Chương 59: Khúc mắc

“Làm chuyện nàng muốn, bất kỳ lúc nào, bất kỳ nơi nào, ta cũng có thể bảo hộ nàng chu toàn”

Một câu nói cứ thế lặp đi lặp lại trong đầu nàng, đến nỗi đầu óc nàng
giống như không đủ dùng, chỉ có thể chứa được một câu như vậy.

Khi tắm rửa, khi xử lý những dụng cụ, khi chăm sóc cho Niệm Niệm, động
tác Trang Thư Tình đều giống như máy móc, tất cả mọi thứ trong đầu đều
là ánh mắt Bạch Chiêm khi nói lời này.

Nàng không tin, cũng biết không thể tin, nhưng đáy lònglại muốn tin, tin tưởng nam nhân có thể nói ra lời nghiêm cẩn mà thâm tình này.

Nàng phải làm sao để tin đây?

Cả đêm Trang Thư Tình lăn qua lộn lại không ngủ được, buổi sáng thức dậy vành mắt đều đen, dùng chút son phấn mới mờ đi một chút.

Vừa ra khỏi cửa, liền nhìn thấy đầu sỏ khiến hai mắt của nàng biến thành mắt gấu trúc đang vòng hai tay trước ngực dựa vào xe ngựa chờ nàng,
bước chân nhất thời liền dừng lại.

Bởi vì phải đến bái kiến tiên sinh của Thư Hàn, tuy rằngTrang Thư Tình
vẫn ăn mặc mộc mạc như trước,nhưng vài món trang sức đơn giản lại khiến
nàng thoạt nhìn thành thục hơn, càng thêm xinh đẹp.

Bạch Chiêm không chút nào che giấu ánh mắt tình si, thong thả bước chân
đến gần nói: “Ta có chút quen biết với Tô Văn, ta đi với nàng đến chỗ
hắn.”

”Không cần phải như thế.” Trang Thư Tình lắc đầu, “Ta là tỷ tỷ Thư Hàn, bái kiến là việc phải làm, Bạch công tử...”

Trang Thư Tình muốn nói ngươi lấy thân phận gì để cùng đi, nhưng lại
nghĩ với tính cách của hắn thì hắn sẽ nói ra những lời kinh thế hãi tục
khiến người khác biết rõ là không có đạo lý lại không thể biện giải,thôi thì đơn giản cho đỡ phiền,đành đem lời chưa kịp nói nuốt về, “Cũng là
quen biết, vậy Bạch công tử ngày khác lại đến.”

”Nàng nghĩ nhiều làm gì, ta tới đó, hắn mừng còn không kịp, ngày thường hắn muốn mời,ta còn lười đi.”

Có thể tự cao tự đại như vậy đương nhiên cũng chỉ có một người này,
Trang Thư Tình không muốn chậm trễ thời gian. Cũng không tranh cãi nữa,
trực tiếp đi lên ghế dài trên xe ngựa, đang muốn đón đệ đệ, chợt nghe
nam nhân kia nói: “Trần Nguyên, đem ngựa dắt lại đây.”

Dù Trang Thư Tình không hiểu cưỡi ngựa,cũng có thể nhìn ra đây là con
ngựa tốt, tuy rằng nó chưa trưởng thành hẳn nên còn thấp hơn một chút so với ngựa của Trần Nguyên.

Vỗ vỗ đầu ngựa, Bạch Chiêm nhìn về phía Trang Thư Hàn, “Về sau ngươi muốn đi theo Tô Văn?”

Trang Thư Hàn gật đầu, hắn nhìn ra được tỷ tỷ đối với nam nhân này không giống như trước, nên hắn cũng thu lại địch ý của mình.

”Thay vì mỗi ngày đi bộ, ngồi xe, chẳng bằng cưỡi ngựa cho tốt tiết kiệm không ít thời gian lại có thể theo Tô Văn học thêm nhiều thứ, giống
ngựa này rất tốt, chưa đến hai tuổi, tặng cho ngươi dùng rất hợp.”

