Chương 57: Mình sẽ đi cùng bé Khóc trên quãng đường này…

“Cậu Thành này, cậu có chắc là đạo diễn Khương sẽ gọi điện cho chúng ta không?” Người nữ quản lý của gã Thành đang rất lo lắng, cứ đi đi lại lại quanh phòng: “Hay cậu quay về xin lỗi đạo diễn Khương đi.”

“Chị vội vàng làm gì? Mới có 21 giờ 36 phút trôi qua. Chẳng lẽ chị thực sự nghĩ là đạo diễn Khương sẽ không cần tôi sao?” Tuy mỉm cười, nhưng ngón tay của tên Thành lại nắm chặt lớp da của chiếc ghế sô pha, trong khi chân gã cứ run rẩy nhè nhẹ vì lo lắng: “Mọi thứ vẫn đang nằm trong tầm kiểm soát; đoán chừng hiện tại, đoàn làm phim đã rối ren như tơ vò rồi.”

“Thật ư?” Nhìn về phía đôi chân run rẩy cùng ánh mắt mơ hồ của tên Thành, cô gái trong phòng đành nở một nụ cười gượng gạo: “Vậy thì cứ chờ tiếp vậy.”

...

“Khương Nghĩa, anh có biết nếu thay đổi nhân vật chính bây giờ sẽ gây ra ảnh hưởng lớn đến nhường nào không? Anh có biết tôi đã mất bao nhiêu công sức để đưa công ty đầu tư đứng sau lưng bọn họ vào mối quan hệ đối tác này hay không? Anh thật sự tin tưởng bộ phim này sẽ hút view đến như vậy à?”

“Về phương diện chi phí, tôi sẽ cố gắng hết sức để siết chặt lại. Ngoài ra, bản thân tiền lương của tên Thành đó quá cao, điều này hoàn toàn không hợp lý. So với thằng đó, tôi đánh giá cao cậu diễn viên kia hơn...”

“Anh đừng lặp đi lặp lại mấy điều này nữa. Thời gian bấm máy có thể lùi lại ba ngày sau. Trên thực tế, tôi nghĩ anh cũng cần phải bình tĩnh lại đấy.” Sau khi nói xong, chị Long cúp máy; chỉ còn lại mỗi đạo diễn Khương và hai nhà biên kịch trong căn phòng nồng nặc khói thuốc lá.

“Đạo diễn, thế có sửa lại kịch bản nữa không?” Một trong hai người biên kịch lấy một chiếc mũ ra, đội lên đỉnh đầu hói gần sạch tóc của mình.

“Mọi người cũng vất vả mấy ngày nay rồi, tạm thời nghỉ ngơi ít bữa đi.” Đạo diễn Khương mồi một điếu thuốc, sau đó đóng cửa, tự giam mình trong căn phòng nhỏ.

Sau khi ra khỏi trường quay, Hàn Phi bèn đến trò chuyện một hồi với gia đình các nạn nhân. Hắn muốn biết thêm thông tin về những người bạn cùng phòng của mình, để rồi có thể hiểu sâu về họ hơn.

Họ là ma quỷ trong mắt người khác, nhưng lại là bạn cùng phòng, sinh hoạt chung một mái nhà với Hàn Phi.

Hiện tại, hắn đang sử dụng những trải nghiệm và ký ức trong quá khứ của nạn nhân để dần đong đầy nhân tính bên trong những bóng quỷ hư vô mờ mịt ấy.

“Họ không thể quay trở về nữa, nhưng mình sẽ gửi gắm tình yêu và nỗi nhớ của mọi người đến họ.”

Trong lúc Hàn Phi ngồi cùng gia đình các nạn nhân và nghe họ kể về quá khứ, một cảm giác lạ lẫm chợt xuất hiện trong lòng hắn.

Dường như có một sợi dây nối liền giữa trò chơi âm phủ nặng nề, kinh khủng kia và thế giới hiện thực ấm áp này vậy. Sợi dây đó có thể xuyên qua sự sống, cái chết và cả thời gian, kết nối người đi và kẻ ở lại với nhau.

