Chương 296: Hậu ký chín

Nhị công chúa xuất giá là đại hỉ sự hạng nhất hoàng gia năm nay, các gia tộc tự nhiên phải vào cung ăn mừng.

Ngày tốt hôm đó, Từ Tấn an bài cung yến trong cung.

Tháng 3 thời tiết đẹp, trước khi cung yến bắt đầu, mọi người tới ngự hoa viên ngắm hoa trước.

A Tuyền A Bội vốn chơi ở chỗ nữ quyến bên kia, nghe nói hai thúc tổ
phụ và đường thúc rất ít gặp mặt cũng tới, A Tuyền liền năn nỉ Hứa Linh
mang nàng đi, lý do là nhớ phụ hoàng. A Bội không hiếu động, lại thích
đi theo tỷ tỷ, muốn cùng đi. Hứa Linh dẫn hai tiểu công chúa đi gặp Phó
Dung, Phó Dung bụng to bảy tháng, đang bận rộn cùng Khang vương phi xã
giao, liền cho nhóm nữ nhi đi.

Trong Ngự Hoa viên đều là nam khách, xa xa nhìn thấy hai tiểu nữ oa
mặc váy cùng màu ngoan ngoan ngoãn ngoãn đi tới, ánh mắt đều xê dịch
tới.

Khang vương có nữ nhi, nhưng cũng hâm mộ đôi tỷ muội song bào thai
này, chua chua nói với Từ Tấn: "A Tuyền A Bội càng lớn càng dễ nhìn."

Từ Tấn ngồi ở chủ vị trong lương đình, khẽ cười nhìn nhóm nữ nhi, nữ nhi của hắn và Nùng Nùng, đương nhiên đẹp nhất.

"Phụ hoàng!" hai tiểu thư vào đình, A Tuyền thúy thúy gọi.

Từ Tấn ngoắc tay gọi hai nữ nhi đến bên người, cười hỏi trưởng nữ khéo miệng: "Sao lại tới bên này? Nói cho mẫu hậu sao?"

A Tuyền gật đầu, "Nói rồi, nương cho chúng ta đến, ta nhớ phụ hoàng."
Miệng nhỏ nói xong lời ngon tiếng ngọt, mắt to lại nhịn không được ngắm
Từ Diệu Thành, Từ Bình bên kia, đi một vòng, lại nhìn về phía nam nhân
tuấn lãng ngồi bên cạnh Lục thúc Từ Hạo.

Từ Tấn làm sao nhìn không ra tâm tư nhi nữ, xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, ý bảo tỷ muội các nàng đi hành lễ các trưởng bối.

A Tuyền thỏa mãn nhếch môi, dắt muội muội đi.

Theo bối phận, trước hết bái Tín Đô vương Từ Diệu Thành, lúc này Từ
Diệu Thành đã gần năm mươi tuổi, trong tóc đen buộc ở đỉnh đầu có thể
thấy được sợi bạc ẩn ẩn, khuôn mặt lạnh lùng như trước, như thương tùng
núi sâu yên lặng nhiều năm, nhưng nhìn thấy hai tiểu nữ oa, hắn vẫn cười cười, cúi đầu hỏi các nàng: "A Tuyền A Bội còn nhớ được ta là ai sao?"

A Tuyền A Bội cùng nhau gật đầu: "Đường thúc tổ phụ!"

Từ Diệu Thành cười khen hai tiểu thư thông minh.

Tiếp theo chính là An vương Từ Bình.

Từ Bình hơn Từ Tấn một tuổi, năm nay vừa vặn 30, so với Từ Tấn thanh
lãnh bất đồng, An vương trên người có phong độ thanh tuyển của người trí thức, nhưng không phải loại cử nhân cổ hủ, xa xa như mưa sau núi xanh
sương mù lượn lờ, lại như chậm rãi bắt đầu vẽ bức tranh một trận mưa
bụi, chân chính là cảnh đẹp ý vui.

A Tuyền cảm thấy, trong các khuôn mặt thân thích, thất thúc tổ phụ là đẹp mắt nhất.

Trong lòng ưa thích, tiểu cô nương đứng ở trước người Từ Bình, nhịn
không được đỡ đầu gối hắn, dựa vào hắn hỏi: "Thất thúc tổ phụ, ngươi ở
kinh thành, sao không tiến cung nhiều như Lục thúc để gặp chúng ta a?
Ngươi có phải không thích chúng ta hay không?"

Tiểu nha đầu ủy khuất đát đát, Từ Bình cười ôm A Tuyền lên đùi, khẽ
giọng dỗ nói: "A Tuyền ngoan như vậy, thúc tổ phụ làm sao có thể không
thích A Tuyền? Gần đây rất bận vẽ tranh cho A Tuyền a Bội, không rảnh
tiến cung, đợi thúc tổ phụ vẽ xong, liền cho người đưa vào cung cho A
Tuyền A Bội xem."

Có tranh cho nàng, A Tuyền cao hứng cực kì, thấy muội muội bị nhị bá
Khang vương béo ôm đi, tiểu cô nương sợ nhị bá béo lại đến ôm mình, cười trốn trong ngực Từ Bình, xác định an toàn, mới ngửa đầu nhìn hắn, chớp
chớp mắt, buồn bực hỏi: "Cô cô xuất giá rồi, thất thúc tổ phụ sao còn
chưa thành thân a? Phụ hoàng nói ngươi so với hắn còn lớn hơn một tuổi
đâu."

Từ Tấn nghe vậy, nhìn lại.

Từ Bình không ngờ tiểu cô nương sẽ hỏi như vậy, nghiêm túc nghĩ ngợi
mới nói: "Thúc tổ phụ thích vẽ tranh, vẫn ở nhà, không có cô nương thích thúc tổ phụ, cho nên không thành thân a, hơn nữa thúc tổ phụ thích ở
một mình, bên cạnh nhiều người, thúc tổ phụ không quen."

A Tuyền nga một tiếng, nhìn nhìn muội muội đã bị Lục thúc cướp vào
trong ngực, cười hắc hắc nói: "Ta thích cùng muội muội ở chung."

Từ Bình thả nàng xuống đất, sờ sờ đầu nàng nói: "A Tuyền mau đi tìm muội muội đi."

A Tuyền gật gật đầu, vừa muốn đi qua, gặp nhị bá béo muốn tới bắt
nàng, A Tuyền lập tức chạy ra chỗ Từ Yến, lớn tiếng cầu cứu: "Đường thúc ôm!"

Từ Yến bật cười, trước khi Khang vương tới, cướp cháu gái nhỏ bế lên, A Tuyền tựa như sống sót sau tai nạn, ôm thật chặt cổ đường thúc, hướng
nhị bá béo cười: "Nhị bá béo, không cho ngươi ôm!"

Khang vương phẫn nộ, đột nhiên cười, ngồi trở lại trên ghế, che cổ tay áo hừ nói: "A Tuyền không cho ta ôm, kia nhị bá có cái này tốt không
cho A Tuyền xem."

A Tuyền dựa vào đầu vai đường thúc, một chút cũng không hiếm lạ hắn có thứ tốt gì, chỉ vào Từ Tấn nói: "Phụ hoàng có nhiều thứ tốt hơn, ta hỏi phụ hoàng."

Khang vương nhất thời không phản đối.

A Tuyền cũng không để ý đến hắn nữa, buồn bực hỏi đường thúc: "Đường
thúc sao cũng không thành thân a? Ngươi cũng thích ở một mình sao?"

Tiểu nha đầu quỷ linh tinh quái, Từ Yến điểm điểm cái mũi nhỏ của
nàng, "Đường thúc không thích ở một mình, nhưng đường thúc còn chưa gặp
được cô nương yêu thích, nên không thành thân."

A Tuyền cười, "Nhị cữu cữu thích cô cô!" Cho nên nhị cữu cữu muốn thành thân cùng cô cô.

Từ Yến ánh mắt ngẩn ra.

Trong ngực tiểu nữ oa mới sáu tuổi, nhưng mặt mày cực kỳ giống nương
các nàng, mắt to ướt mênh mông, hoạt bát linh động, Phó Dung lúc còn
nhỏ, khẳng định cũng như vậy đi?

Từ Tấn thấy hắn ngẩn người nhìn nữ nhi, trong lòng không thích, mở
miệng gọi nữ nhi: "A Tuyền, mang muội muội đi cùng mẫu hậu các ngươi,
mẫu hậu mang đệ đệ sợ mệt, các ngươi giúp mẫu hậu làm việc đi."

A Tuyền A Bội rất biết chuyện, thích nhất chiếu cố mẫu thân, nghe vậy liền ngoan ngoãn đi ra.

Từ Tấn quét mắt nhìn bốn người độc thân trong đình, Từ Diệu Thành tuổi tác kia khẳng định không cần cưới vợ, nhìn ba người Từ Bình Từ Yến Từ
Hạo nói: "Thất thúc 30, Vân Thăng 27, lục đệ 24, đều không nhỏ, không
bằng đợi Phúc Tuệ xuất giá rồi, Trẫm lại an bài một lần ngắm hoa yến,
tuyển quý nữ kinh thành tướng mạo song toàn gả cho các ngươi, như thế
nào?"

Từ Bình đứng dậy xin miễn: "Hoàng Thượng hảo ý thần tâm lĩnh, chỉ là
như vừa rồi thần nói cùng công chúa, thần thích độc lai độc vãng, thê tử với ta giống như gánh nặng trói buộc, vẫn là không cưới thì thỏa đáng
hơn. Như ngày nào đó thần gặp được cô nương khiến thần chủ động muốn
cưới, chắc chắn khẩn cầu hoàng thượng hạ chỉ tứ hôn."

Từ Tấn gật đầu, nhìn về phía Từ Yến.

Từ Yến lúng túng cười, "Ta ngược lại muốn cưới vợ, chỉ là đích thực
không có người trong lòng, chờ ta có người thích, lại cầu hoàng huynh
làm chủ."

Từ Tấn hừ hừ, ánh mắt dừng lại ở trên người Từ Hạo, không chờ hắn mở
miệng liền nói: "Thất thúc Trẫm quản không được, Vân Thăng chủ ý lớn,
Lục đệ chẳng lẽ cũng muốn cự tuyệt hảo ý Trẫm?"

Xem ra, Từ Bình Từ Yến bởi vì Nùng Nùng không cưới, là bởi vì Nùng Nùng
của hắn tốt, đáng được nam nhân vướng bận chung thân, nhưng Thôi Oản
tính cái gì? Đừng nói mẫu thân ngóng trông Lục đệ sớm một chút lấy vợ
sinh con, không có mẫu thân, hắn cũng sẽ không dung túng lục đệ vì một
nữ nhân tâm như rắn rết mà hoang độ quãng đời còn lại.

Căn bản không cho Từ Hạo cơ hội phản bác, Từ Tấn trực tiếp quyết định
việc tuyển phi, chuyển sang nói chuyện cùng Trăn ca nhi.

Từ Hạo sững sờ đứng tại chỗ, nhìn Từ Bình, lại nhìn Từ Yến, cuối cùng bất đắc dĩ than một hơi.

Cưới thì cưới đi.

An vương trên không cha mẹ, có thể chính mình làm chủ, Từ Yến không có mẫu thân, Tín Đô vương thoạt nhìn cũng thực dung túng nhi tử, chỉ có
hắn không giống, lúc trước hắn thiếu chút nữa giết sai huynh trưởng một
lòng chiếu cố hắn, còn có mẫu thân phí tâm phí công vì hôn sự của hắn,
còn có hai cháu gái thường thường thay mẫu thân chạy tới thúc hắn, Từ
Hạo đích thực không muốn lại để cho bọn họ phí tâm.

Từ Tấn thấy lục đệ nhận, thở ra một hơi.

Lục đệ như chấp mê bất ngộ, hắn liền tính toán cường ép một vương phi tới, Lục đệ không chạm, hắn cũng không có biện pháp.

Buổi tối Phó Dung đi chỉ điểm nhân sinh đại sự cho nhị công chúa, Từ
Tấn đưa nàng tới, liền ở bên ngoài canh chừng, đợi Phó Dung ra, hắn đỡ
nàng dưới ánh trăng đi thong thả, khẽ giọng nói chuyện.

"Lục đệ đáp ứng?" Phó Dung kinh ngạc hỏi.

Từ Tấn ừ một tiếng, "Đáng tiếc Miểu Miểu đã sớm gả người, nếu không
đem Miểu Miểu hứa cho hắn làm vương phi, lục đệ dù không thích, nhìn ở
tình cảm biểu huynh biểu muội, cũng sẽ đối tốt với Miểu Miểu." Nữ nhân
khác lục đệ có thể sẽ không chạm vào, hoặc là thời gian ngắn sẽ không
chạm, đổi thành Thôi Miểu, lục đệ tuyệt không đành lòng cô phụ.

Phó Dung lại không tán thành, "Ngươi chỉ vì lục đệ suy nghĩ, sao không nghĩ tới cảm thụ của Miểu Miểu? Lục đệ thích Thôi Oản, Miểu Miểu biết, chỉ sợ nàng gọi tiếng biểu ca cũng lo lắng Lục đệ có thể nghĩ tới Thôi
Oản hay không... Miểu Miểu gả cho người khác ta rất cao hứng, mà Lục đệ cưới cô nương không có quan hệ, khả năng quên người cũ, làm lại lần nữa mới lớn một chút."

Từ Tấn trầm mặc một lát, đột nhiên hỏi: "Nàng nói, Lục đệ thật sự có thể quên sao?"

Phó Dung nào biết a, "Nói không chính xác, bất quá một người thời điểm một mình khó ngủ, khẳng định sẽ nhớ lại lúc trước phu thê ân ái, đợi
người mới vào cửa, tế thủy lưu trường, có lẽ dần dần sẽ quên. Hoàng
Thượng, Lục đệ chịu đáp ứng, thuyết minh tâm hắn đã buông lỏng, chung
quy hắn cũng biết Thôi Oản làm người thế nào, chàng an tâm chờ xem."

Từ Tấn muốn hỏi không phải Từ Hạo, hắn tò mò cảm tình Phó Dung đối với Từ Yến, Phó Dung đối với An vương, Từ Tấn biết Phó Dung chỉ thích thân
phận An vương, nhưng mà Từ Yến, hai người làm phu thê ba năm, Phó Dung
rời đi cũng là bởi vì mẫu thân muội muội Từ Yến, nay Từ Yến chậm chạp
không cưới, Phó Dung có thể thủy chung nhớ kỹ ngoài cung có nam nhân si
tình đang nhớ thương nàng hay không?

"Từ..."

"A, nhi tử đá ta!" Trong bụng hài nhi trọng trọng đạp một cước, Phó Dung nhanh chóng dừng bước, đỡ bụng chờ hắn yên tĩnh.

"Ta nghe một chút!" Từ Tấn nhất thời đem cái ý niệm kia ném đến chân trời, ngồi xổm xuống, mặt dán vào bụng thê tử.

Phó Dung cúi đầu, cười nhìn hắn.

Từ Tấn một lòng đều ở trên động tĩnh của tiểu nhi tử, đợi nhi tử thành thật rồi, hắn vừa muốn đứng lên, lại chống lại ánh mắt Phó Dung ôn nhu
so với ánh trăng còn tinh thuần hơn, đẹp như dao trì tiên tử, là tiên tử dành riêng cho hắn.

Nhi nữ đã sắp có đôi, hắn còn muốn biết những chuyện có hay không kia để làm gì?

Từ Yến dù si tình thì như thế nào, hắn sẽ thủy chung đối tốt với Phó
Dung, tốt đến mức làm cho nàng không rảnh nhớ rõ nam nhân ngoài cung.

"Đi thôi, chúng ta trở về ngủ." Vững vàng đỡ thê tử, Từ Tấn một trái tim bình tĩnh đi xuống.

Phó Dung cười đáp ứng.

Phu thê ôm nhau, một đêm ngon giấc.

Hôm sau nhị công chúa đại hôn.

Cảnh Dương hầu phủ một mảnh giăng đèn kết hoa.

Lão già 27 tuổi rốt cục cưới tức phụ, Kiều thị cười không khép miệng, dậy sớm lo liệu.

Phó Uyển Lương Thông một nhà bốn người, Phó Tuyên Ngô Bạch Khởi một
nhà 3 người, Phó Bảo Lâm Thiều Đường một nhà 3 người đều tới dự tiệc.
Phó Mật cũng gả người, gả cho con trai một vị bạn cũ của Phó Phẩm Xuyên, theo võ, ngay thẳng trầm ổn, năm trước Phó Mật theo trượng phu đi Sơn
Tây nhậm chức, nghe nói cũng mang thai đứa nhỏ, lần này không có cách
nào đến uống rượu mừng.

Ba nữ nhi Phó gia về nhà mẹ đẻ, những người lớn hoàn hảo, tiểu hài tử
Đông chạy Tây lủi, Kiều thị nhìn thấy vui mừng lại đau đầu, "Quan ca
nhi, ngươi dẫn bọn họ đi hoa viên chơi, phải nhìn kỹ, không cho đánh
nhau!"

Phó quan13 tuổi đã trưởng thành, thiếu niên lang ngọc thụ lâm phong,
hắn dung mạo giống mẫu thân, so với cô nương còn dễ nhìn hơn, hoàn toàn
xứng đáng là khôi thủ trong bốn vị gia của Phó gia, trời sinh lại yêu
cười, bởi vậy rất được bọn tiểu bối thích.

"Tiểu cữu cữu, Tống tỷ tỷ hỏi ta lúc nào người lại đi nhà chúng ta
đâu." Viện Viện 9 tuổi bồi bọn đệ đệ chơi một lát, đến gần bên người cữu cữu lặng lẽ nói.

Phó Quan ánh mắt nhìn chằm chằm cháu trai Hổ Thần ba tuổi bên kia, thuận miệng hỏi: "Tống tỷ tỷ nào?"

Viện Viện phồng miệng, "Chính là Tống tỷ tỷ cách nhà chúng ta hai
gia đình a, nàng rất thích ngươi, mỗi lần ngươi đến nhà chúng ta nàng
đều đi tới mượn gì đó, tiểu cữu cữu quên rồi?"

Phó quan cẩn thận hồi tưởng, nhớ ra rồi, cười nhạo nói: "Béo nha đầu
đúng không? Trở về ngươi nói cho nàng biết, nói nàng béo lại xấu, không
cho nàng thích ta nữa."

Viện Viện khó có thể tin kêu "A", thật nói như vậy, Tống tỷ tỷ có khóc hay không a?

"Hổ Thần, không cho ném cục đá!" Phó Quan lại không rảnh để ý ngoại
sanh nữ, mắt thấy Hổ Thần cầm cục đá muốn ném A Thần, Phó quan vội vàng
chạy tới, đoạt cục đá trong tay tiểu tử đi.

"Hắn nói ta là thằn lằn!" Ngô Hổ Thần ba tuổi trừng mắt to lên án.

A Thần sáu tuổi trốn phía sau Đại lang ca ca làm ngoáo ộp: "Ngươi chính là thằn lằn, mới không phải là lão hổ!"

Hổ Thần bị chọc tức, uốn éo người từ trong ngực cữu cữu đi xuống, đầu
cũng không quay lại chạy tới chính viện bên kia, "Ta đi tìm phụ thân!"
Phụ thân có Hắc Bạch Vô Thường, hắn để Hắc Bạch Vô Thường cắn ca ca!

Viện Viện liếc mắt trừng đệ đệ một cái, nhanh chóng đuổi theo tiểu biểu đệ.

Không chạy ra bao xa, bên ngoài đột nhiên truyền đến kèn trống náo nhiệt.

Phó Quan vội thét to: "Tân nương tử tới! Đi, ta mang các ngươi đi nhìn tân nương tử!"

Bọn nhỏ nhất thời quên vừa mới cãi nhau, cùng nhau gom lại bên cạnh
Phó Quan, trùng trùng điệp điệp đi ra ngoài nhìn tân nương tử.

"Tiểu cữu cữu!" A Tuyền ôm hồng tú cầu lớn đứng bên người cô cô một thân gả y, nhìn thấy Phó Quan, lớn tiếng gọi.

Phó Quan mắt choáng váng, nhìn nhìn A Bội bên kia, khiếp sợ hỏi huynh trưởng: "Hai người bọn họ sao cũng tới?"

Phó Thần bận rộn đến mức sứt đầu mẻ trán, Thái Tử và hai tiểu công
chúa đều tới, hắn đoạn đường này lo lắng đề phòng, sợ có người ý đồ bất
chính, trước mắt đến nhà, nhìn thấy đệ đệ, Phó Thần lập tức đem trọng
trách chiếu cố bọn nhỏ đẩy qua, "Mau đem Trăn ca nhi A Tuyền A Bội dẫn
đến hậu viện, gặp chuyện không may ngươi liền chờ bị đánh đi!"

Phó Định, Phó Hựu ở bên kia sung sướng khi người gặp họa, cũng giúp đỡ Phó Quan trông bọn nhỏ, cùng nhau xem tân lang tân nương bái thiên địa
xong, lại đem bọn nhỏ đều dỗ đi ra phía sau, sau đó để Phó Quan nhìn bọn nhỏ, bọn họ kề vai sát cánh đi uống rượu mừng.

Phó Quan không muốn trông trẻ, nhưng ai bảo hắn nhỏ nhất?

Trông bọn trẻ một ngày, mệt như leo hai tòa núi, đến chạng vạng, Phó
Quan gọi mấy đứa nhỏ vào, từ Viện Viện 9 tuổi, Trăn ca nhi 8 tuổi đến Hổ Thần nhỏ nhất, Lăng Thủ canh chừng phía sau Trăn ca nhi cũng tính, hào
khí ngất trời: "Buổi tối chúng ta đi nháo động phòng!"

Hắn thành thân muộn, buổi tối muốn an an tâm tâm ôm tức phụ, nằm mơ đi!

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161
162 Chương 162
163 Chương 163
164 Chương 164
165 Chương 165
166 Chương 166
167 Chương 167
168 Chương 168
169 Chương 169
170 Chương 170
171 Chương 171
172 Chương 172
173 Chương 173
174 Chương 174
175 Chương 175
176 Chương 176
177 Chương 177
178 Chương 178
179 Chương 179
180 Chương 180
181 Chương 181
182 Chương 182
183 Chương 183
184 Chương 184
185 Chương 185
186 Chương 186
187 Chương 187
188 Chương 188
189 Chương 189
190 Chương 190
191 Chương 191
192 Chương 192
193 Chương 193
194 Chương 194
195 Chương 195
196 Chương 196
197 Chương 197
198 Chương 198
199 Chương 199
200 Chương 200
201 Chương 201
202 Chương 202
203 Chương 203
204 Chương 204
205 Chương 205
206 Chương 206
207 Chương 207
208 Chương 208
209 Chương 209
210 Chương 210
211 Chương 211
212 Chương 212
213 Chương 213
214 Chương 214
215 Chương 215
216 Chương 216
217 Chương 217
218 Chương 218
219 Chương 219
220 Chương 220
221 Chương 221
222 Chương 222
223 Chương 223
224 Chương 224
225 Chương 225
226 Chương 226
227 Chương 227
228 Chương 228
229 Chương 229
230 Chương 230
231 Chương 231
232 Chương 232
233 Chương 233
234 Chương 234
235 Chương 235
236 Chương 236
237 Chương 237
238 Chương 238
239 Chương 239
240 Chương 240
241 Chương 241
242 Chương 242
243 Chương 243
244 Chương 244
245 Chương 245
246 Chương 246
247 Chương 247
248 Chương 248
249 Chương 249
250 Chương 250
251 Chương 251
252 Chương 252
253 Chương 253
254 Chương 254
255 Chương 255
256 Chương 256
257 Chương 257
258 Chương 258
259 Chương 259
260 Chương 260
261 Chương 261
262 Chương 262
263 Chương 263
264 Chương 264
265 Chương 265
266 Chương 266
267 Chương 267
268 Chương 268
269 Chương 269
270 Chương 270
271 Chương 271
272 Chương 272
273 Chương 273
274 Chương 275
275 Chương 276
276 Chương 277
277 Chương 278
278 Chương 279
279 Chương 280: Phó Tuyên phiên một
280 Chương 281: Phó Tuyên phiên 2
281 Chương 282: Phó Tuyên phiên ba
282 Chương 283: Phó Tuyên phiên bốn
283 Chương 284: Phó Tuyên phiên năm
284 Chương 285: Phó Tuyên phiên sáu
285 Chương 286: Phó Tuyên phiên bảy
286 Chương 287: Phó Tuyên phiên tám
287 Chương 288: Hậu ký một
288 Chương 289: Hậu ký 2
289 Chương 290: Hậu ký ba
290 Chương 291: Hậu ký bốn
291 Chương 292: Hậu ký năm
292 Chương 293: Hậu ký sáu
293 Chương 294: Hậu ký bảy
294 Chương 295: Hậu ký tám
295 Chương 296: Hậu ký chín
296 Chương 297: Hậu ký mười
297 Chương 298: Hậu ký mười một
298 Chương 299: Hậu ký mười hai
299 Chương 300: Phiên ngoại An vương Từ Yến
Chapter

Updated 299 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172
173
Chương 173
174
Chương 174
175
Chương 175
176
Chương 176
177
Chương 177
178
Chương 178
179
Chương 179
180
Chương 180
181
Chương 181
182
Chương 182
183
Chương 183
184
Chương 184
185
Chương 185
186
Chương 186
187
Chương 187
188
Chương 188
189
Chương 189
190
Chương 190
191
Chương 191
192
Chương 192
193
Chương 193
194
Chương 194
195
Chương 195
196
Chương 196
197
Chương 197
198
Chương 198
199
Chương 199
200
Chương 200
201
Chương 201
202
Chương 202
203
Chương 203
204
Chương 204
205
Chương 205
206
Chương 206
207
Chương 207
208
Chương 208
209
Chương 209
210
Chương 210
211
Chương 211
212
Chương 212
213
Chương 213
214
Chương 214
215
Chương 215
216
Chương 216
217
Chương 217
218
Chương 218
219
Chương 219
220
Chương 220
221
Chương 221
222
Chương 222
223
Chương 223
224
Chương 224
225
Chương 225
226
Chương 226
227
Chương 227
228
Chương 228
229
Chương 229
230
Chương 230
231
Chương 231
232
Chương 232
233
Chương 233
234
Chương 234
235
Chương 235
236
Chương 236
237
Chương 237
238
Chương 238
239
Chương 239
240
Chương 240
241
Chương 241
242
Chương 242
243
Chương 243
244
Chương 244
245
Chương 245
246
Chương 246
247
Chương 247
248
Chương 248
249
Chương 249
250
Chương 250
251
Chương 251
252
Chương 252
253
Chương 253
254
Chương 254
255
Chương 255
256
Chương 256
257
Chương 257
258
Chương 258
259
Chương 259
260
Chương 260
261
Chương 261
262
Chương 262
263
Chương 263
264
Chương 264
265
Chương 265
266
Chương 266
267
Chương 267
268
Chương 268
269
Chương 269
270
Chương 270
271
Chương 271
272
Chương 272
273
Chương 273
274
Chương 275
275
Chương 276
276
Chương 277
277
Chương 278
278
Chương 279
279
Chương 280: Phó Tuyên phiên một
280
Chương 281: Phó Tuyên phiên 2
281
Chương 282: Phó Tuyên phiên ba
282
Chương 283: Phó Tuyên phiên bốn
283
Chương 284: Phó Tuyên phiên năm
284
Chương 285: Phó Tuyên phiên sáu
285
Chương 286: Phó Tuyên phiên bảy
286
Chương 287: Phó Tuyên phiên tám
287
Chương 288: Hậu ký một
288
Chương 289: Hậu ký 2
289
Chương 290: Hậu ký ba
290
Chương 291: Hậu ký bốn
291
Chương 292: Hậu ký năm
292
Chương 293: Hậu ký sáu
293
Chương 294: Hậu ký bảy
294
Chương 295: Hậu ký tám
295
Chương 296: Hậu ký chín
296
Chương 297: Hậu ký mười
297
Chương 298: Hậu ký mười một
298
Chương 299: Hậu ký mười hai
299
Chương 300: Phiên ngoại An vương Từ Yến