Chương 60: Trở Về Với Cuộc Sống Hạnh Phúc

"Chào mừng em trở lại tổ ấm của chúng ta, bà xã thân yêu!" Phương Từ Khiêm vòng tay qua đầu tạo thành một hình trái tim hướng về phía Mạc Hy Tuyết.

Sau một thời gian dài khổ cực, cuối cùng cũng đưa được vợ về nhà rồi.

Mạc Hy Tuyết không có gì đáng ngại, còn Phương Từ Khiêm nghỉ ngơi một thời gian cũng đã hồi phục lại bình thường rồi.

Đôi vợ chồng trẻ quyết định dọn về tổ ấm của hai người trước kia.

Mạc Hy Tuyết cũng không muốn truy cứu những chuyện trước đây nữa, hiểu lầm đã được hóa giải rồi, giờ cô và Phương Từ Khiêm chỉ cần hướng về tương lai mà thôi.

Nhìn một lượt xung quanh căn nhà này, khoé môi của Mạc Hy Tuyết từ từ cong lên.

Đã ba năm rồi cô chưa đến đây nhỉ? Nơi này cũng chẳng có gì thay đổi nhiều, tuy nhiên cách bài trí cũng khác xưa một chút, không những thế nơi này cũng sáng sủa hơn rất nhiều chứ chẳng phải là sự tối tăm của khi xưa nữa.

Có lẽ Phương Từ Khiêm đã trang trí nó theo sở thích của cô.

Nhìn kĩ mới nhận ra, ở khắp nơi đều đặt một tấm ảnh của cô Mạc Hy Tuyết nghiêng đầu nhìn người đàn ông đang tỏ vẻ không biết gì kia, "Phương Từ Khiêm, sao trong nhà lại toàn ảnh của em thế? Anh nhọc công chuẩn bị như vậy để làm gì?"
Ai kia ậm ừ trả lời cho có lệ, "Ừ thì anh thấy nhà trống trải quá nên đem ảnh của em đi in ra thôi.

Để như vậy sẽ tăng cảm giác ấm áp mà." Mạc Hy Tuyết liền bĩu môi, cô đá vào chân của Phương Từ Khiêm một cái, "Nói dối mà chẳng biết ngượng miệng tẹo nào cả."
Còn lâu Mạc Hy Tuyết mới tin mấy lời anh nói ấy.

Nhớ cô thì nói luôn đi, cần gì phải bày đặt làm màu chi vậy.

Thật ra, trong suốt quãng thời gian mà Mạc Hy Tuyết rời khỏi đây, Phương Từ Khiêm ngày nào cũng nhớ nhung cô, chỉ có thể đem những tấm ảnh đó ra nhìn ngắm để nỗi nhớ trong lòng vơi bớt đi.

Vào thời điểm ấy, in hình của Mạc Hy Tuyết ra dường như đã trở thành thói quen của anh rồi.

Ngày nào anh cũng in một bức ảnh mới, thế là một tấm, rồi lại một tấm, trong chốc lát ngôi nhà này đã tràn ngập ảnh của Mạc Hy Tuyết rồi.

Người con gái chậm rãi bước đi, cô nhẹ nhàng đưa tay nhấc một tấm ảnh lên, cẩn thận nhìn ngắm.

Khoé môi của Mạc Hy Tuyết không tự chủ được mà giương cao tạo thành một đường cong quyến rũ.

Nếu cô nhớ không nhầm thì bức ảnh chụp khi Mạc Hy Tuyết còn ở bên Pháp, với thân phận là Lạc Hy Hy.

Chẳng biết từ khi nào Phương Từ Khiêm đã ôm lấy cô từ phía sau, anh kề sát vai cô, tham lam hít lấy hương thơm trên cơ thể của người con gái.

Bên tai của Mạc Hy Tuyết vang lên tiếng thì thầm, "Hy Hy, có phải bây giờ em đang cảm động lắm phải không khi thấy tình yêu của chồng em dành cho em nó lớn đến như vậy."
Mạc Hy Tuyết im lặng không trả lời, nhưng trong lòng cô nói không cảm động thì chính là nói dối.

Từng cảm giác mà Phương Từ Khiêm đem lại cho cô vẫn luôn chân thật như vậy, chẳng cách nào có thể phủ nhận được.

"Vợ ơi, em cảm động rồi thì có thể để anh trở về phòng ngủ được hay không? Ngủ ngoài sô pha dễ bị cảm lạnh lắm." Người nào đó giống hệt như đứa trẻ có đầu vào cổ cô.

Phương Từ Khiêm nhân cơ hội Mạc Hy Tuyết mềm lòng để dọn về phòng chính.

Bụng dạ của tên này vẫn đen tối đến như thế.

Khuôn mặt của Mạc Hy Tuyết bất chợt đen lại.

Toàn bộ hảo cảm tích cóp từ nãy đến giờ của cô dành cho Phương Từ Khiêm liền mất sạch.

Cô huých vào bụng của chồng mình một cái, sau đó liền trừng mắt lườm anh, "Phương Từ Khiêm, bỏ cái ý định đó của anh đi, em vẫn chưa tha thứ cho anh đâu."
Ai kia sắc mặt mếu máo vì không đạt được mục đích, tối đến chỉ có thể ôm gối ra ngủ sô pha hoặc là sang phòng khác mà thôi.

Nửa năm như vậy Phương Từ Khiêm làm sao mà vượt qua nổi đây?
Sau ba năm vợ anh lại tàn nhẫn thế không biết.

Hờn dỗi thế thôi, nhưng cuối cùng Phương đại thiếu gia vẫn phải ngậm ngùi ôm gối mà ngủ.

Nếu mà để chuyện này truyền đến tai nhân viên của Phương thị chưa biết trừng đám người đó sẽ cười ha hả vào mặt anh mất.

Phương Từ Khiêm ở bên ngoài trằn trọc cả đêm, vậy mà bên trong Mạc Hy Tuyết lại ngủ ngon lành.

Ai đó nghiến răng nghiến lợi, trong lòng hậm hực.

Hy Hy, em giỏi lắm, lại có thể an tâm ngủ ngon trong khi chồng em ở bên ngoài bị nỗi cô đơn giày vò.

Ừ thì Phương Từ Khiêm thỉnh thoảng có lẻn vào phòng hôn trộm vợ mình mấy cái đấy.

Ai biểu anh nhớ vợ quá, biết làm sao được.

Nói anh biến thái cũng được, vợ là quan trọng nhất, không có vợ không ngủ được.

Người ta nói đội vợ lên đầu trường sinh bất tử mà.

Nếu đó là sự thật chỉ e là con sói nham hiểm Phương Từ Khiêm kia sống đến kiếp nào rồi ấy.

Nhưng đi đêm lắm thì cũng có ngày gặp ma.

Có hôm, Phương Từ Khiêm lẻn vào bên trong, anh không kiềm chế được bản thân mình, thế là làm cho Mạc Hy Tuyết tỉnh giấc.

Cô liền một cước đá bay người nào đó xuống sàn nhà, thái độ bực dọc vô cùng, hai mắt lườm về phía anh như muốn ăn thịt người.

Cô tức giận doạ nạt, "Phương đại thiếu gia, không phải em đã nói chúng ta cần chia phòng ngủ hay sao? Anh cứ lẻn vào đây là muốn dở trò đồi bại gì với con gái nhà lành vậy? Đừng trách em không nhắc trước nhé, lần sau để em thấy anh vào đây nhân lúc em đang ngủ nữa thì anh cứ xác định là hai ta chia phòng ngủ cả đời nha." Mạc Hy Tuyết nói được làm được đấy.

Đối phương với ông chồng biến thái như thế này, cô nhất định phải mạnh tay hơn một chút.

Phương Từ Khiêm sắc mặt méo mó, chẳng dám mở miệng cãi câu nào cả, anh sợ Mạc Hy Tuyết khỏi cho anh ngủ chung nữa thì khổ.

Từ hôm đó, cô liền cho lắp camera theo dõi ở trong phòng, thế là người đàn ông kia chỉ có thể ngoan ngoãn chấp hành hình phạt của mình, chẳng dám làm chuyện bậy bạ nữa.

Vợ anh càng ngày càng mạnh mẽ rồi, ghê gớm có khác gì bà la sát không chứ.

Đó là nghĩ trong lòng thôi, chứ Phương Từ Khiêm nào dám nói ra.

Để Mạc Hy Tuyết nghe được những lời này thì có lẽ anh sẽ thành thái giám luôn đấy.

Với lại, vị thế của Phương Từ Khiêm ở trong nhà đã tụt giảm nghiêm trọng rồi.

Giờ muốn làm gì cũng phải thông qua Mạc Hy Tuyết, thế có khổ không chứ lị.

Nhưng chẳng hiểu thế nào anh lại thích thú với việc bị vợ sai bảo, cả ngày Mạc Hy Tuyết không nhờ anh làm việc gì là chân tay của Phương Từ Khiêm lại bồn chồn.

Chịu cực khổ một thời gian, cuối cùng Phương Từ Khiêm cũng thông qua thử nghiệm của Mạc Hy Tuyết.

Người nào đó đã được trở về phòng ngủ của mình, Phương Từ Khiêm sung sướng muốn hét lên, ngày tháng làm hòa thượng của anh cũng đã kết thúc rồi

Chapter
1 Chương 1: Dây dưa một đêm
2 Chương 2: Gia đình lạnh nhạt
3 Chương 3: Mâu thuẫn gay gắt
4 Chương 4: Người đàn ông tên phương từ khiêm
5 Chương 5: Từ chối lời cầu hôn
6 Chương 6: Dở trò hãm hại
7 Chương 7: Hôn lễ sóng gió 1
8 Chương 8: Hôn lễ sóng gió 2
9 Chương 9: Mặt dày lưu manh
10 Chương 10: Âm mưu không thành
11 Chương 11: Phương thiếu ghen rồi
12 Chương 12: Mạc hy vân thông báo tin kết hôn
13 Chương 13: Về nhà họ mạc
14 Chương 14: Anh sẽ là gia đình của em
15 Chương 15: Hãm hại trong hôn lễ
16 Chương 16: Gậy ông đập lưng ông
17 Chương 17: Gặp lại ở trung tâm thương mại
18 Chương 18: Iền của anh là để em tiêu
19 Chương 19: Cha ruột tàn nhẫn
20 Chương 20: Một lòng bảo vệ em
21 Chương 21: Cảm xúc kỳ lạ
22 Chương 22: Yêu
23 Chương 23: Chỉ có mình em
24 Chương 24: Gặp tai nạn
25 Chương 25: Ngày tháng hạnh phúc
26 Chương 26: Bí mật của phương từ khiêm 1
27 Chương 27: Bí mật của phương từ khiêm
28 Chương 28: Người đàn ông tàn nhẫn
29 Chương 29: Con người thật của phương từ khiêm
30 Chương 30: Sống trong đau khổ
31 Chương 31: Có từng yêu chưa
32 Chương 32: Chạy trốn
33 Chương 33: Phát hiện trốn thoát
34 Chương 34: Không rõ tung tích
35 Chương 35: Sự trở về của phượng hoàng
36 Chương 36: Gặp lại nhau
37 Chương 37: Theo đuổi lại em
38 Chương 38: Không muốn buông tay
39 Chương 39: Thẳng thừng từ chối giúp đỡ
40 Chương 40: Hiểu lầm lẫn nhau
41 Chương 41: Mâu thuẫn càng thêm gay gắt
42 Chương 42: Sự chân thành của phương từ khiêm
43 Chương 43: Sặc mùi thuốc súng
44 Chương 44: Gây sự
45 Chương 45: Dồn Vào Đường Cùng
46 Chương 46: Tai Hoạ Ập Xuống
47 Chương 47: Nỗi Khổ Giằng Xé
48 Chương 48: Cứu Tinh Xuất Hiện
49 Chương 49: Chúng Ta Ly Hôn Đi
50 Chương 50: Gậy Ông Đập Lưng Ông
51 Chương 51: Mạc Hy Vân Nổi Điên
52 Chương 52: Gặp Tai Nạn
53 Chương 53: Không Thể Tỉnh Lại
54 Chương 54: Tỏ Tình Thất Bại
55 Chương 55: Giống Hệt Đứa Trẻ Con
56 Chương 56: Ý Định Giết Người
57 Chương 57: Xung Đột Gay Gắt
58 Chương 58: Hồi Ức 1
59 Chương 59: Hồi Ức 2
60 Chương 60: Trở Về Với Cuộc Sống Hạnh Phúc
61 Chương 61: Hôn Nhân Đằm Thắm
62 Chương 62: Tạm Biệt Thôi Dật Nghiêm
63 Chương 63: Cảm Giác Bất An
64 Chương 64: Tan Vỡ Hạnh Phúc
65 Chương 65: Trở Về Quỹ Đạo Của Nó
66 Chương 66: Nguyên Nhân 1
67 Chương 67: Nguyên Nhân 2
68 Chương 68: Cơn Giận Của Mạc Hy Tuyết
69 Chương 69: Nắm Tay Nhau Vượt Qua Khó Khăn
70 Chương 70: Tuần Trăng Mật Muộn
71 Chương 71: Làm Loạn
72 Chương 72: Không Phải Cha Con
73 Chương 73: Sự Thật Từ Quá Khứ
74 Chương 74: Lời Cảnh Cáo Của Mạc Hy Tuyết
75 Chương 75: Tích Cực Tìm Kiếm
76 Chương 76: Cha Của Thôi Dật Nghiêm
77 Chương 77: Thật Sự Là Cha Con
78 Chương 78: Không Chấp Nhận Được Sự Thật
79 Chương 79: Bù Đắp Thiếu Sót
80 Chương 80: Đại Kết Cục
81 Chương 81: Ngoại Truyện 1 Mang Thai
82 Chương 82: Ngoại Truyện 2 Bạn Nhỏ Phương Duẫn
83 Chương 83: Ngoại Truyện 3 Hứa Minh Vy Và Vương Khải Trạch
Chapter

