Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối

Người phụ nữ tóc ngắn mà ông Đại gọi là cô hai nhìn Ngọc Phương từ chân đến đầu, đoạn nhỏ nhẹ cất giọng:
-Thằng bé kém đến mức phải chọn một cô bé đi làm công việc quét dọn thế này, không môn đăng hộ đối chút nào.
Nói xong, cô ta lắc đầu rồi cầm sách lên, kéo mắt kính lại, tiếp tục đọc, không ngó ngàng gì đến ông Đại và Ngọc Phương nữa.

Quản gia Đại chưng hửng, đứng như trời trồng không nói được tiếng nào.

Ông ta quay qua nhìn Ngọc Phương, vẻ ái ngại hiện rõ trên gương mặt.

Những tưởng Mợ Ba này sẽ nổi giận, hoặc tự ái bỏ ra ngoài, hoặc bối rối buồn bã gì đó.

Nhưng không, đối diện với ông Đại lại là một gương mặt lạnh lùng như băng như sương.
Ngọc Phương mặc ông ta, đi đến góc phòng lấy một chiếc ghế dựa bằng gỗ, đoạn xách nó bằng một tay đi đến bàn mà chị hai của Phục Thăng ngồi.

Cô đặt chiếc ghế một cách nhẹ nhàng ở phía đối diện rồi ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào cô gái kia, cất lời:
-Tôi tên Ngọc Phương, chị tên gì ?
Chị của Phục Thăng ngước mắt lên nhìn Ngọc Phương một cái, rất nhanh ánh mắt lại quay trở về quyển sách.

Cô ta đáp:
-Tôi tên Kim Chi, cô hỏi để làm gì?
-Ít nhất cũng phải biết tên chị là gì để tiện xưng hô, thế thôi.

Chị là chị hai của Phục Thăng, đúng không?
Kim Chi chỉ khẽ gật đầu, không thèm mở miệng nói thêm gì với Ngọc Phương.
-Khi nãy chị nói tôi và Phục Thăng không môn đăng hộ đối, rồi tôi làm công việc quét dọn gì gì đó...
Kim Chi vẫn tập trung đọc sách, không đếm xỉa gì đến lời nói của Ngọc Phương.

Ông Đại thấy tình hình có vẻ căng thẳng, định đến gần khuyên nhủ Mợ Ba đi ra ngoài.

Nhưng vừa mới dợm bước, ông đã nghe Ngọc Phương cười khẩy:
-Hì, nhà của chị giàu có, quyền thế thật, nhưng có điều lại không thể có thứ mà tôi có, quá đáng tiếc.
Kim Chi nghe đến đây liền đặt sách xuống bàn, nhìn thẳng vào Ngọc Phương, ôn tồn hỏi:
-Ý cô là gì ?
Ngọc Phương khẽ cười:
-Đặng Phục Thăng.
Kim Chi tháo mắt kính xuống cầm trên tay, đoạn đứng dậy đi vòng qua bàn.

Nhìn chòng chọc vào Ngọc Phương, không khí trong phòng căng thẳng thấy rõ, khiến cho ông Đại cũng toát mồ hôi hột.

Ngọc Phương cũng không vừa, hiên ngang đứng dậy nhìn thẳng vào mắt Kim Chi.

Ông Đại thấy tình hình căng thẳng đã lên đến đỉnh điểm, lại tính mở miệng giải vây thì đột nhiên thấy Cô Hai của mình nhào đến ôm chầm lấy Ngọc Phương, vừa cười vừa nói:
-Ôi con bé này đáo để quá, hèn gì thằng nhóc khó tính kia lại chịu em.
Ngọc Phương cũng bất ngờ vì tình huống này, đâm ra bối rối không biết làm gì.

Cô bị Kim Chi ôm chặt, lưng thì bị cô ấy vỗ bôm bốp.

Kim Chi cười, vỗ chán chê thì buông Ngọc Phương ra rồi mỉm cười nói:
-Xin lỗi em gái, vừa rồi chị chỉ thử em thôi, nhà họ Đặng này không quan tâm đến xuất thân, gia cảnh.

Để bước vào Đặng Gia, thì người đó phải có bản lĩnh, thông minh và lanh lợi.

Chị Hai thấy em không phải kẻ tầm thường...
Nói đến đây cặp mắt kính cầm trên tay của Kim Chi bất ngờ bị tuột khỏi tay.

Ngọc Phương theo phản xạ bắt lấy chiếc mắt kính khi nó còn chưa kịp rơi xuống đất rồi trả lại cho Kim Chi.

Cô ta nhận lấy, mỉm cười nói:

-Thân thủ nhanh nhẹn quá, chị hai của em tuy trình độ võ nghệ chỉ là hạng xoàng, nhưng nói về trình độ đánh giá, Đặng Kim Chi này tuyệt đối là cao thủ.
Kim Chi quay qua nhìn ông Đại, nói tiếp:
-Khi sáng, ông Đại kể cho chị nghe lúc em bắt hai đôi đũa, nên chị mới muốn thử xem thực hư thế nào, quả nhiên lợi hại.

Từ ánh mắt, phản xạ cho đến tốc độ, Đặng Gia không có cao thủ nào so được với em.
Vừa dứt lời, Kim Chi liền đưa tay véo nhẹ má của Ngọc Phương rồi quay qua ông Đại nói lớn:
-Mời Bà vào thư phòng.
Ông Đại liền cúi đầu đáp:
-Dạ, Cô Hai.
Kim Chi bắt chéo tay trước ngực, nhìn chăm chăm Ngọc Phương mà không nói thêm lời nào.

Ngọc Phương không kềm nỗi sự tò mò, cất tiếng hỏi cô ta:
-Chị không hỏi xuất thân của em từ đâu sao ?
Kim Chi mỉm cười, chầm chậm lắc đầu:
-Chúng ta đều là người thông minh, hỏi để làm gì khi chắc chắn em sẽ không nói thật.

Khi nào muốn thì em hãy kể cho chị hai đây nghe là được.

Điều quan trọng nhất, đó là em không có ý muốn hại Phục Thăng.

Đối với chị như thế là đủ.
-Sao chị có thể chắc chắn em không có ý muốn hại Phục Thăng?
Kim Chi mỉm cười, lấy tay chỉ vào mắt mình rồi đáp:
-Chị đã thấy cả một bầu trời hạnh phúc trong mắt em, khi em nhắc đến ba chữ "Đặng Phục Thăng" khi nãy.
-Lỡ chị nhìn sai thì sao ? - Ngọc Phương cười cười đáp lại.
-Nếu chị nhìn sai thì xem như đó là lỗi của chị, đơn giản thế thôi.

Cuộc đời chính là một canh bạc, mọi thứ đều phải đánh cược và chấp nhận may rủi, cho dù đó là một ván bài mà mình nắm chắc phần thắng nhiều nhất vẫn có khả năng thua chây túi...!
Kim Chi nheo mắt nhìn Ngọc Phương:
-Đừng hối hận vì những gì mình đã làm, vì những thứ đó đã xảy ra rồi.

Còn những việc mình có thể làm mà lại không làm mới là điều hối tiếc nhất.
Ngọc Phương mím môi, suy nghĩ về những điều Kim Chi đã nói.

Thấy Ngọc Phương cứ đứng ngây người một chỗ, Kim Chi nói khẽ:
-Câu sau là chị muốn nhờ em nhắn gửi và khuyên nhủ đến thằng bé bướng bỉnh của Đặng Gia.
Hai chữ "Đặng Gia" này khi nghe đến lần thứ ba, đột nhiên Ngọc Phương nhớ ra, giật mình thốt lên:
-Nhà họ Đặng này chính là Gia Định Đặng Gia.
Kim Chi nhíu mày, cười khẽ:
-Biết cả danh hiệu này, chứng tỏ em không phải người bình thường.
Câu nói này chính là sự xác nhận cho suy đoán của Ngọc Phương.

Kim Chi nói tiếp:
-Người biết về Gia Định Đặng Gia thì chín phần mười là người của giới giang hồ.

Em không đơn giản chỉ là một cô gái bình thường đâu.
Đúng lúc này cửa phòng bật mạnh, một người phụ nữ lớn tuổi, tóc bạc trắng được búi lên cao xăm xăm bước vào.

Ông Đại đi theo sau bà ta, người phụ nữ tuy lớn tuổi nhưng dáng đi rất vững chắc, khí thế mạnh mẽ.

Vừa bước vào, nhìn thấy Ngọc Phương, bà ta lớn tiếng hỏi Kim Chi:
-Con bé này là bạn gái của Phục Thăng?
Kim Chi gật đầu khẽ dạ một tiếng, bà ta liền bĩu môi:
-Xinh đẹp đó, nhưng quá hèn kém, không xứng bước vào nhà mình ....
Kim Chi cười khanh khách ngắt lời bà ta:
-Bà à, đừng diễn nữa, con thử em nó rồi.
Nghe Kim Chi nói vậy, gương mặt bà ta giãn ra, nụ cười tươi tắn lập tức nở trên môi:
-Vậy hả, kết quả ra sao?
-Cứng lắm, như thế mới trị được thằng cháu cưng của Bà.

Vả lại nó còn là người bên hắc đạo.

- Kim Chi cười.
Bà ta cười lớn:
-Nghiệp chướng, nghiệp chướng.

Nhân quả không chờ kiếp sau, nhanh thật.
Hai người này thật lạ lùng, lẽ ra đối với người bình thường, khi nghe người thân của mình có quan hệ với một đối tượng thuộc hắc đạo, lẽ ra phải lo lắng hoặc chán chường gì đó.

Nhưng hai người này lại vô cùng vui vẻ.

Ngọc Phương nén tò mò, tự giới thiệu mình với bà nội của Phục Thăng cho phải phép:
-Thưa Bà, con là Ngọc Phương.
Bà nội cố nín cười, nhẹ nhàng đáp:
-Ừ, gặp con bà vui lắm, khi nãy đã thất lễ, mong con đừng để trong lòng.
-Dạ, con không có ạ.

- Ngọc Phương cúi đầu.
-Ngồi xuống uống nước nói chuyện đã.

- Bà nội nắm tay Ngọc Phương kéo đến chiếc bàn trà đặt ở một góc thư phòng.
Ông Đại rót trà cho cả ba người rồi lùi ra, đứng ở một góc trong phòng.

Cả ba ngồi xuống, bà nội ngồi cạnh Ngọc Phương, tay vẫn chưa rời bàn tay của cô, bà nói:
-Hơi bất lịch sự, nhưng dù sao cũng sẽ là cháu dâu, nên bà muốn hỏi Phương bao nhiêu tuổi rồi?
-Con vừa tròn đôi chín ạ.

- Ngọc Phương nhỏ nhẹ đáp.
Bà nội cười cười:
-Còn trẻ lắm, nhưng "khí" rất mạnh.
Kim Chi mỉm cười gật đầu, còn Ngọc Phương giật nẩy cả người, lắp bắp nói:
-Sao bà có thể biết chuyện đó?

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi