Chương 56: Ý Định Giết Người

"Hy Tuyết, bông hoa kia đẹp nhỉ? Hay chúng ta qua đó hái đi!"
"Phương Từ Khiêm, anh đừng có mà vớ vẩn, bệnh viện trồng hoa để cho anh hái à? Cẩn thận cái mạng của anh đấy!"
Mạc Hy Tuyết liền trừng người đàn ông một cái.

Phương Từ Khiêm hôm nay đột nhiên dở chứng đòi ra ngoài để hít thở không khí, rồi còn ngang ngược muốn làm những chuyện vớ vẩn nữa chứ.

Nói thật là Mạc Hy Tuyết sắp hết chịu nổi người đàn ông này rồi.

Hai người đứng đó chành chọe với nhau mà không biết được rằng ở phía xa xa, có một ánh mắt căm thù đang hướng về phía Phương Từ Khiêm và Mạc Hy Tuyết.

Nếu có thể giết người bằng ánh mắt, thì chắc chắn những tia máu đỏ ngầu hằn lên trong mắt của người phụ nữ đó sẽ giết chết những người lượn lờ ở trước mặt mình.

Đó chính là Mạc Hy Vân.

Nhưng bây giờ nhìn bộ dạng của cô ta thật sự là quá thảm hại.

Quần áo thì bẩn thỉu, rách rưới, mặt mũi lấm lem.

Bộ dạng hiện tại của cô ta chẳng một ai có thể nhận ra đây chính là vị tiểu thư được cưng chiều vô hạn của nhà họ Mạc cả.

Cô ta không khác gì một kẻ ăn mày.

Vì người phụ nữ đó đang phải nhận lấy lệnh truy nã từ phía cảnh sát.

Nói cách khác, bây giờ Mạc Hy Vân đã trở thành một tội phạm với tội danh cố ý giết người.

Không muốn ngồi tù, Mạc Hy Vân đã bỏ trốn.

Ba mẹ cô ta cho Mạc Hy Vân một số tiền để lo liệu, nhưng nó rất nhanh không cánh mà bay.

Bây giờ cô ta đã lâm vào đường cùng rồi.

Ra ngoài lúc này cũng phải hết sức cẩn thận, tránh cho cảnh sát phạt hiện ra, mặt mũi của Mạc Hy Vân lúc nào cũng phải kín mít.

Không những thế, hiện tại, chẳng còn một đồng nào trong người, đói bụng nhưng lại chẳng thể mua đồ ăn.

Có lẽ Mạc Hy Vân đã đói đến sắp chết rồi.

Túng quẫn quá, cô ta liều mạng đi ăn trộm đồ của người ta.

Có những lần may mắn lấy được đồ ăn, nhưng rất nhiều khi Mạc Hy Vân bị người ta bắt được, bị người bán hàng đánh cho một trận vì thói trộm đồ.

Cô ta còn chẳng dám về nhà xin tiền, bởi vì ngày nào cảnh sát cũng canh giữ ở đó.

Sống trốn chui trốn lủi một thời gian, Mạc Hy Vân thấy bản thân mình dường như đã rơi xuống vực thẳm vậy.

Cô ta nhất quyết không chịu ra đầu thú, cô ta thà chết còn hơn là ngồi tù.

Tự mình gây ra những sai lầm như thế, nhưng mà Mạc Hy Vân lại oán hận người chị gái cùng cha khác mẹ với mình, cô ta một mực khẳng định rằng bản thân mình có ngày hôm nay đều là do Mạc Hy Tuyết hại cả.

Mạc Hy Vân tìm đến tận bệnh viện mà Phương Từ Khiêm đang nằm, ngày nào cũng quan sát hai người họ từ phía xa, có vẻ như người đàn bà độc ác này đang muốn gây ra chuyện gì đó.

Ngày ngày nhìn Mạc Hy Tuyết cùng Phương Từ Khiêm vui vẻ cười cười nói nói, sống hạnh phúc chẳng phải lo âu điều gì, trong lòng của Mạc Hy Vân bỗng sinh ra một cái cảm giác gọi là ghen tị.

Cớ sao Mạc Hy Tuyết lại có tất cả mọi thứ, sự nghiệp, thành công, rồi một người đàn ông luôn yêu thương mình như vậy?
Còn Mạc Hy Vân thì sao?
Hôn nhân thất bại, gia đình phá sản, bạn bè bỏ bê không đoái hoài gì đến cô ta nữa.

Nợ nần thì chồng chất đổ hết lên đầu của cô ta, Mạc Hy Vân phải gánh vác toàn bộ mọi thứ.

Người phụ nữ vẫn không hiểu, bản thân cô ta có gì thua kém Mạc Hy Tuyết chứ, tại sao số phận của hai người lại khác nhau như vậy, mặc dù cùng chung một người cha? Nhưng cô ta có ghen tị thế nào đi chăng nữa thì hiện tại, Mạc Hy Vân đã hoàn toàn trắng tay rồi.

Mạc Hy Vân không muốn nhìn thấy Mạc Hy Tuyết sống vui vẻ.

Cho dù cô ta có phải chết cũng nhất định phải lôi người phụ nữ đó chết cùng mình.

Thế là ý niệm giết người lại một lần nữa ngấm ngầm dâng lên trong thâm tâm của Mạc Hy Vân.

Ngày nào cô ta cũng đến đây, nhằm tìm cơ hội ra tay với Mạc Hy Tuyết.

Và cuối cùng ngày đó cũng đã đến.

Nhân lúc Mạc Hy Tuyết không đề phòng, Mạc Hy Vân đã đánh ngất cô từ phía sau.

Cho đến khi bị dội nước, mơ màng tỉnh dậy, Mạc Hy Tuyết đã thấy mình đang ở trên sân thượng của bệnh viện rồi.

Hai tay bị trói chặt lại, cả người bị ấn xuống lan can, vả lại, cô cảm thấy dường như có ai đó đang giữ lấy người mình ở phía sau.

"Cô là ai? Bắt tôi đến đây làm gì?" Theo trực giác của Mạc Hy Tuyết, đó là một người phụ nữ.

Người đằng sau cười ha hả hệt như một kẻ điên, "Ơ kìa chị gái của tôi, một thời gian không gặp mà đã quên mất đứa em gái của mình là ai rồi sao? Mạc Hy Tuyết, trí nhớ của mày cũng kém quá rồi đấy!" Mạc Hy Vân điên tiết gầm lên, tay ấn mạnh người của Mạc Hy Tuyết xuống dưới.

Hai mắt của Mạc Hy Tuyết mở to, cô chậm rãi phát ra từng tiếng, "Mạc Hy Vân, cô đang muốn làm gì?"
"Làm gì à? Mạc Hy Tuyết, mày nói xem tao đưa mày đến đây là vì lý do gì?" Cùng với những âm thanh man rợ vang lên, Mạc Hy Vân xộc cả người Mạc Hy Tuyết lên, ép cô nhìn thẳng mặt mình.

Đôi đồng tử co lại, tay ghì chặt hai vai của chị gái mình, "Mạc Hy Tuyết, tao muốn giết mày.

Vì mày mà tao đã mất hết tất cả."
Đối diện với một Mạc Hy Vân nổi điên như vậy, Mạc Hy Tuyết vẫn bình tĩnh, chẳng tỏ ra một chút sợ hãi nào, cho dù bản thân cô đang cận kề với cái chết.

Cô khinh miệt nhìn chằm chằm người phía trước, "Mạc Hy Vân, cô lấy cớ gì mà trách tôi, trong khi tất cả mọi chuyện đều là do cô tự chuốc lấy.

Gieo gió thì gặp bão thôi, những gì hôm nay cô phải nhận đều là do cô gây ra mà thôi."
"Không phải thế, mày nói dối." Mạc Hy Vân cướp lời của cô, người phụ nữ gầm lên chẳng khác gì một con thú ăn thịt người, "Mày đừng hòng trốn tránh trách nhiệm mà mày gây ra.

Nếu không có mày, tao sẽ không phải trở thành tội phạm như vậy.

Lỗi của mày chính là sinh ra ở trên đời này."
Mạc Hy Tuyết trầm mặc nhìn cô ta.

Cô ta đúng là điên rồi.

Im lặng một lát, Mạc Hy Tuyết mới cất tiếng nói, "Đừng đổ lỗi cho người khác vì những lỗi lầm của mình.

Mạc Hy Vân, tôi khuyên cô tốt nhất hãy nên ra đầu thú đi, như thế có thể giảm bớt được tội danh đấy.

Cô ngang ngược như vậy chỉ làm cho tội nặng càng thêm nặng thôi."
"Tao nói cho mày biết, còn lâu.

Tao có chết cũng sẽ không ngồi tù đâu.

Hôm nay, tao nhất định phải đưa mày đi cùng tao, như vậy trên đường xuống hoàng tuyền sẽ chẳng còn cô đơn nữa." Mạc Hy Vân cười lớn, cô ta dí mạnh người của Mạc Hy Tuyết vào lan can

Chapter
1 Chương 1: Dây dưa một đêm
2 Chương 2: Gia đình lạnh nhạt
3 Chương 3: Mâu thuẫn gay gắt
4 Chương 4: Người đàn ông tên phương từ khiêm
5 Chương 5: Từ chối lời cầu hôn
6 Chương 6: Dở trò hãm hại
7 Chương 7: Hôn lễ sóng gió 1
8 Chương 8: Hôn lễ sóng gió 2
9 Chương 9: Mặt dày lưu manh
10 Chương 10: Âm mưu không thành
11 Chương 11: Phương thiếu ghen rồi
12 Chương 12: Mạc hy vân thông báo tin kết hôn
13 Chương 13: Về nhà họ mạc
14 Chương 14: Anh sẽ là gia đình của em
15 Chương 15: Hãm hại trong hôn lễ
16 Chương 16: Gậy ông đập lưng ông
17 Chương 17: Gặp lại ở trung tâm thương mại
18 Chương 18: Iền của anh là để em tiêu
19 Chương 19: Cha ruột tàn nhẫn
20 Chương 20: Một lòng bảo vệ em
21 Chương 21: Cảm xúc kỳ lạ
22 Chương 22: Yêu
23 Chương 23: Chỉ có mình em
24 Chương 24: Gặp tai nạn
25 Chương 25: Ngày tháng hạnh phúc
26 Chương 26: Bí mật của phương từ khiêm 1
27 Chương 27: Bí mật của phương từ khiêm
28 Chương 28: Người đàn ông tàn nhẫn
29 Chương 29: Con người thật của phương từ khiêm
30 Chương 30: Sống trong đau khổ
31 Chương 31: Có từng yêu chưa
32 Chương 32: Chạy trốn
33 Chương 33: Phát hiện trốn thoát
34 Chương 34: Không rõ tung tích
35 Chương 35: Sự trở về của phượng hoàng
36 Chương 36: Gặp lại nhau
37 Chương 37: Theo đuổi lại em
38 Chương 38: Không muốn buông tay
39 Chương 39: Thẳng thừng từ chối giúp đỡ
40 Chương 40: Hiểu lầm lẫn nhau
41 Chương 41: Mâu thuẫn càng thêm gay gắt
42 Chương 42: Sự chân thành của phương từ khiêm
43 Chương 43: Sặc mùi thuốc súng
44 Chương 44: Gây sự
45 Chương 45: Dồn Vào Đường Cùng
46 Chương 46: Tai Hoạ Ập Xuống
47 Chương 47: Nỗi Khổ Giằng Xé
48 Chương 48: Cứu Tinh Xuất Hiện
49 Chương 49: Chúng Ta Ly Hôn Đi
50 Chương 50: Gậy Ông Đập Lưng Ông
51 Chương 51: Mạc Hy Vân Nổi Điên
52 Chương 52: Gặp Tai Nạn
53 Chương 53: Không Thể Tỉnh Lại
54 Chương 54: Tỏ Tình Thất Bại
55 Chương 55: Giống Hệt Đứa Trẻ Con
56 Chương 56: Ý Định Giết Người
57 Chương 57: Xung Đột Gay Gắt
58 Chương 58: Hồi Ức 1
59 Chương 59: Hồi Ức 2
60 Chương 60: Trở Về Với Cuộc Sống Hạnh Phúc
61 Chương 61: Hôn Nhân Đằm Thắm
62 Chương 62: Tạm Biệt Thôi Dật Nghiêm
63 Chương 63: Cảm Giác Bất An
64 Chương 64: Tan Vỡ Hạnh Phúc
65 Chương 65: Trở Về Quỹ Đạo Của Nó
66 Chương 66: Nguyên Nhân 1
67 Chương 67: Nguyên Nhân 2
68 Chương 68: Cơn Giận Của Mạc Hy Tuyết
69 Chương 69: Nắm Tay Nhau Vượt Qua Khó Khăn
70 Chương 70: Tuần Trăng Mật Muộn
71 Chương 71: Làm Loạn
72 Chương 72: Không Phải Cha Con
73 Chương 73: Sự Thật Từ Quá Khứ
74 Chương 74: Lời Cảnh Cáo Của Mạc Hy Tuyết
75 Chương 75: Tích Cực Tìm Kiếm
76 Chương 76: Cha Của Thôi Dật Nghiêm
77 Chương 77: Thật Sự Là Cha Con
78 Chương 78: Không Chấp Nhận Được Sự Thật
79 Chương 79: Bù Đắp Thiếu Sót
80 Chương 80: Đại Kết Cục
81 Chương 81: Ngoại Truyện 1 Mang Thai
82 Chương 82: Ngoại Truyện 2 Bạn Nhỏ Phương Duẫn
83 Chương 83: Ngoại Truyện 3 Hứa Minh Vy Và Vương Khải Trạch
Chapter