Đôi khi, Hàn Phi cũng từng suy nghĩ xem, liệu cái trò [Cuộc Sống Hoàn Hảo] mà mình đang chơi có mang một tầng nghĩa sâu xa nào hay không nữa?

Khoảng 5:00 chiều, khi đang định tạm biệt gia đình các nạn nhân, Hàn Phi bất ngờ nhận được cuộc gọi của Lệ Tuyết.

Sau khi tránh mặt mọi người, hắn bèn nhấn nút nghe.

“Bên chị tìm ra manh mối từ phía Mạnh Trường An rồi à?”

“Không liên quan gì đến Mạnh Trường An cả. Khi điều tra sâu hơn, chúng tôi càng ngày càng tìm ra nhiều manh mối, nhưng những manh mối này đều chỉ về hướng của Mạnh Trường Hỉ mà thôi!” Giọng nói của Lệ Tuyết vẫn vang lên từ loa điện thoại: “Đã có kết quả báo cáo kiểm tra ngôi nhà đen trong khu rừng sinh thái kia. Chúng tôi đã tìm thấy vết tích của hai người, một là Hạ Thủ Nghiệp và người kia là Mạnh Trường Hỉ. Ngoài ra, chúng tôi đã tìm thấy một video dự phòng trích xuất từ camera giám sát đường xá cách đây vài năm. Trong video đó, bên cảnh sát đã phát hiện bóng dáng của Mạnh Trường Hỉ ở khu vực gần với một con đường xảy ra tai nạn giao thông, mà nạn nhân của vụ tai nạn xe ấy chính là Hạ Thủ Nghiệp. Bây giờ, chúng tôi nghi ngờ rằng nạn nhân Hạ Thủ Nghiệp không chết vì vụ tai nạn giao thông, mà do Mạnh Trường Hỉ mưu sát.”

“Mạnh Trường Hỉ giết Hạ Thủ Nghiệp ư?” Hàn Phi chuyển cuộc gọi hiện tại thành chế độ chạy nền, sau đó mở sơ đồ mối quan hệ giữa các nạn nhân do tự tay hắn vẽ ra: “Tại sao gã lại giết Hạ Thủ Nghiệp?”

“Rất có thể là để bịt đầu mối. Cả Mạnh Trường Hỉ và Hạ Thủ Nghiệp đều là hung thủ. Họ liên lạc với nhau bằng một cách nào đó rồi thực hiện hành vi gây án chéo, người này giết chết mục tiêu mà người còn lại muốn giết. Và vì không để mình bị bại lộ thân phận, Mạnh Trường Hỉ quyết định giết luôn Hạ Thủ Nghiệp.”

“Liệu có khả năng là ai đó vu oan cho Mạnh Trường Hỉ hay không?”

“Không loại trừ khả năng này, và chính vì lý do này mà chúng tôi không phát lệnh truy nã đối với Mạnh Trường Hỉ.” Giọng nói của Lệ Tuyết chợt thay đổi âm điệu: “Để tìm ra hung thu thực sự của vụ Chặt thây – ghép xác, chúng tôi đã tra tất tần tật mọi thông tin từ bé đến lớn của Hạ Thủ Nghiệp và Mạnh Trường Hỉ. Khả năng ngụy trang của Mạnh Trường Hỉ rất tốt, nhưng gã Hạ Thủ Nghiệp kia thực sự là một tên cặn bã. Kẻ đó không phải dân địa phương, đã lấy vợ và sinh con ở quê nhà. Chúng tôi đến thăm hàng xóm cũ của gã, còn tìm ra vợ cũ của gã sau rất nhiều cố gắng.”

“Vợ cũ à?”

