Chương 3: Đánh nhau

Vốn dĩ Hàn Trọng Viễn sốt sắng muốn rời đi, nhìn thấy chữ viết của Mạnh Ân, lại ngồi xuống đọc mấy tờ giấy kia, còn càng đọc càng vui vẻ.

Hắn không nói rõ được cảm xúc mà mình dành cho Mạnh Ân. Trước giờ hắn vẫn luôn thích phụ nữ, lúc quen biết Mạnh Ân thì cũng đã bại liệt, thân thể chẳng còn chút phản ứng nào. Nhưng hắn biết, hắn không chấp nhận được chuyện Mạnh Ân gần gũi với người nào khác ngoài mình ra, thậm chí chỉ mong trói Mạnh Ân vào trên người mình mới yên lòng.

Nhưng hắn lại vô cùng bất an, không biết vì cớ gì Mạnh Ân lại thích hắn.

Lúc hắn nằm trong viện điều dưỡng suýt nữa thì bị kẻ khác thiêu chết, Mạnh Ân đột nhiên xuất hiện. Người nọ khoác một tấm chăn ướt tìm hắn, bọc hắn kín mít, không để hắn chịu chút tổn thương nào, bản thân lại bị cháy đến hoàn toàn đổi khác.

Khi ấy lo lắng Lịch Tiếu Tiếu và anh họ của hắn sẽ giở thủ đoạn hiểm độc nên Mạnh Ân chẳng dám đến bệnh viện mà chỉ đưa hắn tới trốn trong một căn nhà cũ nát. Về sau bọt nước trên người Mạnh Ân dần đỡ hơn, nhưng đã bị huỷ hoại nửa gương mặt, cháy hỏng cổ họng.

Với hắn, Mạnh Ân xuất hiện vô cùng kì lạ, thế nên hắn vẫn luôn không tin Mạnh Ân. Cho dù nhận ra tình cảm mà Mạnh Ân dành cho mình thì tóm lại vẫn cứ nghi thần nghi quỷ. Nhưng lúc này đây, hắn lại đọc được nhật kí của Mạnh Ân.

Trên mặt Hàn Trọng Viễn hiện lên nét cười có phần cứng nhắc, trong mắt đầy tràn ý vui, khiến hơi lạnh trên người hắn tan đi rất nhiều. Nhưng rất nhanh, hắn chợt thu lại tất thảy biểu tình, sau đó lấy trong người ra một chiếc điện thoại.

Ngày 21 tháng 3 năm 2003, hắn vừa mới khai giảng học kỳ cuối của lớp mười hai.

Hàn Trọng Viễn nhìn chằm chằm điện thoại hồi lâu, biết bây giờ nếu không phải nằm mơ, thì chính là mình đã sống lại. Về phần sau khi sống lại, vì cớ gì lại trông thấy đồ đạc của Mạnh Ân…

Bỗng nhiên Hàn Trọng Viễn nhớ lại, thời hắn học Trung học, trong trường có rất nhiều người thích hắn. Lúc học lớp mười hai còn có cậu trai vì việc thích hắn bị người khác biết mà bỏ học… Khi ấy hắn gấp gáp thi Đại học, chuyện này lại gió yên biển lặng hết sức nhanh chóng nên đã quên mất bộ dáng và tên của người kia từ lâu. Chẳng lẽ, người kia thật sự là Mạnh Ân?

Không ngờ Mạnh Ân từ lúc mười sáu mười bảy đã bắt đầu thích hắn?

Kết luận này khiến Hàn Trọng Viễn mày nở tâm vui, Thẩm Hoà Thái lại vì dáng vẻ dị thường của hắn mà run nhẹ: “Hàn Trọng Viễn… Ông sao vậy?”

Thanh âm của Thẩm Hoà Thái khiến Hàn Trọng Viễn hồi thần. Bỗng nhiên nhớ lại trước đây, khi Thẩm Hoà Thái còn chưa trở mặt với hắn thì vẫn hay đem việc thời Trung học có cậu trai chết mê chết mệt hắn ra để trêu chọc. Nếu không phải thế, chỉ e hắn đã quên mất chuyện này từ lâu…

Thảo nào mà Mạnh Ân kể chuyện mình bỏ học Trung học, thần sắc lại hết sức kì quặc, thì ra là như vậy… Khi ấy hắn nghi ngờ Mạnh Ân lừa mình, còn nổi cơn tam bành. Hoá ra bản thân mình mới là người đã quên mất cậu…

“Hàn Trọng Viễn, dù có bị con trai thích thì cũng không sao hết, ông đừng quá…” Thẩm Hoà Thái nhìn nét mặt Hàn Trọng Viễn, trong nhất thời không nghĩ ra được từ nào để hình dung, bèn bảo, “Ông đừng buồn, các em gái thích ông còn nhiều hơn kìa.”

“Tôi đang vui.” Hàn Trọng Viễn sâu xa nhìn Thẩm Hoà Thái một cái, cầm mấy trang nhật kí và tờ giấy kia, cẩn thận bỏ vào chiếc cặp chéo của mình, sau đó xách cặp ra khỏi lớp học.

“Hàn Trọng Viễn, ông đi đâu? Cô giáo sắp đến rồi mà!” Thẩm Hoà Thái kêu lên, Hàn Trọng Viễn lại chẳng thèm ngoảnh lại.

Trước khi chết, Hàn Trọng Viễn đã rất lâu rất lâu không ra ngoài. Sáng tháng ba ánh Mặt Trời dù chẳng gay gắt, song vẫn khiến hắn có phần khó chịu mà nheo mắt lại. Nhưng lúc này đây hắn vẫn bất chấp tất cả mà chạy vụt ra ngoài. Bởi đã quá lâu không đi lại, hắn phải liên tục loạng choạng vài bước mới khống chế được hai chân của bản thân, sau đó vừa chạy vừa hồi ức những chuyện thời Trung học của mình.

Đáng tiếc hắn thật sự không nhớ được. Khi hắn còn trẻ lúc nào cũng có người thích, đối với việc có con trai thích mình không vui vẻ nhưng cũng chẳng chán ghét, cũng sẽ không mấy để bụng. Chỉ biết là về sau người nọ đã nghỉ học…

Đừng nói chuyện này hắn quên, mà ngay cả ngôi trường này, hắn cũng cảm thấy vô cùng xa lạ.

Hàn Trọng Viễn còn đang phân vân thì bỗng nghe thấy cách đấy không xa, hình như có mấy người đang giằng co nhau. Vừa tới gần, hắn liền bắt gặp một gã đàn ông bụng phệ mặc đồ tây đeo dây chuyền vàng, đang kéo tay một cậu thiếu niên, vả cậu một cái tát, miệng thì hùng hùng hổ hổ: “Thằng súc sinh! Tao cho mày ăn cho mày học thế mà mày lại làm ra loại chuyện không biết xấu hổ này! Hôm nay tao phải đánh chết mày để mày khỏi làm tao bẽ mặt! Tao nói cho mày biết, về sau tao không có thằng con như mày!”

Mới nhìn thì Hàn Trọng Viễn chỉ cảm thấy gã đàn ông tràn ngập phong cách nhà giàu mới nổi này và cậu thiếu niên gầy yếu mặc quần áo cũ nát, đang bị ông ta lôi kéo kia hoàn toàn chẳng giống bố con chút nào. Nhìn kĩ, lại cảm giác giận từ tận tim.

Tuy rằng thiếu niên kia khác xa so với Mạnh Ân sau khi trưởng thành, nhưng hắn thật sự đã quá quen thuộc với Mạnh Ân, mười lăm năm sớm chiều bầu bạn, dù cho Mạnh Ân có hoá thành tro hắn cũng nhận ra!

Thấy Mạnh Ân bị đánh đến sưng vù mặt, khoé miệng còn chảy tơ máu, trong khoảnh khắc, Hàn Trọng Viễn lại nhớ đến cảnh tượng Mạnh Ân bị Lịch Tiếu Tiếu đâm dao. Hắn xông lên túm lấy cổ áo gã đàn ông mập mạp kia, nhắm thẳng vào mặt đối phương một đấm. Sau khi đấm một cái cũng chưa bỏ qua, đẩy người nọ ngã vật ra đất, khuỵu gối xuống bụng ông ta, từng đấm từng đấm nện thẳng xuống: “Khốn kiếp, ông mà cũng dám đánh Mạnh Ân, tôi đánh chết ông!”

Nội tâm Hàn Trọng Viễn chất đống rất nhiều tâm sự, lúc này tất thảy đều trút hết trên người gã đàn ông mập mạp dưới thân. Đấm này nối tiếp đấm khác, ngay cả tay mình bị thương cũng chẳng đoái hoài.

“Mau dừng lại…” Hiệu trưởng trợn tròn mắt. Chuyện của Mạnh Ân truyền ra cũng chẳng có gì tốt đẹp với nhà trường. Bởi vậy sau khi đến trường, ông lập tức liên lạc với bố mẹ của Mạnh Ân, định bụng trò chuyện với họ, sau đó để Mạnh Ân chuyển trường. Nhưng ông lại chẳng ngờ, vừa mới gọi điện thoại xong thì bố của Mạnh Ân đã đến, còn bắt đầu đánh Mạnh Ân, khiến sự việc càng thêm ầm ĩ.

Chứng kiến tình huống này, ông lười chẳng buồn nghĩ đến chuyện chuyển trường nữa, còn định bụng cho Mạnh Ân trực tiếp nghỉ học luôn. Kết quả việc này còn chưa nói, không ngờ Hàn Trọng Viễn vẫn luôn làm rạng danh nhà trường cũng đến, lại còn đánh nhau với bố của Mạnh Ân!

Hiệu trưởng đến trường muộn nên không trông thấy nhật kí dán bên trong tủ kính, nhưng cũng nghe nói một ít, thậm chí trong tay ông còn có cuốn nhật kí hoàn chỉnh của Mạnh Ân mà người khác nộp lên, tất nhiên biết Mạnh Ân chỉ là yêu thầm Hàn Trọng Viễn chứ thực chất hai người chẳng có gì. Nhưng bộ dáng hiện tại của Hàn Trọng Viễn… Hai cái đứa này thật sự không có gì?

Hiệu trưởng chỉ là há hốc miệng, chứ cô giáo của Hàn Trọng Viễn thì cảm giác như mình đang gặp ma luôn. Trước giờ Hàn Trọng Viễn vẫn luôn xử sự rất chững chạc. Đừng nói đến đánh nhau, ngay cả đấu khẩu với người khác cũng rất ít thấy. Người trước mặt này thật sự là Hàn Trọng Viễn?

Người này rõ ràng chính là Hàn Trọng Viễn á! Chỉ là Hàn Trọng Viễn ngồi đè lên người khác đánh nhau, cô chưa từng nghĩ đời này mình có thể được chứng kiến.

“Bảo vệ, kéo người ra!” Cuối cùng vẫn là hiệu trưởng phản ứng nhanh nhất.

Bảo vệ vội vã đi tới kéo Hàn Trọng Viễn đang đánh đến độ khiến người ta phải xin tha ra ngoài. Trước lúc họ định chạm vào mình, Hàn Trọng Viễn lại đứng dậy né tránh, ánh mắt mang theo chán ghét: “Đừng động vào tôi!”

Ánh mắt của Hàn Trọng Viễn tưởng như đang nhìn thứ gì dơ bẩn lắm, khiến hai bảo vệ bất giác nhìn lại quần áo của mình, sau khi phát hiện trên người mình đều sạch sẽ, bèn nổi cáu. Có điều chờ sau khi họ phát hiện ánh mắt Hàn Trọng Viễn nhìn gã đàn ông trung tuổi hùng hùng hổ hổ kia, lại lùi về sau một bước đồng thời cảm thấy may mắn – lúc nhìn họ, Hàn Trọng Viễn chỉ có chán ghét, mà lúc nhìn người dưới đất này… Loại ánh mắt khiến lòng người phát hoảng này là đang nhìn người chết đấy hả? Hay phải nói đây chính là ánh mắt của người chết?

“Ranh con, mày biết tao là ai không mà dám đánh tao?” Gương mặt của gã đàn ông trung niên lại “mập” thêm một vòng, càng thêm hợp cạ với thân người. Ông ta há miệng khạc ra hai chiếc răng cũng chẳng rõ là răng thật hay răng giả, hung dữ nhìn Hàn Trọng Viễn.

Hàn Trọng Viễn không quen dùng chân, một đấm nhắm thẳng xuống con mắt của ông ta, sau khi đánh ông ta đến lảo đảo mới giơ tay kéo về, lại để ông ta nằm sấp trên đất: “Thế ông biết tôi là ai không?”

“Mày là ai?” Mạnh Kiến Kim nằm sấp trên mặt đất chẳng dám ngo ngoe. Ông ta nghe con gái mình kể, thằng nhóc thối tha Mạnh Ân này ở trường làm ông ta mất mặt, mới vội vã đi đến. Vốn định dạy dỗ Mạnh Ân một trận rồi đưa về nhà, vừa lúc có thể tiết kiệm học phí của thằng nhóc này, không ngờ mới đánh Mạnh Ân vài cái bạt tai, bản thân lại bị người khác đánh.

“Hàn Trọng Viễn, trò không được đánh người!” Cô giáo của Hàn Trọng Viễn kêu lên, vừa nói vừa gọi điện cho mẹ của Hàn Trọng Viễn. Lúc nghỉ đông, bà chủ Tiền từng đưa cả nhà cô đi du lịch, đã nhờ cô chăm sóc tốt cho Hàn Trọng Viễn, bây giờ lại xảy ra chuyện như vậy… Nếu không phải mình gặp ma thì chẳng lẽ là đang nằm mơ? Hàn Trọng Viễn vẫn luôn được người khác tôn xưng là hoàng tử, sao bây giờ thoạt trông lại âm u, hơn nữa còn đánh người thế này?

“Hàn Trọng Viễn? Mày chính là người mà thằng nhóc khốn kiếp này để mắt? Mày mẹ nó…” Một loạt ô ngôn uế ngữ tuôn ra từ miệng của Mạnh Kiến Kim.

Hàn Trọng Viễn cho ông ta một đạp vào mặt, sau đó đi tới bên cạnh Mạnh Ân đang mờ mịt ngồi dưới đất, đưa tay định kéo Mạnh Ân: “Cậu không sao chứ?”

Mạnh Ân tránh né về phía sau: “Không… Không sao…” Từ trước đến nay những lúc bố cậu đánh cậu thì chẳng ai có thể che chở cho cậu, thế nên ban đầu cậu chỉ cho rằng chuyện Hàn Trọng Viễn cứu mình là mình đang mơ. Nhưng gương mặt đau rát lại cho cậu biết, tất thảy chuyện này đều là hiện thực…

Cậu cảm thấy Hàn Trọng Viễn không phải là người như vậy, lại không kìm được mà trong lòng mừng vui. Lúc nhìn thấy Hàn Trọng Viễn đánh bố mình, thậm chí còn nổi lên ảo tưởng không nên có, chỉ là ảo tưởng qua đi, lại thấy hoảng sợ.

Cậu như thế này, liệu Hàn Trọng Viễn có ghét cậu hay không? Hàn Trọng Viễn đánh bố của cậu, có phải thật ra là vì ghét cậu hay không?

Dẫu vừa mới đánh người thì đôi tay kia thoạt trông vẫn đẹp đẽ vô ngần như trước, ngón tay dài mảnh như bạch ngọc vậy, Mạnh Ân căn bản không dám đưa tay chạm vào.

Hàn Trọng Viễn thấy Mạnh Ân né tránh, nhất thời sắc mặt hoá âm u. Nắm tay Mạnh Ân rồi kéo lên, còn dùng tay ghì chặt hông cậu, ghim cậu lại bên người. Động tác chiếm hữu mười phần khiến khoé miệng những người xung quanh phải run rẩy.

Có thật là Mạnh Ân yêu thầm Hàn Trọng Viễn mà không phải Hàn Trọng Viễn yêu thầm Mạnh Ân không đấy?

Nhưng với Hàn Trọng Viễn, cứ cho là thích con trai, thì cũng không nên thích một người như vậy chứ?

Thành tích của Mạnh Ân chỉ có thể tính là trung bình, bộ dáng cũng bình thường, phong cách ăn mặc còn quê hết chỗ nói…

Hiệu trưởng ho khan một tiếng, rốt cuộc bảo: “Đừng náo loạn ngoài này nữa, vào trong cả đi!”

