đậu nành có thịt khiến Hàn Trọng Viễn có hơi không quen, nhưng hắn lại càng không quen với thái độ của Mạnh Ân, cảm thấy càng bất bình thường.

Để được kề vai bên Mạnh Ân thi Đại học, Hàn Trọng Viễn đã không đến công ti ba ngày rồi. Ngặt nỗi dạo này lại vào thời gian công ti nhiều việc nhất, nên ăn sáng xong, Hàn Trọng Viễn không thể không đến công ti.

Tối qua vừa ăn người ta xong, bây giờ sao Hàn Trọng Viễn chịu để Mạnh Ân ở nhà? Tất nhiên, lúc đến công ti hắn cũng đưa Mạnh Ân đi cùng.

Trong thâm tâm Hàn Trọng Viễn không muốn để Mạnh Ân biết quá nhiều, không muốn để Mạnh Ân gặp quá nhiều người, vì thế trước tiên đưa Mạnh Ân vào phòng thí nghiệm của mình, sau đó mới đi họp ở toà nhà hành chính.

Mấy hôm nay, hắn đã bắt đầu nhúng tay càng ngày càng nhiều vào việc quản lí Duyên Mộng. Không phải hắn không tin Tề An An, mà là bản thân Tề An An có hơi đuối sức về mặt khai thác, thế nên hắn không thể không qua lấn sân.

Hơn nữa, Duyên Mộng đã tuyển dụng rất nhiều nhân viên kĩ thuật, người tiếp xúc với nghiên cứu smartphone cũng không chỉ còn hai người hắn và Đàm Phi Dược, thậm chí chiếc smartphone đầu tiên dự định sản xuất đã hoàn tất nghiên cứu. Dưới tình hình này, hắn cứ tiếp tục ở trong phòng thí nghiệm thì lại thành ra lãng phí.

Hàn Trọng Viễn đi rồi, Mạnh Ân quả thật là tinh thần rạng rỡ mà sắp xếp lại phòng thí nghiệm của hắn, bắt đầu kéo tới kéo lui cây lau nhà.

Lúc Trịnh Kỳ nghe nói hôm nay Mạnh Ân đến công ti, tràn trề hứng khởi đi tới, nhìn thấy một màn này, nhất thời có phần ngơ ngác.

Lại nói, phải đến sau khi Hàn Trọng Viễn hỏi y về chuyện gần gũi thì Trịnh Kỳ mới biết, bây giờ Hàn Trọng Viễn và Mạnh Ân mới lên tới mức độ ba.

Hai đứa này ở chung lâu như thế mà vẫn trong sáng tinh khiết, đã khiến y muốn nghi ngờ có phải sinh lý Hàn Trọng Viễn có vấn đề hay không rồi, không phải thanh niên là cái loại khó nhẫn nhịn nhất à? Nếu không phải y ưa sạch sẽ, e rằng đã trao lần đầu của mình ra ngoài từ tám trăm năm trước rồi.

Theo như y tính toán thì chắc có lẽ, tối hôm qua Hàn Trọng Viễn và Mạnh Ân đã thành rồi. Nhưng nếu hai người này đã thành, thì sao Mạnh Ân còn có thể rạng rỡ như thế?

“Mạnh Ân, cậu thi thế nào?” Trịnh Kỳ hỏi, đồng thời lén quan sát Mạnh Ân.

“Chắc là cũng được ạ.” Mạnh Ân nở nụ cười, nguyện vọng cậu điền có điểm chuẩn không cao lắm, chỉ cần cậu phát huy như bình thường thì kiểu gì cũng thi đỗ.

Hôm nay tinh thần Mạnh Ân cực kì tốt, thậm chí có thể nói là quá mức tốt. Trịnh Kỳ nhìn cậu một cái, lại càng tò mò hơn: “Tâm trạng cậu vui lắm hả?”

“Vâng.” Mạnh Ân gật đầu.

Nếu đổi thành người khác, thì nhất định lúc này Trịnh Kỳ sẽ hỏi thẳng người đó rằng có phải đời sống rất hoà hợp hay không. Nhưng bình thường Mạnh Ân tỏ ra rất e thẹn, nếu hỏi thật thì chưa biết chừng sẽ trở mặt, vì thế cuối cùng y cũng không dám hé răng hỏi.

Cho đến buổi trưa, y nhìn thấy dáng vẻ ân cần của Mạnh Ân lúc Hàn Trọng Viễn tới.

Cơm trưa là Mạnh Ân bảo vệ sĩ mua thức ăn rồi nấu ở công ti. Đồ dùng nhà bếp ở công ti rất ít, cậu cũng không ngại phiền phức mà làm ra năm món.

Đậu phụ nấu trứng muối, cà xào tương, dậu dải xào, canh bí xanh xương sườn, còn cố ý hầm… Một con ba ba[1]?

[1] Gốc là vương bát (王八), ngoài nghĩa là con ba ba và con rùa ra thì vương bát còn là từ lóng để nói đểu, kiểu “đồ con rùa!”, một ý nói đểu nữa là để chỉ người đàn ông bị vợ cắm sừng =)).

Về cơ bản thì đồ ăn Mạnh Ân nấu đều là cơm gia đình, loại đồ khá phiền phức còn có vẻ hơi sang chảnh như con ba ba này, đáng lẽ không biết làm cũng không thích làm. Nhưng hôm nay lại cầm điện thoại, làm theo công thức nấu ăn, còn vừa làm vừa cười!

Trịnh Kỳ càng nhìn càng thấy lạ. Mạnh Ân vẫn còn đang lo lắng hương vị của con ba ba, cậu gắp cho Hàn Trọng Viễn một miếng chân xong thì nói: “Lần đầu tiên em nấu ba ba, tuy là làm theo trên mạng, nhưng không biết anh có thích không.”

Món ba ba này, vì trước giờ Mạnh Ân không làm nên đã mười mấy năm Hàn Trọng Viễn chưa ăn rồi, bây giờ lại ăn… Không thể không nói, tuy Mạnh Ân không giỏi nấu nướng, nhưng khả năng học tập rất mạnh, vì thế món ba ba mà cậu làm theo công thức có hương vị rất được.

“Ngon lắm, sao tự dưng lại làm món này?” Hàn Trọng Viễn tò mò hỏi.

“Cái này… Có thể bồi bổ.” Mạnh Ân nói, cậu không hề nghĩ gì cả, chỉ cảm thấy mình và Hàn Trọng Viễn bên nhau rồi, dù sao cũng phải chúc mừng một chút. Mà con ba ba này, trong mắt cậu là một nguyên liệu nấu ăn rất đắt tiền, còn có thể bồi bổ cơ thể, dĩ nhiên chính là lựa chọn tốt nhất.

“…” Hàn Trọng Viễn đen mặt, hắn mà phải bồi bổ ư? Tuy hôm qua mới làm một lần, hơn nữa vì là lần đầu tiên nên có hơi nhanh, nhưng mai sau nhất định hắn sẽ càng ngày càng lợi hại!

Trịnh Kỳ vẫn luôn để ý Hàn Trọng Viễn và Mạnh Ân thì ngạc nhiên trợn tròn mắt, thế này là ý gì? Mạnh Ân chê Hàn Trọng Viễn tối qua không đủ cố gắng?

Hay là… Hôm nay Mạnh Ân ân cần như thế, còn bồi bổ cơ thể cho Hàn Trọng Viễn, chả lẽ cậu mới là công?

Tuy Trịnh Kỳ không lăn lộn trong giới, nhưng quen rất nhiều người trên mạng, theo y thấy thì 0 đông hơn 1 rất nhiều, thậm chí bản thân y cũng là 0 bẩm sinh, vậy thì có phải Hàn Trọng Viễn cũng là 0 hay không? Nuôi Mạnh Ân chính là để chờ Mạnh Ân lớn rồi thoả mãn hắn?

“Anh nhìn cái gì mà nhìn?” Hàn Trọng Viễn trừng Trịnh Kỳ một cái, sau đó gắp mấy miếng thịt ba ba vào trong bát của Mạnh Ân, “Em cũng đừng lượn qua lượn lại trước mặt anh nữa, mau ngồi xuống ăn cơm đi!”

“Vâng.” Mạnh Ân ngồi xuống, gương mặt vẫn đầy ắp vui vẻ.

Đợi đến tối, nhất định phải xử lí em ấy một phen! Hàn Trọng Viễn chậm rãi ăn thịt ba ba, lửa giận trong lòng càng bùng lên dữ dội, song ngọn lửa kia đã không phải lửa giận mà là một loại lửa khác rồi.

Chapter
1 Chương 1: Quá khứ
2 Chương 2: Nhật kí
3 Chương 3: Đánh nhau
4 Chương 4: Nói thật
5 Chương 5: Một đời
6 Chương 6: Đánh người
7 Chương 7: Chữa bệnh
8 Chương 8: Ăn cơm
9 Chương 9: Bố mẹ
10 Chương 10: Uy hiếp
11 Chương 11: Khởi đầu
12 Chương 12: Phẫu thuật
13 Chương 13: Hàn Thận
14 Chương 14: Bạt tai
15 Chương 15: Cải thảo
16 Chương 16: Muốn đi
17 Chương 17: Về nhà
18 Chương 18: Gác xép
19 Chương 19: Mái nhà
20 Chương 20: Tài nấu nướng
21 Chương 21: Kế hoạch
22 Chương 22: Anh họ
23 Chương 23: Nhà mới
24 Chương 24: Siêu thị
25 Chương 25: Đi học
26 Chương 26: Bạn cùng lớp
27 Chương 27: Cổ phần
28 Chương 28: Một nửa
29 Chương 29: Bạn cùng lớp
30 Chương 30: Chúc mừng
31 Chương 31: Bạt tai
32 Chương 32: Bác cả
33 Chương 33: Dạy dỗ
34 Chương 34: Bình tĩnh
35 Chương 35: Phụ huynh
36 Chương 36: Giải quyết
37 Chương 37: Đoạt người
38 Chương 38: Nghe lén
39 Chương 39: Trộm tiền
40 Chương 40: Công ti
41 Chương 41: Xảy ra chuyện
42 Chương 42: Khu thương mại
43 Chương 43: Thổ lộ
44 Chương 44: Duyên Mộng
45 Chương 45: Trịnh Kỳ
46 Chương 46: Tiệc sinh nhật
47 Chương 47: Cổ phần
48 Chương 48: Nước bẩn
49 Chương 49: Vết thương
50 Chương 50: Đồng nghiệp
51 Chương 51: Liên hoan
52 Chương 52: Kỳ nổi loạn
53 Chương 53: Cd
54 Chương 54: Khảo sát
55 Chương 55: Đòi tiền
56 Chương 56: Nhập cổ phần
57 Chương 57: Giao chiến
58 Chương 58: Kết thân
59 Chương 59: Nhắc nhở
60 Chương 60: Ly hôn
61 Chương 61: Thục Vân
62 Chương 62: Di chúc
63 Chương 63: Xuất phát
64 Chương 64: Cảng thành
65 Chương 65: Nhà họ Trịnh
66 Chương 66: Biến cố
67 Chương 67: Phòng chống hàng giả
68 Chương 68: Hàng giả
69 Chương 69: Năm mới
70 Chương 70: Đưa ra ánh sáng
71 Chương 71: Thức tỉnh
72 Chương 72: Cảm tình
73 Chương 73: Tương lai
74 Chương 74: Thư tình
75 Chương 75: Nổi giận
76 Chương 76: Bác sĩ
77 Chương 77: Nhẫn
78 Chương 78: Thi đại học
79 Chương 79: Sau đó
80 Chương 80: Thể dục
81 Chương 81: Khai giảng
82 Chương 82: Sinh viên mới
83 Chương 83: Điện thoại di động
84 Chương 84: Siêu hot
85 Chương 85: Tết dương lịch
86 Chương 86: Đón tết
87 Chương 87: Năm mới
88 Chương 88: Phát hiện
89 Chương 89: Nghỉ hè
90 Chương 90: Bất ngờ
91 Chương 91: Bắt cóc
92 Chương 92: Phát điên
93 Chương 93: Cứu người
94 Chương 94: Gặp nhau
95 Chương 95: Được cứu
96 Chương 96: Bệnh viện
97 Chương 97: Giận cá chém thớt
98 Chương 98: Di sản
99 Chương 99: Giải quyết
100 Chương 100: Kết thúc
101 Chương 101: Tốt nghiệp
102 Chương 102: Lễ tốt nghiệp
103 Chương 103: Chụp ảnh
104 Chương 104: Nguyên Ân
105 Chương 105: Khai trương
106 Chương 106: Vòng ngọc
107 Chương 107: Nhà họ Lịch
108 Chương 108: Báo ứng
109 Chương 109: Cơm chó
110 Chương 110: Đẹp trai nhất
111 Chương 111: Đánh mất
112 Chương 112: Clone
113 Chương 113: Cố tình
114 Chương 114: Trùng tên
115 Chương 115: Màn chắn
116 Chương 116: Come out
117 Chương 117: Bùng nổ
118 Chương 118: Kết thúc
119 Chương 119: Ngoại truyện: Hôn lễ
120 Chương 120: Ngoại truyện: Trịnh Kỳ
121 Chương 121: Ngoại truyện: Tài nấu ăn của Mạnh Ân
122 Chương 122: Ngoại truyện: Tình địch chưa từng xuất hiện