“Đúng vậy, Hạ Thủ Nghiệp trước khi kết hôn rất trung thực. Nhưng sau khi kết hôn, gã dần bộc lộ ra một kiểu tính tình khác, bao gồm bạo lực gia đình và nhiều sở thích biến thái. Lúc đầu, Hạ Thủ Nghiệp còn cố gắng kìm nén bản thân, mãi cho đến khi Hạ Vũ Hòe chào đời. Do đứa bé này mắc bệnh bẩm sinh nên thái độ của Hạ Thủ Nghiệp đối với mẹ con bọn họ ngày càng tệ hơn. Các hành vi đánh đập, mắng mỏ là chuyện như cơm bữa; rốt cuộc, vợ gã đã bỏ trốn đi vì không thể chịu đựng nỗi nữa.

Hạ Thủ Nghiệp đã từng đe dọa vợ rất nhiều lần, nói rằng nếu bà ấy không ngoan ngoãn quay về thì gã sẽ giết chết Hạ Vũ Hòe. Cuối cùng, vợ gã báo cảnh sát rồi hai vợ chồng ly hôn.

Trọng tâm mâu thuẫn giữa hai vợ chồng ấy chính là ngôi nhà. Bên cạnh đó, chẳng có ai trong hai người họ muốn nuôi đứa con mắc bệnh bẩm sinh cả. Tôi nghe hàng xóm cũ của họ nói rằng, đứa trẻ ấy rất đáng thương. Nó không có bạn bè gì hết, còn bị nhốt suốt trong nhà. Hàng ngày, nó phải sống trong nỗi sợ hãi, trở thành nơi trút giận của bố mẹ ruột mình. Trong ngôi nhà đó, người xung quanh luôn luôn nghe được tiếng khóc của trẻ con liên tục, chưa từng đứt đoạn một ngày nào.

Không những thế, mấy người hàng xóm còn nghe rõ mồn một tiếng quát mắng của gã Hạ Thủ Nghiệp kia, kiểu như: Khóc cái gì mà khóc? Mày mà còn khóc nữa, tao bóp chết cm mày ngay!

Cũng có thể chính vì căn bệnh bẩm sinh của đứa nhỏ, Hạ Thủ Nghiệp cực kỳ căm ghét đứa con ruột của mình. Theo lời mấy người hàng xóm, Hạ Thủ Nghiệp vẫn cư xử ở trạng thái bình thường mỗi ngày, nhưng gã ta sẽ phát điên lên mỗi khi nghe tiếng đứa nhỏ ấy khóc.

Cuối cùng, tài sản của hai bên cũng được chia đều. Đứa con Hạ Vũ Hòe được tòa án giao cho người mẹ nuôi nấng. Thế nhưng mà, chuyện xảy ra tiếp theo thật khiến người nghe cảm thấy mủi lòng. Người mẹ kia cũng không muốn cưu mang đứa trẻ. Một lần nọ, khi đã đưa Hạ Vũ Hòe đi chơi trò trốn tìm ở một địa phương khá xa, rốt cuộc bà ấy đã thật sự bỏ mặc nó, tự mình đi khỏi chốn đó.

Mẹ của Hạ Vũ Hòe đột ngột mất tích cùng số tiền của gia đình. Sau khi cảnh sát tìm thấy đứa trẻ đó, họ đành phải gửi nó đến nơi ở của Hạ Thủ Nghiệp. Chắc cậu cũng biết chuyện xảy ra tiếp theo rồi. Con của một đại gia nào đó tại thành phố Tân Hỗ mắc bệnh thận. Và khi nào Hạ Thủ Nghiệp biết quả thận của con mình hoàn toàn khớp với quả thận của bệnh nhân kia, gã lập tức lén lút ký một bản thỏa thuận nào đó với người đại gia kia.

Bi kịch ban đầu của vụ việc này bắt nguồn từ đứa trẻ đó. Nếu một trong những người thân của nó có thể dành cho nó một chút tình yêu thương và sẵn sàng chấp nhận nó, hẳn là sẽ không xảy ra những bi kịch tiếp theo như chúng ta đã biết đâu.”