Trang Thư Hàn cũng không đáp lời, nhìn về phía tỷ tỷ, Bạch Chiêm cũng nhìn nàng.

Khí thế bất đồng, cao thấp chênh lệch, diện mạo cũng không có một chút
tương tự, nhưng ánh mắt đồng thời nhìn nàng lại khiến hai người thoạt
nhìn ngoài ý muốn có gì đó rất giống nhau.

Trang Thư Tình không dám nói mình rất hiểu Bạch Chiêm, nhưng có một điểm nàng biết, mỗi lời hắn nói đều đã định sẵn không cần dị nghị.

Vậy thì cần gì làm chuyện dư thừa.

“Cám ơn Bạch công tử đi.”

Trang Thư Hàn nhấp môi dưới, thanh âm không buồn, không vui, “Cám ơn Bạch công tử hậu tặng.”

Đại thắng như ý nguyện Bạch Chiêm một chút cũng không thấy bản thân mình có gì không đúng khi bắt nạtmột đứa nhỏ, vỗ vỗ vai hắn bày tỏ thân
thiết. Ngay trước mặt đệ đệ người ta liền theo đuôi tỷ tỷ lên xe ngựa.

“...”

một đường này, Trang Thư Hàn ngồi trên lưng ngựa cực kỳ không thoải mái.

Nhiệm vụ của Trần Nguyên chính là không để cậu em vợ tương lai nàyrớt
xuống ngựa, hắn bám sát bên cạnh. Phóng ánh mắt nghiêm nghị, hắn ghé gần vào Thư Hànhỏi, “Thật muốn để tỷ tỷ cậu hy sinh cho cậu cả đời?”

” Đương nhiên không muốn.” Trang Thư Hàn không chút nghĩ ngợi liền phản bác, “Nhưng mà Bạch công tử không xứng đôi với tỷ tỷ.”

”Cậu làm sao biết công tử nhà ta không xứng lệnh tỷ.” Nhìn vẻ mặt không
đồng tình của Trang Thư Hàn,Trần Nguyên bật cười, “ Cậu cảm thấy nhân
tài thế nào mới có thể sánh đôi cùng tỷ tỷ? Cậu có thể chắc chắn tìm
được người so với công tử của ta càng có năng lực hơn,càng quan tâm
Trang tiểu thư, yêu thương, lo lắng cho tiểu thư hơn? “

Hắn không thể cam đoan. Nhưng Bạch công tử và tỷ tỷ... Hắn thực thấy không có khả năng.

Khoảng thời gian này, hắn cũng nhận thức một ít người. Cùng trường, cùng bằng hữu, học sinh lúc trước của Trần tiên sinh, hắn từng hỏi thăm về
Bạch công tử, nhưng không người nào biết Hội Nguyên phủ có một người như vậy.

Nếu như nói người này là một cái thùng rỗng, hắn không thể tin, ngôn
hành cử chỉ, hạ nhân bên người, còn có chiếc xe ngựa trước mắt này
khôngphải người bình thường có thể sử dụng.

Như vậy thì chỉ có một khả năng, người này so với hắn nghĩ còn lợi hại
hơn, không phải ai cũng có tư cách hiểu biết gia thế, tin tức.

Tỷ tỷ nếu như gả cho một người có thân phận bối cảnh như vậy, hắn phải
như thế nào mới có thể trở thành chỗ dựa cho tỷ tỷ? Gia đình quý tộc có
thể chấp nhậntỷ tỷ sao?

Hắn thực rất lo lắng.

”Tiểu tử, chỉ cần học hành cho tốt, mau chóngcó chút tiền đồ mới không
phụ tấm lòng của tỷ tỷ, những chuyện khác không cần lo, công tử nhà ta
rất thành tâm!Nếu như thực sự có một ngày hai ngườiđường ai nấy đi, thì
với tính tình bao che khuyết điểm của công tử cũng sẽbảo hộ chu toàn cho tiểu thư, lãng phí thời gian suy nghĩ chuyện nàykhông bằng xem thêm vài quyển sách, đối với tiền đồ sau này càng hữu dụng gấp trăm lần.”

