Chương 158: Tái nhập khô lâu sơn

Hai ngày sau, tại khu vực Ngoại Chủng Khô Lâu Sơn.

Ba người Hoàng Mập, Âu Dương Sinh và Lý Nhược Băng xuất hiện với y phục đệ tử nội viện khiến những đệ tử nội viện khác chú ý.

Hôm trước bọn họ còn mặc thanh y của đệ tử ngoại viện, hôm sau nhóm người này đã trở thành đệ tử nội viện. Việc này trước giờ chưa từng có tiền lệ. Những tai mắt còn phát hiện ba người bọn họ đang ở Thủy Trúc Lâm mà nơi đó chính là cấm địa của thái thượng trưởng lão.

Điều này nói lên quan hệ của ba người bọn họ và thái thượng trưởng lão không tầm thường.

Lúc này cả ba người tâm trạng thoải mái, cảm giác vạn mục chú ý đúng là không tệ.

Hoàng Mập nhớ lại, trước đó vài ngày trong lòng lúc nào cũng thấp thỏm lo sợ. Sợ thất trưởng lão tìm ra nguyên nhân cái chết của nhi tử nàng, lúc đó bọn họ chắc chắn sẽ không thể nào sống yên thân ở Đạo Viện được. Nếu không nhờ Bạch Vô Thiên, ba người bọn họ và Mặc Thần Dương sẽ không có cơ duyên to lớn như vậy. Nói một cách khác thái thượng trưởng lão yêu quý Bạch Vô Thiên đến chừng nào.

Về phần Lý Nhược Băng, trong lòng nàng vẫn chưa hết lưu luyến.

Trước khi đến Thâm Uyên tu luyện, Mặc Thần Dương trao cho nàng một thanh đoản kiếm được làm từ gỗ có màu sắc đỏ như tơ máu. Đoản kiếm có tên là Lưu Ly, ý nghĩa là không nỡ buông bỏ.

Đoản kiếm này trước kia là phụ thân Mặc Thần Dương tự tay khắc tặng cho nương tử mình. Đây chính là di vật duy nhất mẫu thân Mặc Thần Dương để lại cũng là vật tùy thân vô cùng quan trọng đối với hắn.

Hắn trao cho Lý Nhược Băng cũng nói lên tình ý đối với nàng. Nàng ta nhận lấy cũng chứng tỏ rằng, nàng ta chấp nhận tình cảm Mặc Thần Dương dành cho nàng, chỉ là cả hai chưa có dịp thổ lộ.

Lần xa cách này không phải một hai tháng mới có thể gặp lại, cả hai đều tu luyện ở hai nơi khác nhau. Một người ở Đạo Viện, một người ở Thâm Uyên, một nơi cực kỳ xa xôi.

Điều khiến cả ba người Hoàng Mập, Âu Dương Sinh và Lý Nhược Băng bất ngờ. Đó là trước khi đi, Mặc Thần Dương hướng về phía ngọn núi nơi thái thượng trưởng lão tọa lạc. Hắn quỳ xuống vái ba lạy, thể hiện ân tình sâu sắc mà thái thượng trưởng lão dành cho hắn. Hắn vốn ít nói, bên ngoài băng lãnh lại thể hiện là một con người trọng tình nghĩa khiến mọi người có cái nhìn khác về hắn.

Lúc này cả ba người không ngần ngại tiến sâu vào Khô Lâu Sơn, mục tiêu của bọn họ là xuyên qua Nhị Chủng, đến Tam Chủng thực hiện nhiệm vụ sư phụ giao phó. Đó là trong vòng mười ngày phải thu thập được Lang Đàm Thảo và tinh huyết của con Xích Mục Lang Vương ở sâu trong Tam Chủng.

Khi nhiệm vụ thành công, lão sư phụ sẽ cho ba người một cơ duyên mà không phải ai cũng có được. Điều này tạo thành động lực không nhỏ khiến cả ba không ngần ngại tính mạng, liều mình đi vào.

Bởi vì nếu không nhận nhiệm vụ hoặc là nhiệm vụ thất bại. Cả ba sẽ mất cơ duyên, con đường tu luyện sẽ còn rất dài. Mà bọn họ lại không có quá nhiều thời gian như vậy.