Lệ Tuyết đã nói rất nhiều. Và sau khi Hàn Phi nghe xong, chẳng hiểu vì lý do gì mà hình bóng của thằng nhóc Khóc trong trò chơi [Cuộc Sống Hoàn Hảo] lại hiện lên trong đầu hắn.

Đứa trẻ sống ở căn hộ tầng dưới kia luôn đứng lẻ loi một mình bên cạnh bàn thờ. Đó là một bóng đen với khuôn mặt mơ hồ, không có bất cứ một người bạn nào, vừa khóc vừa chơi một trò trốn tìm vô tận cùng với những đứa trẻ khác.

“Có lẽ mình nên đi cùng nó trên quãng đường này...” Hàn Phi thầm lẩm bẩm cái tên Hạ Vũ Hòe; đêm nay, hắn chuẩn bị đi gặp gỡ đứa trẻ tên là Khóc ấy.

Chapter
1 Chương 1: Chơi game à? Chơi kiểu phải mổ sọ trước khi vô game ấy hả?
2 Chương 2: Quan hệ láng giềng hòa hảo
3 Chương 3: Đi ngủ
4 Chương 4: Phát triển theo chiều hướng nói không nên lời mất rồi
5 Chương 5: Đây mà là trò chơi Hệ chữa trị à?
6 Chương 6: Đã chữa khỏi chứng ám ảnh sợ xã hội, giờ chuyển sang bị điên...
7 Chương 7: Lệ Tuyết
8 Chương 8: Hệ thống phán định người tốt
9 Chương 9: Diễn phim mà giống như tự bản thân từng trải nghiệm vậy...
10 Chương 10: Tủ lạnh
11 Chương 11: Đánh không lại, vậy vào chung team với bọn họ là được
12 Chương 12: Người trên hành lang
13 Chương 13: Nhiệm vụ thứ hai: Xem tivi
14 Chương 14: Level 2
15 Chương 15: Là ai đang chữa cho ai?
16 Chương 16: Chiếc nhẫn của người chủ nhà
17 Chương 17: Có cần tôi dạy anh cách diễn vai phản diện không?
18 Chương 18: Hoa Tội Ác
19 Chương 19: Mình, cần cù cố gắng, tích cực tiến lên
20 Chương 20: Sự dũng cảm của của một người đang sợ hãi
21 Chương 21: Ba anh em
22 Chương 22: Thằng cu này nằng nặc đòi vào nhà chúng ta chơi
23 Chương 23: Chúng ta cùng chơi trốn tìm
24 Chương 24: Nếu sinh mệnh chỉ còn lại có 24 giờ
25 Chương 25: Mình chỉ thuận miệng nói một câu
26 Chương 26: Kỹ năng đặc biệt [Chơi trốn tìm]
27 Chương 27: Sự thật dần được phơi bày
28 Chương 28: Quy tắc sinh tồn trong tòa chung cư
29 Chương 29: Cuộc nói chuyện trước lúc bình minh
30 Chương 30: Hoàng Doanh
31 Chương 31: Chiếc hộp màu đen
32 Chương 32: Chuyện ma chỉ lừa gạt người ta
33 Chương 33: Sợ quá, không ngủ được
34 Chương 34: Án chặt thây - Ghép xác
35 Chương 35: Di sản của người chủ nhà
36 Chương 36: Người một nhà, tương thân tương ái
37 Chương 37: Mình đã tìm ra mảnh ghép cuối cùng
38 Chương 38: Không ai biết tên của con bé
39 Chương 39: Theo dấu hung thủ
40 Chương 40: Diễn viên hài mà không biết phá án thì không phải là game thủ xịn
41 Chương 41: Tôi sẽ cho bộ phim này một hồi kết
42 Chương 42: Mày có xứng làm diễn viên chính không?
43 Chương 43: Mắt của hắn quá đáng sợ
44 Chương 44: Chỉ dẫn của Nguỵ Hữu Phúc
45 Chương 45: Lương thiện gặp lương thiện
46 Chương 46: Tầng 5
47 Chương 47: Đừng quay đầu nhìn lại
48 Chương 48: Món quà của Hàn Phi
49 Chương 49: Căn hộ ăn thịt người
50 Chương 50: Chị đẹp mời cơm
51 Chương 51: Cô ta coi như là hàng xóm tương đối bình thường rồi
