Chương 50: Đồng nghiệp

Mạnh Ân đang bóc hạt dưa cho Hàn Trọng Viễn.

Hạt dưa là do Đàm Phi Dược mua. Dạo này hắn không bận lắm, bèn mua ít đồ ăn vặt về, rồi hỏi họ có muốn ăn hay không.

Mạnh Ân ngại ăn đồ của người khác, vừa định bảo không muốn thì bỗng nhiên Hàn Trọng Viễn lại cầm túi hạt dưa kia, sau đó để cậu bóc hạt dưa.

“Lão đại cậu biết hưởng thụ quá nhỉ, ăn hạt dưa mà cũng phải để người khác bóc.” Đàm Phi Dược đảo mắt một vòng qua người Hàn Trọng Viễn và Mạnh Ân, không kìm được ngưỡng mộ.

Mạnh Ân phục vụ Hàn Trọng Viễn chu đáo quá đi mất, khiến một kẻ cô đơn như hắn nhìn mà phát ghen – trước kia khó khăn lắm hắn mới quen được một cô nàng trong game, đã định tiến tới, nào ngờ lại bị anh em tốt nẫng tay trên. Nghĩ đến cái tên suốt ngày đi dụ dỗ người khác kia, Đàm Phi Dược không kìm được thầm nghiến răng.

“Anh cũng có thể gọi người khác đến bóc.” Hàn Trọng Viễn hết sức tự nhiên ăn hết hạt dưa Mạnh Ân bóc cho mình. Hắn không thích ăn đồ bên ngoài chủ yếu vẫn là do ảnh hưởng tâm lý, còn như Mạnh Ân làm cho hắn thì lại rất vui lòng ăn. Về phần để Mạnh Ân bóc hạt dưa, không phải đây là chuyện rất bình thường à?

Trước kia sau khi hắn bại liệt, ngày nào Mạnh Ân cũng mua mấy thứ quả hạch cho hắn ăn. Tiếc rằng khi đó hắn không thể ăn nhiều quá, nếu không sẽ táo bón.

“Lấy đâu ra người bóc cho tôi?” Đàm Phi Dược thở dài đáp.

“Tất nhiên là có chứ.” Hàn Trọng Viễn nói. Hắn cũng không phải người nhiều chuyện, chưa kể Trịnh Kỳ còn dặn trước với hắn là không được hé răng chuyện của y, để có thể cho Đàm Phi Dược một niềm vui bất ngờ, nên cũng chẳng nhắc về Trịnh Kỳ với Đàm Phi Dược. Có điều đối với chuyện của hai người Trịnh Kỳ và Đàm Phi Dược, hắn cũng rất chắc chắn.

Trong kí ức của hắn, Trịnh Kỳ vẫn không hề kết hôn. Dù rằng thỉnh thoảng sẽ có ít scandal, nhưng sau cùng đều được chứng thực là giả. Mà tuy tình trạng hôn nhân của Đàm Phi Dược được bảo mật, nhưng hắn chưa từng đề cập với công chúng chuyện vợ hoặc con, hẳn là cũng chưa lập gia đình. Không chỉ có thế, hai người này còn rất thân thiết…

Chỉ là ngoại hình của hai người này chênh lệch hơi lớn, nên trước giờ chưa có ai nghi ngờ họ cả – Trịnh Kỳ là người theo chủ nghĩa hoàn hảo, giai đoạn sau y từng đầu tư vào ngành giải trí, sau đó suốt ngày lên weibo bắt bẻ ngôi sao này tay thô, bắt bẻ ngôi sao kia chân ngắn,… Lại còn nghiên cứu cặn kẽ những cách chăm sóc dưỡng sinh nữa chứ. Một người như vậy, ai mà tin nổi y lại là một cặp với Đàm Phi Dược mập mạp da còn hơi ngăm?

“Nếu mà có thì đã tốt rồi!” Đàm Phi Dược thở dài, nghiên cứu có tí mà hắn đã rất hay rơi vào trạng thái mê đắm, thế nên dù rằng từng quen hai cô bạn gái thì cũng chia tay rất nhanh. Ngay cả nụ hôn đầu cũng chưa trao, có thể nói là bi đát hết sức.

Hàn Trọng Viễn liếc Đàm Phi Dược, sau khi phát hiện biểu tình của Đàm Phi Dược không giống đang giả vờ thì khẽ nhướn mày. Khi trước Trịnh Kỳ nói một cách khẳng định như thế, hắn còn tưởng hai người này đã qua lại rồi, bây giờ xem ra cũng không phải vậy.

Đúng lúc này điện thoại của Hàn Trọng Viễn đổ chuông. Hắn cầm điện thoại lên nghe máy, sau đó lại tắt máy rất nhanh. Bấy giờ mới nhìn Đàm Phi Dược: “Ở ngoài có một đồng nghiệp muốn vào, anh ra tiếp đón đi.”

Không sai, hắn đã biến hoá cho Trịnh Kỳ trở thành đồng nghiệp của họ. Mặc dù Trịnh Kỳ có rất nhiều tật xấu, nhưng nhân cách cũng rất được, kĩ thuật máy tính còn cực kì tốt. Cái khác chưa chắc, chứ làm mấy thứ như app điện thoại thì chắc chắn là sở trường…

Bây giờ tuổi tác đứa con riêng kia của nhà họ Trịnh còn chưa lớn, đời trước mọi chuyện bại lộ cũng là bốn năm sau. Trịnh đại thiếu cực kì lắm tiền của bây giờ, quyết không xem trọng một Duyên Mộng nhỏ bé.

Về phần tương lai… Cổ phần Duyên Mộng hắn sẽ không cho người khác, nhưng hắn cũng chả quan tâm Đàm Phi Dược có mở công ti sản xuất smartphone bình dân như đời trước hay không… Dù sao thị trường điện thoại di động rất rộng lớn, vốn dĩ Duyên Mộng không thể chiếm hết tất cả.

“Tầng này của chúng ta?” Đàm Phi Dược hơi ngạc nhiên kèm theo mừng rỡ, tầng bên dưới kia có rất nhiều kĩ thuật viên, mà tầng này lại chỉ có ba người họ, có thể thêm được mấy người cũng tốt.

“Đúng vậy.” Hàn Trọng Viễn đáp.

“Người đó ở đâu? Nam hay nữ?” Đàm Phi Dược lại hỏi.

“Người đó ở ngay cửa, là một đại mĩ nhân.” Hàn Trọng Viễn nhớ lại ngoại hình của Trịnh Kỳ một lát, thời trẻ người nọ là con nhà giàu đẹp trai nhất, sau này lại là ông chủ lớn đẹp trai nhất, tuyệt đối là một mĩ nam.

Đàm Phi Dược chợt nhảy cẫng lên chạy xuống tầng.

“Hình như anh ấy không thích Trịnh Kỳ lắm.” Mạnh Ân hơi khó hiểu.

“Có lẽ Trịnh Kỳ vẫn đang đơn phương… Em xem, số em may mắn bao nhiêu? Thích anh, kết quả anh cũng thích em.” Hàn Trọng Viễn nhìn Mạnh Ân một cái.

Mạnh Ân cúi mặt, lại thả một hạt dưa đã bóc lên khăn giấy.

***

Dù rằng vì tính tình Hàn Trọng Viễn quá đỗi lạnh nhạt nên Đàm Phi Dược vẫn vô thức thể hiện hơi “hoạt bát” trước mặt Hàn Trọng Viễn, chứ thật tình bên ngoài vẫn chững chạc lắm. Hắn có bằng cấp cao kĩ thuật cũng tốt, ở một số phương diện còn được mấy kĩ thuật viên tầng dưới kia kính trọng hơn Hàn Trọng Viễn. Thấy hắn xuống tầng, những người đó tự khắc chào hỏi tới tấp.

Gật đầu với những người này, Đàm Phi Dược nhanh chóng mở cửa ra ngoài, sau đó bắt đầu nhìn ngó xung quanh.

Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy người mặc trang phục bình thường. Không ai dừng lại, càng không có đại mĩ nhân gì hết… Khi Đàm Phi Dược còn đang suy xét đồng nghiệp sắp đến của mình là ai, thì một chiếc xe thể thao trắng bỗng dừng khựng trước mặt hắn.

“Lái xe thể thao trong cái thành phố S suốt ngày tắc đường này, có bệnh chắc?” Đàm Phi Dược không kìm được càm ràm một câu, sau đó trông thấy một người trẻ tuổi điển trai bước xuống xe, nhất thời chỉ muốn chửi đậu má.

Không ngờ kẻ này lại tìm đến!

Hắn cũng không biết rốt cuộc mình đã trêu phải thần thánh phương nào, lại bất cẩn trêu vào một người như vậy.

Hắn và Trịnh Kỳ quen nhau trên mạng, nói chuyện cực hợp, quan hệ cũng càng ngày càng thân thiết. Sau này Trịnh Kỳ bỏ nhà chạy đến chỗ hắn, hai người họ lại càng trở thành anh em tốt. Sau đó thì xảy ra chuyện.

Bộ dáng Trịnh Kỳ quá điển trai, còn biết tán tỉnh con gái. Bạn gái hắn gặp Trịnh Kỳ vài lần bèn chia tay hắn theo đuổi Trịnh Kỳ. Thế mà Trịnh Kỳ lại không thích.

Khi ấy hắn cực kì tức giận, thấy Trịnh Kỳ vẫn còn trêu chọc người khác trong game, bèn giao đấu với Trịnh Kỳ. Kết quả Trịnh Kỳ lại hack vào máy tính của hắn, khiến nhân vật trong game của hắn lên mạng tỏ tình với nhân vật trong game của Trịnh Kỳ…

Hai người họ chơi game quen biết rất nhiều người, từ đó mặt mũi hắn xem như mất hết. Thế mà Trịnh Kỳ còn suốt ngày lắc lư trước mặt hắn, bảo hắn đừng mặc cái kia, đừng ăn cái kia…

Mặc dù trước đây hắn bỏ việc ở nước ngoài không phải vì Trịnh Kỳ, nhưng không thể phủ nhận sau khi hắn chỉnh đốn xong, thì không mong Trịnh Kỳ tìm đến nữa.

Thế mà Trịnh Kỳ lại xuất hiện cơ chứ!

“Lâu rồi không gặp!” Trịnh Kỳ nhìn Đàm Phi Dược mỉm cười, nét cười xán lạn.

Tuy không thích Trịnh Kỳ, nhưng sau khi trông thấy nụ cười này, Đàm Phi Dược vẫn có phần thất thần. May mà, hắn đã có sức đề kháng với Trịnh Kỳ rồi: “Thời tiết nóng nực mặc đồ Tây không thấy mệt à?”

“Đây là đồ công sở! Dù sao cũng đẹp hơn loại mặc T-shirt quần ngố thể thao khoe cả đống lông chân như cậu!” Trịnh Kỳ quan sát Đàm Phi Dược một lát, cách nào cũng thấy trên người đối phương chẳng có chỗ nào vừa mắt mình cả, ngặt nỗi y lại cứ thích cơ chứ!

Internet quả là một thứ thần kì, không ngờ lại khiến y thích một người như vậy. Đổi lại ngoài đời thật, quá nửa là lần đầu gặp mặt y đã không ưa nổi rồi.

Để ý thấy khinh thị trong mắt Trịnh Kỳ, Đàm Phi Dược lại càng giận: “Cậu thấy xấu thì đừng có nhìn! Đứng xa tôi ra nghe chưa?” Thật ra hắn chưa tính là xấu, chỉ là một người phổ thông, loại phổ thông mà vứt vào trong đám người sẽ không tìm ra được ấy. Về phần ăn mặc… Đồ hắn mặc đều là nhãn hiệu thể thao có tiếng, hắn chẳng thấy mình có chỗ nào mất mặt hết.

Còn về mấy thứ đồ Tây, một kĩ thuật viên như hắn thì việc gì phải dùng tới?

Bình tĩnh suy xét, hắn thật sự cảm thấy mình đẹp trai hơn nhiều so với đám kĩ thuật viên vừa chào hỏi hắn kia. Tất nhiên không thể so với Hàn Trọng Viễn được, gen nhà người ta thật sự quá tốt mà.

“Không được.” Trịnh Kỳ đáp, sau đó lại cười tít mắt nhìn Đàm Phi Dược một cái, “Sau này chúng ta là đồng nghiệp rồi, phải ở gần nhau chứ.”

“Cậu chính là đại mĩ nhân đó sao?” Đàm Phi Dược suýt nữa hộc máu, nhưng vừa cẩn thận suy xét, lại không thể không thừa nhận, Trịnh Kỳ thật sự rất điển trai.

“Đại mĩ nhân? Xem ra Hàn Trọng Viễn đánh giá tôi rất cao.” Nghĩ đến vại giấm kia, Trịnh Kỳ lại không kìm được thầm sợ hãi, sau đó vô thức sờ lên mặt mình. Bây giờ y hãy còn cảm thấy màu da ở chỗ bị trầy của mình không đồng màu với những chỗ khác…

“Cậu cũng chỉ được có cái mã ngoài này thôi!” Đàm Phi Dược xoáy lại một câu, sau đó mới bảo, “Được rồi, mau theo tôi vào trong, mặc đẫy vào như thế đứng ngoài có mà nóng chết cậu.”

Trịnh Kỳ quả thật rất nóng, vừa ra khỏi xe có một lát mà đã toát mồ hôi đầy người. Giờ nghe thấy Đàm Phi Dược quan tâm mình, trên mặt lại hiện lên nét cười.

Đàm Phi Dược chỉ đành thở dài. Mặc dù hắn giận Trịnh Kỳ, nhưng lại không kìm được xem người này như em trai, gặp nhau thì bất giác không giận nổi nữa.

Sau khi Trịnh Kỳ lên tầng thì cũng trông thấy Mạnh Ân đang bóc hạt dưa, vẻ mặt lập tức phức tạp mà nhìn Hàn Trọng Viễn – Hàn Trọng Viễn thích Mạnh Ân thật, hay là chỉ muốn độc chiếm? Sao mà lúc nào cũng bình chân như vại để Mạnh Ân làm này làm kia cơ chứ?

“Trước hết anh theo Đàm Phi Dược làm quen tình hình ở đây đi đã, sau đó tôi sẽ nói chuyện chi tiết với anh.” Hàn Trọng Viễn bảo.

“Được.” Trịnh Kỳ đồng ý, lại không kìm được kéo kéo áo mình. Chỗ này điều hoà không đặt ở trung tâm, hiển nhiên nhiệt độ trong phòng cũng không thấp lắm… Bây giờ y vẫn còn thấy nóng.

Nếu không phải Đàm Phi Dược chê quần áo y sặc sỡ thì đâu đến nỗi y phải mặc thế này… Trịnh Kỳ lại hậm hực nhìn Đàm Phi Dược một cái.

Trịnh Kỳ bèn ở lại như thế. Chiều hôm đó, còn đặc biệt đi tìm chủ nhà, sau đó thuê một tầng bên trên dự định tìm người sửa sang.

“Mạnh Ân, cậu có biết mấy công ti lắp đặt thiết bị không? Thử đề cử một công ti thích hợp xem nào?” Hàn Trọng Viễn và Đàm Phi Dược đều bận, Trịnh Kỳ chỉ có thể hỏi thăm Mạnh Ân đang dọn dẹp.

Mạnh Ân lại chẳng nói gì, lấy một tờ giấy viết: “Em không biết.”

“Cậu đau họng à?” Trịnh Kỳ lại hỏi.

“Không phải, Trọng Viễn bảo em không được nói chuyện với anh.” Mạnh Ân lại viết.

Nhìn đôi ngươi nghiêm túc của Mạnh Ân, khoé miệng Trịnh Kỳ khẽ co giật.

Chapter
1 Chương 1: Quá khứ
2 Chương 2: Nhật kí
3 Chương 3: Đánh nhau
4 Chương 4: Nói thật
5 Chương 5: Một đời
6 Chương 6: Đánh người
7 Chương 7: Chữa bệnh
8 Chương 8: Ăn cơm
9 Chương 9: Bố mẹ
10 Chương 10: Uy hiếp
11 Chương 11: Khởi đầu
12 Chương 12: Phẫu thuật
13 Chương 13: Hàn Thận
14 Chương 14: Bạt tai
15 Chương 15: Cải thảo
16 Chương 16: Muốn đi
17 Chương 17: Về nhà
18 Chương 18: Gác xép
19 Chương 19: Mái nhà
20 Chương 20: Tài nấu nướng
21 Chương 21: Kế hoạch
22 Chương 22: Anh họ
23 Chương 23: Nhà mới
24 Chương 24: Siêu thị
25 Chương 25: Đi học
26 Chương 26: Bạn cùng lớp
27 Chương 27: Cổ phần
28 Chương 28: Một nửa
29 Chương 29: Bạn cùng lớp
30 Chương 30: Chúc mừng
31 Chương 31: Bạt tai
32 Chương 32: Bác cả
33 Chương 33: Dạy dỗ
34 Chương 34: Bình tĩnh
35 Chương 35: Phụ huynh
36 Chương 36: Giải quyết
37 Chương 37: Đoạt người
38 Chương 38: Nghe lén
39 Chương 39: Trộm tiền
40 Chương 40: Công ti
41 Chương 41: Xảy ra chuyện
42 Chương 42: Khu thương mại
43 Chương 43: Thổ lộ
44 Chương 44: Duyên Mộng
45 Chương 45: Trịnh Kỳ
46 Chương 46: Tiệc sinh nhật
47 Chương 47: Cổ phần
48 Chương 48: Nước bẩn
49 Chương 49: Vết thương
50 Chương 50: Đồng nghiệp
51 Chương 51: Liên hoan
52 Chương 52: Kỳ nổi loạn
53 Chương 53: Cd
54 Chương 54: Khảo sát
55 Chương 55: Đòi tiền
56 Chương 56: Nhập cổ phần
57 Chương 57: Giao chiến
58 Chương 58: Kết thân
59 Chương 59: Nhắc nhở
60 Chương 60: Ly hôn
61 Chương 61: Thục Vân
62 Chương 62: Di chúc
63 Chương 63: Xuất phát
64 Chương 64: Cảng thành
65 Chương 65: Nhà họ Trịnh
66 Chương 66: Biến cố
67 Chương 67: Phòng chống hàng giả
68 Chương 68: Hàng giả
69 Chương 69: Năm mới
70 Chương 70: Đưa ra ánh sáng
71 Chương 71: Thức tỉnh
72 Chương 72: Cảm tình
73 Chương 73: Tương lai
74 Chương 74: Thư tình
75 Chương 75: Nổi giận
76 Chương 76: Bác sĩ
77 Chương 77: Nhẫn
78 Chương 78: Thi đại học
79 Chương 79: Sau đó
80 Chương 80: Thể dục
81 Chương 81: Khai giảng
82 Chương 82: Sinh viên mới
83 Chương 83: Điện thoại di động
84 Chương 84: Siêu hot
85 Chương 85: Tết dương lịch
86 Chương 86: Đón tết
87 Chương 87: Năm mới
88 Chương 88: Phát hiện
89 Chương 89: Nghỉ hè
90 Chương 90: Bất ngờ
91 Chương 91: Bắt cóc
92 Chương 92: Phát điên
93 Chương 93: Cứu người
94 Chương 94: Gặp nhau
95 Chương 95: Được cứu
96 Chương 96: Bệnh viện
97 Chương 97: Giận cá chém thớt
98 Chương 98: Di sản
99 Chương 99: Giải quyết
100 Chương 100: Kết thúc
101 Chương 101: Tốt nghiệp
102 Chương 102: Lễ tốt nghiệp
103 Chương 103: Chụp ảnh
104 Chương 104: Nguyên Ân
105 Chương 105: Khai trương
106 Chương 106: Vòng ngọc
107 Chương 107: Nhà họ Lịch
108 Chương 108: Báo ứng
109 Chương 109: Cơm chó
110 Chương 110: Đẹp trai nhất
111 Chương 111: Đánh mất
112 Chương 112: Clone
113 Chương 113: Cố tình
114 Chương 114: Trùng tên
115 Chương 115: Màn chắn
116 Chương 116: Come out
117 Chương 117: Bùng nổ
118 Chương 118: Kết thúc
119 Chương 119: Ngoại truyện: Hôn lễ
120 Chương 120: Ngoại truyện: Trịnh Kỳ
121 Chương 121: Ngoại truyện: Tài nấu ăn của Mạnh Ân
122 Chương 122: Ngoại truyện: Tình địch chưa từng xuất hiện
