Quyển 4 – Chương 4: Kẻ sống sót trong cũi

Gunsmith leo xuống từ trên cây. Sau khi chắc chắn mình không bị thương, hắn mới nhanh chóng trở về vị trí trung tâm vụ nổ. Cái hố vừa đào đã bị mở rộng, đỉnh chóp kim loại của kim tự tháp dưới lòng đất lộ ra một mảng lớn.

Súng xương không những xuyên qua lớp kim loại bên ngoài mà còn để lại một lỗ hình trụ đường kính khoảng bốn mươi centimet trên bề mặt. Khi đạn năng lượng xuyên qua vỏ ngoài của vật thể kim loại như trên có thể để lại vết đạn còn rộng hơn cả đạn pháo, dấu vết vừa gọn gàng vừa chỉnh tề.

Gunsmith nhặt một tảng đá, đang định ném vào bên trong chóp tháp để kiểm tra độ sâu. Nào ngờ vừa khom lưng, hắn lảo đảo rồi ngã xuống đất.

“Chuyện gì vậy…” Đôi chân hắn mất đi sức chống đỡ thân thể, tầm mắt cũng trở nên mơ hồ.

Vài bóng người bước vào tầm nhìn của Gunsmith nhưng hắn không thể nhìn rõ hình dáng của kẻ đến. Trong mắt hắn chỉ là một vài bóng đen hình người.

Rất nhanh, lại có thêm vài bóng người. Bọn họ bắt đầu nói chuyện với nhau bằng thứ ngôn ngữ mà Gunsmith hoàn toàn không hiểu.

Không lâu sau, Gunsmith ngã ngửa xuống mặt đất. Đầu óc hắn vẫn tỉnh táo, chỉ là tầm nhìn trở nên mơ hồ, toàn thân không còn sức lực. Hắn chỉ cảm thấy mình bị trói lại, rồi bị buộc vào một khúc cây dài và được hai người gánh đi như loài gia súc.

Hắn không hề biết mình được đưa đi bao xa, trải qua bao lâu, nhưng chắc hẳn đã bị khiêng vào một ngôi làng nào đó. Hắn nhìn thấy vài kiến trúc giống như nhà lá, còn ngửi thấy mùi nướng thức ăn.

Sau đó, hắn được mở trói khỏi cây gỗ và bị ném vào một nơi giống như cái cũi. Hình như bên cạnh còn có người, nhưng người ấy không hề động đậy mà chỉ ngồi trong góc, cũng không biết còn sống hay đã chết. Mắt của Gunsmith tạm thời không nhìn rõ được, cũng không còn sức nói chuyện nên chỉ đành chờ đợi.

Khi thị lực và thể lực dần hồi phục thì đã là hoàng hôn, Gunsmith thử nói chuyện cùng anh bạn chung cảnh ngộ với đôi mắt đờ đẫn đang ở bên cạnh mình: “Này ông bạn, nghe hiểu lời ta nói không?”

Người kia thoạt nhìn khoảng hơn ba mươi tuổi, người da trắng, đầu hói nhưng râu ria xồm xoàm.

Hắn nhướng mắt lên nhìn Gunsmith, rồi nói: “Ồ, dược lực hết tác dụng rồi à?”

Gunsmith hỏi: “Dược lực gì?”

Người kia nói: “Tất nhiên là thuốc mê. Những thổ dân này dùng ống tiêu tự chế bắn ra một loại mũi tên rất nhỏ, mũi tên được tẩm một thứ nào đó có thể khiến cơ thể tê liệt, có lẽ là dịch lỏng hoặc bột được bọn chúng mài ra từ thảo dược. Ta cũng không rõ lắm.”

Nghe xong, Gunsmith sờ lên gáy mình theo bản năng. Quả nhiên ở đấy có hai vết thương rất nhỏ.

“Bị trúng tên lúc nào thế nhỉ? Thật sự không phát hiện được…”

Người kia nói: “Rất khó phát hiện, bởi cảm giác không khác hơn so với khi bị muỗi cắn cho lắm.”

Hắn vươn tay ra: “John Desoto, ngươi có thể gọi ta là John.”

Gunsmith gắng gượng giơ tay lên bắt tay hắn: “Charles Laure, gọi sao cũng được.”

John hỏi: “Này Charles, ngươi cũng đến nơi này thám hiểm sao?”

Gunsmith cười gượng: “Không, máy bay gặp sự cố thôi. Sao nào, ngươi là nhà thám hiểm à?”

John nói: “Đúng vậy, chỉ là ta rất tiếc phải nói lần thám hiểm này không mấy thành công.”

Gunsmith nói: “Để ta đoán xem, có phải la bàn của ngươi không biết từ lúc nào bỗng nhiên mất tác dụng, sau đó lạc đường ở khu vực này, đúng không?”

“Không chỉ la bàn đâu anh bạn. Ta và các bạn của ta là một đội thám hiểm, tổng cộng sáu người, được trang bị các loại thiết bị tiên tiến.”

John nói: “Nhưng sau khi đến đây toàn bộ những thứ ấy đều mất tác dụng. Dường như nơi này có một loại sức mạnh nào đó có thể khiến những trang thiết bị hiện đại được phát minh trong vòng một trăm năm trở lại đây ngưng hoạt động. Hơn nữa, sức mạnh ấy còn phát ra từ trường hỗn loạn gây ảnh hưởng đến những dụng cụ cơ bản như la bàn, cuối cùng thứ duy nhất có thể dùng được chính là một vài thiết bị điện tử đơn giản nhất, như radio chẳng hạn.”

Gunsmith nhìn bốn phía một lượt: “Nhóm ngươi nói có sáu người, vậy năm người còn lại đâu?”

Nào ngờ John cười khẩy một tiếng, nhưng đồng thời ánh lệ bỗng lóe lên trong mắt hắn. Gunsmith biết điều này không phải là dấu hiệu tốt, có lẽ tinh thần người này đã ở đến bên bờ vực suy sụp.

Quả nhiên, câu trả lời của John cũng sởn tóc gáy như vẻ mặt của hắn: “Bị ăn rồi...”

Gunsmith nuốt vài ngụm nước bọt: “Bị cá sấu ăn hả?”

Hắn chỉ dò hỏi theo suy đoán hợp lý hơn cả.

John trả lời: “Không, là những thổ dân này.”

Giọng nói của hắn bắt đầu trở nên kích động: “Khoảng trưa ngày hôm kia, chúng ta trúng mai phục của bộ lạc này. Đêm hôm ấy, Louis và Abel bị ăn thịt. Đêm ngày hôm sau, đến lượt ba người còn lại.”

Hắn ngẩng đầu lên. Dùng ánh mắt tuyệt vọng và nụ cười thê lương nhìn Gunsmith và nói: “Hôm nay là ngày thứ ba, ta nghĩ chắc hẳn đã đến lượt ta rồi…”

Gunsmith nói: “John, ngươi nên phấn chấn lên một chút. Tình hình vẫn chưa đến mức xấu nhất đâu.”

“Chưa đến mức xấu nhất?” Giọng nói của John bỗng trở nên cao vút. Cũng may hai tên thổ dân phụ trách trông coi ở cách đó không xa có vẻ không chú ý đến cuộc trò chuyện của hai kẻ bị giam.

“Đồng đội cùng vào sinh ra tử với ta bị giết chết tươi ngay trước mặt ta. Đám người rừng này lột sạch đồ, treo bọn họ lên cột, rồi cắt thịt từ cơ thể vẫn còn sống sờ sờ của họ. Sau cùng, chúng chia lưỡi, đầu và nội tạng giống như phân phát chiến lợi phẩm, rồi thì cả bọn đốt lửa, cả làng mở tiệc nướng. Ngươi nhìn thấy đống thịt nướng được treo trên giá ở bên ngoài phải không? Ngươi cho rằng đó là gì chứ?”