Chapter
1 Chương 1: Quá khứ
2 Chương 2: Nhật kí
3 Chương 3: Đánh nhau
4 Chương 4: Nói thật
5 Chương 5: Một đời
6 Chương 6: Đánh người
7 Chương 7: Chữa bệnh
8 Chương 8: Ăn cơm
9 Chương 9: Bố mẹ
10 Chương 10: Uy hiếp
11 Chương 11: Khởi đầu
12 Chương 12: Phẫu thuật
13 Chương 13: Hàn Thận
14 Chương 14: Bạt tai
15 Chương 15: Cải thảo
16 Chương 16: Muốn đi
17 Chương 17: Về nhà
18 Chương 18: Gác xép
19 Chương 19: Mái nhà
20 Chương 20: Tài nấu nướng
21 Chương 21: Kế hoạch
22 Chương 22: Anh họ
23 Chương 23: Nhà mới
24 Chương 24: Siêu thị
25 Chương 25: Đi học
26 Chương 26: Bạn cùng lớp
27 Chương 27: Cổ phần
28 Chương 28: Một nửa
29 Chương 29: Bạn cùng lớp
30 Chương 30: Chúc mừng
31 Chương 31: Bạt tai
32 Chương 32: Bác cả
33 Chương 33: Dạy dỗ
34 Chương 34: Bình tĩnh
35 Chương 35: Phụ huynh
36 Chương 36: Giải quyết
37 Chương 37: Đoạt người
38 Chương 38: Nghe lén
39 Chương 39: Trộm tiền
40 Chương 40: Công ti
41 Chương 41: Xảy ra chuyện
42 Chương 42: Khu thương mại
43 Chương 43: Thổ lộ
44 Chương 44: Duyên Mộng
45 Chương 45: Trịnh Kỳ
46 Chương 46: Tiệc sinh nhật
47 Chương 47: Cổ phần
48 Chương 48: Nước bẩn
49 Chương 49: Vết thương
50 Chương 50: Đồng nghiệp
51 Chương 51: Liên hoan
52 Chương 52: Kỳ nổi loạn
53 Chương 53: Cd
54 Chương 54: Khảo sát
55 Chương 55: Đòi tiền
56 Chương 56: Nhập cổ phần
57 Chương 57: Giao chiến
58 Chương 58: Kết thân
59 Chương 59: Nhắc nhở
60 Chương 60: Ly hôn
61 Chương 61: Thục Vân
62 Chương 62: Di chúc
63 Chương 63: Xuất phát
64 Chương 64: Cảng thành
65 Chương 65: Nhà họ Trịnh
66 Chương 66: Biến cố
67 Chương 67: Phòng chống hàng giả
68 Chương 68: Hàng giả
69 Chương 69: Năm mới
70 Chương 70: Đưa ra ánh sáng
71 Chương 71: Thức tỉnh
72 Chương 72: Cảm tình
73 Chương 73: Tương lai
74 Chương 74: Thư tình
75 Chương 75: Nổi giận
76 Chương 76: Bác sĩ
77 Chương 77: Nhẫn
78 Chương 78: Thi đại học
79 Chương 79: Sau đó
80 Chương 80: Thể dục
81 Chương 81: Khai giảng
82 Chương 82: Sinh viên mới
83 Chương 83: Điện thoại di động
84 Chương 84: Siêu hot
85 Chương 85: Tết dương lịch
86 Chương 86: Đón tết
87 Chương 87: Năm mới
88 Chương 88: Phát hiện
89 Chương 89: Nghỉ hè
90 Chương 90: Bất ngờ
91 Chương 91: Bắt cóc
92 Chương 92: Phát điên
93 Chương 93: Cứu người
94 Chương 94: Gặp nhau
95 Chương 95: Được cứu
96 Chương 96: Bệnh viện
97 Chương 97: Giận cá chém thớt
98 Chương 98: Di sản
99 Chương 99: Giải quyết
100 Chương 100: Kết thúc
101 Chương 101: Tốt nghiệp
102 Chương 102: Lễ tốt nghiệp
103 Chương 103: Chụp ảnh
104 Chương 104: Nguyên Ân
105 Chương 105: Khai trương
106 Chương 106: Vòng ngọc
107 Chương 107: Nhà họ Lịch
108 Chương 108: Báo ứng
109 Chương 109: Cơm chó
110 Chương 110: Đẹp trai nhất
111 Chương 111: Đánh mất
112 Chương 112: Clone
113 Chương 113: Cố tình
114 Chương 114: Trùng tên
115 Chương 115: Màn chắn
116 Chương 116: Come out
117 Chương 117: Bùng nổ
118 Chương 118: Kết thúc
119 Chương 119: Ngoại truyện: Hôn lễ
120 Chương 120: Ngoại truyện: Trịnh Kỳ
121 Chương 121: Ngoại truyện: Tài nấu ăn của Mạnh Ân
122 Chương 122: Ngoại truyện: Tình địch chưa từng xuất hiện