52 Chương 52: Level 4
53 Chương 53: Người chết viết tên
54 Chương 54: Phòng Địa Đàng
55 Chương 55: Diễn viên hài học cách đánh đấm ư? Cũng thường thôi mà!
56 Chương 56: Nhân vật chính hoàn hảo nhất
57 Chương 57: Mình sẽ đi cùng bé Khóc trên quãng đường này...
58 Chương 58: Ba câu hỏi mấu chốt
59 Chương 59: Sống có đạo đức, nhặt của rơi phải lập tức trả lại
60 Chương 60: Điểm thân mật tăng vọt
61 Chương 61: Có phải mày bị bệnh hay không?
62 Chương 62: Thành thật với nhau, cởi mở, giúp bạn không tiếc mạng sống
63 Chương 63: Thẻ nhân viên rạp chiếu phim Thiên Đường
64 Chương 64: Điều đầu tiên mà chú hy vọng con làm
65 Chương 65: Một cái tôi khác trong đầu
66 Chương 66: Hầm băng dưới lòng đất
67 Chương 67: Những bức ảnh
68 Chương 68: Ác thuần túy
69 Chương 69: Người thân trở nên thất thường
70 Chương 70: Chỉ có người bất hạnh nhất mới sở hữu [Hộp đen]
71 Chương 71: Một lần cuối trong đời
72 Chương 73: Lý do cậu ta trở thành diễn viên chính
73 Chương 74: Nhiệm vụ cấp độ F đầu tiên
74 Chương 75: Một diễn viên hài giỏi đánh đấm đi ngang qua
75 Chương 76: Trò chơi của Gương thần
76 Chương 77: Mày khóc nó cũng khóc, mày cười nó cũng cười
77 Chương 78: Nam chính Hàn Phi!
78 Chương 79: Một lúc đóng 2 vai
79 Chương 80: Fan hâm mộ đầu tiên không phải là người cõi âm
80 Chương 81: Giấc mơ bất ngờ được hiện thực hóa
81 Chương 82: Dọn sạch tầng 6
82 Chương 83: Tầng 8
83 Chương 84: Căn phòng đồng tử
84 Chương 85: Nó đang nhìn tôi chằm chằm
85 Chương 86: Căn phòng chất chồng oán hận
86 Chương 87: Chú không thể vào bên trong tròng mắt của cháu
87 Chương 88: Quà sinh nhật
88 Chương 89: Đóng phim chỉ là sở thích nghiệp dư, nghề chính là hăng hái làm việc nghĩa
89 Chương 90: Rất nhiều người đã lên tầng 9, nhưng không một ai trở về
90 Chương 91: Người quản lý chung cư
91 Chương 92: Vòng luân hồi thập tử vô sinh
92 Chương 93: Người quản lý là ai?
93 Chương 94: Trò chơi nguy hiểm
94 Chương 95: Mày cứ tiếp tục hì hì nữa đi!
95 Chương 96: Phương pháp duy nhất để qua cửa
96 Chương 97: Kỹ năng bẩm sinh rank F: Chiêu Hồn!
97 Chương 98: Tầng 10
98 Chương 99: Nhóc số 8
99 Chương 100: Người nhà trên thế giới này
100 Chương 101: Giữa anh và em có một mối “âm” duyên
101 Chương 102: Diễn viên lên hot search bằng cách này ấy mà, cậu là người đầu tiên đấy
102 Chương 103: Người đàn ông có thể lực bằng 10
103 Chương 104: Chiêu hồn!
104 Chương 105: Hoàng Doanh aka Con ma ngơ ngác
105 Chương 106: Game này có version Âm Phủ nữa, vậy là chưa từng chơi rồi!
106 Chương 107: Đương sự đã quên đấu tranh
107 Chương 108: Thần Dạ Du
108 Chương 109: Nguyền rủa trên cơ thể của Từ Cầm
109 Chương 110: Rơi nước mắt khi được chữa trị
110 Chương 111: Nhật ký của chủ nhà
111 Chương 112: Là diễn viên, nhưng lại cứu mạng một gã paparazi
112 Chương 113: Khúc Văn Hầu
Chapter