Trước đó cả ba người từng đi vào Ngoại Chủng một lần, nên lần thứ hai đi vào, bọn họ dễ dàng vượt qua bằng cách chuyền từ nhành cây này sang nhành cây khác. Vì thế không gây ra quá nhiều động tĩnh.

Khi bước vào Nhị Chủng, hung thú sẽ có đẳng cấp cao hơn, tính nguy hiểm cao hơn. Thường tập trung ba loại là Thực Nhân Hoa, Song Nha Thử và Hắc Bạch Độc Văn.

Ba loại hung thú này ẩn nấp và chỉ tấn công khi có người xâm nhập vào địa bàn của bọn chúng. Trong đó, độc văn là khó đối phó nhất vì bọn chúng hoạt động thành bầy, khả năng hút máu cực kỳ lợi hại. Chỉ cần bọn chúng bám được con mồi, chỉ sau vài hô hấp, con mồi chỉ còn lại một bộ xương khô.

Chính vì nguy hiểm trùng trùng, nên ba người đặt mình vào tư thế thật cẩn trọng.

Rừng núi bạt ngàn, ba người không cách nào phân biệt được bản thân đang ở khu vực nào của Khô Lâu Sơn. Bởi vì trước đó, Ngoại Chủng và Nhị Chủng đều có đề bảng chỉ dẫn khu vực rõ ràng, nhưng khi đã đặt chân vào Nhị Chủng, bọn họ đã đi được một đoạn thời gian vẫn không nhận ra dấu hiệu phân biệt nào.

Cho đến khi ba người lạc phương hướng, bước vào một khu vực đất trống có nhiều mô đất nhấp nhô. Khắp nơi mọc đầy cỏ lùn và cỏ nhung như một tấm thảm xanh trải dài xanh ngắt.

Hoàng Mập tò mò tiến lại gần mô đất thì phát hiện, đây là một cái hang nhỏ. Ánh mắt hắn nhìn những mô đất xung quanh. Theo tình hình, mỗi một mô đất là một cái động phủ nhỏ.

Bên trong có nhiều cặp mắt đỏ ngầu nhìn ra bên ngoài, khiến Hoàng Mập giật mình. Hắn nhanh chóng lùi về sau mười bước, rồi quát lên “Rút lui!”

Hắn vừa nói xong, Âu Dương Sinh và Lý Nhược Băng cũng đề phòng, nhanh chóng thoái lui về sau.

Từ bên trong những cái hang phóng ra lần lượt những con Song Nha Thử. Con nào cũng biểu lộ một thái độ giận dữ, bất kỳ lúc nào cũng có thể tấn công.

Cả ba người nhanh chóng xuất ra trường kiếm, riêng Âu Dương Sinh xuất ra trường thương sẵn sàng nghênh tiếp bọn chúng.

Tứ phía sau, những thân ảnh Song Nha Thử bắt đầu tấn công dồn dập, những nhát kiếm chém ngang mình những con Song Nha Thử chỉ có thể đẩy lùi bọn chúng về sau, không hề gây ra thương tích cho bọn chúng. Lớp da bọn chúng khá dày, kiếm chiêu bình thường không có tác dụng lớn.

Bất đắc dĩ, Hoàng Mập và Lý Nhược Băng sử dụng “Vĩnh Sinh Kiếm”, “Khoái Hoa Kiếm” mới đánh chết được vài con. Nhưng số lượng Song Nha Thử tụ tập lại càng lúc càng đông, số lượng đã hơn hai trăm con.

Âu Dương Sinh cũng không kém là bao, hắn vận dụng “Truy Phong Kích”, “Phá Thiên Kích” vẫn chỉ đâm xuyên hơn mười con.

Với tình trạng này kéo dài, sinh lực cả ba người sẽ cạn kiệt. Đến khi cạn kiệt, chắc chắn là không thể thoát khỏi khốn cảnh.

Âu Dương Sinh quát lên “Mở đường rút, đi sâu vào bên trong!”

Hoàng Mập cùng Lý Nhược Băng gật đầu. Cả hai tụ tập lại, một người dùng kiếm, một người dùng băng phiến hạn chế tốc độ Song Nha Thử rồi nhanh chóng mở đường lui.

Cả ba người rời khỏi khu vực đất trống, liền băng xuyên qua một cánh rừng. Nơi đây có một con suối trải dài như thể ngăn cách hai khu vực.

