Chương 81: Nhị lão Tịch gia

Tô Phùng Tần lái xe chở Tịch Sư Tử đến cửa chính, Tịch Sư Tử bước xuống xe trước mở cốp sau xách ra một đống túi lớn túi nhỏ đầy quà cáp.

Đều là quà do Tô Phùng Tần mua, tối hôm qua, Tô Phùng Tần lôi Tịch Sư Tử đi mua sắm ở con đường phồn hoa nhất thành phố H, từ đầu đường tới cuối đường, mua một đống lễ vật lớn.
Khi Tịch Sư Tử nói Tịch Tố Công thích uống trà huân hương[1], thế là Tô Phùng Tần bèn mua lá trà thượng hạng, mua luôn một bộ trà cụ tốt. Mua trà cụ xong lại mua thêm bộ huân hương đắt tiền, mua xong huân hương còn đòi mua thêm lư hương.
Nếu như không phải Tịch Sư Tử lôi kéo ngăn cản, sợ Tô Phùng Tần có thể sẽ mua cả cái tiệm của người ta.
Sáng nay cũng thế, trời còn chưa sáng Tô Phùng Tần đã rời giường , bắt đầu chọn lựa xem nên mặc quần áo gì đi gặp gia đình Tịch Sư Tử , chỉ mỗi việc chọn quần áo mà chọn hơn nửa giờ.
Cứ luôn miệng hỏi đi hỏi lại xem cha mẹ Tịch Sư Tử yêu thích gì, ghét gì.
"Học tỷ, đi nào.'' sắc mặt Tịch Sư Tử lạnh nhạt, mang theo đồ vật đứng bên cửa sổ xe , có chút cúi đầu nhìn Tô Phùng Tần , trên mặt nhìn không ra bất kỳ tâm tình khẩn trương nào, lạnh nhạt như chỉ về thăm nhà một chuyến như mọi khi.
"Sư Tử. . . em không tính nói chuyện của chúng ta với hai bác đó chứ?'' Tô Phùng Tần do dự cắn môi, chậm chạp không chịu xuống xe.
Cách ăn mặc của Tô Phùng Tần hôm nay nhàn nhã thanh thuần, do Tịch Sư Tử nói cha mẹ của cô không thích con gái ăn mặc hoa lệ, chỉ thích những người thông minh đơn giản , thế nên nàng chỉ có thể mang vài thứ trang sức trang nhã, mặc áo lông cùng jacket đơn giản , thêm một đôi giầy da xinh đẹp .
Mái tóc dài hơi rối nơi đầu vai, đuôi tóc có chút cong lên, thiếu đi mấy phần kiều mị cao quý , nhiều hơn mấy phần dịu dàng hoạt bát . Trên mặt mặc dù không lộ vẻ khẩn trương , nhưng cặp mắt xinh đẹp như dòng suối trong veo kia, lại mang theo vài phần do dự bối rối.
''Họ rất thông minh.'' Tịch Sư Tử không trả lời thẳng, chỉ hơi hơi nhíu mày.
Ý tứ này rất rõ ràng, cho dù cô không nói, hai lão hồ ly trong nhà kia chắc chắn sẽ đoán ra.
Nhưng Tịch Sư Tử kiểu nói này , càng khiến Tô Phùng Tần càng do dự hơn.
''Vậy...hay là sau này hẳn gặp.'' Tô Phùng Tần nghĩ đến tiếng xấu đồn xa của mình, sợ sẽ khiến ông bà Tịch chán ghét , nàng do dự, có lẽ nên chờ thêm một thời gian nữa hãy tới kính cẩn thăm hỏi.
"Học tỷ, bọn họ đều là người tốt. Cha mẹ em mặc dù có đôi khi có chút tính khí nóng nảy , có đôi khi lại có chút không thể nói lý, có chút đáng ghét, nhưng họ rất dễ tha thứ và cũng rất hiền lành , huống hồ bọn họ là người thông minh, sẽ không tin tưởng những vụ tai tiếng không có chứng thực kia. Chỉ cần họ gặp chị hiểu rõ chị, họ nhất định sẽ thích chị.''