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1: Quá khứ
2
Chương 2: Nhật kí
3
Chương 3: Đánh nhau
4
Chương 4: Nói thật
5
Chương 5: Một đời
6
Chương 6: Đánh người
7
Chương 7: Chữa bệnh
8
Chương 8: Ăn cơm
9
Chương 9: Bố mẹ
10
Chương 10: Uy hiếp
11
Chương 11: Khởi đầu
12
Chương 12: Phẫu thuật
13
Chương 13: Hàn Thận
14
Chương 14: Bạt tai
15
Chương 15: Cải thảo
16
Chương 16: Muốn đi
17
Chương 17: Về nhà
18
Chương 18: Gác xép
19
Chương 19: Mái nhà
20
Chương 20: Tài nấu nướng
21
Chương 21: Kế hoạch
22
Chương 22: Anh họ
23
Chương 23: Nhà mới
24
Chương 24: Siêu thị
25
Chương 25: Đi học
26
Chương 26: Bạn cùng lớp
27
Chương 27: Cổ phần
28
Chương 28: Một nửa
29
Chương 29: Bạn cùng lớp
30
Chương 30: Chúc mừng
31
Chương 31: Bạt tai
32
Chương 32: Bác cả
33
Chương 33: Dạy dỗ
34
Chương 34: Bình tĩnh
35
Chương 35: Phụ huynh
36
Chương 36: Giải quyết
37
Chương 37: Đoạt người
38
Chương 38: Nghe lén
39
Chương 39: Trộm tiền
40
Chương 40: Công ti
41
Chương 41: Xảy ra chuyện
42
Chương 42: Khu thương mại
43
Chương 43: Thổ lộ
44
Chương 44: Duyên Mộng
45
Chương 45: Trịnh Kỳ
46
Chương 46: Tiệc sinh nhật
47
Chương 47: Cổ phần
48
Chương 48: Nước bẩn
49
Chương 49: Vết thương
50
Chương 50: Đồng nghiệp
51
Chương 51: Liên hoan
52
Chương 52: Kỳ nổi loạn
53
Chương 53: Cd
54
Chương 54: Khảo sát
55
Chương 55: Đòi tiền
56
Chương 56: Nhập cổ phần
57
Chương 57: Giao chiến
58
Chương 58: Kết thân
59
Chương 59: Nhắc nhở
60
Chương 60: Ly hôn
61
Chương 61: Thục Vân
62
Chương 62: Di chúc
63
Chương 63: Xuất phát
64
Chương 64: Cảng thành
65
Chương 65: Nhà họ Trịnh
66
Chương 66: Biến cố
67
Chương 67: Phòng chống hàng giả
68
Chương 68: Hàng giả
69
Chương 69: Năm mới
70
Chương 70: Đưa ra ánh sáng
71
Chương 71: Thức tỉnh
72
Chương 72: Cảm tình
73
Chương 73: Tương lai
74
Chương 74: Thư tình
75
Chương 75: Nổi giận
76
Chương 76: Bác sĩ
77
Chương 77: Nhẫn
78
Chương 78: Thi đại học
79
Chương 79: Sau đó
80
Chương 80: Thể dục
81
Chương 81: Khai giảng
82
Chương 82: Sinh viên mới
83
Chương 83: Điện thoại di động
84
Chương 84: Siêu hot
85
Chương 85: Tết dương lịch
86
Chương 86: Đón tết
87
Chương 87: Năm mới
88
Chương 88: Phát hiện
89
Chương 89: Nghỉ hè
90
Chương 90: Bất ngờ
91
Chương 91: Bắt cóc
92
Chương 92: Phát điên
93
Chương 93: Cứu người
94
Chương 94: Gặp nhau
95
Chương 95: Được cứu
96
Chương 96: Bệnh viện
97
Chương 97: Giận cá chém thớt
98
Chương 98: Di sản
99
Chương 99: Giải quyết
100
Chương 100: Kết thúc
101
Chương 101: Tốt nghiệp
102
Chương 102: Lễ tốt nghiệp
103
Chương 103: Chụp ảnh
104
Chương 104: Nguyên Ân
105
Chương 105: Khai trương
106
Chương 106: Vòng ngọc
107
Chương 107: Nhà họ Lịch
108
Chương 108: Báo ứng
109
Chương 109: Cơm chó
110
Chương 110: Đẹp trai nhất
111
Chương 111: Đánh mất
112
Chương 112: Clone
113
Chương 113: Cố tình
114
Chương 114: Trùng tên
115
Chương 115: Màn chắn
116
Chương 116: Come out
117
Chương 117: Bùng nổ
118
Chương 118: Kết thúc
119
Chương 119: Ngoại truyện: Hôn lễ
120
Chương 120: Ngoại truyện: Trịnh Kỳ
121
Chương 121: Ngoại truyện: Tài nấu ăn của Mạnh Ân
122
Chương 122: Ngoại truyện: Tình địch chưa từng xuất hiện