Bên kia con suối, sau bụi cây có một bông hoa màu đỏ to lớn như một mái đình. Từ bên trong đóa hoa tỏa ra một mùi hương cực kỳ dễ chịu.

Ngươi xưa có câu, mật ngọt chết ruồi ý tứ là thứ gì càng hấp dẫn, càng nguy hiểm.

Hoàng Mập không nóng vội, hắn lấy một tảng đá ném về phía đóa hoa màu đỏ nhưng không thấy phản ứng gì. Hắn tiếp tục ném thêm vài tảng đá để chờ xem phản ứng.

Lúc này đóa hoa màu đỏ bị kích động, xoay lại, bông hoa mở to miệng ra, chân chính lộ ra chân thân là một con Thực Nhân Hoa.

Theo như ghi chép, Thực Nhân Hoa kích thước không lớn như vậy. Đây chắc chắn là một con biến dị, tên là Hỗn Thực Nhân Hoa.

Hoàng Mập, Âu Dương Sinh và Lý Nhược Băng nhanh chóng phòng bị, vũ khí xuất ra sẵn sàng đối kháng. Đối với một con hung thú như Hỗn Thực Nhân Hoa, đây xem như một trải nghiệm thực chiến đầy hữu ích.

Hỗn Thực Nhân Hoa tỏa ra mùi hương một là dụ hoặc, hai là thăm dò thực lực đối phương. Ba nhân loại này thực lực không cao, nếu vo với nó thì vẫn thấp hơn một cấp bậc. Điều này khiến nó an tâm, bắt đầu tiếp cận.

Những sợi rễ Hỗn Thực Nhân Hoa thay thế đôi chân di chuyển về phía dòng suối. Nó muốn băng qua con suối để chén ba con mồi.

Khi sợi rễ vừa chạm vào dòng nước thì nó nhanh chóng rút trở về. Nó sợ nước, phản ứng của nó giận dữ vì không thể băng qua được dòng suối đang chảy xiết.

Lý Nhược Băng tính toán một lúc, nàng lại gần Hoàng Mập và Âu Dương Sinh bàn đối sách. Đối với Hỗn Thực Nhân Hoa sợ nước, thì chỉ có cách dùng nước đối phó với nó.

Sau một lúc tính toán Hoàng Mập bước ra, tay cầm trường kiếm đánh giá con Hỗn Thực Nhân Hoa đối diện. Nó phát hiện nhân loại đang quan sát, hai chiếc lá như thể hai cánh tay nó đung đưa khiêu khích.

Hoàng Mập cũng cười hắc hắc đáp trả. Hắn quơ một kiếm về phía dòng suối, đường kiếm tạo ra một loại chấn động khiến nước dưới dòng suối bắn lên khỏi mặt nước tung tóe. Hắn tiếp tục quơ thêm nhiều nhát kiếm để nước suối phóng lên khỏi mặt nước bao trùm lên Hỗn Thực Nhân Hoa.

Lý Nhược Băng lựa chọn thời cơ, nàng điểm hai ngón tay về phía dòng nước. Một luồng hàn khí phóng xuất, nhanh chóng bắn về phía con Hỗn Thực Nhân Hoa khiến nước bị đóng băng, rồi khóa chặt nó lại.

Âu Dương Sinh nhanh chóng phóng qua bên kia bờ, trường thương đâm về phía cuống hoa nhưng không thể đâm xuyên qua được. Hắn đổi phương hướng, quét hai đường bên cạnh, cắt hai chiếc lá hai bên.

Lúc này phần miệng Hỗn Thực Nhân Hoa nhúc nhích, lớp băng như muốn nứt ra. Hắn không do dự, phi thân lên cao sử dụng “Phi Thiên Kích” hướng phần miệng nó xuyên qua. Trường thương tấn công cùng thời gian với lớp băng tan ra, khiến Hỗn Thực Nhân Hoa không thể phản kháng.

Nó réo lên một tiếng rồi đổ gục sang một bên, toàn thân yểu xìu rơi vào tình trạng hấp hối.

Âu Dương Sinh không bỏ qua, tiến lại gần một kích kết thúc nó. Hoàng Mập và Lý Nhược Băng một bên vô cùng phấn khích với màn phối hợp ăn ý vừa rồi.