Đúng vậy, hắn nghĩ nhiều hơn nữa thì có thể có năng lực gì, dù lo lắng
đến ăn không ngon ngủ không yên, cũng không mảy may giúp được tỷ tỷ.

Hắn quá yếu ớt.

Nắm chặt dây cương, Trang Thư Hàn thề với mẫu thân đã qua đời của mình,
hắn sẽ khiến mình trong thời gian ngắn nhất có đủ năng lực bảo hộ tỷ tỷ.

”Quản gia, dạy ta cưỡi ngựa đi.”

Trần Nguyên nhướng mày, “Ta rất sẵn lòng.”

Hôm qua Tô Văn thu nhận đệ tử liền biết được tỷ tỷ Thư Hàn muốn đến cảm
tạ, hắn cố ý không ra ngoài vào buổi sáng dành thời gian ở nhà chờ.

Sư đệ đã nói qua với hắn bọn họ không có cha mẹ, chỉ có hai tỷ đệ sống
nương tựa lẫn nhau, có thể dạy được đệ đệ xuất sắc như vậy, nghĩ đến vị
tỷ tỷ kia nhất định có điểm hơn người, hắn không khỏi cảm thấy có chút
trông mong.

Khi gặp mặt, hắn có chút giật mình, hắn không nghĩ tỷ tỷ cư nhiên nhỏ
tuổi như vậy, nếu đi một mình hắn chắc chắn cho rằng là giả dạng.

Bất quá càng khiến cho hắn không thể tưởng, người đến cùnghai tỷ đệ Thư Hàn lại là Bạch Chiêm.

”Ta nơi này không có trà ngon.”

Bạch Chiêm sớm có chuẩn bị, liếc nhìn Trần Nguyên.

Trần Nguyên dâng lên một bao lá trà.

Thấy tư thái thủ hộ của Bạch Chiêm đối với Trang Thư Tình, Tô Văn mừng rỡ kém chút cười to.

Vốn tưởng rằng lúc trước thu hai người đệ tử có tư chất như vậy đã là
nhân trung chi long (*), nhưng không ngờ hiện tại lại thu được một người so với hai người kia còn sâu hơn một bậc, đây vốn là chuyện vui lớn
nhất trong đời hắn.

(*) nhân trung chi long: Rồng trong loài người

Nhưng càng làm cho hắn không nghĩ tới, tiểu đệ tử này cư nhiên có quan hệ như vậy với Bạch Chiêm!

Thật là một chuyện quá thú vị.

Nâng lá trà trên tay, ước chừng phải được nửa cân, không biết về sau còn có thể có chút trà này để uống hay không.

Trang Thư Tình thấy hai ngườikhông tiếp tục nói chuyện, Bảo Châu biết ý
đem lễ vật đã chuẩn bị tốt đưa lên, mười cân thịt, một ít rau dại. Đây
là quy củ từ lâu, nhưng mà nàng nghĩ Tô Văn có địa vị khác biệt, nàng
lại bỏ thêm một bộ nghiêng mực tốt nhất cùng với một hồng bao.

Tô Văn cũng không nhìn kỹ, liếc mắt ý bảo quản gia tiếp nhận, thái độ
đối với Trang Thư Tình như vãn bối, “Sớm nghe sư đệ nói qua Thư Hàn có
được hôm nay tất cả đều nhờ công lao gia tỷ, hiện tại nhìn thấy quả
nhiên không sai. Bất quá so với tưởng tượng của ta tuổi hơi nhỏmột chút, tuổi tác không sai biệt lắm vớinữ nhi ta. Về sau hãy thường đi lại quen biết nhau.”

”Tô tiểu thư nếu không ghét bỏ, tiểu nữ tất nhiên rất vui mừng.”

”Ha ha, tốt, đúng ra hôm nay tỷ đệ các ngươi đến ta phải gọi huynh đệ tỷ muội bọn họ tới gặp, bất quá có Bạch công tử nên ta không dám.”

