Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường

-Hắt...!Hắt...!Xì.
Phục Thăng đưa khăn giấy trên bàn cho Ngọc Phương.
-Em muốn bệnh hay sao mà nãy giờ hắt xì hai ba lần rồi.
Ngọc Phương nhận lấy khăn, chậm lên mũi đáp:
-Chắc có ai nhắc tên, chứ em khoẻ lắm.
Phục Thăng mỉm cười:
-Tưởng tượng, làm gì có chuyện ai nhắc đến mà hắt xì chứ.
-Ai biết được, cứ tin là vậy đi.

- Ngọc Phương vò mảnh khăn giấy vứt vào thùng rác dưới chân.
-Anh chở em về rồi đi làm.
Ngọc Phương lắc đầu:
-Ăn xong rồi, anh cứ đi làm, em đi bộ về cũng được, quán này gần nhà mà.
-Chở về mất có mấy phút, đi bộ làm gì.

- Phục Thăng nhăn nhó.
-Em đi bộ tập thể dục, chú ơi tính tiền.
Ngọc Phương không muốn lằn nhằn, hôm nay cô phải ghé qua xóm Mả.

Sáng nay Tuấn Mã đã nhá điện thoại cho cô, hẳn phải có việc gấp.

Thanh toán tiền xong, Phục Thăng phóng xe đi làm.

Ngọc Phương đi bộ vào xóm Mả, nhìn thấy cô từ đầu ngõ đi vào, Tuấn Mã vội vàng chạy ra.

Hắn gật đầu chào cô một cái rồi ghé sát tai thì thầm:
-Tám Keo "ôm bình hơi" lặn mất rồi, Trương Gia tiếp quản toàn bộ cơ sở làm ăn của hắn.
-Vậy bỏ đi đừng dây dưa nữa, khoản tiền kia cũng chỉ là tiền chuộc mạng, nay Tám Keo đã "đi" rồi thì thôi.
Tuấn Mã và Ngọc Phương đi vào trong nhà.

Ngọc Phương ngồi xuống ghế, Tuấn Mả vẫn tiếc rẻ khoản tiền hậu hĩnh kia, hắn chắt lưỡi thở dài:
-Mất khoản thu nhập đó tính ra cũng khá đáng tiếc.
-Có gì mà tiếc, hơn tháng nữa chúng ta bắt đầu bung ra ngoài, đừng lo.
Tuấn Mã lắc đầu:
-Tuy Chị Hai mạnh, lính mình sau đợt huấn luyện của chị cũng khá, nhưng để phát triển mình phải có thế lực lớn chống lưng, ít nhất phải có chỗ dựa.

Em thấy căng lắm.
Ngọc Phương cười cười:
-Sao anh biết chúng ta không có chỗ dựa, sau Lễ Giáng Sinh năm nay, tôi sẽ cho anh biết thế lực đằng sau tụi mình là ai.
Tuấn Mã đặt niềm tin vào Ngọc Phương, trong lòng mong ngóng nhanh cho đến ngày Lễ Giáng Sinh.

Tuy chỉ còn hơn hai tuần, nhưng sao gã cảm thấy lâu hệt như hai năm.
Chuyện bên xóm Mả xem như đã sắp xếp xong, còn việc bên Trương Gia thâu tóm hết thế lực của Tám Keo cô cũng không quan tâm mấy.

Dù sao gã Tám Keo kia cũng chỉ như món chiến lợi phẩm thu được, có mất đi cũng chẳng sao.
Bên tình hình công ty của chú Phú đã đi theo lộ trình cô đề ra.

Danh sách các công ty đối thủ đã được Ngọc Phương nắm tất cả thông tin.

Dựa vào nguồn vốn của Kim Chi - chị của Phục Thăng - Ngọc Phương tuyển nhân sự, thành lập thêm bộ phận mua bán các thiết bị an ninh và vật tư cũng như các thiết bị dành riêng cho việc chăm sóc các toà nhà văn phòng cũng như các gia đình có nhu cầu.
Những việc này cô không giấu giếm chú Phú.

Khi nghe Ngọc Phương trình bày kế hoạch, chú Phú chỉ hơi ngần ngừ rồi nhắc nhở:
-Cô Ba, tôi thấy mở rộng như vậy hơi nhanh, với lại có nhiều công ty khác đã vững gốc vững rễ lâu đời các mặt hàng này.

Mong Cô Ba suy tính thật kĩ lưỡng.
Ngọc Phương cười xoà trấn an chú:
-Chú đừng lo, con có cách cạnh tranh với bọn họ.
Chú Phú nghe vậy cũng chỉ im lặng gật đầu.

Ngọc Phương vốn là người nhà của Đặng Gia, chú không dám nghi hoặc hay hỏi nhiều.

Nhưng dẫu sao công ty này cũng là tâm huyết của mình, nên lo lắng là điều không thể tránh khỏi.
Ngọc Phương cũng không giải thích gì thêm với chú.