Updated 83 Episodes

1
Chương 1: Dây dưa một đêm
2
Chương 2: Gia đình lạnh nhạt
3
Chương 3: Mâu thuẫn gay gắt
4
Chương 4: Người đàn ông tên phương từ khiêm
5
Chương 5: Từ chối lời cầu hôn
6
Chương 6: Dở trò hãm hại
7
Chương 7: Hôn lễ sóng gió 1
8
Chương 8: Hôn lễ sóng gió 2
9
Chương 9: Mặt dày lưu manh
10
Chương 10: Âm mưu không thành
11
Chương 11: Phương thiếu ghen rồi
12
Chương 12: Mạc hy vân thông báo tin kết hôn
13
Chương 13: Về nhà họ mạc
14
Chương 14: Anh sẽ là gia đình của em
15
Chương 15: Hãm hại trong hôn lễ
16
Chương 16: Gậy ông đập lưng ông
17
Chương 17: Gặp lại ở trung tâm thương mại
18
Chương 18: Iền của anh là để em tiêu
19
Chương 19: Cha ruột tàn nhẫn
20
Chương 20: Một lòng bảo vệ em
21
Chương 21: Cảm xúc kỳ lạ
22
Chương 22: Yêu
23
Chương 23: Chỉ có mình em
24
Chương 24: Gặp tai nạn
25
Chương 25: Ngày tháng hạnh phúc
26
Chương 26: Bí mật của phương từ khiêm 1
27
Chương 27: Bí mật của phương từ khiêm
28
Chương 28: Người đàn ông tàn nhẫn
29
Chương 29: Con người thật của phương từ khiêm
30
Chương 30: Sống trong đau khổ
31
Chương 31: Có từng yêu chưa
32
Chương 32: Chạy trốn
33
Chương 33: Phát hiện trốn thoát
34
Chương 34: Không rõ tung tích
35
Chương 35: Sự trở về của phượng hoàng
36
Chương 36: Gặp lại nhau
37
Chương 37: Theo đuổi lại em
38
Chương 38: Không muốn buông tay
39
Chương 39: Thẳng thừng từ chối giúp đỡ
40
Chương 40: Hiểu lầm lẫn nhau
41
Chương 41: Mâu thuẫn càng thêm gay gắt
42
Chương 42: Sự chân thành của phương từ khiêm
43
Chương 43: Sặc mùi thuốc súng
44
Chương 44: Gây sự
45
Chương 45: Dồn Vào Đường Cùng
46
Chương 46: Tai Hoạ Ập Xuống
47
Chương 47: Nỗi Khổ Giằng Xé
48
Chương 48: Cứu Tinh Xuất Hiện
49
Chương 49: Chúng Ta Ly Hôn Đi
50
Chương 50: Gậy Ông Đập Lưng Ông
51
Chương 51: Mạc Hy Vân Nổi Điên
52
Chương 52: Gặp Tai Nạn
53
Chương 53: Không Thể Tỉnh Lại
54
Chương 54: Tỏ Tình Thất Bại
55
Chương 55: Giống Hệt Đứa Trẻ Con
56
Chương 56: Ý Định Giết Người
57
Chương 57: Xung Đột Gay Gắt
58
Chương 58: Hồi Ức 1
59
Chương 59: Hồi Ức 2
60
Chương 60: Trở Về Với Cuộc Sống Hạnh Phúc
61
Chương 61: Hôn Nhân Đằm Thắm
62
Chương 62: Tạm Biệt Thôi Dật Nghiêm
63
Chương 63: Cảm Giác Bất An
64
Chương 64: Tan Vỡ Hạnh Phúc
65
Chương 65: Trở Về Quỹ Đạo Của Nó
66
Chương 66: Nguyên Nhân 1
67
Chương 67: Nguyên Nhân 2
68
Chương 68: Cơn Giận Của Mạc Hy Tuyết
69
Chương 69: Nắm Tay Nhau Vượt Qua Khó Khăn
70
Chương 70: Tuần Trăng Mật Muộn
71
Chương 71: Làm Loạn
72
Chương 72: Không Phải Cha Con
73
Chương 73: Sự Thật Từ Quá Khứ
74
Chương 74: Lời Cảnh Cáo Của Mạc Hy Tuyết
75
Chương 75: Tích Cực Tìm Kiếm
76
Chương 76: Cha Của Thôi Dật Nghiêm
77
Chương 77: Thật Sự Là Cha Con
78
Chương 78: Không Chấp Nhận Được Sự Thật
79
Chương 79: Bù Đắp Thiếu Sót
80
Chương 80: Đại Kết Cục
81
Chương 81: Ngoại Truyện 1 Mang Thai
82
Chương 82: Ngoại Truyện 2 Bạn Nhỏ Phương Duẫn
83
Chương 83: Ngoại Truyện 3 Hứa Minh Vy Và Vương Khải Trạch