Làm như không thấy ánh mắt cảnh cáo của Bạch Chiêm, Tô Văn mỉm cười nói, “Nếu như được Bạch công tử nhìn trúng còn gì tốt hơn, nhưng nữ nhi của
ta lại đang chờ gả, chỉ khiến Bạch công tử chướng mắt, ngốc nữ nhi của
ta, toàn làm ta đau đầu.”

”Đưa trà đây.”

Tô Văn theo bản năng liền giấu trà ra sau, khi phản ứng kịp mới phát
hiện hắn thật mất mặt trước tiểu đệ tử. Không khỏi cười mắng: “Không
phải lấy của ngươi chút lá trà thôi sao? Sao keo kiệt như vậy.”

”Trần Nguyên, mang phong thư đến cho cha ta, nói ta đưa cho Tô Văn nửa cân lá trà...”

”Được, được, được. Ta sợ ngươi.” Tô Văn nhấc tay đầu hàng, theo như hắn
biết, một năm hoàng thượng cũng chỉ được từ nhi tử này nửa cân trà hiếu
kính, nếu biết Bạch Chiêm đưa hắn nửa cân, khỏi cần nói lá trà không
được uống, không chừng hắn còn bị làm khó.

Hoàng thượng nếu thật quan tâm hắn, hắn chịu không nổi!

Bất quá.”Thứ tốt của ngươi nhiều, tìm mấy thứ hữu dụng cho Thư Hàn, như vậy cũng không lãng phí.”

”Còn cần ngươi nói sao, ta đã chuẩn bị tốt.”

” Vậy có thể tạm chấp nhận, nếu mấy thứ đó không tốt bằng đồ của ta thì ta không bỏ qua cho ngươi đâu.”

”Là cái gì?”

”Sách của Chử sáng tiên sinh.” Trên mặt Bạch Chiêm không có biểu cảm gì, nhưng ánh mắt lại giấu không được chút tự đắc, “Phân lượng có đủ hay
không?”

Trang Thư Hàn cả kinh trừng to mắt, sách Chử tiên hiền? Cho hắn?

Tô Văn cũng kinh ngạc, hắn sống qua vài thập niên, dù trong tay hắn cũng có một bản, nhưng không đầy đủ, hắn không nghĩ tới Bạch Chiêm lại có
trình độ này, hắn rõ ràng nhất, loại sách này không dễ tìm chút nào.

”Mấy quyển?”

”Ba quyển.”

”Đại thiện, lễ này ta thay Thư Hàn nhận, Thư Hàn, cảm ơn.”

Này... Thật sự có thể nhận?

Trang Thư Hàn theo bản năng nhìn về phía tỷ tỷ, Trang Thư Tình khẽ gật
đầu, “Trước tỷ tỷ đã nhận thay đệ, không sao, đệ cứ nhận lấy đi.”

”Vâng, tỷ tỷ.” ánh mắt Trang Thư Hàn phức tạp nhìn về phía Bạch Chiêm, “Tạ Bạch công tử hậu tặng.”

Lời này hôm nay hắn đã nói hai lần, tuy vẫn không cam lòng như trước,
nhưng qua việc này hắn cũng thấy được Bạch Chiêm thật sự dụng tâm, nhịn
không được nghĩ, nếu hắn có thể một mực đợi tỷ tỷ thì tốt rồi.

Trao đổi một hồi, Trang Thư Tình đứng dậy cáo từ, “ Về sau, tiểu đệ xin
giao tiên sinh, mong tiên sinh dạy hắn đạo lý làm người, mỗi một bước
đều có thể vững vàng tiến tới, đạt được tiền đồ, công lao của tiên sinh
tiểu nữ ghi lòng tạc dạ.”

”Ta sẽ tận lực, có ngườitỷ tỷ như ngươi, Thư Hàn chắc chắn sẽ có tiền đồ rộng mở.”

