Chương 83: không khí quái dị

Đối với việc Bà Tịch yêu thích Tô Phùng Tần, trong mắt người xem tựa hồ có chút khó hiểu.

Rõ ràng trước đó ấn tượng của bà về Tô Phùng Tần cũng không tốt lắm, bà từng xem Tô Phùng Tần là hồ ly tinh câu dẫn con trai mình, mặc dù sau đó mới biết là hiểu lầm, nhưng ấn tượng về Tô Phùng Tần khi ấy cũng không khá hơn.
Hiện tại lời đồn đại về Tô Phùng Tần lại càng bay đầy trời, tam nhân thành hổ[1], cho dù không tin đi chăng nữa, cũng nên chịu chút ảnh hưởng.
Đằng này khi gặp Tô Phùng Tần, bà Tịch lại không hề dùng ánh mắt khác thường nhìn nàng. Có thể nói, người nhà họ Tịch đối với việc Tô Phùng Tần xuất hiện cũng không cảm thấy bất mãn hay khinh thường, mà chỉ hơi kinh ngạc ngoài ý muốn.
"Sư Tử, mẹ thấy con đối với Tiểu Tô rất tốt a." Bà Tịch thái hành bỏ vào trong chén nhỏ, đưa cho Tịch Sư Tử, bà khẽ cau mày nhìn chằm chằm Tịch Sư Tử.
"Dạ phải, con rất yêu thích học tỷ." Tịch Sư Tử chớp chớp mắt, mở nắp nồi trước mặt.
Cô con gái xưa nay lãnh đạm đột nhiên thổ lộ không khiến bà Tịch cảm thấy phiền muộn mà chỉ hơi ngạc nhiên, hay căn bản bà cũng không chú ý lắm tới lời nói của cô.
"Con hẳn nên đối tốt với con bé, bao nhiêu xinh đẹp thì đáng thương bấy nhiêu." Bà Tịch cảm thán một hơi, ánh mắt thăm dò nhìn ra ngoài cửa.
Tô Phùng Tần đang ngồi trên ghế sa lon trong phòng khách cùng ông Tịch uống trà, trên mặt vẫn vươn nụ cười ôn nhu lưu luyến mái tóc đen dài như thác nước rơi trên sống lưng thẳng tắp gầy yếu, đôi mắt trong trẻo thâm thúy như làn thu thuỷ, không bao giờ chen ngang khi người khác nói chuyện, lúc nào cũng lễ phép nghiêm túc chăm chú lắng nghe.
Nàng đang nghiêng tai nghe ông Tịch nói chuyện, khuôn mặt hoàn mỹ nhưng gầy gò tái nhợt đến đau lòng người.
"Con xem xem, Tiểu Tô, chậc chậc, dáng dấp thật là xinh đẹp. Con xem lông mi của con bé, bao dài a, cặp mắt lại xinh đẹp như vậy, còn có nước da trắng đến bóng loáng. Dáng người lại chuẩn như vậy, vừa gầy lại vừa cao, con lại xem xem vừa nhìn đã thấy khí chất của con bé ăn đứt minh tinh màn bạc, giọng nói còn đáng yêu, khó trách con bé vướng vào nhiều chuyện xấu như vậy, nếu mẹ là đàn ông, cũng muốn liều mạng theo đuổi con bé."
Bà Tịch nhìn Tô Phùng Tần, đột nhiên thán phục một hơi, dùng bàn tay ướt nhẹp chạm lên mặt mình, lộ ra bộ dáng say mê từ ái, xem chừng đã mê mẫn Tô Phùng Tần rồi.
"Mẹ trước đó không phải không thích học tỷ à." Tịch Sư Tử vui mừng nâng đầu lông mày, bất động thanh sắc hỏi.
"Mẹ ghét con bé khi nào? Khi đó cũng chưa từng gặp con bé, anh của con lại cứ quấy rối càn rỡ. Tự con suy nghĩ thử xem, mẹ con có bao giờ ở bên ngoài cùng những tam cô lục bà tám chuyện chưa? Đã bao giờ tin những loạn tin nhãm nhí kia chưa?" Bà Tịch bất mãn trừng mắt nhìn Tịch Sư Tử, vẩy vẩy tóc, sau đó khinh thường hừ một tiếng.