Lúc này, từ sau bụi cây rục rịch, rồi bắt đầu phát ra một loạt tiếng ríu rít của Thực Nhân Hoa. Âm thanh càng lúc càng lớn. Chỉ sau mười hô hấp, một bầy Thực Nhân Hoa xuất hiện, số lượng hơn một trăm con.

Cả ba người hốt hoảng, nhanh chóng giữ khoảng cách rồi rút lui khỏi khu vực này.

Bọn họ hướng đầu nguồn con suối một mạch đi thẳng. Bọn Thực Nhân Hoa không ngừng đuổi theo. Cuống hoa của bọn chúng như có độ co giãn nên có thể tấn công từ khoảng cách xa, miệng bọn chúng không ngừng công kích như muốn trả thù cho lão đại của bọn chúng.

Khoảng cách đầu nguồn con suối càng gần thì ba người phát hiện bọn Thực Nhân Hoa từ từ thoái lui cho đến khi không còn một con nào đuổi theo. Áp lực không khí xung quanh lúc này đã thay đổi.

Cả ba nhanh chóng phi thân lên đầu nguồn con thác đang chảy xuống. Áp lực thay đổi bất thường, khiến lông tóc ba người dựng lên. Bất giác, khí tức nguy hiểm xuất hiện.

Chapter
1 Chương 1: Khúc Tiểu Bạch
2 Chương 2: Tẩy Lục Quả
3 Chương 3: Bắt gặp Thủy Lăng Kính
4 Chương 4: Đoạt lấy Tẩy Lục Quả
5 Chương 5: Tìm đến Phù Đà Sơn
6 Chương 6: Bức màn đen
7 Chương 7: Lời ước hẹn năm năm
8 Chương 8: Con mèo đen mắt đỏ, tại sao lại đi theo ta?
9 Chương 9: Bạn học mới
10 Chương 10: Hai năm sau
11 Chương 11: Phương gia Dược Điền
12 Chương 12: Tiểu Hắc tham ăn
13 Chương 13: Hốt hoảng Nhiêu Phong Trại mã tặc
14 Chương 14: Tiểu Hắc, không còn là miêu bàn tử!
15 Chương 15: Phương pháp luyện tập Ngự Kiếm Quyết mới!
16 Chương 16: Bạch gia
17 Chương 17: Bạch Nhiên Nhiên từ biệt
18 Chương 18: Cha mẹ gặp nạn
19 Chương 19: Phương Triết tức giận, phi kiếm loạn vũ
20 Chương 20: Bạch gia chủ rung động
21 Chương 21: Bình minh trước đống tro tàn
22 Chương 22: Tiến lên Thanh Sơn
23 Chương 23: Khắp nơi đều là bẫy, khai chiến!
24 Chương 24: Tên nó là Bạch Nhật Phi Kiếm!
25 Chương 25: Bạch Kinh Thiên vui vẻ
26 Chương 26: Bạch Vi Nhất chỉ dạy
27 Chương 27: Mộ Dung gia nhờ vả
28 Chương 28: Bản lĩnh Tiểu Hắc
29 Chương 29: Hoa đăng
30 Chương 30: Thuồng Luồng xuất hiện
31 Chương 31: Tiến về Thăng Long thành
32 Chương 32: Ở trấn Ông Thòn có tục bán thân
33 Chương 33: Thiếu gia ta, sẽ bảo vệ ngươi
34 Chương 34: Bí mật trấn Ông Thòn
35 Chương 35: Oanh động trấn Ông Thòn
36 Chương 36: Sơ nhập Thăng Long Thành
37 Chương 37: Bắt đầu khảo thí
38 Chương 38: Ta cùng ngươi tỷ thí
39 Chương 39: Ám Kim
40 Chương 40: Tống gia giở trò
41 Chương 41: Tổ chức Âm Sát
42 Chương 42: Ngự Kiếm Quyết quyển 2
43 Chương 43: Hắc Độc Y Nhân
44 Chương 44: Cảnh giới nâng cao một bước
45 Chương 45: Rắc rối ở Dạ Lan Phường
46 Chương 46: Gặp phải hắc bang, hỏi ngươi có sợ hay không?
47 Chương 47: Kim gia chủ gặp nạn
48 Chương 48: Cứu viện
49 Chương 49: Phương Triết đến rồi
50 Chương 50: Mộc Nhân Sư
51 Chương 51: Lần đầu hội ngộ, năm tên luyện khí
52 Chương 52: Hiệu quả sa thạch
53 Chương 53: Bạch Nhiên Nhiên nhờ vả
54 Chương 54: Ta không biết dùng kiếm, ta chỉ biết… phóng phi kiếm!
55 Chương 55: Vậy thì so kiếm!
56 Chương 56: Những vụ mất tích
57 Chương 57: Niềm vui bất ngờ
58 Chương 58: Tiểu Hắc gặp nạn
59 Chương 59: Truy tung
60 Chương 60: Gặp lại lão ăn mày
61 Chương 61: Song Đầu Yêu Lang
62 Chương 62: Ngươi… muốn chết như thế nào?
63 Chương 63: Làm một cái giao dịch
64 Chương 64: Phương đại ca, chỉ ta vài chiêu!
65 Chương 65: Danh tiếng Vân Du Nam Tiên Cư bùng phát
66 Chương 66: Kiếm Pháp Phương thiếu gia, danh chấn tứ phương
67 Chương 67: Trước tuyển thiên tài chiến
68 Chương 68: Đến Lâu Lan Thành
69 Chương 69: Khai mạc
70 Chương 70: Trịnh Phi Tuyết mờ ám
71 Chương 71: Tuyển Thiên Tài Chiến ngày đầu tiên!
72 Chương 72: Ngạo nghễ chính là như thế này!
73 Chương 73: Đao xoắn phong bạo, hoa thiên nhai
74 Chương 74: Đến tiệm bảo khí
75 Chương 75: Toàn trường đổ dồn về lôi đài phụ
76 Chương 76: Âm sát lục, ngô tiên nhi
77 Chương 77: Xích linh huyết quả
78 Chương 78: Phương Triết, hắn luân không
79 Chương 79: Âm Sát Lục đối kháng Âm Sát Lục
80 Chương 80: Ngô Tiên Nhi cố sự
81 Chương 81: Ngày thi đấu thứ ba
82 Chương 82: Tiểu cô nương, xin thất lễ!
83 Chương 83: Ngư Long Bảo Lâu
84 Chương 84: Phương Triết gặp Kim Vô Lại
85 Chương 85: Nhất bảng
86 Chương 86: Kết quả Tuyển Thiên Tài Chiến
87 Chương 87: Bế mạc Tuyển Thiên Tài Chiến
88 Chương 88: Xích Võng
89 Chương 89: Ta nhặt được!
90 Chương 90: Con đường đến Trung Châu, âm mưu khởi động!
91 Chương 91: Tử Lam Thảo
92 Chương 92: Đến Mê Tùng Lâm
93 Chương 93: Kỳ ngộ dưới đáy hồ
94 Chương 94: Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn tập kích
95 Chương 95: Cửu Vĩ Xà
96 Chương 96: Long Ngạo Thiên
97 Chương 97: Tranh giành suối nước nóng
98 Chương 98: Quốc vương cho mời
99 Chương 99: Mây đen kéo về
100 Chương 100: Ngươi… lên!
101 Chương 101: Nhân Hoàng Kiếm bá đạo
102 Chương 102: Quỷ Diện Đao
103 Chương 103: Thê thảm
104 Chương 104: Liên Hoa Kiếm
105 Chương 105: Đồng lòng
106 Chương 106: Kết thúc! Sắc phong Phương Thành Chủ
107 Chương 107: Trên đường trở về (1)
108 Chương 108: Trên đường trở về (2)
109 Chương 109: Khắp nơi đều hỗn loạn
110 Chương 110: Nhân sinh đỉnh phong chính là như vậy
111 Chương 111: Thức tỉnh, bá tuyệt!
112 Chương 112: Tán nhân
113 Chương 113: Tuyệt cảnh! Như sinh, như diệt
114 Chương 114: Ta… không muốn sống nữa!
115 Chương 115: Bạch Vô Thiên
116 Chương 116: Đỉnh Thái Sơn có Truyền Tống Trận (Kết Quyển 1)
117 Chương 117: Sơ nhập Bắc Cảnh (1)
118 Chương 118: Sơ nhập Bắc Cảnh (2)
119 Chương 119: Viết chữ lên thạch bích
120 Chương 120: Hắn chính là đệ tử ta
121 Chương 121: Hoa Lạc Đồng