Updated 112 Episodes

1
Chương 1: Chơi game à? Chơi kiểu phải mổ sọ trước khi vô game ấy hả?
2
Chương 2: Quan hệ láng giềng hòa hảo
3
Chương 3: Đi ngủ
4
Chương 4: Phát triển theo chiều hướng nói không nên lời mất rồi
5
Chương 5: Đây mà là trò chơi Hệ chữa trị à?
6
Chương 6: Đã chữa khỏi chứng ám ảnh sợ xã hội, giờ chuyển sang bị điên...
7
Chương 7: Lệ Tuyết
8
Chương 8: Hệ thống phán định người tốt
9
Chương 9: Diễn phim mà giống như tự bản thân từng trải nghiệm vậy...
10
Chương 10: Tủ lạnh
11
Chương 11: Đánh không lại, vậy vào chung team với bọn họ là được
12
Chương 12: Người trên hành lang
13
Chương 13: Nhiệm vụ thứ hai: Xem tivi
14
Chương 14: Level 2
15
Chương 15: Là ai đang chữa cho ai?
16
Chương 16: Chiếc nhẫn của người chủ nhà
17
Chương 17: Có cần tôi dạy anh cách diễn vai phản diện không?
18
Chương 18: Hoa Tội Ác
19
Chương 19: Mình, cần cù cố gắng, tích cực tiến lên
20
Chương 20: Sự dũng cảm của của một người đang sợ hãi
21
Chương 21: Ba anh em
22
Chương 22: Thằng cu này nằng nặc đòi vào nhà chúng ta chơi
23
Chương 23: Chúng ta cùng chơi trốn tìm
24
Chương 24: Nếu sinh mệnh chỉ còn lại có 24 giờ
25
Chương 25: Mình chỉ thuận miệng nói một câu
26
Chương 26: Kỹ năng đặc biệt [Chơi trốn tìm]
27
Chương 27: Sự thật dần được phơi bày
28
Chương 28: Quy tắc sinh tồn trong tòa chung cư
29
Chương 29: Cuộc nói chuyện trước lúc bình minh
30
Chương 30: Hoàng Doanh
31
Chương 31: Chiếc hộp màu đen
32
Chương 32: Chuyện ma chỉ lừa gạt người ta
33
Chương 33: Sợ quá, không ngủ được
34
Chương 34: Án chặt thây - Ghép xác
35
Chương 35: Di sản của người chủ nhà
36
Chương 36: Người một nhà, tương thân tương ái
37
Chương 37: Mình đã tìm ra mảnh ghép cuối cùng
38
Chương 38: Không ai biết tên của con bé
39
Chương 39: Theo dấu hung thủ
40
Chương 40: Diễn viên hài mà không biết phá án thì không phải là game thủ xịn
41
Chương 41: Tôi sẽ cho bộ phim này một hồi kết
42
Chương 42: Mày có xứng làm diễn viên chính không?
43
Chương 43: Mắt của hắn quá đáng sợ
44
Chương 44: Chỉ dẫn của Nguỵ Hữu Phúc
45
Chương 45: Lương thiện gặp lương thiện
46
Chương 46: Tầng 5
47
Chương 47: Đừng quay đầu nhìn lại
48
Chương 48: Món quà của Hàn Phi
49
Chương 49: Căn hộ ăn thịt người
50
Chương 50: Chị đẹp mời cơm
51
Chương 51: Cô ta coi như là hàng xóm tương đối bình thường rồi
52
Chương 52: Level 4
53
Chương 53: Người chết viết tên
54
Chương 54: Phòng Địa Đàng
55
Chương 55: Diễn viên hài học cách đánh đấm ư? Cũng thường thôi mà!
56
Chương 56: Nhân vật chính hoàn hảo nhất
57
Chương 57: Mình sẽ đi cùng bé Khóc trên quãng đường này...
