Chương 60: Rung động

Bên kia Sở Thanh Vân vừa vào phòng vội nhìn quanh đánh giá hoàn cảnh, cũng may nơi đây hơi cũ kỹ một chút nhưng nhìn chung cũng khá sạch sẽ. Cửa sổ còn có thể nhìn ra đường xá nhộn nhịp bên dưới.

Tất nhiên y vẫn không yên tâm, dùng Thanh thuỷ quyết làm sạch một lần từ trong ra ngoài rồi mới ngồi xuống giường.

Dù sao đi nữa tuổi Sở Thanh Vân vẫn nhỏ nhất, kinh nghiệm ra ngoài không nhiều, thế nên lần đi lại này cũng làm y thấm mệt.

Nghỉ ngơi một lát, y quyết định rung chuông gọi tiểu nhị.

Tráng hán tiểu nhị đến rất nhanh, lúc Sở Thanh Vân mở cửa, gã quệt vội dầu mỡ lên vạt áo rồi cười hềnh hệch.

"Vị công tử này cần ta giúp..." chữ gì còn chưa kịp nói ra miệng, tráng hán đã ngớ người ra, mắt trợn tròn, cũng may là gã bình phục kịp, vội giả bộ ho khù khụ rồi nói tiếp. "Vị công tử này cần ta giúp gì?"

Sở Thanh Vân nhíu mày, ấn tượng với vị tráng hán tiểu nhị này không được tốt cho lắm, tuỳ ý đưa ra hai viên hạ phẩm linh thạch rồi phân phó.

"Ngươi mang lên đây một ít thức ăn chứa linh lực, với chuẩn bị nước tắm cho ta."

"Được được, công tử chờ một chút."

Tên tráng hán tiểu nhị hớn hở cầm theo linh thạch rồi rời đi, sau khi đặt một phần đồ ăn trêи chiếc bàn nhỏ trong phòng, gã chuẩn bị một thùng đầy nước tắm cho Sở Thanh Vân.

Sở Thanh Vân chú ý đến gã này cứ len lén nhìn mình với ánh mắt kỳ quặc thì hơi khó hiểu, mãi đến lúc đuổi người đi rồi nhảy vào ɖu͙ƈ đũng thì mới ngớ người ra.

"Con mẹ nó dịch dung đan thế mà đã mất tác dụng rồi."

Dịch dung đan chỉ có tác dụng trong mười canh giờ, hiển nhiên Sở Thanh Vân không biết điều này, y còn tưởng một viên dùng được mãi.

Thảo nào mà nhìn vẻ mặt tên tráng hán tiểu nhị kia nhìn y với vẻ cực kỳ hoảng hốt, giờ phải làm thế nào để lấp ɭϊếʍ nhỉ?

Đầu óc Sở Thanh Vân vận chuyển nhanh chóng, cuối cùng quyết định mặc kệ nó. Dù sao mặt y cũng không phải không thể gặp người.

Lấy một bình linh tuỷ pha vào nước tắm, Sở Thanh Vân nằm ngâm mình trong ɖu͙ƈ đũng chán chê, đến lúc tinh thần thoải mái rồi mới ra ngoài.

Lúc này thức ăn tiểu nhị mang lên đã nguội ngắt, y liền khống chế hoả diễm trong lòng bàn tay, nhanh chóng làm nóng đồ ăn.

Kể ra chủ tu hệ hoả cũng tiện lợi ra phết đó.

Sở Thanh Vân lôi hồ ly nhỏ từ trong Vạn Thú nang ra ngoài, vật nhỏ vẻ mặt đầy tủi thân nhìn lên làm lòng y càng mềm mại, vội vàng xé thịt dỗ dành nó.

"A Tuyệt, chắc mày đói lắm rồi, mau ăn đi."

Không ngờ hồ ly nhỏ giận dỗi quay ngoắt đầu đi. Vểnh bốn cái đuôi lên chống đối.

Thấy vật nhỏ còn ngúng nguẩy, Sở Thanh Vân đành phải xuống nước trước. "Được rồi được rồi, tao hứa chỉ khi nào phải ra ngoài mới bỏ mày vào đó, buổi tối tao sẽ cho mày lên giường ngủ cùng, chịu không?"

Lúc bấy giờ hồ ly nhỏ mới cọ cọ vào tay y rồi cắn lấy miếng thịt dị thú.