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1: Quá khứ
2
Chương 2: Nhật kí
3
Chương 3: Đánh nhau
4
Chương 4: Nói thật
5
Chương 5: Một đời
6
Chương 6: Đánh người
7
Chương 7: Chữa bệnh
8
Chương 8: Ăn cơm
9
Chương 9: Bố mẹ
10
Chương 10: Uy hiếp
11
Chương 11: Khởi đầu
12
Chương 12: Phẫu thuật
13
Chương 13: Hàn Thận
14
Chương 14: Bạt tai
15
Chương 15: Cải thảo
16
Chương 16: Muốn đi
17
Chương 17: Về nhà
18
Chương 18: Gác xép
19
Chương 19: Mái nhà
20
Chương 20: Tài nấu nướng
21
Chương 21: Kế hoạch
22
Chương 22: Anh họ
23
Chương 23: Nhà mới
24
Chương 24: Siêu thị
25
Chương 25: Đi học
26
Chương 26: Bạn cùng lớp
27
Chương 27: Cổ phần
28
Chương 28: Một nửa
29
Chương 29: Bạn cùng lớp
30
Chương 30: Chúc mừng
31
Chương 31: Bạt tai
32
Chương 32: Bác cả
33
Chương 33: Dạy dỗ
34
Chương 34: Bình tĩnh
35
Chương 35: Phụ huynh
36
Chương 36: Giải quyết
37
Chương 37: Đoạt người
38
Chương 38: Nghe lén
39
Chương 39: Trộm tiền
40
Chương 40: Công ti
41
Chương 41: Xảy ra chuyện
42
Chương 42: Khu thương mại
43
Chương 43: Thổ lộ
44
Chương 44: Duyên Mộng
45
Chương 45: Trịnh Kỳ
46
Chương 46: Tiệc sinh nhật
47
Chương 47: Cổ phần
48
Chương 48: Nước bẩn
49
Chương 49: Vết thương
50
Chương 50: Đồng nghiệp
51
Chương 51: Liên hoan
52
Chương 52: Kỳ nổi loạn
53
Chương 53: Cd
54
Chương 54: Khảo sát
55
Chương 55: Đòi tiền
56
Chương 56: Nhập cổ phần
57
Chương 57: Giao chiến
58
Chương 58: Kết thân
59
Chương 59: Nhắc nhở
60
Chương 60: Ly hôn
61
Chương 61: Thục Vân
62
Chương 62: Di chúc
63
Chương 63: Xuất phát
64
Chương 64: Cảng thành
65
Chương 65: Nhà họ Trịnh
66
Chương 66: Biến cố
67
Chương 67: Phòng chống hàng giả
68
Chương 68: Hàng giả
69
Chương 69: Năm mới
70
Chương 70: Đưa ra ánh sáng
71
Chương 71: Thức tỉnh
72
Chương 72: Cảm tình
73
Chương 73: Tương lai
74
Chương 74: Thư tình
75
Chương 75: Nổi giận
76
Chương 76: Bác sĩ
77
Chương 77: Nhẫn
78
Chương 78: Thi đại học
79
Chương 79: Sau đó
80
Chương 80: Thể dục
81
Chương 81: Khai giảng
82
Chương 82: Sinh viên mới
83
Chương 83: Điện thoại di động
84
Chương 84: Siêu hot
85
Chương 85: Tết dương lịch
86
Chương 86: Đón tết
87
Chương 87: Năm mới
88
Chương 88: Phát hiện
89
Chương 89: Nghỉ hè
90
Chương 90: Bất ngờ
91
Chương 91: Bắt cóc
92
Chương 92: Phát điên
93
Chương 93: Cứu người
94
Chương 94: Gặp nhau
95
Chương 95: Được cứu
96
Chương 96: Bệnh viện
97
Chương 97: Giận cá chém thớt
98
Chương 98: Di sản
99
Chương 99: Giải quyết
100
Chương 100: Kết thúc
101
Chương 101: Tốt nghiệp
102
Chương 102: Lễ tốt nghiệp
103
Chương 103: Chụp ảnh
104
Chương 104: Nguyên Ân
105
Chương 105: Khai trương
106
Chương 106: Vòng ngọc
107
Chương 107: Nhà họ Lịch
108
Chương 108: Báo ứng
109
Chương 109: Cơm chó
110
Chương 110: Đẹp trai nhất
111
Chương 111: Đánh mất
112
Chương 112: Clone
113
Chương 113: Cố tình
114
Chương 114: Trùng tên
115
Chương 115: Màn chắn
116
Chương 116: Come out
117
Chương 117: Bùng nổ
118
Chương 118: Kết thúc
119
Chương 119: Ngoại truyện: Hôn lễ
120
Chương 120: Ngoại truyện: Trịnh Kỳ
121
Chương 121: Ngoại truyện: Tài nấu ăn của Mạnh Ân
122
Chương 122: Ngoại truyện: Tình địch chưa từng xuất hiện