Tịch Sư Tử muốn an ủi Tô Phùng Tần , để nàng bớt phiền não.
Nhưng cô càng nói như vậy, Tô Phùng Tần càng muốn đánh trống lui quân, nàng cắn môi, nắm lấy chốt cửa xe , bởi vì dùng sức quá mức , làn da đã bắt đầu trắng bệch .
"Sư Tử, lần sau đi. Em lên mừng sinh nhật mẹ, chị...chị về công ty trước ." Tô Phùng Tần quả quyết quay đầu, nổ máy xe, trong nháy mắt đã chuẩn bị lái xe rời đi.
Nhưng xe còn chưa kịp lăn bánh, Tịch Sư Tử cũng chưa kịp lên tiếng giữ lại .
Đã nghe đối diện cách đó không xa truyền đến giọng nói mười phần hùng hổ, ai oán sâu kín: '' Sư Tử này, hóa ra con thấy mẹ cùng cha, tính khí nóng nảy, không thể nói lý, còn đáng ghét."
Tâm Tô Phùng Tần nhảy một cái, động tác nhấn ga dưới chân cứng đờ .
Tịch Sư Tử thì ngược lại không có phản ứng gì, chỉ chậm rãi ngẩng đầu, nhìn người đối diện tay xách hai hộp đậu hũ nước gừng, người mặc áo lông, tuy cau mày ai oán những nét mặt vẫn toát ra vẻ điển trai phóng khoáng.
"Cha, xuống lầu mua tàu hũ nước gừng cho mẹ à?'' Tịch Sư Tử lạnh lùng mặt không đổi sắc lẳng lặng chào hỏi Tịch Tố Công, trong đôi mắt đen láy, nhìn không ra chút bối rối nào.
"Ừm, biết con về, cũng mua một phần cho con. Chỉ không ngờ lại thiếu một phần." Tịch Tố Công đi từ từ qua, giọng nói trầm thấp nặng nề, cười ôn hòa nhìn Tịch Sư Tử, nhưng bên trong ánh mắt , lại mang theo vài phần phức tạp thâm trầm.
Tịch Sư Tử cũng không giới thiệu, cứ đứng bên cạnh xe, bình thản nhìn Tịch Tố Công sắc mặt ôn hòa , rồi lại nhìn Tô Phùng Tần bất động ngồi trong xe.
Tô Phùng Tần đã tắt máy xe nhưng vẫn ngồi trên xe, nhẹ nhàng nắm chặt nắm cửa xe chậm chạm bước xuống xe. Trên mặt mang theo ý cười lễ phép khéo léo , tự nhiên hào phóng vươn tay, vấn an Tịch Tố Công : ''Chào chú Tịch, con là bạn của Sư Tử , Tô Phùng Tần .''
Cho dù Tô Phùng Tần không tự giới thiệu , Tịch Tố Công thường xuyên xem tin tức tài chính và kinh tế cũng có thể nhận ra nàng.
Huống hồ, Tô Phùng Tần cùng Tịch gia có hợp tác công sự , mém tí đã bị hiểu lầm là tình nhân của Tịch Sư Lam .
Mặt Tô Phùng Tần vẫn trước sau như một mỉm cười thản nhiên hào phóng tiếp nhận ánh mắt sắc bén dò xét của Tịch Tố Công . Nàng tựa hồ không còn bối rối do dự vừa rồi, mà trên khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo chỉ nở nụ cười tự tin ôn nhu.
Tịch Sư Tử đứng bên cạnh vốn đang lãnh đạm bình tĩnh , thấy lão ba nhìn chằm chằm vào Tô Phùng Tần như nhìn phạm nhân , thì lông mày lúc này mới càng nhăn càng chặt.
Mũi chân nhẹ nhàng di chuyển về phía trước.
Tịch Sư Tử đang định mở miệng, Tịch Tố Công lại thu hồi ánh mắt, như có điều suy nghĩ nhẹ gật đầu, nhấc chân đi lên lầu.
"Ừm, tới rồi thì cùng lên đi. Sư Tử hẳn đã nói với cháu, hôm nay là sinh nhật bà nhà chú, cùng ăn một bữa cơm đi, nhiều người sẽ náo nhiệt hơn.''
Tịch Tố Công đi ở phía trước, Tô Phùng Tần bất động thanh sắc cắn cắn môi đi theo sau, ông đến cùng vẫn là người tay không gầy dựng cơ ngơi ổn định của Tịch thị ngày hôm nay.
Đây là lần đầu tiên Tô Phùng Tần gặp một người có khí tràng cường đại uy nghiêm như vậy, ánh mắt sắc bén kia, phảng phất có thể trong nháy mắt xem thấu tất cả tâm tư của nàng.
Mặc dù Tịch Sư Lam là người thừa kế công ty, nhưng căn bản lại không có tư cách so sánh với ông.
Tuy Tô Phùng Tần hoàn toàn mờ mịt không hiểu, nhưng lúc trước nàng từng nghe người khác nhắc tới, Tịch Tố Công là một người lợi hại và tàn nhẫn, ông có năng lực khiến Tịch thị trở nên càng lớn càng mạnh , nhưng lại chẳng hề làm gì, chỉ thành lập Tịch thị sau đó không nóng không lạnh nắm trong tay , rồi lại sớm thoái vị, để con của mình kế thừa sự nghiệp.
Trái ngược hoàn toàn với danh tiếng, là một ẩn sĩ không ham phù hoa không trọng danh lợi.
Ông vừa rồi rõ ràng nghe hết toàn bộ đối thoại giữa Tịch Sư Tử cùng nàng, lại một mực bất động thanh sắc, phảng phất nhưng chưa từng xảy ra chuyện gì, khiến đáy lòng Tô Phùng Tần có chút tâm thần bất định.
"Học tỷ, đi thôi." Tịch Sư Tử khẽ gọi một tiếng.
"Ừm, ." Tô Phùng Tần rất nhanh liền tỉnh táo lại.
Tịch Tố Công trở về nhà trước vài phút , lúc Tịch Sư Tử dẫn Tô Phùng Tần đến cửa nhà , cửa vẫn còn chưa đóng, thân ảnh Đàm Vịnh Vịnh ở sau cửa ra vào chợt lóe lên.
Tịch Sư Tử cùng Tô Phùng Tần đi tới bên cửa , vừa mới chuẩn bị bước vào . Bên tai đã truyền đến tiếng rống cực lớn.
"A "
Mặt Tịch Sư Tử không biểu tình , bất đắc dĩ lắc đầu.
"Hù được con rồi, haha, con gái ngoan à.'' Đàm Vịnh Vịnh mặc quần áo thời thượng xinh đẹp, đôi mắt sáng lấp lánh, cười lớn đắc ý đi ra từ sau cửa.
"Mẹ, sinh nhật vui vẻ." Tịch Sư Tử chọn môi nhẹ nhàng cười một tiếng, ánh mắt thanh lãnh nhu hòa đi rất nhiều.
"Ai nha, thật là con gái ngoan của mẹ, ba ba của con nói con dẫn bạn về nhà chơi, có phải là Thanh Khê hay không? Người ở đâu a, xích ra cho mẹ xem một chút nào.'' Đàm Vịnh Vịnh thấp hơn Tịch Sư Tử một cái đầu, đúng lúc không nhìn thấy Tô Phùng Tần bị Tịch Sư Tử che khuất.
Tịch Sư Tử tránh tay Đàm Vịnh Vịnh chụp tới, nhanh chóng nhường chỗ cho Tô Phùng Tần ý cười thanh lãnh nét mặt ôn nhu phía sau xuất hiện.
Đàm Vịnh Vịnh uốn người động tác chụp về phía Tịch Sư Tử cứng đờ , đôi mắt to sáng sáng mang theo vài phần ngu ngơ có chút khó tin nhìn cô gái xinh đẹp đột nhiên hiện ra trước mặt .