Sở Thanh Vân còn chưa kịp ăn thì bên ngoài đã vang lên tiếng gõ mạnh, y vội vàng cảnh giác, dùng thần thức quét một lượt, thấy là Từ Kha mới bước ra mở cửa.

Từ Kha nhìn thấy Sở Thanh Vân mặc một bộ y phục lỏng lẻo biếng nhác dựa vào cửa, gương mặt đã trở lại vẻ yêu diễm như cũ. Gã trưng ra vẻ mặt quả nhiên là vậy, lôi ra cả bình Dịch Dung đan rồi đưa cho y.

"Ta tưởng đệ chỉ cần dùng thứ này để xuống núi thôi chứ, giờ đến đây rồi còn dùng nó làm gì? Diệp Thần tiểu tử kia còn chưa phát hiện, để hắn biết thì đệ cứ xác định đi."

Sở Thanh Vân cười ranh mãnh. "Có sao đâu, chơi rất vui mà, với lại đại sư huynh không giữ được miệng, tốt nhất ta không nên để lộ với huynh ấy."

"Thế cũng được, may mà vì đề phòng nên ta đã mua hẳn một bình hai mươi viên." Từ Kha gật gù, bỗng nhìn thấy ɖu͙ƈ đũng ở giữa phòng và thức ăn trêи bàn, gã nhanh chóng đi tới bốc một miếng thịt bỏ vào miệng, tiện thể xoa đầu hồ ly.

"Đệ cũng biết hưởng thụ đấy nhỉ? Ta còn chưa kịp thay quần áo đâu."

"Thì sao?" Sở Thanh Vân thong thả đi đến chiếc ghế đối diện Từ Kha rồi ngồi xuống, tay chống cằm, mắt hoa đào hờ hững nhìn gã, "Vốn dĩ rời núi là để hưởng thụ, ta cũng không muốn uỷ khuất chính mình.

Từ Kha bật cười, tự nhiên bị khí thế vô hình của Sở Thanh Vân làm rung động. "Đệ nói cũng đúng nhỉ?"

Hai người lại hàn huyên một lúc, hứa hẹn buổi tối cùng nhau đi thanh lâu, Từ Kha ăn thêm mấy miếng thịt rồi nhanh chóng trở về phòng. Sở Thanh Vân cũng chẳng còn hứng ăn nữa nhanh chóng gọi tiểu nhị lên dọn.

Lúc tráng hán tiểu nhị lên phòng, gương mặt Sở Thanh Vân đã trở lại vẻ bình phàm như cũ, gã tiếc nuối dời mắt đi, ai dè Sở Thanh Vân nhanh chóng lướt đến, dùng cánh tay trắng nõn nà nhấc cao cổ gã lên, cảnh cáo:

"Chuyện ngày hôm nay cấm ngươi nói với ai, nếu không đừng trách ta độc ác."

Ánh mắt lạnh lùng của Sở Thanh Vân làm tim gã đập thình thịch, hơi thở nghèn nghẹn dâng trong ngực, ý thức được mình không có một chút sức lực để phản kháng, gã vội gật đầu lia lịa.

"Vâng, tiểu nhân đã biết, tiểu nhân nhất định sẽ khâu miệng mình lại."

Sở Thanh Vân cũng chẳng tin tưởng lắm, nhưng vẫn thả người ra, nhìn thấy bóng dáng chạy trối chết của gã thì tương đối hài lòng.

Lăn lộn cả ngày trời, y quyết định ngủ một giấc cho lại sức.

Có lẽ vì mệt mỏi nên y lại nằm mơ. Từ khi xuyên đến đây những giấc mơ như thế này cứ lặp lại liên tục, hầu hết toàn là cảnh sinh hoạt thường ngày.

Bầu trời nhuộm một mầu vàng ruộm, trêи Đỉnh Thiên Nhai văng vẳng tiếng cười khanh khách của thiếu niên. Sở Thanh Vân ngồi gọn trong lòng Bạch Cẩn Phong, kéo áo hắn làm nũng.

"Sư tôn, sao ta học hai năm rồi mà vẫn không thể buộc được một sợi bùa chú lên tóc, ta kém cỏi quá phải không?"

"Ai bảo." Tiếng nói dịu dàng của nam nhân truyền từ trêи đỉnh đầu xuống, "Thanh Vân là giỏi nhất, không buộc được tóc cũng không sao, sau này vi sư buộc cho ngươi."

"Sư tôn thật tốt." Thiếu niên in đôi môi mềm mại lên má nam nhân, xoay người lại vòng tay đu lên cổ hắn, giọng nói mềm mại cất lên. "Ta thích sư tôn nhất."

"Vi sư cũng thích Thanh Vân nhất."

Giấc mơ quá đỗi dịu dàng, Sở Thanh Vân ngơ ngác nhìn lên xà ngang trêи nóc phòng, nhất thời không phân nổi giấc mơ hay hiện thực.

Đờ đẫn một lúc lâu, lúc quẹt tay để vén tóc ra, y phát hiện má mình đẫm lệ. Một nỗi sầu muộn không hiểu vì sao bỗng dâng lên trong lòng.

Tại sao y lại mơ giấc mơ hoang đường này...

Tại sao y và Bạch Cẩn Phong lại có thể thân mật như vậy?

Tại sao trái tim của y lại đập như muốn phá tung lồng ngực ra thế này.

Biểu tình dịu dàng đó chân thật đến mức Sở Thanh Vân tưởng như đó là một phần ký ức đã bị lãng quên, nếu không nhìn vào khối thân thể non nớt này y còn nghĩ mình mất trí nhớ.

Nhưng ngẫm ra, đó chỉ là một giấc mộng mà thôi.

Chapter
1 Chương 1: Giới Thiệu truyện
2 Chương 3: Đỉnh Thiên Nhai
3 Chương 4: Bạch Cẩn Phong.
4 Chương 5: Ban ngày ban mặt các ngươi đang làm gì?
5 Chương 6: Giúp ngươi chọn kiếm
6 Chương 7: Câu Ly kiếm
7 Chương 8: Bóng lưng trong giấc mơ.
8 Chương 9: Tâm tình thoải mái
9 Chương 10: Hỗn độn vô ảnh kiếm
10 Chương 11: Đọc sách đến ngất xỉu
11 Chương 12: Tin đồn
12 Chương 13: Giả bộ vô tội
13 Chương 14: Bị phạt
14 Chương 15: Tuyệt Linh động
15 Chương 16: Đôi mắt bên kia vách đá
16 Chương 17: Tiểu hồ ly
17 Chương 18: Thăng cấp Trúc cơ.
18 Chương 19: Lục Trà xanh
19 Chương 20: Bí mật của Sở Thanh Vân
20 Chương 21: Hạt châu lạ
21 Chương 22: Rời khỏi Tuyệt Linh động
22 Chương 23: Lại bị phạt
23 Chương 24: Xích mích ở khu mua bán
24 Chương 25: Tranh chấp
25 Chương 26: Bị tóm cả lũ
26 Chương 27: Thanh Vân Cư
27 Chương 28: Đại hội bắt đầu
28 Chương 29: Vọng nguyệt sơn hà đồ
29 Chương 30: Phá diệt châu
30 Chương 31: Sở Thanh Vân đối đầu Vương Chí Tài
31 Chương 32: Vô tình
32 Chương 33: Bắc Hàn Minh
33 Chương 34: Diệp Thần với Mạc Vô Tà.
34 Chương 35: Cãi nhau
35 Chương 36: Ba thứ hạng đầu
36 Chương 37: Chiến thắng khó khăn.
37 Chương 38: Sở Thanh Vân mất tích
38 Chương 39: Thiên phạt
39 Chương 40: Các ngươi muốn làm gì đệ tử của ta?
40 Chương 41: Không chừa một ai.
41 Chương 42: Thái độ lạ
42 Chương 43: Phát hiện bí mật trên lưng
43 Chương 45: Ăn nhậu cùng bằng hữu
44 Chương 46: Hoả Liên phần
45 Chương 47: Huyết Hoả Linh Hoàn
46 Chương 48: Hài tử thật dễ dỗ
47 Chương 49: Trả đũa nho nhỏ
48 Chương 50: Long diễm quả
49 Chương 51: Gặp lại Từ Kha và Diệp Thần
50 Chương 52: Có vi sư ở đây bảo vệ ngươi.
51 Chương 53: Giấc mộng hoàng lương.
52 Chương 54: Kết thúc thí luyện
53 Chương 55: Giấc mơ lạ lùng
54 Chương 56: Sở Thanh Vân muốn xuống núi
55 Chương 57: Xuống núi
56 Chương 58: Hồng Loan thành.
57 Chương 59: Phân phòng
58 Chương 60: Rung động
59 Chương 61: Bóng lưng Bạch Cẩn Phong.
60 Chương 62: Đau đớn trong lòng
61 Chương 63: Trúng xuân dược
62 Chương 64: Xác nhận quan hệ (H-)
63 Chương 65: Bí mật hé lộ
64 Chương 66: Tình cờ bị cuốn vào một âm mưu
65 Chương 67: Hai vị sư huynh mất tích
66 Chương 68: Đi vào ngõ cụt
67 Chương 69: Dưỡng quỷ trận
68 Chương 70: Tìm kế thoát thân
69 Chương 71: Chật Vật
70 Chương 72: Tìm Đến Tử Vong Mộ Địa
71 Chương 73: Dị Biến Phát Sinh
72 Chương 74: Về Thanh Phong Môn
73 Chương 75: Bị Bắt Gặp Làm Chuyện Xấu
74 Chương 76: Vô Đề
75 Chương 77: Giết Người
76 Chương 78: Phán Quyết Tàn Nhẫn
77 Chương 79: U Linh Hàn Đàm
78 Chương 81: Tìm Được Sinh Cơ
79 Chương 82: Bạch Cẩn Phong Trở Lại
80 Chương 83: Chấp Niệm Của Sở Thanh Vân
81 Chương 84: Trở Mặt
82 Chương 85: Cắt Đứt Quan Hệ Rời Bỏ Môn Phái
83 Chương 86: Minh Lãng Tiên Tôn Tới Nhận Lỗi
84 Chương 87: Từ Biệt
85 Chương 88: Tắm Chung H-
86 Chương 89: Không Hối Hận H
87 Chương 90: Gặp Lại Bắc Hàn Minh
88 Chương 91: Quyết Định Đi Huyễn Linh Bí Cảnh
89 Chương 92: Các Thế Lực Tụ Tập Đông Đủ
90 Chương 93: Lạc Nhau
91 Chương 94: Nam Tử Đeo Mặt Nạ
92 Chương 95: Thung Lũng Hoa Đào
93 Chương 96: Liên Tục Bị Đuổi Giết
94 Chương 97: Sát Lục Kiếm Xuất Hiện
95 Chương 98: Truyền Thuyết Về Thần Khí
96 Chương 99: Kiếp Trước Của Sở Thanh Vân
97 Chương 100: Ác Mộng
98 Chương 101: Bạch Cẩn Phong Đến Rồi
99 Chương 102: Chữa Thương
100 Chương 103: Mở Lòng
101 Chương 104: Bạch Cẩn Phong Thăng Cấp
102 Chương 105: Làm Loạn Trong Bí Cảnh H
103 Chương 106: Nhờ Vả Của Diệp Cô Tuyệt
104 Chương 108: Dưỡng Quỷ Trận Lại Xuất Hiện
105 Chương 109: Tin Tức Của Diệp Cô Tuyệt
106 Chương 110: Gặp Tập Kích
107 Chương 111: Nghi Ngờ
108 Chương 112: Từ Kha Và Diệp Thần Gặp Nguy
109 Chương 113: Bất Ngờ Liên Tiếp Bất Ngờ
110 Chương 114: Kết Cục Của Lục Thanh Sương
111 Chương 115: Phán Đoán Của Bạch Cẩn Phong
112 Chương 116: Dị Biến Đến Từ Tấm Bản Đồ
113 Chương 117: Cùng Nhau Leo Núi Thông Thiên
114 Chương 118: Sự Thật Dần Được Phơi Bày
115 Chương 119: Ký Ức Của Sở Thanh Lan
116 Chương 120: Chuyện Xưa
117 Chương 121: Bắc Hàn Phi Thiên
118 Chương 122: Canh Ba Đã Điểm
119 Chương 123: Bạch Cơ Tử
120 Chương 124: Sự Thật
121 Chương 125: Thiên Ngoại Thiên
122 Chương 126: Thi Hài Dưới Lòng Đất
123 Chương 127: Mọi Thứ Đều Có Lời Giải
124 Chương 128: Công Pháp Thất Truyền
125 Chương 129: Đại Kết Cục
126 Chương 130: Đại Kết Cục Hoàn
127 Chương 131: Phiên Ngoại 1 Từ Kha - Diệp Thần
128 Chương 132: Ngoại Truyện 1-2từ Kha - Diệp Thần
129 Chương 133: Ngoại Truyện 1-3 Từ Kha - Diệp Thần
130 Chương 134: Ngoại Truyện 1-4 Từ Kha - Diệp Thần
131 Chương 135: Ngoại Truyện 1-5 Từ Kha - Diệp Thần
132 Chương 136: Ngoại Truyện 1-6 Từ Kha - Diệp Thần
133 Chương 137: Phiên Ngoại 1-7 Từ Kha - Diệp Thần
134 Chương 138: Phiên Ngoại 2 Sở Thanh Lan - Phùng Tư Triết
135 Chương 139: Phiên Ngoại 2-1
136 Chương 140: Phiên Ngoại 2-2
137 Chương 141: Phiên Ngoại 2-3
138 Chương 142: Phiên Ngoại 2-4
139 Chương 143: Phiên Ngoại 2-5
140 Chương 144: Phiên Ngoại 2-6
Chapter