Updated 83 Episodes

1
Chương 1: Dây dưa một đêm
2
Chương 2: Gia đình lạnh nhạt
3
Chương 3: Mâu thuẫn gay gắt
4
Chương 4: Người đàn ông tên phương từ khiêm
5
Chương 5: Từ chối lời cầu hôn
6
Chương 6: Dở trò hãm hại
7
Chương 7: Hôn lễ sóng gió 1
8
Chương 8: Hôn lễ sóng gió 2
9
Chương 9: Mặt dày lưu manh
10
Chương 10: Âm mưu không thành
11
Chương 11: Phương thiếu ghen rồi
12
Chương 12: Mạc hy vân thông báo tin kết hôn
13
Chương 13: Về nhà họ mạc
14
Chương 14: Anh sẽ là gia đình của em
15
Chương 15: Hãm hại trong hôn lễ
16
Chương 16: Gậy ông đập lưng ông
17
Chương 17: Gặp lại ở trung tâm thương mại
18
Chương 18: Iền của anh là để em tiêu
19
Chương 19: Cha ruột tàn nhẫn
20
Chương 20: Một lòng bảo vệ em
21
Chương 21: Cảm xúc kỳ lạ
22
Chương 22: Yêu
23
Chương 23: Chỉ có mình em
24
Chương 24: Gặp tai nạn
25
Chương 25: Ngày tháng hạnh phúc
26
Chương 26: Bí mật của phương từ khiêm 1
27
Chương 27: Bí mật của phương từ khiêm
28
Chương 28: Người đàn ông tàn nhẫn
29
Chương 29: Con người thật của phương từ khiêm
30
Chương 30: Sống trong đau khổ
31
Chương 31: Có từng yêu chưa
32
Chương 32: Chạy trốn
33
Chương 33: Phát hiện trốn thoát
34
Chương 34: Không rõ tung tích
35
Chương 35: Sự trở về của phượng hoàng
36
Chương 36: Gặp lại nhau
37
Chương 37: Theo đuổi lại em
38
Chương 38: Không muốn buông tay
39
Chương 39: Thẳng thừng từ chối giúp đỡ
40
Chương 40: Hiểu lầm lẫn nhau
41
Chương 41: Mâu thuẫn càng thêm gay gắt
42
Chương 42: Sự chân thành của phương từ khiêm
43
Chương 43: Sặc mùi thuốc súng
44
Chương 44: Gây sự
45
Chương 45: Dồn Vào Đường Cùng
46
Chương 46: Tai Hoạ Ập Xuống
47
Chương 47: Nỗi Khổ Giằng Xé
48
Chương 48: Cứu Tinh Xuất Hiện
49
Chương 49: Chúng Ta Ly Hôn Đi
50
Chương 50: Gậy Ông Đập Lưng Ông
51
Chương 51: Mạc Hy Vân Nổi Điên
52
Chương 52: Gặp Tai Nạn
53
Chương 53: Không Thể Tỉnh Lại
54
Chương 54: Tỏ Tình Thất Bại
55
Chương 55: Giống Hệt Đứa Trẻ Con
56
Chương 56: Ý Định Giết Người
57
Chương 57: Xung Đột Gay Gắt
58
Chương 58: Hồi Ức 1
59
Chương 59: Hồi Ức 2
60
Chương 60: Trở Về Với Cuộc Sống Hạnh Phúc
61
Chương 61: Hôn Nhân Đằm Thắm
62
Chương 62: Tạm Biệt Thôi Dật Nghiêm
63
Chương 63: Cảm Giác Bất An
64
Chương 64: Tan Vỡ Hạnh Phúc
65
Chương 65: Trở Về Quỹ Đạo Của Nó
66
Chương 66: Nguyên Nhân 1
67
Chương 67: Nguyên Nhân 2
68
Chương 68: Cơn Giận Của Mạc Hy Tuyết
69
Chương 69: Nắm Tay Nhau Vượt Qua Khó Khăn
70
Chương 70: Tuần Trăng Mật Muộn
71
Chương 71: Làm Loạn
72
Chương 72: Không Phải Cha Con
73
Chương 73: Sự Thật Từ Quá Khứ
74
Chương 74: Lời Cảnh Cáo Của Mạc Hy Tuyết
75
Chương 75: Tích Cực Tìm Kiếm
76
Chương 76: Cha Của Thôi Dật Nghiêm
77
Chương 77: Thật Sự Là Cha Con
78
Chương 78: Không Chấp Nhận Được Sự Thật
79
Chương 79: Bù Đắp Thiếu Sót
80
Chương 80: Đại Kết Cục
81
Chương 81: Ngoại Truyện 1 Mang Thai
82
Chương 82: Ngoại Truyện 2 Bạn Nhỏ Phương Duẫn
83
Chương 83: Ngoại Truyện 3 Hứa Minh Vy Và Vương Khải Trạch