Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn

Mùi thức ăn nóng đánh thức Phục Thăng, Anh mở mắt ra, nhìn thấy Ngọc Phương đang lui cui bên bàn bếp nấu nướng.

Ánh nắng ban mai hắt vào từ cửa sổ, chiếu lên gương mặt lấm tấm vài giọt mồ hôi của cô.

Phục Thăng mãi ngắm nhìn gương mặt xinh như một thiên thần của cô.

Ngọc Phương không quay đầu lại, cất tiếng luôn:
-Anh dậy đi, đồ ăn sáng sắp xong rồi.
Phục Thăng khẽ ừ một tiếng, ngồi dậy gấp chăn gối gọn gàng rồi vào nhà tắm vệ sinh cá nhân.

Đến lúc trở ra đã thấy thức ăn dọn sẵn trên bàn.

Ngọc Phương ngồi đợi bên chiếc bàn bệt, đang xem điện thoại.

Anh ngồi xuống nhấc đũa:
-Ăn sáng thôi, hôm nay là một ngày dài nữa.
-Ừ, ăn thôi, hôm nay cũng là một ngày dài với em, nghe chú Phú nói bữa nay phải đi sớm hơn mọi ngày.
Phục Thăng hỏi:
-Sao vậy?
Ngọc Phương nhún vai:
-Cô Thương nói hôm nay sẽ làm ở một gia đình đại gia rất lớn ở Sài Gòn, tuyệt đối không được sơ suất nên mọi người phải tăng ca, có mặt lúc mười giờ sáng.
Phục Thăng cười cười:
-Trùng hợp thật, hôm nay sếp Hiệu cũng bảo anh gặp riêng để bàn việc.
-Thăng chức cho anh hả? - Ngọc Phương tò mò.
-Ở tuổi anh đeo lon Đại Úy là đã nhanh lắm rồi, lên chức gì chứ, chắc có án gì đó thôi.
Đúng lúc này có tiếng chuông cửa vang lên, không hẹn mà gặp cả hai đều chau mày.

Nhà này vốn dĩ không chơi với lối xóm xung quanh bao giờ.

Thế mà hôm nay lại có người nhấn chuông gọi cửa.

Thật đúng là một sự lạ, Phục Thăng đứng dậy đi ra ngoài xem, Ngọc Phương cũng theo sau.
Ở ngoài cổng là một người đàn ông trung niên, mái tóc đen nhưng lông mày lại bạc trắng.

Trông thấy Phục Thăng đi ra, ông ta khẽ mỉm cười cúi đầu chào:
-Cậu Ba.
Ngọc Phương thấy Phục Thăng như khựng lại khi thấy người đàn ông ấy.

Trù trừ một lát, anh mới đi ra mở cổng cho người ấy đi vào.

Người đàn ông ngẩng đầu lên nhìn thấy Ngọc Phương thì ra vẻ ngạc nhiên trong thoáng chốc rồi lấy lại ngay phong thái điềm tĩnh hỏi Phục Thăng:
-Cậu Ba, cô đây là...?
Phục Thăng lãnh đạm đáp:
-Vào trong nhà đã.
Người đàn ông khẽ dạ một tiếng rồi theo hai người vào trong nhà.

Nhìn thấy trên bàn có thức ăn đang ăn dở, người đàn ông cười cười nói:
-Xin lỗi Cậu Ba, tôi đến đây không đúng lúc lắm.
Phục Thăng thản nhiên ngồi xuống bàn rồi đáp:
-Ông đến đây tìm tôi đã là không đúng rồi, nói gì đến việc có đúng lúc hay không.
Ngọc Phương thấy cách ông ta nói chuyện vô cùng lịch sự, lại cung kính với Phục Thăng nên đoán đây là người nhà của anh.

Cô liền mời ông ta:
-Ông cũng ngồi xuống dùng bữa với chúng tôi nhé.
Không ngờ Phục Thăng lại nói:
-Em cứ ngồi xuống ăn tiếp, mặc kệ ông ta.
Người đàn ông nghe lời phũ phàng như vậy lại tuyệt đối không tỏ ra buồn phiền.

Ông ta quay qua nói với Ngọc Phương:
-Mợ Ba cứ nghe lời Cậu, tôi đứng cũng không sao ạ.
-Ông muốn nói gì thì nói nhanh rồi biến khỏi đây cho tôi.
Không khí khá căng thẳng, Ngọc Phương khẽ gật đầu với ông ta rồi ngồi xuống bàn.

Người đàn ông chắp hai tay trước bụng, nhã nhặn nói:
-Thưa Cậu Ba, Cô Hai nói Lễ Giáng Sinh năm nay, phiền Cậu Ba về nhà ăn lễ với gia đình...
-Tôi không rảnh.

- Phục Thăng vừa ăn vừa đáp.
Người đàn ông nói tiếp:
-Bà ở nhà trông ngóng Cậu, phát sinh tâm bệnh, không thiết tha ăn uống...
-Chiêu này xưa rồi, Bà Nội còn diễn trò khác được không?
-Cô Hai vì không có Cậu ở nhà, việc dồn cả hai vai nên héo hon gầy mòn...!
Phục Thăng thản nhiên đáp:
-Chị Hai vốn dĩ ăn như mèo mửa, mập lên mới là chuyện lạ, vả lại việc ở nhà bao nhiêu năm nay chỉ cần xoay bàn tay là giải quyết xong, có gì mà nhiều với ít.
Người đàn ông cười cười nhìn Ngọc Phương:
-Mợ Ba nói giúp giùm tôi một tiếng được không?
Phục Thăng nổi giận:
-Đừng lôi cô ấy vào chuyện này, đã nói xong thì mời ông biến mất giùm.

Người đàn ông mặc kệ Phục Thăng, khẽ cười nói với Ngọc Phương:
-Tôi tên Đại, là quản gia của Cậu Ba, xin hỏi quý danh của Mợ Ba là gì ạ?
Ngọc Phương thấy thái độ trẻ con của Phục Thăng, cộng với sự điềm nhiên của ông Đại thì phì cười đáp:
-Tôi tên Ngọc Phương.
Ông Đại mỉm cười:
-Cậu Ba từ nhỏ đến lên tác phong nghiêm cẩn, vô cùng khó tính.

Tưởng như sắt đá, nhưng tục ngữ có câu nước chảy đá mòn.

Tôi tin Mợ Ba đây chính là dòng nước đó có thể làm cho Cậu thay đổi.

Xin Mợ Ba nói giúp giùm một tiếng.
Phục Thăng nổi điên, đập bàn khiến cho hai đôi đũa nằm yên trên bàn bay thẳng lên trời, quát lớn:
-Ông biến ngay đi.
Ngọc Phương dùng một tay bắt từng đôi đũa đang bay trên không, rồi đặt lại trên bàn.

Động tác cực kỳ nhanh gọn, trông như con rắn hổ mang phóng người bắt mồi.

Ông Đại không mảy may để ý đến thái độ của Phục Thăng, nhưng lại vô cùng chú ý đến thao tác vừa rồi của Ngọc Phương.

Ông ta mỉm cười:
-Chuyện đã nói tôi đã nói rồi, xin phép Cậu và Mợ, tôi đi liền ạ.
Noi xong ông ta khoanh tay trước bụng, cúi đầu rồi quay người đi ra ngoài.

Trước khi đóng cưat lại còn gật đầu chào thêm một cái.
-Không tiễn.
-Tạm biệt ông.
Phuc Thăng và Ngọc Phương cùng lên tiếng một lúc.

Ông Đại mỉm cười, khép cửa lại rồi đi mất.

Nhìn Phục Thăng bực bội ăn hết phần ăn sáng, Ngọc Phương khẽ cười:
-Sao anh gay gắt với gia đình mình quá vậy?
-Chuyện này khi nào rảnh, anh sẽ kể cho em nghe.

- Nói xong, Phục Thăng lấy khăn giấy lau miệng.

Ngọc Phương nói:
-Hèn chi em khi mới đến đồn cảnh sát, anh đã đặt ra qui định miễn tiếp người nhà.
Phục Thăng gật đầu:
-Họ phiền lắm, anh không muốn về nhà chút nào.
Ngọc Phương thở dài, đôi mắt buồn rười rượi:
-Dù gì anh cũng có gia đình và người thân, còn em thì....
Phục Thăng thấy cô buồn, trong lòng cũng có chút hối hận.

Dù sao theo như cô kể, anh cũng đoán được khi ở trong cái tổ chức Âm Binh gì đó thì có lẽ Ngọc Phương là một cô nhi.

Anh nắm lấy bàn tay của cô, nói khẽ:
-Từ giờ anh và em là một gia đình.

Bây giờ anh đi làm trước, chén dĩa cứ để ở bồn nước, chiều về anh sẽ rửa cho.
Ngọc Phương mỉm cười:
-Đã nói rồi, khi về ở với anh, trừ khi không thể, còn lại em sẽ làm hết việc nhà cho anh.

Anh đi làm đi.
Phục Thăng nhìn cô, không kềm lòng đặt được môi lên má cô hôn một cái rồi đứng dậy thay bộ cảnh phục để đi làm.

Lúc anh ra đến cửa, Ngọc Phương vẫn ngồi đó nhìn anh.

Thấy Phục Thăng vẫy tay chào tạm biệt mình, Ngọc Phương mỉm cười:
-Tạm biệt "gia đình" nhỏ của em, hẹn tối gặp lại.
Phục Thăng gật đầu rồi đóng cửa lại.

Tiếng xe máy xa dần rồi mất hút.

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi