Chương 7

Trên đường trở về, Ngô viện trưởng thở dài một hơi, ngữ trọng tâm trường (lời nói thấm thía) nói rằng: “Cửu Chiếu, trải qua chuyện lần này, đáng lẽ ta không nên nói nữa. Thế nhưng ta muốn cho em một lời khuyên: Cơ hội không dễ có, phải quý trọng. Biết không?”

Từ Cửu Chiếu dĩ nhiên là gật đầu đồng ý, nói rằng: “Em sẽ, viện trưởng.” Cậu dừng một chút rồi nói: “Chuyện ngày hôm nay còn phải cám ơn người.”

Ngô viện trưởng hơi mệt mỏi cười: “Kỳ thực không có ta, chính em cũng có thể lo liệu. Chiêu đầu kỳ sở hảo của em rất có hiệu quả.”

Từ Cửu Chiếu lắc đầu nghiêm túc nói rằng: “Nhưng nhất định sẽ bị làm khó nhiều hơn.”

Ngày hôm nay bởi vì có Ngô viện trưởng, Trương Văn Chiêu mới nể tình. Nếu như Từ Cửu Chiếu một mình xuất hiện, không chừng Trương Văn Chiêu sẽ vì chuyện lúc trước mà trong lòng cảm thấy khó chịu, thì ngay cả mặt mũi của ông ta cũng không thể nhìn thấy. Đây không phải vấn đề khoan dung độ lượng, cho dù là ai nhìn thấy kẻ làm hại mình vô duyên vô cớ tổn thất mấy vạn đồng cũng sẽ không vui vẻ gì.

Hai người trở về, vừa lúc gặp phải bọn nhỏ trong viện tan học hợp thành đàn kết bạn tốp năm tốp ba đi về tới.

“Cửu Chiếu! Chờ một chút !” Một thanh âm xa lạ gọi tên Từ Cửu Chiếu.

Từ Cửu Chiếu dừng bước, quay đầu lại nhìn. Những đứa trẻ trong viện mồ côi đều khoảng mười mấy tuổi, cậu chỉ có thể nghe ra đây là tiếng một cậu bé xấp xỉ tuổi với cậu, thế nhưng rốt cuộc là người nào đang gọi cậu, cậu không biết được.

Nhưng lúc này, Ngô viện trưởng ở bên cạnh mở miệng nói rằng: “Có người tìm em, ta đây liền đi về trước.”

Ngô viện trưởng xoay người đi, Từ Cửu Chiếu chỉ có thể trơ mắt nhìn người đồng minh duy nhất có thể giúp cậu nhận biết người khác rời đi.

Từ Cửu Chiếu không thể làm gì khác hơn là cố tự trấn định đứng tại chỗ chờ đợi, nhìn xem người nào sẽ đi tới trước mặt cậu.

Kết quả là một thiếu niên cao bằng cậu đi tới trước mặt, hướng cậu nói rằng: “Nghe nói cậu đã trở về, nhưng vẫn không thấy bóng cậu đâu cả, nếu không phải thấy đồ vật của cậu không còn, tôi còn tưởng rằng là tin vịt chứ.”

Từ Cửu Chiếu bất động thanh sắc nhìn người nọ nghe cậu ta nói. Xem ra người này ở cùng một phòng với nguyên thân.

Từ Cửu Chiếu mở miệng nói rằng: “Bởi vì tôi bị thương trên đầu vẫn chưa có lành, trong kí túc xá lại nhiều người, đối với việc khôi phục vết thương không tốt, vì sợ quấy rầy tôi dưỡng bệnh, viện trưởng mới đồng ý cho tôi ở một phòng đơn.”

Thiếu niên kia hâm mộ nhìn cậu nói rằng: “Ở riêng một phòng, chắc là đặc biệt thoải mái nhỉ.”

Từ Cửu Chiếu hỏi: “Cậu kêu tôi có chuyện gì không?”

Thiếu niên kia lúc này mới hồi phục tinh thần, nói chính sự: “Mấy ngày nay cậu có nhìn thấy Cửu Dương không? Tôi đã lâu không có thấy cậu ta.”

Từ Cửu Chiếu trên mặt không có biểu tình gì chớp mắt, cậu ngay cả tên của người trước mặt cũng không biết, chớ nói chi là Cửu Dương!

“Tôi không có thấy.”

Người nọ vẻ mặt kỳ quái: “Phải không? Cậu không phải là có quan hệ tốt với cậu ta sao? Từ khi Cửu Lợi ca rời viện đi làm công, hai người bình thường vẫn luôn sinh hoạt với nhau mà.”

Từ Cửu Chiếu yên lặng đem thông tin “Cửu Dương cùng nguyên thân quan hệ rất tốt, bình thường cùng nhau sinh hoạt” ghi nhớ trong đầu.

Người nọ hỏi tiếp: “Vậy cậu biết tên đó đi nơi nào không?”

Từ Cửu Chiếu cảm thấy kỳ quái nói rằng: “Tôi không biết. Bởi vì tôi bị thương ở đầu, cho nên có một số việc trước đây đều không nhớ nổi. Có chuyện nhớ, có chuyện không, thế nhưng chuyện này tôi không rõ ràng lắm.”

Người nọ miệng lập tức mở ra hình chữ o, giật mình hỏi: “Nghiêm trọng như vậy sao?”

Từ Cửu Chiếu nghiêm túc nói: “Nghiêm trọng đến mức tôi thậm chí không nhớ nổi tên của cậu là gì luôn.”

Người nọ lộ ra biểu tình khiếp sợ, nhìn cậu giống như người bị bệnh sắp chết cẩn thận hỏi: “Bị mất trí nhớ hả?”

Về sau Từ Cửu Chiếu mới biết còn có loại bệnh mất trí nhớ, có phần hối hận trước đây tại sao không có nghĩ đến chiêu này.

“Không phải, chỉ là nhất thời quên một số chuyện, còn bị chứng tắt tiếng nữa.”

Giải thích một phen chứng tắt tiếng là cái gì, người nọ hỏi một ít chi tiết, sau khi hoàn toàn thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình mới nói: “Tôi biết rồi, tôi sẽ đem chuyện này kể cho những người khác trong kí túc xá, đến lúc gặp mặt lại sẽ chỉ cho cậu tên của từng người.”

Sau đó người kia nói: “Tên của tôi là Trịnh Cửu Thành. Trong viện chúng ta tên con trai chữ lót đều có một chữ “Cửu”, con gái chữ lót là “Hàm”. Còn họ là ngẫu nhiên chọn, có đôi khi lại tùy tiện lấy họ của một nhân viên nào đó trong viện.”

Tùy tiện lấy họ của người nào đó?!

Từ Cửu Chiếu khó tin trợn to hai mắt, họ tên sao có thể quyết định tùy tiện như vậy được, người cổ đại như cậu rất coi trọng việc truyền thừa và nối nghiệp dòng họ, quả thực việc này khó có thể tưởng tượng nổi, nhất thời tam quan của cậu lại bị chấn động một phen.

Trịnh Cửu Thành cười ha ha một tiếng: “Cậu thật là dễ tin a, nói là nói như vậy, nhưng thật ra viện trưởng chúng ta dựa theo bách gia tính (trăm họ TQ) thường dùng để đặt.”

Từ Cửu Chiếu cảm thấy như vậy mới đúng, tên họ là dùng cả đời, làm sao có thể tùy tùy tiện tiện như vậy.

Trịnh Cửu Thành tựa hồ là nhìn thần sắc không dám tin của cậu cảm thấy rất thú vị, tiếp tục nói thêm: “Nhưng trước đây thực sự là tùy tiện lấy họ, về sau khi Ngô viện trưởng làm viện trưởng mới lấy họ từ bách gia tính.”

Từ Cửu Chiếu lần này tò mò hỏi: “Viện trưởng trước kia là ai?”

Trịnh Cửu Thành ngạc nhiên nói: “Ngay cả việc này mà cậu cũng quên?”

Từ Cửu Chiếu lập tức tiu nghỉu nói: “Đúng vậy, cậu không nói, tôi cũng không biết chuyện này.”

Trịnh Cửu Thành mím môi một chút, gật gật đầu nói: “Xem ra đúng là té không nhẹ. Viện trưởng trước kia tên là Thường Cửu, Thường viện trưởng. Cũng bởi vì tên của người có một chữ “Cửu”, cho nên tên của chúng ta đều có một chữ “Cửu”. Lúc Thường viện trưởng còn sống, Ngô viện trưởng chỉ là trợ lí. Mấy năm trước Thường viện trưởng bỗng nhiên bị não tụ huyết nên qua đời, sau này Ngô viện trưởng mới lên làm viện trưởng.”

Từ Cửu Chiếu gật đầu tỏ vẻ hiểu được, sau đó đem trọng tâm câu chuyện trở lại đề tài ban đầu: “Tên đầy đủ của Cửu Dương là gì?” Bạn đang �

Trịnh Cửu Thành nói: “Dương Cửu Dương, cậu ta ở bên cạnh phòng chúng ta.”

Từ Cửu Chiếu hỏi: “Cậu không thấy cậu ta bao lâu rồi? Trong viện không đi tìm sao?”

Trịnh Cửu Thành lắc đầu nói rằng: “Không ai có thời gian đi tìm cậu ta cả. Huống chi cậu ta cũng không học cao trung, lại ra ngoài làm công, cũng không có xác định rõ là mất tích hay không. Bây giờ nói không chừng lại chạy đi đâu đó làm việc. Nhưng theo lời của bọn trong kí túc xá, trước một ngày cậu xảy ra chuyện còn thấy hai người trò chuyện với nhau, sau khi cậu vào bệnh viện thì không thấy cậu ta đâu cả.”

Sau khi xác thực Từ Cửu Chiếu không biết Dương Cửu Dương ở nơi nào, Trịnh Cửu Thành chỉ đành buông tha.

Lúc một mình quay về phòng, Từ Cửu Chiếu càng nghĩ càng thấy kỳ lạ. Trước khi nguyên thân gặp chuyện không may Dương Cửu Dương vẫn còn ở đây, mà cậu vừa xảy ra chuyện, người này đã không thấy tăm hơi, nói hai sự kiện không có liên quan với nhau, Từ Cửu Chiếu không tin.

Người khác không có nghĩ tới phương diện này, đó là bởi vì thấy Từ Cửu Chiếu chỉ là bị thương, hiện tại người không có việc gì đã xuất viện. Từ Cửu Chiếu cũng chưa từng nói chuyện này có liên quan gì đến Dương Cửu Dương. Chỉ có cậu mới biết, Từ Cửu Chiếu thật sự đã chết. Một người đã chết, người kia thì không thấy đâu, cho dù bây giờ cảnh sát đến điều tra, cũng sẽ thấy người này không biết cái gì, hoặc là căn bản là cùng người chết không có liên quan gì.

Hoặc là cậu ta nhìn thấy Từ Cửu Chiếu té xuống hố, thấy chuyện như vậy, sợ hãi nên mới trốn đi? Hoặc là chính cậu ta hại chết Từ Cửu Chiếu?

Suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra được, Từ Cửu Chiếu nhức đầu tạm thời bỏ qua. Hiện tại không có đầu mối, không có chứng cứ, chỉ có thể chờ người này lộ diện rồi hãy nói.

Ngày thứ hai, Từ Cửu Chiếu trở lại xưởng gốm Văn Vận đi làm.

Trương Văn Chiêu sau khi cậu đi về liền mang rượu ra nếm thử, biểu tình vô cùng thoả mãn. Hắn cũng không biết rượu Nghiêu thật sự có hương vị gì, chỉ là nghe nói qua thôi, Từ Cửu Chiếu tặng hắn loại rượu này rất phù hợp với suy nghĩ của hắn. Hắn đối với phần lễ vật này rất hài lòng.

Từ Cửu Chiếu sau khi đến được chính Trương Văn Chiêu dẫn cậu tới khu làm việc.

Trương Văn Chiêu nói rằng: “Ngày hôm qua ta có đi tìm hiểu, trước đó cháu theo đào công trong xưởng học khâu chọn, xử lý và pha chế đất, làm ra được một ít đồ sứ nhỏ, tạo dáng phôi gốm trên bàn xoay, coi như là có cơ sở nhất định. Mặc dù nói là sư phụ dẫn vào cửa, tu hành dựa vào bản thân, ý là chủ yếu do nỗ lực cá nhân. Nhưng trước tiên phải có thầy dạy tốt mới được, thầy Cao là nghệ nhân gốm có 30 năm kinh nghiệm, chế tác gốm giả cổ vô cùng khéo tay, ngày hôm nay ta mang cháu qua là để làm học trò ông ấy, về phần ông ta có thu nhận đệ tử không thì phải dựa vào chính cháu thôi.”

Từ Cửu Chiếu trong lòng kinh ngạc, cậu căn bản cũng không có nghĩ tới Trương Văn Chiêu lại cho cậu học tập cùng với nghệ nhân chế tạo gốm chân chính. Học với đào công và học với nghệ nhân gốm hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau một trời một vực.

Tuy rằng trước đó cậu từng được ban cho thân phận ngự diêu sư cũng không cảm thấy thụ sủng nhược kinh, thế nhưng phần hậu đãi lần này lại nằm ngoài dự liệu của cậu nhiều lắm.

Từ Cửu Chiếu nói: “Cám ơn xưởng trưởng.”

Trương Văn Chiêu nguyên bản đang nghiêm túc nói chuyện với cậu, vừa nói xong sắc mặt liền chuyển sang ngượng ngùng: “Tiểu Từ a, rượu Nghiêu cháu tặng ta mua ở nơi nào thế? Ngày hôm qua được rượu kia ta nhất thời rất cao hứng, kêu vài người bạn tới cùng thưởng thức, kết quả là bị họ uống cạn sạch. Ta căn bản không phẩm ra mùi vị gì.”

Lý do “Không phẩm ra vị gì” là nói cho khoa trương thôi, Trương Văn Chiêu được tặng rượu Nghiêu liền đắc ý trong lòng, đem đi khoe một vòng với đám bằng hữu trong nghề của hắn, kết quả là những người đó liền tới rồi đánh cướp sạch sẽ, ngoài ra những bằng hữu nơi khác cũng la hét đòi nếm thử, dù rượu đã hết nhưng người ta cũng mặc kệ. Trương Văn Chiêu cũng không có biện pháp, chỉ có thể mặt dày tìm Từ Cửu Chiếu hỏi thăm.

Từ Cửu Chiếu kinh ngạc, vò rượu đó không ít, vậy mà trong một ngày một đêm liền uống sạch.

Từ Cửu Chiếu nói: “Nếu xưởng trưởng thích, cháu sẽ đưa tới, cái này có gì khó đâu.”

Trương Văn Chiêu cười nói: “Ta với những bằng hữu kia đều yêu rượu, căn bản là vô giúp vui, làm sao có thể để cho cháu tốn kém chứ. Cháu nói cho ta biết nơi mua, ta trực tiếp dẫn bọn họ đi đến là được.”

Từ Cửu Chiếu suy nghĩ một chút, cậu hiện tại cũng không có nhiều tiền, quả thực gánh vác không nổi, vì vậy liền đem tên thôn làng kia nói cho Trương Văn Chiêu .

Thôn làng kia trên cơ bản là ở vùng hoang vu hẻo lánh, Trương Văn Chiêu là dân trong vùng cũng chưa từng nghe nói qua.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
Chapter

Updated 130 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130