John tiến lại gần thêm đôi chút, hạ thấp giọng xuống nhưng giọng vẫn rất kích động: “Cho dù là kẻ bị giết hay người bị giam trong cũi đều la hét, van xin, nhưng chúng hoàn toàn không dừng lại. Có lẽ chúng không hiểu ngôn ngữ của chúng ta, mà tiếng khóc la và kêu gào theo bản năng của động vật là thứ cơ bản nhất. Vì vậy, với bọn ăn thịt người này, chúng ta chẳng khác gì gia súc của chúng. Liệu ngươi có thương hại heo, bò, dê không? Tên đồ tể liệu có để ý đến tiếng kêu gào của thực phẩm không? Không thể nào! Hôm nay sắp đến lượt ta, có lẽ còn có cả ngươi, ai mà biết được! Charles! Ngươi cảm thấy tình huống như vậy vẫn chưa đến mức tồi tệ nhất sao?! So với kiểu chết như thế, ta thà tìm một cọc gỗ rồi tự đâm vào đầu mình cho xong chuyện.”

Gunsmith chờ cho đối phương thở dốc xong, mới nói: “Bình tĩnh một chút. John, ít nhất bây giờ chúng ta vẫn còn sống.”

John hừ lạnh một tiếng, rồi tựa vào cũi một cách vô lực: “Chỉ tại ta, ta là chỉ huy của đội thám hiểm, các đồng đội đã giao tính mạng cho ta nhưng ta lại hại chết bọn họ. Đáng lẽ ta phải sớm nghĩ đến sẽ có ngày này để làm việc cẩn thận và không tự mãn, ta bị như vậy cũng đáng tội mà…”

Hắn đang nói, bỗng lại bắt đầu nức nở. Đây là lời tâm sự và sám hối của một người đàn ông trong khoảng thời gian cuối cùng của cuộc đời. Nếu lúc này Gunsmith không ở đây, có lẽ John chỉ đành nói những lời này với thượng đế.

Bấy giờ, Gunsmith đã khôi phục lại tri giác. Hắn xem xét xung quanh một chút. Cái cũi mà mình đang bị nhốt không hề nhỏ. Nếu chen chúc, đại khái có thể chứa được khoảng mười người. Chất gỗ làm cũi cũng rất cứng rắn, hắn dùng tay gõ vài cái, ước chừng ngay cả hà mã cũng không thể thoát khỏi nơi này. Xung quanh cửa được bịt kín bởi những dây leo đan dày đặc vào nhau, khiến tay người không thể thò ra, khi đóng lại chỉ có thể mở ra từ bên ngoài. Xem ra khi tộc ăn thịt người làm chiếc cũi này đã nghĩ đến việc không chỉ nhốt thú rừng mà còn phải nhốt được người.

Mặc dù vậy, Gunsmith dù gì cũng là người có siêu năng lực cấp Bính. Gỗ có rắn chắc hơn cũng chỉ là gỗ, hắn hoàn toàn đủ tự tin để có thể dùng tay không phá vỡ sự giam cầm, sau đó chạy ra ngoài tìm đường sống.

Hắn nghĩ ngợi một chút, rồi quay mặt về phía John và nói: “Khi bọn thổ dân ăn thịt người dẫn bạn của ngươi ra khỏi cũi, các ngươi có thử chống cự không?”

“Thử rồi, nhưng bọn chúng sẽ dùng thuốc mê. Bọn ta ở trong cũi hoàn toàn không thể tránh được, sau khi bị tê liệt thì không còn sức phản kháng nữa.”

Gunsmith nói: “Vậy… nếu muốn bỏ chạy thì bây giờ là tốt nhất, đề phòng bọn chúng dọn cơm sớm…”

Hắn lần mò một lát. Súng xương vẫn còn. Đám người rừng kia không hề đụng đến đồ vật trên người hắn. Chỉ là ba lô của hắn đã mất, nhưng thứ ấy đã không còn quan trọng, súng vẫn còn là được.

John nói: “Đừng phí sức nữa. Dù có tông gãy xương bả vai của ngươi thì cũi cũng không nứt ra đâu.” Hắn thật sự đã mất đi hi vọng, phen nổi giận vừa rồi có lẽ đã là đợt bùng nổ cuối cùng.

Gunsmith nói: “Này ông bạn John, ta không thể mang một người đã hoàn toàn mất đi ý chí sống sót lên đường được. Ngươi phải phấn chấn lên! Ta không thể cõng ngươi bỏ chạy sau khi phá cũi đâu.”

Vẻ mặt của John bỗng thay đổi, rồi lại nhìn Gunsmith chằm chằm.

Thằng cha này có vẻ không giống như đang nói đùa!