Nghĩ đến sau khi rời Trang gia, tỷ tỷ đều tự bản thân làm hết mọi
chuyện, hốc mắt Trang Thư Hàn đỏ ửng, “Đúng, ta chắc chắn sẽ đạt thành
công danh, không để nương ở dưới cửu tuyền không an lòng, cũng sẽ không
để tỷ tỷ thất vọng.”

Trang Thư Tình vỗ vỗ cánh tay hắn, cái gì cũng không cần nói, một động tác nhẹ nhàng lại hơn thiên ngôn vạn ngữ.

Bạch Chiêm nói khẽ: “Thư Tình, nàng lên xe ngựa chờ ta một lát.”

Trang Thư Tình đáp ứng, xoay người rời đi.

Tô Văn đưa Thư Hàn đến thư đường đọc sách xong quay lại, ý cười thu liễm, “Hoàng thượng cũng biết?”

”Chuyện của ta sao có thể để người kia làm chủ.”

Tô Văn nhíu mày, không biết khuyên cái đầu lừa quật cường này thế nào.

Năm đó hoàng thượng có thể quen biết Bạch thị cũng bởi hắn, nhưng hắn không nghĩ sự tình sau này lại phát triển thành như vậy.

Hằn cùng Bạch thị là bà con cách mấy đời, Bạch Chiêm lúc nhỏ hắn có gặp
qua, lúc đó hắn cũng không biết là huyết mạch của hoàng thượng.

Khi đó thân thể Bạch Chiêm không tốt, gầy yếu đến đáng thương, hắn không biết Bạch thị dùng biện pháp gì khiếnBạch Chiêm có thể thay hình đổi
dạng, ngẫm lại cũng biết không phải chuyện dễ.

Sau này Bạch thị qua đời không lâu, hoàng thượng hỏi thăm hắn chuyện về
Bạch Chiêm, hắn mới biết sự thật, nguyên bản hắn còn sợ hoàng thượng có ý khác, không nghĩ ngài thế nhưng lại dung túng cùng sủng ái như vậy.

Hoàng tử khác không dám có hành động, không dám nói lời dư thừa, còn
Bạch Chiêm chuyện gì đều thể hiện rõ ràng, ngay cả kính ý cũng không
biểu hiện bao nhiêu, nhưng cố tình người được hoàng thương quan tâm nhất lại chính làBạch Chiêm.

Hắn yên tâm, nhưng cũng cảm thấy lo lắng, bất kỳ ai cũng không thể cam
đoan hoàng thượng tuy đặc thù đối đãi nhưng có thể kéo dài trong bao
lâu, ai có thể chắc chắnngài không bao giờthay đổi thái độ... Hắn không
dám ôm cái vọng tưởng này.

Thôi, thôi, thôi, nếu thực đến lúc đó,bản thân hắn hy vọng có thể giúp đỡ một hai.