Khóe môi nhẹ nhàng cong lên, Tịch Sư Tử không nói tiếp, bỏ hành đã thái nhỏ vào trong nồi.
Những sợi mì kéo mười phần co dãn nổi trên mặt nước canh nồng đậm và tươi mới, dùng lửa nhỏ nấu khiến mặt nước nổi vài bọt nước li ti, vài mảnh nấm hương được cắt theo hình chữ Thập (十) , cùng vài miếng thịt bò non cắt lát mỏng, như ẩn như hiện trong nước canh.
Mùi thơm nồng đậm tràn ngập toàn bộ phòng bếp, ban nãy vừa được bỏ vào một ít cà chua, bây giờ lại được cho thêm hành thái.
Những sợi mì hút nước căng tròn, nổi trên mặt nước nhan sắc tươi sáng xinh đẹp, sắc hương vị đều đủ, khiến ai nhìn thấy cũng thèm.
Điều khiến Bà Tịch kiêu ngạo nhất, không phải là thành tựu và địa vị nổi bật trong giới thư pháp, mà là kỹ nghệ nấu nướng siêu việt.
Mỗi lần trong nhà có khách tới, bà đều đích thân xuống bếp nấu cơm, bà chưa từng khoe với ai về chữ viết, mà hết lần này tới lần khác chỉ thích khoe tài nấu nướng của mình.
Nhưng quả thật tài nấu nướng của bả hoàn toàn rất xuất sắc, không hề thua kém mấy đầu bếp năm sao ngoài tiệm, một món nhắm thông thường cũng có thể được bà nấu thành sơn hào hải vị.
Dùng nguyên liệu nấu ăn lành mạnh, cách thức nấu đa dạng, cho nên cả nhà họ Tịch đều nguyện ý ở nhà ăn cơm, mà không cần ra ngoài.
Tài nấu nướng của Tịch Sư Tử cũng được di truyền từ bà.
Một bàn thức ăn lớn khói hương nghi ngút, rất nhanh đã hấp dẫn ánh mắt của mọi người trong phòng khách.
"Tiểu Tô a, đói bụng chưa? Nhanh tới dùng cơm, nếm thử tài nấu nướng của cô, xem con có thích hay không." Vẻ mặt Bà Tịch tươi cười, nhiệt tình kêu gọi Tô Phùng Tần.
Khi Tịch Sư Tử bất động thanh sắc tự nhiên tỉ mỉ gắp thịt cá vào trong chén Tô Phùng Tần.
Hay khi Tô Phùng Tần tán dương món ăn bà Tịch nấu rất ngon, thuận tiện nói thêm một câu tài nấu nướng của Tịch Sư Tử hẳn được di truyền từ bà.
Cả nhà họ Tịch lại được một phen ngẩn người.
"Cô còn chưa thấy, đứa con gái như khối băng nhà cô, nấu ăn bao giờ, sao bây giờ lại trở nên biết chăm lo biết quan tâm người khác thế này?" Bà Tịch dùng ánh mắt phức tạp liếc qua chỗ Tịch Sư Tử, miệng có chút cong lên, giọng điệu mang theo vài phần ghen tuông.
Đứa con gái một tay bà nuôi lớn, cho tới bây giờ cũng chưa từng gắp đồ ăn, lựa xương cá cho bà bao giờ, không ngờ ở bên ngoài lại ôn nhu khách khí với người khác như vậy, bà Tịch ngũ vị tạp trần[2] nhìn chằm chằm cơm trắng trong chén mình, dùng đũa chọc chọc cơm thì thầm: "Mẹ cũng ghét xương cá mà."
"Con ăn no rồi, cha mẹ cứ dùng từ từ, con về phòng trước ." Khuôn mặt Lý Tiên Ny trắng bệch, đột nhiên yên lặng đứng lên.
"Tiên Ny, con có chỗ nào không thoải mái à?" Bà Tịch vội vàng buông bát đũa xuống hỏi quan tâm.
"Cha mẹ, để cô ấy về phòng đi, có lẽ cô ấy thật có chút không thoải mái." Tịch Sư Lam từ từ ngẩng đầu, nhưng không thấy anh nhìn cô vợ hiền, mà chỉ nhìn về phía Tịch Sư Tử ở đối diện.
Ánh mắt Tịch Sư Lam bình tĩnh không có nửa điểm gợn sóng.
Nhưng ánh mắt như vậy lại khiến tâm Tịch Sư Tử đột nhiên nhảy một cái, sau đó đại não có chút choáng váng.
Tịch Sư Lam chưa từng dùng ánh mắt như vậy nhìn cô, ánh mắt của anh không còn ôn nhu yêu thương trong dĩ vãng, mà chỉ còn sự lạnh lùng dò xét.
Anh hai, đã biết tâm tư của chị dâu rồi sao?
Đây là ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Tịch Sư Tử, cô có chút khổ sở, nhưng không hề chột dạ hay sợ hãi. Cô chỉ nhìn lại Tịch Sư Lam, thản nhiên mà thanh lãnh, hệt như trong dĩ vãng .
"Vậy...có cần đi bệnh viện không?" Bà Tịch khẩn trương đứng lên, quan sát sắc mặt Lý Tiên Ny.
"Mẹ không cần, con ăn no rồi, muốn ngủ một chút, không phải không thoải mái." Ánh mắt Lý Tiên Ny lấp lóe nhìn bóng lưng Tịch Sư Lam, sau đó cắn môi cúi đầu xuống, tránh khỏi tay bà Tịch.
"Mẹ, cô ấy muốn về phòng thì cứ để cô ấy đi, mặc kệ cô ấy." Tịch Sư Lam vẫn không quay đầu nhìn lưng Lý Tiên Ny, giọng điệu lãnh đạm. Hoàn toàn trái ngược với sự quan tâm trước đó.
Anh nhìn Tịch Sư Tử, ánh mắt từ tuyệt vọng trở nên bi ai.
Bầu không khí trên bàn ăn đột nhiên trở nên căng thẳng và kỳ lạ.
Bà Tịch nhìn một chút Lý Tiên Ny cúi đầu muốn rời đi, lại nhìn một chút hai đứa con của mình một trai một gái nhìn nhau, sau đó dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn chồng.
Vừa mới rồi rõ ràng còn rất vui vẻ, sao mới một chút đã thay đổi rồi.
"Hôm nay là sinh nhật mẹ, cũng là lần đầu tiên Tô tiểu thư tới nhà làm khách, đừng uống say đùa nghịch loạn ngôn ở đây. Tiên Ny nếu con mệt thì về phòng trước, còn hai anh em các con ngoan ngoãn ăn cơm đi, có chuyện gì chờ qua sinh nhật hãy nói." Ông Tịch đặt cốc rượu xuống, khóe mắt nhẹ nhàng nhấc lên, giống con chim ưng sắc bén và đầy uy hiếp.
Giọng điệu của ông chậm chạp, nhẹ nhàng, nhưng một câu nói nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, lại có một cỗ uy lực chấn áp, khiến ai nghe cũng tự chủ được phải phục tùng.
"Vậy, thưa cha mẹ còn về phòng ." Lý Tiên Ny cắn môi, lườm Tịch Sư Tử một chút, bước nhanh đi.
Trên lầu truyền tới một tiếng "rầm", Lý Tiên Ny đã vào phòng.
Tịch Sư Lam thu hồi ánh mắt, cúi đầu, nâng ly rượu uống một hơi cạn sạch.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, anh đã khôi phục bộ dáng xưa nay, ôn tồn lễ độ nhã nhặn nhu thuận.
Phảng phất như hết thảy những chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác .
Thế nhưng Tịch Sư Tử biết đây không phải ảo giác, ánh mắt Tịch Sư Lam vừa dùng để nhìn cô, lạ lẫm và đầy tuyệt vọng, loại ánh mắt đau khổ và ẩn nhẫn này, như muốn đưa cô vào một mộng cảnh.
Trong mộng cảnh ấy cô hoảng hốt đến không phân rõ giữa hiện thực và ảo giác.
Người anh trai từ nhỏ đến lớn luôn yêu thương bảo vệ cô, lần đầu tiên dùng ánh mắt như vậy nhìn cô.