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1: Quá khứ
2
Chương 2: Nhật kí
3
Chương 3: Đánh nhau
4
Chương 4: Nói thật
5
Chương 5: Một đời
6
Chương 6: Đánh người
7
Chương 7: Chữa bệnh
8
Chương 8: Ăn cơm
9
Chương 9: Bố mẹ
10
Chương 10: Uy hiếp
11
Chương 11: Khởi đầu
12
Chương 12: Phẫu thuật
13
Chương 13: Hàn Thận
14
Chương 14: Bạt tai
15
Chương 15: Cải thảo
16
Chương 16: Muốn đi
17
Chương 17: Về nhà
18
Chương 18: Gác xép
19
Chương 19: Mái nhà
20
Chương 20: Tài nấu nướng
21
Chương 21: Kế hoạch
22
Chương 22: Anh họ
23
Chương 23: Nhà mới
24
Chương 24: Siêu thị
25
Chương 25: Đi học
26
Chương 26: Bạn cùng lớp
27
Chương 27: Cổ phần
28
Chương 28: Một nửa
29
Chương 29: Bạn cùng lớp
30
Chương 30: Chúc mừng
31
Chương 31: Bạt tai
32
Chương 32: Bác cả
33
Chương 33: Dạy dỗ
34
Chương 34: Bình tĩnh
35
Chương 35: Phụ huynh
36
Chương 36: Giải quyết
37
Chương 37: Đoạt người
38
Chương 38: Nghe lén
39
Chương 39: Trộm tiền
40
Chương 40: Công ti
41
Chương 41: Xảy ra chuyện
42
Chương 42: Khu thương mại
43
Chương 43: Thổ lộ
44
Chương 44: Duyên Mộng
45
Chương 45: Trịnh Kỳ
46
Chương 46: Tiệc sinh nhật
47
Chương 47: Cổ phần
48
Chương 48: Nước bẩn
49
Chương 49: Vết thương
50
Chương 50: Đồng nghiệp
51
Chương 51: Liên hoan
52
Chương 52: Kỳ nổi loạn
53
Chương 53: Cd
54
Chương 54: Khảo sát
55
Chương 55: Đòi tiền
56
Chương 56: Nhập cổ phần
57
Chương 57: Giao chiến
58
Chương 58: Kết thân
59
Chương 59: Nhắc nhở
60
Chương 60: Ly hôn
61
Chương 61: Thục Vân
62
Chương 62: Di chúc
63
Chương 63: Xuất phát
64
Chương 64: Cảng thành
65
Chương 65: Nhà họ Trịnh
66
Chương 66: Biến cố
67
Chương 67: Phòng chống hàng giả
68
Chương 68: Hàng giả
69
Chương 69: Năm mới
70
Chương 70: Đưa ra ánh sáng
71
Chương 71: Thức tỉnh
72
Chương 72: Cảm tình
73
Chương 73: Tương lai
74
Chương 74: Thư tình
75
Chương 75: Nổi giận
76
Chương 76: Bác sĩ
77
Chương 77: Nhẫn
78
Chương 78: Thi đại học
79
Chương 79: Sau đó
80
Chương 80: Thể dục
81
Chương 81: Khai giảng
82
Chương 82: Sinh viên mới
83
Chương 83: Điện thoại di động
84
Chương 84: Siêu hot
85
Chương 85: Tết dương lịch
86
Chương 86: Đón tết
87
Chương 87: Năm mới
88
Chương 88: Phát hiện
89
Chương 89: Nghỉ hè
90
Chương 90: Bất ngờ
91
Chương 91: Bắt cóc
92
Chương 92: Phát điên
93
Chương 93: Cứu người
94
Chương 94: Gặp nhau
95
Chương 95: Được cứu
96
Chương 96: Bệnh viện
97
Chương 97: Giận cá chém thớt
98
Chương 98: Di sản
99
Chương 99: Giải quyết
100
Chương 100: Kết thúc
101
Chương 101: Tốt nghiệp
102
Chương 102: Lễ tốt nghiệp
103
Chương 103: Chụp ảnh
104
Chương 104: Nguyên Ân
105
Chương 105: Khai trương
106
Chương 106: Vòng ngọc
107
Chương 107: Nhà họ Lịch
108
Chương 108: Báo ứng
109
Chương 109: Cơm chó
110
Chương 110: Đẹp trai nhất
111
Chương 111: Đánh mất
112
Chương 112: Clone
113
Chương 113: Cố tình
114
Chương 114: Trùng tên
115
Chương 115: Màn chắn
116
Chương 116: Come out
117
Chương 117: Bùng nổ
118
Chương 118: Kết thúc
119
Chương 119: Ngoại truyện: Hôn lễ
120
Chương 120: Ngoại truyện: Trịnh Kỳ
121
Chương 121: Ngoại truyện: Tài nấu ăn của Mạnh Ân
122
Chương 122: Ngoại truyện: Tình địch chưa từng xuất hiện