Một lần nữa, chút ý chí chưa bị mài mòn hết của nhà thám hiểm lại bùng cháy như một ngọn lửa: “Ngươi nói nghiêm túc đấy chứ?”

Chapter
1 Quyển 1 - Chương 1-1: Tự chương của Thiên Nhất
2 Quyển 1 - Chương 1: Quyển sách nội tâm
3 Quyển 1 - Chương 2: Người chết đầu tiên
4 Quyển 1 - Chương 3: Sau khi vụ án xảy ra
5 Quyển 1 - Chương 4: Nghịch Thập Tự
6 Quyển 1 - Chương 5: Bạn cũ
7 Quyển 1 - Chương 6: Người chết thứ hai
8 Quyển 1 - Chương 7: Vị khách đến trước
9 Quyển 1 - Chương 8: Cuốn băng video
10 Quyển 1 - Chương 9: Thiêu cháy tội ác
11 Quyển 1 - Chương 10: Khách hàng ban đầu
12 Quyển 1 - Chương 11: Quần chiến
13 Quyển 1 - Chương 12: Cuộc trò chuyện
14 Quyển 1 - Chương 13: Quân cờ
15 Quyển 1 - Chương 14: Diệt khẩu
16 Quyển 1 - Chương 15: Bước cuối cùng còn chưa bắt đầu
17 Quyển 2 - Chương 1-1: Tự chương của Blood Owl
18 Quyển 2 - Chương 1: Cuộn băng camera
19 Quyển 2 - Chương 2: Dọn dẹp
20 Quyển 2 - Chương 7: Khiếp sợ
21 Quyển 2 - Chương 15: Tắm máu
22 Quyển 2 - Chương 8: Chuyển giao
23 Quyển 2 - Chương 16: Kẻ phải chết và kẻ sống sót
24 Quyển 2 - Chương 9: Kết quả của chuyến đi săn
25 Quyển 2 - Chương 10: Hợp tác
26 Quyển 2 - Chương 11: Time Warrior
27 Quyển 2 - Chương 3: Người môi giới
28 Quyển 2 - Chương 12: Đánh giá gián tiếp
29 Quyển 2 - Chương 4: Báo thù
30 Quyển 2 - Chương 5: Ba chỉ thị
31 Quyển 2 - Chương 13: Huyết án tái diễn
32 Quyển 2 - Chương 6: Bao vây
33 Quyển 2 - Chương 14: Vây thành
34 Quyển 3 - Chương 7: Truy sát
35 Quyển 3 - Chương 8: Ernie
36 Quyển 3 - Chương 9: Sụp đổ
37 Quyển 3 - Chương 1-1: Tự chương của Cố Vấn
38 Quyển 3 - Chương 10: Kiểm tra
39 Quyển 3 - Chương 1: Gã sinh viên
40 Quyển 3 - Chương 11: Kiểm tra (Tiếp theo)
41 Quyển 3 - Chương 2: Giao hàng
42 Quyển 3 - Chương 12: Biểu hiện giả dối
43 Quyển 3 - Chương 3: Thẩm vấn
44 Quyển 3 - Chương 13: Khâu cuối cùng của trò chơi
45 Quyển 3 - Chương 4: Điều tra