Trong hoảng hốt, bỗng có một bàn tay băng lãnh mềm mại nhẹ nhàng bắt lấy tay Tịch Sư Tử đang đặt trên đầu gối.
Tịch Sư Tử mờ mịt nghiêng đầu, Tô Phùng Tần đang nhìn cô, ánh mắt nàng lấp lánh như những mảnh tinh quang vỡ vụn đầy ôn nhu.
Tô Phùng Tần nhìn Tịch Sư Tử, nhẹ bóp tay cô, sau đó nghịch ngợm trừng mắt nhìn cô.
Cho dù nàng không nói gì, nhưng cô tựa hồ như vẫn đọc được mấy chữ lưu chuyển trong mắt nàng.
"Có chị ở đây."
[1] (Nghĩa đen) Ba người nói có cọp, thiên hạ cũng tin có cọp thật. (Nghĩa bóng) Một việc, dù cho sai lầm, nếu nhiều người cùng tin là như vậy thì cũng dễ khiến người ta đem bụng tin mà cho là phải. Một chân lý có chứng minh rõ ràng, mười phần chắc chắn, thì mới nên công nhận.
[2] ngũ vị tạp trần (ngọt chua cay đắng mặn)

Chapter
1 Chương 1: Anh con ''công khai'' rồi
2 Chương 2: "Công khai" hay là "ngoại tình"
3 Chương 3: cô gái đỉnh đỉnh đại danh
4 Chương 4: bị lọt hố rồi chăng?
5 Chương 5: đáp ứng phó ước
6 Chương 6: phó ước
7 Chương 7: một đóa hoa
8 Chương 8: - ''Hàng không''
9 Chương 9: - Gặp gỡ vô tình trong quán bar
10 Chương 10: Đưa người về nhà
11 Chương 11: Mặt nạ
12 Chương 12: ngủ ngon
13 Chương 13: thư ký "Kinh nghiệm" phong phú
14 Chương 14: gặp nạn
15 Chương 15: xã giao
16 Chương 16: ghen ghét?
17 Chương 17: Chân Lộ Sanh
18 Chương 18: Ngủ ngon
19 Chương 19: xuất viện
20 Chương 20: ánh mắt giao thoa
21 Chương 21
22 Chương 22: đút ăn thành công
23 Chương 23: chị còn đói
24 Chương 24: ngủ lại
25 Chương 25
26 Chương 26: mộng
27 Chương 27: Sư Tử cũng muốn yêu
28 Chương 28: Chị dâu em xảy ra chuyện
29 Chương 29: Anh hai nghi ngờ
30 Chương 30: Hàng xóm thần bí mới
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33: Ôm
34 Chương 34: Lễ vật
35 Chương 35: QUYẾT LIỆT
36 Chương 36: SƯ TỬ XIN LỖI
37 Chương 37: lướt qua là bỏ lỡ
38 Chương 38
39 Chương 39: cám ơn em thích chị
40 Chương 40: đố kỵ
41 Chương 41: loạn loạn loạn
42 Chương 42
43 Chương 43: địa ngục
44 Chương 44: không hẹn gặp lại
45 Chương 45: hôn
46 Chương 46: cùng đi công tác
47 Chương 47
48 Chương 48: tập kích ngực người ta
49 Chương 49: ngủ ngon, my sunshine
50 Chương 50: thấy hết!
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53: dục vọng
54 Chương 54: nụ hôn sâu
55 Chương 55: sói đói trong truyền thuyết
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58: tay
59 Chương 59: Thân thế của Tô Phùng Tần
60 Chương 60: Con heo mặc váy hoa
61 Chương 61: tiểu tỷ tỷ
62 Chương 62: vướng mắc và hồi ức
63 Chương 63: Hãy làm bạn gái của chị
64 Chương 64: đói bụng
65 Chương 65: thanh xuân
66 Chương 66: tiểu yêu tinh [H]
67 Chương 67: [H]
68 Chương 68: thật là trùng hợp a
69 Chương 69
70 Chương 70: Mình muốn kết hôn
71 Chương 71: hôn nhân và tình yêu
72 Chương 72: đau lòng
73 Chương 73: XX [H]
74 Chương 74: cưỡng bức XX [H]
75 Chương 75: xảy ra chuyện
76 Chương 76: cảnh cáo
77 Chương 77: sáo lộ[1], đều là sáo lộ a
78 Chương 78: đừng nói gì hết
79 Chương 79: chờ chị về nhà
80 Chương 80: cùng em về nhà đi
81 Chương 81: Nhị lão Tịch gia
82 Chương 82: Được bà Tịch yêu thích
83 Chương 83: không khí quái dị
84 Chương 84: Được ông Tịch tán thành
85 Chương 85: một đêm hỗn loạn
86 Chương 86: Huyết Mạch Tương Liên
87 Chương 87
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Anh con ''công khai'' rồi
2
Chương 2: "Công khai" hay là "ngoại tình"
3
Chương 3: cô gái đỉnh đỉnh đại danh
4
Chương 4: bị lọt hố rồi chăng?
5
Chương 5: đáp ứng phó ước
6
Chương 6: phó ước
7
Chương 7: một đóa hoa
8
Chương 8: - ''Hàng không''
9
Chương 9: - Gặp gỡ vô tình trong quán bar
10
Chương 10: Đưa người về nhà
11
Chương 11: Mặt nạ
12
Chương 12: ngủ ngon
13
Chương 13: thư ký "Kinh nghiệm" phong phú
14
Chương 14: gặp nạn
15
Chương 15: xã giao
16
Chương 16: ghen ghét?
17
Chương 17: Chân Lộ Sanh
18
Chương 18: Ngủ ngon
19
Chương 19: xuất viện
20
Chương 20: ánh mắt giao thoa
21
Chương 21
22
Chương 22: đút ăn thành công
23
Chương 23: chị còn đói
24
Chương 24: ngủ lại
25
Chương 25
26
Chương 26: mộng
27
Chương 27: Sư Tử cũng muốn yêu
28
Chương 28: Chị dâu em xảy ra chuyện
29
Chương 29: Anh hai nghi ngờ
30
Chương 30: Hàng xóm thần bí mới
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33: Ôm
34
Chương 34: Lễ vật
35
Chương 35: QUYẾT LIỆT
36
Chương 36: SƯ TỬ XIN LỖI
37
Chương 37: lướt qua là bỏ lỡ
38
Chương 38
39
Chương 39: cám ơn em thích chị
40
Chương 40: đố kỵ
41
Chương 41: loạn loạn loạn
42
Chương 42
43
Chương 43: địa ngục
44
Chương 44: không hẹn gặp lại
45
Chương 45: hôn
46
Chương 46: cùng đi công tác
47
Chương 47
48
Chương 48: tập kích ngực người ta
49
Chương 49: ngủ ngon, my sunshine
50
Chương 50: thấy hết!
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53: dục vọng
54
Chương 54: nụ hôn sâu
55
Chương 55: sói đói trong truyền thuyết
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58: tay
59
Chương 59: Thân thế của Tô Phùng Tần
60
Chương 60: Con heo mặc váy hoa
61
Chương 61: tiểu tỷ tỷ
62
Chương 62: vướng mắc và hồi ức
63
Chương 63: Hãy làm bạn gái của chị
64
Chương 64: đói bụng
65
Chương 65: thanh xuân
66
Chương 66: tiểu yêu tinh [H]
67
Chương 67: [H]
68
Chương 68: thật là trùng hợp a
69
Chương 69
70
Chương 70: Mình muốn kết hôn
71
Chương 71: hôn nhân và tình yêu
72
Chương 72: đau lòng
73
Chương 73: XX [H]
74
Chương 74: cưỡng bức XX [H]
75
Chương 75: xảy ra chuyện
76
Chương 76: cảnh cáo
77
Chương 77: sáo lộ[1], đều là sáo lộ a
78
Chương 78: đừng nói gì hết
79
Chương 79: chờ chị về nhà
80
Chương 80: cùng em về nhà đi
81
Chương 81: Nhị lão Tịch gia
82
Chương 82: Được bà Tịch yêu thích
83
Chương 83: không khí quái dị
84
Chương 84: Được ông Tịch tán thành
85
Chương 85: một đêm hỗn loạn
86
Chương 86: Huyết Mạch Tương Liên
87
Chương 87