Updated 140 Episodes

1
Chương 1: Giới Thiệu truyện
2
Chương 3: Đỉnh Thiên Nhai
3
Chương 4: Bạch Cẩn Phong.
4
Chương 5: Ban ngày ban mặt các ngươi đang làm gì?
5
Chương 6: Giúp ngươi chọn kiếm
6
Chương 7: Câu Ly kiếm
7
Chương 8: Bóng lưng trong giấc mơ.
8
Chương 9: Tâm tình thoải mái
9
Chương 10: Hỗn độn vô ảnh kiếm
10
Chương 11: Đọc sách đến ngất xỉu
11
Chương 12: Tin đồn
12
Chương 13: Giả bộ vô tội
13
Chương 14: Bị phạt
14
Chương 15: Tuyệt Linh động
15
Chương 16: Đôi mắt bên kia vách đá
16
Chương 17: Tiểu hồ ly
17
Chương 18: Thăng cấp Trúc cơ.
18
Chương 19: Lục Trà xanh
19
Chương 20: Bí mật của Sở Thanh Vân
20
Chương 21: Hạt châu lạ
21
Chương 22: Rời khỏi Tuyệt Linh động
22
Chương 23: Lại bị phạt
23
Chương 24: Xích mích ở khu mua bán
24
Chương 25: Tranh chấp
25
Chương 26: Bị tóm cả lũ
26
Chương 27: Thanh Vân Cư
27
Chương 28: Đại hội bắt đầu
28
Chương 29: Vọng nguyệt sơn hà đồ
29
Chương 30: Phá diệt châu
30
Chương 31: Sở Thanh Vân đối đầu Vương Chí Tài
31
Chương 32: Vô tình
32
Chương 33: Bắc Hàn Minh
33
Chương 34: Diệp Thần với Mạc Vô Tà.
34
Chương 35: Cãi nhau
35
Chương 36: Ba thứ hạng đầu
36
Chương 37: Chiến thắng khó khăn.
37
Chương 38: Sở Thanh Vân mất tích
38
Chương 39: Thiên phạt
39
Chương 40: Các ngươi muốn làm gì đệ tử của ta?
40
Chương 41: Không chừa một ai.
41
Chương 42: Thái độ lạ
42
Chương 43: Phát hiện bí mật trên lưng
43
Chương 45: Ăn nhậu cùng bằng hữu
44
Chương 46: Hoả Liên phần
45
Chương 47: Huyết Hoả Linh Hoàn
46
Chương 48: Hài tử thật dễ dỗ
47
Chương 49: Trả đũa nho nhỏ
48
Chương 50: Long diễm quả
49
Chương 51: Gặp lại Từ Kha và Diệp Thần
50
Chương 52: Có vi sư ở đây bảo vệ ngươi.
51
Chương 53: Giấc mộng hoàng lương.
52
Chương 54: Kết thúc thí luyện
53
Chương 55: Giấc mơ lạ lùng
54
Chương 56: Sở Thanh Vân muốn xuống núi
55
Chương 57: Xuống núi
56
Chương 58: Hồng Loan thành.
57
Chương 59: Phân phòng
58
Chương 60: Rung động
59
Chương 61: Bóng lưng Bạch Cẩn Phong.
60
Chương 62: Đau đớn trong lòng
61
Chương 63: Trúng xuân dược
62
Chương 64: Xác nhận quan hệ (H-)
63
Chương 65: Bí mật hé lộ
64
Chương 66: Tình cờ bị cuốn vào một âm mưu
65
Chương 67: Hai vị sư huynh mất tích
66
Chương 68: Đi vào ngõ cụt
67
Chương 69: Dưỡng quỷ trận
68
Chương 70: Tìm kế thoát thân
69
Chương 71: Chật Vật
70
Chương 72: Tìm Đến Tử Vong Mộ Địa
71
Chương 73: Dị Biến Phát Sinh
72
Chương 74: Về Thanh Phong Môn
73
Chương 75: Bị Bắt Gặp Làm Chuyện Xấu
74
Chương 76: Vô Đề
75
Chương 77: Giết Người
76
Chương 78: Phán Quyết Tàn Nhẫn
77
Chương 79: U Linh Hàn Đàm
78
Chương 81: Tìm Được Sinh Cơ
79
Chương 82: Bạch Cẩn Phong Trở Lại
80
Chương 83: Chấp Niệm Của Sở Thanh Vân
81
Chương 84: Trở Mặt
82
Chương 85: Cắt Đứt Quan Hệ Rời Bỏ Môn Phái
83
Chương 86: Minh Lãng Tiên Tôn Tới Nhận Lỗi
84
Chương 87: Từ Biệt
85
Chương 88: Tắm Chung H-
86
Chương 89: Không Hối Hận H
87
Chương 90: Gặp Lại Bắc Hàn Minh
88
Chương 91: Quyết Định Đi Huyễn Linh Bí Cảnh
89
Chương 92: Các Thế Lực Tụ Tập Đông Đủ
90
Chương 93: Lạc Nhau
91
Chương 94: Nam Tử Đeo Mặt Nạ
92
Chương 95: Thung Lũng Hoa Đào
93
Chương 96: Liên Tục Bị Đuổi Giết
94
Chương 97: Sát Lục Kiếm Xuất Hiện
95
Chương 98: Truyền Thuyết Về Thần Khí
96
Chương 99: Kiếp Trước Của Sở Thanh Vân
97
Chương 100: Ác Mộng
98
Chương 101: Bạch Cẩn Phong Đến Rồi
99
Chương 102: Chữa Thương
100
Chương 103: Mở Lòng
101
Chương 104: Bạch Cẩn Phong Thăng Cấp
102
Chương 105: Làm Loạn Trong Bí Cảnh H
103
Chương 106: Nhờ Vả Của Diệp Cô Tuyệt
104
Chương 108: Dưỡng Quỷ Trận Lại Xuất Hiện
105
Chương 109: Tin Tức Của Diệp Cô Tuyệt
106
Chương 110: Gặp Tập Kích
107
Chương 111: Nghi Ngờ
108
Chương 112: Từ Kha Và Diệp Thần Gặp Nguy
109
Chương 113: Bất Ngờ Liên Tiếp Bất Ngờ
110
Chương 114: Kết Cục Của Lục Thanh Sương
111
Chương 115: Phán Đoán Của Bạch Cẩn Phong
112
Chương 116: Dị Biến Đến Từ Tấm Bản Đồ
113
Chương 117: Cùng Nhau Leo Núi Thông Thiên
114
Chương 118: Sự Thật Dần Được Phơi Bày
115
Chương 119: Ký Ức Của Sở Thanh Lan
116
Chương 120: Chuyện Xưa
117
Chương 121: Bắc Hàn Phi Thiên
118
Chương 122: Canh Ba Đã Điểm
119
Chương 123: Bạch Cơ Tử
120
Chương 124: Sự Thật
121
Chương 125: Thiên Ngoại Thiên
122
Chương 126: Thi Hài Dưới Lòng Đất
123
Chương 127: Mọi Thứ Đều Có Lời Giải
124
Chương 128: Công Pháp Thất Truyền
125
Chương 129: Đại Kết Cục
126
Chương 130: Đại Kết Cục Hoàn
127
Chương 131: Phiên Ngoại 1 Từ Kha - Diệp Thần
128
Chương 132: Ngoại Truyện 1-2từ Kha - Diệp Thần
129
Chương 133: Ngoại Truyện 1-3 Từ Kha - Diệp Thần
130
Chương 134: Ngoại Truyện 1-4 Từ Kha - Diệp Thần
131
Chương 135: Ngoại Truyện 1-5 Từ Kha - Diệp Thần
132
Chương 136: Ngoại Truyện 1-6 Từ Kha - Diệp Thần
133
Chương 137: Phiên Ngoại 1-7 Từ Kha - Diệp Thần
134
Chương 138: Phiên Ngoại 2 Sở Thanh Lan - Phùng Tư Triết
135
Chương 139: Phiên Ngoại 2-1
136
Chương 140: Phiên Ngoại 2-2
137
Chương 141: Phiên Ngoại 2-3
138
Chương 142: Phiên Ngoại 2-4
139
Chương 143: Phiên Ngoại 2-5
140
Chương 144: Phiên Ngoại 2-6