58
Chương 58: Ba câu hỏi mấu chốt
59
Chương 59: Sống có đạo đức, nhặt của rơi phải lập tức trả lại
60
Chương 60: Điểm thân mật tăng vọt
61
Chương 61: Có phải mày bị bệnh hay không?
62
Chương 62: Thành thật với nhau, cởi mở, giúp bạn không tiếc mạng sống
63
Chương 63: Thẻ nhân viên rạp chiếu phim Thiên Đường
64
Chương 64: Điều đầu tiên mà chú hy vọng con làm
65
Chương 65: Một cái tôi khác trong đầu
66
Chương 66: Hầm băng dưới lòng đất
67
Chương 67: Những bức ảnh
68
Chương 68: Ác thuần túy
69
Chương 69: Người thân trở nên thất thường
70
Chương 70: Chỉ có người bất hạnh nhất mới sở hữu [Hộp đen]
71
Chương 71: Một lần cuối trong đời
72
Chương 73: Lý do cậu ta trở thành diễn viên chính
73
Chương 74: Nhiệm vụ cấp độ F đầu tiên
74
Chương 75: Một diễn viên hài giỏi đánh đấm đi ngang qua
75
Chương 76: Trò chơi của Gương thần
76
Chương 77: Mày khóc nó cũng khóc, mày cười nó cũng cười
77
Chương 78: Nam chính Hàn Phi!
78
Chương 79: Một lúc đóng 2 vai
79
Chương 80: Fan hâm mộ đầu tiên không phải là người cõi âm
80
Chương 81: Giấc mơ bất ngờ được hiện thực hóa
81
Chương 82: Dọn sạch tầng 6
82
Chương 83: Tầng 8
83
Chương 84: Căn phòng đồng tử
84
Chương 85: Nó đang nhìn tôi chằm chằm
85
Chương 86: Căn phòng chất chồng oán hận
86
Chương 87: Chú không thể vào bên trong tròng mắt của cháu
87
Chương 88: Quà sinh nhật
88
Chương 89: Đóng phim chỉ là sở thích nghiệp dư, nghề chính là hăng hái làm việc nghĩa
89
Chương 90: Rất nhiều người đã lên tầng 9, nhưng không một ai trở về
90
Chương 91: Người quản lý chung cư
91
Chương 92: Vòng luân hồi thập tử vô sinh
92
Chương 93: Người quản lý là ai?
93
Chương 94: Trò chơi nguy hiểm
94
Chương 95: Mày cứ tiếp tục hì hì nữa đi!
95
Chương 96: Phương pháp duy nhất để qua cửa
96
Chương 97: Kỹ năng bẩm sinh rank F: Chiêu Hồn!
97
Chương 98: Tầng 10
98
Chương 99: Nhóc số 8
99
Chương 100: Người nhà trên thế giới này
100
Chương 101: Giữa anh và em có một mối “âm” duyên
101
Chương 102: Diễn viên lên hot search bằng cách này ấy mà, cậu là người đầu tiên đấy
102
Chương 103: Người đàn ông có thể lực bằng 10
103
Chương 104: Chiêu hồn!
104
Chương 105: Hoàng Doanh aka Con ma ngơ ngác
105
Chương 106: Game này có version Âm Phủ nữa, vậy là chưa từng chơi rồi!
106
Chương 107: Đương sự đã quên đấu tranh
107
Chương 108: Thần Dạ Du
108
Chương 109: Nguyền rủa trên cơ thể của Từ Cầm
109
Chương 110: Rơi nước mắt khi được chữa trị
110
Chương 111: Nhật ký của chủ nhà
111
Chương 112: Là diễn viên, nhưng lại cứu mạng một gã paparazi
112
Chương 113: Khúc Văn Hầu