122 Chương 122: Trên trời rớt xuống một tiểu mỹ nhân
123 Chương 123: Trong lúc chán chường, ta gặp lại!
124 Chương 124: Đến kiếm các
125 Chương 125: Một ngày Khai Mạch
126 Chương 126: Vô Danh Động Thiên
127 Chương 127: Lý Nhược Băng
128 Chương 128: Quỷ Ảnh Thủ
129 Chương 129: Chúng ta song tu đi!
130 Chương 130: Sắp phải rời xa
131 Chương 131: Mặc Thần Dương bí mật
132 Chương 132: Thực Lực Chân Chính của Hoa Lạc Đồng
133 Chương 133: Nếu ta không có năng lực, sẽ không đứng đây!
134 Chương 134: Băng thiên liệt địa quyết
135 Chương 135: Thông qua
136 Chương 136: Lần sau gặp lại, chúng ta kết đạo lữ đi!
137 Chương 137: Nhiệm vụ nhận phi hành kiếm
138 Chương 138: Thiên Võ Tông đệ tử
139 Chương 139: Linh Sâm Quả
140 Chương 140: Tuyệt kỹ hợp nhất của Linh Thú Tông
141 Chương 141: Dễ dàng trấn áp
142 Chương 142: Chúng ta kết nghĩa huynh đệ đi!
143 Chương 143: Nhiệm vụ giải cứu Lang Nha Thôn
144 Chương 144: Thiên Sư Đường
145 Chương 145: Bắc Lương Lĩnh
146 Chương 146: U Linh xuất hiện
147 Chương 147: Truy đuổi
148 Chương 148: Nhiệm vụ hoàn thành
149 Chương 149: Lữ Kiếm Bình tới!
150 Chương 150: Máu thắm hoa bạch nữ
151 Chương 151: Nội tình Đạo Viện
152 Chương 152: La bàn vô cực
153 Chương 153: Huyền Minh Cốc
154 Chương 154: Tên đồ đệ ngỗ nghịch
155 Chương 155: Cổ thanh sơn và thẩm giai nghê
156 Chương 156: Huyền Minh Động
157 Chương 157: Cổ Nhân Trận Sư Trần Anh
158 Chương 158: Tái nhập khô lâu sơn
159 Chương 159: Sự việc bại lộ
160 Chương 160: Trận pháp sơ cấp
161 Chương 161: Con đường tu luyện
162 Chương 162: Sơ ngộ Đại Thiên Truyền Tống Trận
163 Chương 163: Hướng đến Quỷ Vực
164 Chương 164: Tâm Trận cũng là một loại ý niệm
165 Chương 165: Thăm dò Cấm Vực
166 Chương 166: Đệ tử thích số bảy!
167 Chương 167: Thiên sinh của mặc thần dương
168 Chương 168: Ám Diện Nhân
169 Chương 169: Đao Quân
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Khúc Tiểu Bạch
2
Chương 2: Tẩy Lục Quả
3
Chương 3: Bắt gặp Thủy Lăng Kính
4
Chương 4: Đoạt lấy Tẩy Lục Quả
5
Chương 5: Tìm đến Phù Đà Sơn
6
Chương 6: Bức màn đen
7
Chương 7: Lời ước hẹn năm năm
8
Chương 8: Con mèo đen mắt đỏ, tại sao lại đi theo ta?
9
Chương 9: Bạn học mới
10
Chương 10: Hai năm sau
11
Chương 11: Phương gia Dược Điền
12
Chương 12: Tiểu Hắc tham ăn
13
Chương 13: Hốt hoảng Nhiêu Phong Trại mã tặc
14
Chương 14: Tiểu Hắc, không còn là miêu bàn tử!
15
Chương 15: Phương pháp luyện tập Ngự Kiếm Quyết mới!
16
Chương 16: Bạch gia
17
Chương 17: Bạch Nhiên Nhiên từ biệt
18
Chương 18: Cha mẹ gặp nạn
19
Chương 19: Phương Triết tức giận, phi kiếm loạn vũ
20
Chương 20: Bạch gia chủ rung động
21
Chương 21: Bình minh trước đống tro tàn
22
Chương 22: Tiến lên Thanh Sơn
23
Chương 23: Khắp nơi đều là bẫy, khai chiến!
24
Chương 24: Tên nó là Bạch Nhật Phi Kiếm!