''Chào cô, con là Tô Phùng Tần bạn của Sư Tử , chúc cô sinh nhật vui vẻ." Tiếu dung Tô Phùng Tần ôn nhu khéo léo , người mang trang sức trang nhã, da thịt trắng noãn, ngũ quan xinh xắn , khí chất ưu nhã dịu dàng.
Nếu có được một cô con gái ôn nhu xinh đẹp thế này, e rằng đang mộng cũng phải cười tới tỉnh.
Đây là phản ứng đầu tiên của Đàm Vịnh Vịnh , lại tiếp, bà vừa nhìn đã thấy Tô Phùng Tần có chút quen mắt.
Có vẻ rất giống một người quen.
Tô Phùng Tần...
Tên cũng rất quen.
[1] huân hương: tách trà cỗ giống như trong phim cổ trang có nắp dùng để gạt lá trà khi uống.

Chapter
1 Chương 1: Anh con ''công khai'' rồi
2 Chương 2: "Công khai" hay là "ngoại tình"
3 Chương 3: cô gái đỉnh đỉnh đại danh
4 Chương 4: bị lọt hố rồi chăng?
5 Chương 5: đáp ứng phó ước
6 Chương 6: phó ước
7 Chương 7: một đóa hoa
8 Chương 8: - ''Hàng không''
9 Chương 9: - Gặp gỡ vô tình trong quán bar
10 Chương 10: Đưa người về nhà
11 Chương 11: Mặt nạ
12 Chương 12: ngủ ngon
13 Chương 13: thư ký "Kinh nghiệm" phong phú
14 Chương 14: gặp nạn
15 Chương 15: xã giao
16 Chương 16: ghen ghét?
17 Chương 17: Chân Lộ Sanh
18 Chương 18: Ngủ ngon
19 Chương 19: xuất viện
20 Chương 20: ánh mắt giao thoa
21 Chương 21
22 Chương 22: đút ăn thành công
23 Chương 23: chị còn đói
24 Chương 24: ngủ lại
25 Chương 25
26 Chương 26: mộng
27 Chương 27: Sư Tử cũng muốn yêu
28 Chương 28: Chị dâu em xảy ra chuyện
29 Chương 29: Anh hai nghi ngờ
30 Chương 30: Hàng xóm thần bí mới
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33: Ôm
34 Chương 34: Lễ vật
35 Chương 35: QUYẾT LIỆT
36 Chương 36: SƯ TỬ XIN LỖI
37 Chương 37: lướt qua là bỏ lỡ
38 Chương 38
39 Chương 39: cám ơn em thích chị
40 Chương 40: đố kỵ
41 Chương 41: loạn loạn loạn
42 Chương 42
43 Chương 43: địa ngục
44 Chương 44: không hẹn gặp lại
45 Chương 45: hôn
46 Chương 46: cùng đi công tác
47 Chương 47
48 Chương 48: tập kích ngực người ta
49 Chương 49: ngủ ngon, my sunshine
50 Chương 50: thấy hết!
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53: dục vọng
54 Chương 54: nụ hôn sâu
55 Chương 55: sói đói trong truyền thuyết
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58: tay
59 Chương 59: Thân thế của Tô Phùng Tần
60 Chương 60: Con heo mặc váy hoa
61 Chương 61: tiểu tỷ tỷ
62 Chương 62: vướng mắc và hồi ức
63 Chương 63: Hãy làm bạn gái của chị
64 Chương 64: đói bụng
65 Chương 65: thanh xuân
66 Chương 66: tiểu yêu tinh [H]
67 Chương 67: [H]
68 Chương 68: thật là trùng hợp a
69 Chương 69
70 Chương 70: Mình muốn kết hôn
71 Chương 71: hôn nhân và tình yêu
72 Chương 72: đau lòng
73 Chương 73: XX [H]
74 Chương 74: cưỡng bức XX [H]
75 Chương 75: xảy ra chuyện
76 Chương 76: cảnh cáo
77 Chương 77: sáo lộ[1], đều là sáo lộ a
78 Chương 78: đừng nói gì hết
79 Chương 79: chờ chị về nhà
80 Chương 80: cùng em về nhà đi
81 Chương 81: Nhị lão Tịch gia
82 Chương 82: Được bà Tịch yêu thích
83 Chương 83: không khí quái dị
84 Chương 84: Được ông Tịch tán thành
85 Chương 85: một đêm hỗn loạn
86 Chương 86: Huyết Mạch Tương Liên
87 Chương 87
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Anh con ''công khai'' rồi
2
Chương 2: "Công khai" hay là "ngoại tình"
3
Chương 3: cô gái đỉnh đỉnh đại danh
4
Chương 4: bị lọt hố rồi chăng?