Chapter
1 Chương 1: Hỏng bét
2 Chương 2: Di nương cùng thứ nữ
3 Chương 3: Hưng sư vấn tội
4 Chương 4: Dựa thế rời nhà
5 Chương 5: Lòng người ấm áp
6 Chương 6: Khê thủy trấn
7 Chương 7: Nhược nhưng không khiếp
8 Chương 8: Đào hầm từng bước một
9 Chương 9: Tính toán của mỗi người
10 Chương 10: Mồi này, ngươi ăn hay không?
11 Chương 11: Thông minh và tự cho là thông minh
12 Chương 12: Đường ra
13 Chương 13: Kết thúc
14 Chương 14: Sinh mạng mới
15 Chương 15: Khởi đầu mới
16 Chương 16: Nơi đặt chân
17 Chương 17: Hai người thành ba người
18 Chương 18: Kiếm tiền
19 Chương 19: Tìm đường đi khác
20 Chương 20: Tiêu tiền như nước
21 Chương 21: Tỷ tỷ, tỷ còn có đệ
22 Chương 22: Độc nhất vô nhị
23 Chương 23: Luống cuống tay chân
24 Chương 24: Gặp nạn
25 Chương 25: Ân nhân cứu mạng
26 Chương 26: Khả năng mới
27 Chương 27: Lại gặp nhau
28 Chương 28: Báo ân
29 Chương 29: Bạch chiêm
30 Chương 30: Đông đi xuân đến
31 Chương 31: Tặng người
32 Chương 32: Có tiền
33 Chương 33: Bạch công tử bất mãn
34 Chương 34: Khả nghi
35 Chương 35: Bại lộ
36 Chương 36: Cửa hàng mới
37 Chương 37: Thoả thuận hai bên
38 Chương 38: Tiếp tục nghi ngờ
39 Chương 39: Hiểu biết
40 Chương 40: Chúc mừng
41 Chương 41: Hoàn cảnh khiến con người trở nên bất đồng
42 Chương 42: Đến liễu gia
43 Chương 43: Bệnh của liễu tam
44 Chương 44: Tâm tư minh bạch
45 Chương 45: Liễu tứ tiểu thư tìm người
46 Chương 46: Chuyện xấu
47 Chương 47: Từng người giở trò xấu
48 Chương 48: Giả bộ hồ đồ không biết gì
49 Chương 49: Tự loạn đầu trận tuyến
50 Chương 50: Chuyển nhà, chung sống
51 Chương 51: Lợi dụng hay bị lợi dụng?
52 Chương 52: Lên tuyết thiên sơn
53 Chương 53: Theo đuôi tới
54 Chương 54: Bí mật bại lộ
55 Chương 55: Tâm động
56 Chương 56: Đồng hành trong gió tuyết
57 Chương 57: Sinh tử do trời
58 Chương 58: Tâm tư? tình ý
59 Chương 59: Khúc mắc
60 Chương 60: Phát sinh biến cố
61 Chương 61: Cùng cưỡi ngựa
62 Chương 62: Bán con
63 Chương 63: Sống sót
64 Chương 64: Ném vào lửa đi!
65 Chương 65: Tìm nơi nương tựa
66 Chương 66: Quan đến, người đi
67 Chương 67: Ta là đại phu, như vậy là đủ rồi
68 Chương 68: Trở về trang gia
69 Chương 69: Không biết xấu hổ
70 Chương 70: Goá chồng trước khi cưới
71 Chương 71: Trang thư đình đến
72 Chương 72: Bái tế
73 Chương 73: Thi cử
74 Chương 74: Thành toàn
75 Chương 75: Hối! hận! quá!
76 Chương 76: Ngươi cứ việc mắng, ta nhận!
77 Chương 77: Đưa người lên kiệu hoa
78 Chương 78: Hiệu thuốc
79 Chương 79: Ngoài ý muốn
80 Chương 80: Khai phúc
81 Chương 81: Nữ nhân khó xử nữ nhân
82 Chương 82: Ngọt
83 Chương 83: Đáng giá?
84 Chương 84: Nuốt vàng!
85 Chương 85: Lấy vàng
86 Chương 86: Y thuật mới
87 Chương 87: Đổng gia xuất hiện
88 Chương 88: Lợi ích gia tộc
89 Chương 89: Đến liễu gia
90 Chương 90: Trước giải phẫu
91 Chương 91: Giải phẫu
92 Chương 92: Không hiểu thì phải học hỏi
93 Chương 93: Sợ sao?
94 Chương 94: Ta muốn học y
95 Chương 95: Bệnh truyền nhiễm
96 Chương 96: Tình huống hỏng bét
97 Chương 97: Yêu đi
Chapter