25
Chương 25: Bạch Kinh Thiên vui vẻ
26
Chương 26: Bạch Vi Nhất chỉ dạy
27
Chương 27: Mộ Dung gia nhờ vả
28
Chương 28: Bản lĩnh Tiểu Hắc
29
Chương 29: Hoa đăng
30
Chương 30: Thuồng Luồng xuất hiện
31
Chương 31: Tiến về Thăng Long thành
32
Chương 32: Ở trấn Ông Thòn có tục bán thân
33
Chương 33: Thiếu gia ta, sẽ bảo vệ ngươi
34
Chương 34: Bí mật trấn Ông Thòn
35
Chương 35: Oanh động trấn Ông Thòn
36
Chương 36: Sơ nhập Thăng Long Thành
37
Chương 37: Bắt đầu khảo thí
38
Chương 38: Ta cùng ngươi tỷ thí
39
Chương 39: Ám Kim
40
Chương 40: Tống gia giở trò
41
Chương 41: Tổ chức Âm Sát
42
Chương 42: Ngự Kiếm Quyết quyển 2
43
Chương 43: Hắc Độc Y Nhân
44
Chương 44: Cảnh giới nâng cao một bước
45
Chương 45: Rắc rối ở Dạ Lan Phường
46
Chương 46: Gặp phải hắc bang, hỏi ngươi có sợ hay không?
47
Chương 47: Kim gia chủ gặp nạn
48
Chương 48: Cứu viện
49
Chương 49: Phương Triết đến rồi
50
Chương 50: Mộc Nhân Sư
51
Chương 51: Lần đầu hội ngộ, năm tên luyện khí
52
Chương 52: Hiệu quả sa thạch
53
Chương 53: Bạch Nhiên Nhiên nhờ vả
54
Chương 54: Ta không biết dùng kiếm, ta chỉ biết… phóng phi kiếm!
55
Chương 55: Vậy thì so kiếm!
56
Chương 56: Những vụ mất tích
57
Chương 57: Niềm vui bất ngờ
58
Chương 58: Tiểu Hắc gặp nạn
59
Chương 59: Truy tung
60
Chương 60: Gặp lại lão ăn mày
61
Chương 61: Song Đầu Yêu Lang
62
Chương 62: Ngươi… muốn chết như thế nào?
63
Chương 63: Làm một cái giao dịch
64
Chương 64: Phương đại ca, chỉ ta vài chiêu!
65
Chương 65: Danh tiếng Vân Du Nam Tiên Cư bùng phát
66
Chương 66: Kiếm Pháp Phương thiếu gia, danh chấn tứ phương
67
Chương 67: Trước tuyển thiên tài chiến
68
Chương 68: Đến Lâu Lan Thành
69
Chương 69: Khai mạc
70
Chương 70: Trịnh Phi Tuyết mờ ám
71
Chương 71: Tuyển Thiên Tài Chiến ngày đầu tiên!
72
Chương 72: Ngạo nghễ chính là như thế này!
73
Chương 73: Đao xoắn phong bạo, hoa thiên nhai
74
Chương 74: Đến tiệm bảo khí
75
Chương 75: Toàn trường đổ dồn về lôi đài phụ
76
Chương 76: Âm sát lục, ngô tiên nhi
77
Chương 77: Xích linh huyết quả
78
Chương 78: Phương Triết, hắn luân không
79
Chương 79: Âm Sát Lục đối kháng Âm Sát Lục
80
Chương 80: Ngô Tiên Nhi cố sự
81
Chương 81: Ngày thi đấu thứ ba
82
Chương 82: Tiểu cô nương, xin thất lễ!
83
Chương 83: Ngư Long Bảo Lâu
84
Chương 84: Phương Triết gặp Kim Vô Lại
85
Chương 85: Nhất bảng
86
Chương 86: Kết quả Tuyển Thiên Tài Chiến
87
Chương 87: Bế mạc Tuyển Thiên Tài Chiến
88
Chương 88: Xích Võng
89
Chương 89: Ta nhặt được!
90
Chương 90: Con đường đến Trung Châu, âm mưu khởi động!
91
Chương 91: Tử Lam Thảo
92
Chương 92: Đến Mê Tùng Lâm
93
Chương 93: Kỳ ngộ dưới đáy hồ
94
Chương 94: Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn tập kích
95
Chương 95: Cửu Vĩ Xà
96
Chương 96: Long Ngạo Thiên
97
Chương 97: Tranh giành suối nước nóng
98
Chương 98: Quốc vương cho mời
99
Chương 99: Mây đen kéo về
100
Chương 100: Ngươi… lên!
101
Chương 101: Nhân Hoàng Kiếm bá đạo
102
Chương 102: Quỷ Diện Đao
103
Chương 103: Thê thảm
104
Chương 104: Liên Hoa Kiếm
105
Chương 105: Đồng lòng
106
Chương 106: Kết thúc! Sắc phong Phương Thành Chủ
107
Chương 107: Trên đường trở về (1)
108
Chương 108: Trên đường trở về (2)
109
Chương 109: Khắp nơi đều hỗn loạn
110
Chương 110: Nhân sinh đỉnh phong chính là như vậy
111
Chương 111: Thức tỉnh, bá tuyệt!
112
Chương 112: Tán nhân
113
Chương 113: Tuyệt cảnh! Như sinh, như diệt
114
Chương 114: Ta… không muốn sống nữa!
115
Chương 115: Bạch Vô Thiên
116
Chương 116: Đỉnh Thái Sơn có Truyền Tống Trận (Kết Quyển 1)
117
Chương 117: Sơ nhập Bắc Cảnh (1)
118
Chương 118: Sơ nhập Bắc Cảnh (2)
119
Chương 119: Viết chữ lên thạch bích
120
Chương 120: Hắn chính là đệ tử ta
121
Chương 121: Hoa Lạc Đồng
122
Chương 122: Trên trời rớt xuống một tiểu mỹ nhân
123
Chương 123: Trong lúc chán chường, ta gặp lại!
124
Chương 124: Đến kiếm các
125
Chương 125: Một ngày Khai Mạch
126
Chương 126: Vô Danh Động Thiên
127
Chương 127: Lý Nhược Băng
128
Chương 128: Quỷ Ảnh Thủ
129
Chương 129: Chúng ta song tu đi!
130
Chương 130: Sắp phải rời xa
131
Chương 131: Mặc Thần Dương bí mật
132
Chương 132: Thực Lực Chân Chính của Hoa Lạc Đồng
133
Chương 133: Nếu ta không có năng lực, sẽ không đứng đây!
134
Chương 134: Băng thiên liệt địa quyết
135
Chương 135: Thông qua
136
Chương 136: Lần sau gặp lại, chúng ta kết đạo lữ đi!
137
Chương 137: Nhiệm vụ nhận phi hành kiếm
138
Chương 138: Thiên Võ Tông đệ tử
139
Chương 139: Linh Sâm Quả
140
Chương 140: Tuyệt kỹ hợp nhất của Linh Thú Tông
141
Chương 141: Dễ dàng trấn áp
142
Chương 142: Chúng ta kết nghĩa huynh đệ đi!
143
Chương 143: Nhiệm vụ giải cứu Lang Nha Thôn
144
Chương 144: Thiên Sư Đường
145
Chương 145: Bắc Lương Lĩnh
146
Chương 146: U Linh xuất hiện
147
Chương 147: Truy đuổi
148
Chương 148: Nhiệm vụ hoàn thành
149
Chương 149: Lữ Kiếm Bình tới!
150
Chương 150: Máu thắm hoa bạch nữ
151
Chương 151: Nội tình Đạo Viện
152
Chương 152: La bàn vô cực
153
Chương 153: Huyền Minh Cốc
154
Chương 154: Tên đồ đệ ngỗ nghịch
155
Chương 155: Cổ thanh sơn và thẩm giai nghê
156
Chương 156: Huyền Minh Động
157
Chương 157: Cổ Nhân Trận Sư Trần Anh
158
Chương 158: Tái nhập khô lâu sơn
159
Chương 159: Sự việc bại lộ
160
Chương 160: Trận pháp sơ cấp
161
Chương 161: Con đường tu luyện
162
Chương 162: Sơ ngộ Đại Thiên Truyền Tống Trận
163
Chương 163: Hướng đến Quỷ Vực
164
Chương 164: Tâm Trận cũng là một loại ý niệm
165
Chương 165: Thăm dò Cấm Vực
166
Chương 166: Đệ tử thích số bảy!
167
Chương 167: Thiên sinh của mặc thần dương
168
Chương 168: Ám Diện Nhân
169
Chương 169: Đao Quân