46 Quyển 3 - Chương 5: Đàm phán
47 Quyển 3 - Chương 6: Thị trường không đối thủ
48 Quyển 4 - Chương 13: Ký ức
49 Quyển 4 - Chương 14: Thoát nạn
50 Quyển 4 - Chương 3: Đỉnh nhọn
51 Quyển 4 - Chương 15: Nuốt chửng
52 Quyển 4 - Chương 4: Kẻ sống sót trong cũi
53 Quyển 4 - Chương 5: Chạy trốn
54 Quyển 4 - Chương 6: Nước đen
55 Quyển 4 - Chương 7: Qua sông
56 Quyển 4 - Chương 8: Thử lại lần nữa
57 Quyển 4 - Chương 9: Nước xoáy
58 Quyển 4 - Chương 1-1: Tự chương của Gunsmith
59 Quyển 4 - Chương 10: Di tích
60 Quyển 4 - Chương 1: Tìm cách sống sót
61 Quyển 4 - Chương 11: Tìm lối ra
62 Quyển 4 - Chương 2: Đi về hướng Bắc
63 Quyển 4 - Chương 12: Dark Water
64 Quyển 5 - Chương 8: Viện trợ
65 Quyển 5 - Chương 9: Nhà trọ
66 Quyển 5 - Chương 10: Dã thú tỉnh dậy
67 Quyển 5 - Chương 11: Đồ Vinh
68 Quyển 5 - Chương 1-1: Tự chương của Gambling Snake
69 Quyển 5 - Chương 12: Phân tích, lợi dụng
70 Quyển 5 - Chương 1: Ngân hàng
71 Quyển 5 - Chương 13: Cái bẫy
72 Quyển 5 - Chương 2: Người điều tra
73 Quyển 5 - Chương 14: Báo thù
74 Quyển 5 - Chương 3: Viếng thăm
75 Quyển 5 - Chương 15: Mirror Face
76 Quyển 5 - Chương 4: Màn đêm buông xuống
77 Quyển 5 - Chương 5: Ám sát (Thượng)
78 Quyển 5 - Chương 6: Ám sát (Trung)
79 Quyển 5 - Chương 7: Ám sát (Hạ)
80 Quyển 6 - Chương 3: Suy đoán, kết luận
81 Quyển 6 - Chương 4: Suy nghĩ ở vị trí người khác
82 Quyển 6 - Chương 5: Lời nhắn
83 Quyển 6 - Chương 13: Intersection
84 Quyển 6 - Chương 6: Tạm thời kết thúc
85 Quyển 6 - Chương 7: Gương mặt đáng ghét
86 Quyển 6 - Chương 14: Chạy trốn
87 Quyển 6 - Chương 8: Lập luận sắc sảo
88 Quyển 6 - Chương 9: Lên đường truy bắt
89 Quyển 6 - Chương 10: Tiêu chuẩn của EAS
90 Quyển 6 - Chương 1-1: Tự chương: Trà Tiên
91 Quyển 6 - Chương 11: Tư sản
92 Quyển 6 - Chương 1-2: Cấp sáu
93 Quyển 6 - Chương 2: Khảo sát
94 Quyển 6 - Chương 12: Chiến sự khắp nơi
Chapter