Updated 97 Episodes

1
Chương 1: Hỏng bét
2
Chương 2: Di nương cùng thứ nữ
3
Chương 3: Hưng sư vấn tội
4
Chương 4: Dựa thế rời nhà
5
Chương 5: Lòng người ấm áp
6
Chương 6: Khê thủy trấn
7
Chương 7: Nhược nhưng không khiếp
8
Chương 8: Đào hầm từng bước một
9
Chương 9: Tính toán của mỗi người
10
Chương 10: Mồi này, ngươi ăn hay không?
11
Chương 11: Thông minh và tự cho là thông minh
12
Chương 12: Đường ra
13
Chương 13: Kết thúc
14
Chương 14: Sinh mạng mới
15
Chương 15: Khởi đầu mới
16
Chương 16: Nơi đặt chân
17
Chương 17: Hai người thành ba người
18
Chương 18: Kiếm tiền
19
Chương 19: Tìm đường đi khác
20
Chương 20: Tiêu tiền như nước
21
Chương 21: Tỷ tỷ, tỷ còn có đệ
22
Chương 22: Độc nhất vô nhị
23
Chương 23: Luống cuống tay chân
24
Chương 24: Gặp nạn
25
Chương 25: Ân nhân cứu mạng
26
Chương 26: Khả năng mới
27
Chương 27: Lại gặp nhau
28
Chương 28: Báo ân
29
Chương 29: Bạch chiêm
30
Chương 30: Đông đi xuân đến
31
Chương 31: Tặng người
32
Chương 32: Có tiền
33
Chương 33: Bạch công tử bất mãn
34
Chương 34: Khả nghi
35
Chương 35: Bại lộ
36
Chương 36: Cửa hàng mới
37
Chương 37: Thoả thuận hai bên
38
Chương 38: Tiếp tục nghi ngờ
39
Chương 39: Hiểu biết
40
Chương 40: Chúc mừng
41
Chương 41: Hoàn cảnh khiến con người trở nên bất đồng
42
Chương 42: Đến liễu gia
43
Chương 43: Bệnh của liễu tam
44
Chương 44: Tâm tư minh bạch
45
Chương 45: Liễu tứ tiểu thư tìm người
46
Chương 46: Chuyện xấu
47
Chương 47: Từng người giở trò xấu
48
Chương 48: Giả bộ hồ đồ không biết gì
49
Chương 49: Tự loạn đầu trận tuyến
50
Chương 50: Chuyển nhà, chung sống
51
Chương 51: Lợi dụng hay bị lợi dụng?
52
Chương 52: Lên tuyết thiên sơn
53
Chương 53: Theo đuôi tới
54
Chương 54: Bí mật bại lộ
55
Chương 55: Tâm động
56
Chương 56: Đồng hành trong gió tuyết
57
Chương 57: Sinh tử do trời
58
Chương 58: Tâm tư? tình ý
59
Chương 59: Khúc mắc
60
Chương 60: Phát sinh biến cố
61
Chương 61: Cùng cưỡi ngựa
62
Chương 62: Bán con
63
Chương 63: Sống sót
64
Chương 64: Ném vào lửa đi!
65
Chương 65: Tìm nơi nương tựa
66
Chương 66: Quan đến, người đi
67
Chương 67: Ta là đại phu, như vậy là đủ rồi
68
Chương 68: Trở về trang gia
69
Chương 69: Không biết xấu hổ
70
Chương 70: Goá chồng trước khi cưới
71
Chương 71: Trang thư đình đến
72
Chương 72: Bái tế
73
Chương 73: Thi cử
74
Chương 74: Thành toàn
75
Chương 75: Hối! hận! quá!
76
Chương 76: Ngươi cứ việc mắng, ta nhận!
77
Chương 77: Đưa người lên kiệu hoa
78
Chương 78: Hiệu thuốc
79
Chương 79: Ngoài ý muốn
80
Chương 80: Khai phúc
81
Chương 81: Nữ nhân khó xử nữ nhân
82
Chương 82: Ngọt
83
Chương 83: Đáng giá?
84
Chương 84: Nuốt vàng!
85
Chương 85: Lấy vàng
86
Chương 86: Y thuật mới
87
Chương 87: Đổng gia xuất hiện
88
Chương 88: Lợi ích gia tộc
89
Chương 89: Đến liễu gia
90
Chương 90: Trước giải phẫu
91
Chương 91: Giải phẫu
92
Chương 92: Không hiểu thì phải học hỏi
93
Chương 93: Sợ sao?
94
Chương 94: Ta muốn học y
95
Chương 95: Bệnh truyền nhiễm
96
Chương 96: Tình huống hỏng bét
97
Chương 97: Yêu đi