5
Chương 5: đáp ứng phó ước
6
Chương 6: phó ước
7
Chương 7: một đóa hoa
8
Chương 8: - ''Hàng không''
9
Chương 9: - Gặp gỡ vô tình trong quán bar
10
Chương 10: Đưa người về nhà
11
Chương 11: Mặt nạ
12
Chương 12: ngủ ngon
13
Chương 13: thư ký "Kinh nghiệm" phong phú
14
Chương 14: gặp nạn
15
Chương 15: xã giao
16
Chương 16: ghen ghét?
17
Chương 17: Chân Lộ Sanh
18
Chương 18: Ngủ ngon
19
Chương 19: xuất viện
20
Chương 20: ánh mắt giao thoa
21
Chương 21
22
Chương 22: đút ăn thành công
23
Chương 23: chị còn đói
24
Chương 24: ngủ lại
25
Chương 25
26
Chương 26: mộng
27
Chương 27: Sư Tử cũng muốn yêu
28
Chương 28: Chị dâu em xảy ra chuyện
29
Chương 29: Anh hai nghi ngờ
30
Chương 30: Hàng xóm thần bí mới
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33: Ôm
34
Chương 34: Lễ vật
35
Chương 35: QUYẾT LIỆT
36
Chương 36: SƯ TỬ XIN LỖI
37
Chương 37: lướt qua là bỏ lỡ
38
Chương 38
39
Chương 39: cám ơn em thích chị
40
Chương 40: đố kỵ
41
Chương 41: loạn loạn loạn
42
Chương 42
43
Chương 43: địa ngục
44
Chương 44: không hẹn gặp lại
45
Chương 45: hôn
46
Chương 46: cùng đi công tác
47
Chương 47
48
Chương 48: tập kích ngực người ta
49
Chương 49: ngủ ngon, my sunshine
50
Chương 50: thấy hết!
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53: dục vọng
54
Chương 54: nụ hôn sâu
55
Chương 55: sói đói trong truyền thuyết
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58: tay
59
Chương 59: Thân thế của Tô Phùng Tần
60
Chương 60: Con heo mặc váy hoa
61
Chương 61: tiểu tỷ tỷ
62
Chương 62: vướng mắc và hồi ức
63
Chương 63: Hãy làm bạn gái của chị
64
Chương 64: đói bụng
65
Chương 65: thanh xuân
66
Chương 66: tiểu yêu tinh [H]
67
Chương 67: [H]
68
Chương 68: thật là trùng hợp a
69
Chương 69
70
Chương 70: Mình muốn kết hôn
71
Chương 71: hôn nhân và tình yêu
72
Chương 72: đau lòng
73
Chương 73: XX [H]
74
Chương 74: cưỡng bức XX [H]
75
Chương 75: xảy ra chuyện
76
Chương 76: cảnh cáo
77
Chương 77: sáo lộ[1], đều là sáo lộ a
78
Chương 78: đừng nói gì hết
79
Chương 79: chờ chị về nhà
80
Chương 80: cùng em về nhà đi
81
Chương 81: Nhị lão Tịch gia
82
Chương 82: Được bà Tịch yêu thích
83
Chương 83: không khí quái dị
84
Chương 84: Được ông Tịch tán thành
85
Chương 85: một đêm hỗn loạn
86
Chương 86: Huyết Mạch Tương Liên
87
Chương 87