Updated 94 Episodes

1
Quyển 1 - Chương 1-1: Tự chương của Thiên Nhất
2
Quyển 1 - Chương 1: Quyển sách nội tâm
3
Quyển 1 - Chương 2: Người chết đầu tiên
4
Quyển 1 - Chương 3: Sau khi vụ án xảy ra
5
Quyển 1 - Chương 4: Nghịch Thập Tự
6
Quyển 1 - Chương 5: Bạn cũ
7
Quyển 1 - Chương 6: Người chết thứ hai
8
Quyển 1 - Chương 7: Vị khách đến trước
9
Quyển 1 - Chương 8: Cuốn băng video
10
Quyển 1 - Chương 9: Thiêu cháy tội ác
11
Quyển 1 - Chương 10: Khách hàng ban đầu
12
Quyển 1 - Chương 11: Quần chiến
13
Quyển 1 - Chương 12: Cuộc trò chuyện
14
Quyển 1 - Chương 13: Quân cờ
15
Quyển 1 - Chương 14: Diệt khẩu
16
Quyển 1 - Chương 15: Bước cuối cùng còn chưa bắt đầu
17
Quyển 2 - Chương 1-1: Tự chương của Blood Owl
18
Quyển 2 - Chương 1: Cuộn băng camera
19
Quyển 2 - Chương 2: Dọn dẹp
20
Quyển 2 - Chương 7: Khiếp sợ
21
Quyển 2 - Chương 15: Tắm máu
22
Quyển 2 - Chương 8: Chuyển giao
23
Quyển 2 - Chương 16: Kẻ phải chết và kẻ sống sót
24
Quyển 2 - Chương 9: Kết quả của chuyến đi săn
25
Quyển 2 - Chương 10: Hợp tác
26
Quyển 2 - Chương 11: Time Warrior
27
Quyển 2 - Chương 3: Người môi giới
28
Quyển 2 - Chương 12: Đánh giá gián tiếp
29
Quyển 2 - Chương 4: Báo thù
30
Quyển 2 - Chương 5: Ba chỉ thị
31
Quyển 2 - Chương 13: Huyết án tái diễn
32
Quyển 2 - Chương 6: Bao vây
33
Quyển 2 - Chương 14: Vây thành
34
Quyển 3 - Chương 7: Truy sát
35
Quyển 3 - Chương 8: Ernie
36
Quyển 3 - Chương 9: Sụp đổ
37
Quyển 3 - Chương 1-1: Tự chương của Cố Vấn
38
Quyển 3 - Chương 10: Kiểm tra
39
Quyển 3 - Chương 1: Gã sinh viên
40
Quyển 3 - Chương 11: Kiểm tra (Tiếp theo)
41
Quyển 3 - Chương 2: Giao hàng
42
Quyển 3 - Chương 12: Biểu hiện giả dối
43
Quyển 3 - Chương 3: Thẩm vấn
44
Quyển 3 - Chương 13: Khâu cuối cùng của trò chơi
45
Quyển 3 - Chương 4: Điều tra
46
Quyển 3 - Chương 5: Đàm phán
47
Quyển 3 - Chương 6: Thị trường không đối thủ
48
Quyển 4 - Chương 13: Ký ức
49
Quyển 4 - Chương 14: Thoát nạn
50
Quyển 4 - Chương 3: Đỉnh nhọn
51
Quyển 4 - Chương 15: Nuốt chửng
52
Quyển 4 - Chương 4: Kẻ sống sót trong cũi
53
Quyển 4 - Chương 5: Chạy trốn
54
Quyển 4 - Chương 6: Nước đen
55
Quyển 4 - Chương 7: Qua sông
56
Quyển 4 - Chương 8: Thử lại lần nữa
57
Quyển 4 - Chương 9: Nước xoáy
58
Quyển 4 - Chương 1-1: Tự chương của Gunsmith
59
Quyển 4 - Chương 10: Di tích
60
Quyển 4 - Chương 1: Tìm cách sống sót
61
Quyển 4 - Chương 11: Tìm lối ra
62
Quyển 4 - Chương 2: Đi về hướng Bắc
63
Quyển 4 - Chương 12: Dark Water
64
Quyển 5 - Chương 8: Viện trợ
65
Quyển 5 - Chương 9: Nhà trọ
66
Quyển 5 - Chương 10: Dã thú tỉnh dậy
67
Quyển 5 - Chương 11: Đồ Vinh
68
Quyển 5 - Chương 1-1: Tự chương của Gambling Snake
69
Quyển 5 - Chương 12: Phân tích, lợi dụng
70
Quyển 5 - Chương 1: Ngân hàng
71
Quyển 5 - Chương 13: Cái bẫy
72
Quyển 5 - Chương 2: Người điều tra
73
Quyển 5 - Chương 14: Báo thù
74
Quyển 5 - Chương 3: Viếng thăm
75
Quyển 5 - Chương 15: Mirror Face
76
Quyển 5 - Chương 4: Màn đêm buông xuống
77
Quyển 5 - Chương 5: Ám sát (Thượng)
78
Quyển 5 - Chương 6: Ám sát (Trung)
79
Quyển 5 - Chương 7: Ám sát (Hạ)
80
Quyển 6 - Chương 3: Suy đoán, kết luận
81
Quyển 6 - Chương 4: Suy nghĩ ở vị trí người khác
82
Quyển 6 - Chương 5: Lời nhắn
83
Quyển 6 - Chương 13: Intersection
84
Quyển 6 - Chương 6: Tạm thời kết thúc
85
Quyển 6 - Chương 7: Gương mặt đáng ghét
86
Quyển 6 - Chương 14: Chạy trốn
87
Quyển 6 - Chương 8: Lập luận sắc sảo
88
Quyển 6 - Chương 9: Lên đường truy bắt
89
Quyển 6 - Chương 10: Tiêu chuẩn của EAS
90
Quyển 6 - Chương 1-1: Tự chương: Trà Tiên
91
Quyển 6 - Chương 11: Tư sản
92
Quyển 6 - Chương 1-2: Cấp sáu
93
Quyển 6 - Chương 2: Khảo sát
94
Quyển 6 - Chương 12: Chiến sự khắp nơi