Cô hiểu con người chú Phú vốn không thích tranh đoạt với ai, sống theo kiểu an phận thủ thường.

Càng nói chú sẽ càng lo lắng hơn, cách tốt nhất là dùng kết quả để trấn an.

Cứ thế núi việc đổ lên đôi vai của cô.

Đối với Ngọc Phương, những chuyện này cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Cũng như đối với các đầu bếp chuyên nghiệp, giai đoạn chuẩn bị nguyên vật liệu luôn chiếm đến 80% khối lượng và thời gian công việc.

Khi tất cả nguyên liệu đã được chuẩn bị sẵn sàng, thì việc thực hiện món ăn sẽ vô cùng dễ dàng.

Món ăn sẽ đạt được độ tươi ngon cao nhất.
Một tuần trước Lễ Giáng Sinh, Ngọc Phương nổ phát súng đầu tiên.

Cô đích thân đi đến công ty dịch vụ Hà Trần, gặp giám đốc Tiến.

Kẻ này chính là người đã giật được ba mối làm ăn từ chỗ chú Phú.

Ngồi đợi hơn một tiếng đồng hồ, Ngọc Phương để ý không thấy có khách khứa gì ra hay vào.

Rõ ràng gã này vừa coi thường vừa muốn làm khó dễ cô.

Ngọc Phương kiên nhẫn ngồi chờ, thêm ba mươi phút, cuối cùng cô bé tiếp tân cũng dẫn cô đến phòng giám đốc.
Cô tiếp tân gõ cửa hai cái, đoạn mở cửa dẫn Ngọc Phương vào trong.

Cô ta lễ phép nói với người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đang ngồi sau bàn làm việc:
-Anh Tiến, có cô Phương xin gặp anh ạ.
-Ờ, biết rồi.

- Người đàn ông tên Tiến hờ hững đáp.
Ngọc Phương ngồi xuống chiếc ghế salon đối diện với bàn làm việc của hắn ta.

Trông hắn ta khá trẻ, chưa đến 40, thân hình hơi to béo, mặt trắng bệch.

Hắn ta thấy cô ngồi xuống liền đảo mắt nhìn cô rồi lên tiếng:
-Cô có việc gì, nói nhanh đi.
-Tôi đến từ công ty Phú Gia.

- Ngọc Phương nhã nhặn đáp.
-Tôi biết rồi, vào thẳng vấn đề đi.

- Hắn ta cau mày, giọng có chút gay gắt.
Ngọc Phương mỉm cười:
-Được, dù sao anh cũng làm tôi mất khá nhiều thời gian chờ đợi.

Tôi muốn anh trả lại ba mối cung cấp dịch vụ cho các cao ốc Thiên Thanh, Ruby và Hùng Cường cho Phú Gia.
Gã Tiến giương đôi mắt nhìn cô, cất giọng giễu cợt:
-Xin lỗi, cô đang nói chuyện vớ vẩn rồi.

Tại sao chúng tôi phải nhượng lại chúng cho Phú Gia.

Ngọc Phương thản nhiên đáp:
-Không phải "nhượng lại", mà là trả lại.

Anh đã cướp mất thì phải trả lại.
Lần này gã Tiến thật sự tức cười, ai ngờ Phú Gia sau cả năm trời lại cử con bé não cá vàng này đến gặp mình để đòi lại công đạo, gã cười ha hả:
-Cô bé ơi, thương trường là chiến trường, bên cô làm ăn không ra gì thì chủ cao ốc họ phải đổi thôi.

Không phải tôi thì cũng có người khác.

Thua thì phải chung, đạo lý đó muôn đời không thay đổi...
Ngọc Phương ngắt lời hắn:
-Không phải Phú Gia làm không được, mà là do anh "đi đêm" với ban quản lý bên các cao ốc đó.
Gã Tiến đứng thẳng dậy, đi đến gần Ngọc Phương, khoé môi nhếch lên một bên mép:
-Đi đêm thì sao, tôi nhắc lại với cô, thương trường là chiến trường, phải bất chấp thủ đoạn để giành giật miếng ăn.
Ngọc Phương cũng đứng dậy, cô mỉm cười đáp trả:
-Xem ra không thể nói chuyện phải quấy với anh được, thế thì tôi hẹn cho anh đến cuối tháng này phải trả lại cho chúng tôi, hoặc...
Gã Tiến cợt nhã:
-Hoặc sao? Hăm doạ à, đây quen giang hồ cũng không ít đâu em gái ạ.
Ngọc Phương cười cười nói tiếp:
-Hoặc tôi sẽ đưa cho anh một lời đề nghị mà anh không thể từ chối.

Lời muốn nói cũng đã nói xong, tôi xin phép.
Dứt lời, Ngọc Phương liền đi ra khỏi phòng làm việc của hắn.

Gã Tiến cười khùng khục nói với theo:
-Con khùng, mày chờ cuối tháng ở năm cuối đời đi rồi tao trả.

Đồ con nít ranh.

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi