Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi

-Anh, quán kem này trùng tên với em.

- Ngọc Phương vỗ vai Phục Thăng nói.
Anh quay lại cười đáp:
-Ừ, trùng hợp lắm, em vào kiếm chỗ ngồi trước, anh đi gửi xe.
Ngọc Phương xuống xe đi vào quán, cô nhân viên phục vụ thấy khách vào liền hỏi xem đi mấy người.

Khi nghe Ngọc Phương nói chỉ có hai người, cô ta dẫn Ngọc Phương đến một bàn trống có góc nhìn hướng thẳng ra mặt sông khá đẹp.
-Em để thực đơn ở đây - Cô phục vụ đặt một tờ giấy bóng loáng, bên trên có những hình ảnh của món kem rất bắt mắt, xuống bàn - Khi nào bạn chị đến, chọn món xong cứ gọi em ạ.
Nói xong cô ta lịch sự cúi đầu chào rồi rời đi, Ngọc Phương chăm chú xem những hình ảnh trên tờ thực đơn.

Đủ loại kem màu sắc sặc sỡ, loại đắt nhất 75,000 đồng, loại rẻ nhất cũng 30,000 đồng.

Phục Thăng đã tìm thấy bàn, nhìn qua vai Ngọc Phương thấy cô đang phân vân giữa đống kem, anh bật cười:
-Lần đầu tiên trong đời được ăn kem thì nên chọn từng viên, mỗi viên một mùi để thưởng thức cho biết.
-Lần đầu tiên? Anh tin em nói thật rồi sao.

- Ngọc Phương đặt tờ thực đơn xuống bàn, ngước đôi mắt to tròn nhìn anh.
Phục Thăng đặt chiếc khóa xe và một gói giấy báo khá lớn xuống bàn.

Anh ngồi xuống nhìn xa xăm ra giữa dòng sông, đoạn chỉ tay về phía xa xa nói:
-Ở chỗ đó, qua ánh chớp của sấm sét, anh thấy bóng dáng một người trôi giữa dòng nước...
-Nơi này là nơi anh đã cứu em ?
Phục Thăng mỉm cười gật đầu:
-Ừ, anh đã nhảy xuống vớt một cô gái trong bộ đồ đen và đôi mắt bôi đen như gấu trúc lên ở nơi này.
Ngọc Phương cũng cười nói:

-Tại dòng sông ở quán kem Ngọc Phương, anh đã cứu một cô gái tên Ngọc Phương.

Đúng là duyên phận nhỉ...
-Anh chị muốn dùng gì ạ?
Tiếng cô gái phục vụ vang lên cắt ngang dòng tâm sự.

Phục Thăng cầm thực đơn lên đưa cho cô ta rồi đáp:
-Cô cho chúng tôi một dĩa lớn, lấy đủ vị kem, mỗi thứ một viên.
Cô phục vụ gật đầu rồi mang tờ thực đơn đi vào quầy.

Phục Thăng đưa gói giấy báo cho Ngọc Phương:
-Thứ này chắc là của em.
Ngọc Phương đưa tay nhận lấy, cô mở gói giấy ra, một thanh chủy thủ hiện ra trước mắt cô.

Ngọc Phương mừng rỡ reo lên:
-Nó đây rồi, sao anh nói lúc cứu em không tìm thấy thanh chủy thủ nào hết.

-Lúc đó anh lo cứu người, không để ý lắm.

Người hiếu kỳ bu lại cũng đông, có thể con dao này đã rơi ra lúc anh bế em lên bờ.

Phục Thăng thủng thẳng nói tiếp:
-Sau khi anh đưa em về nhà, thì ngày hôm sau cảnh sát ở khu vực này gọi cho anh đến nhận nó.

Anh ta kể, một thằng bé đã nhặt thứ này từ cô gái bị đuối nước, nó bèn đem về nhà cất giấu thì bị ba mẹ phát hiện, sau đó đem lên đồn cảnh sát để giao nộp.
Ngọc Phương im lặng, cô rút thanh chủy thủ khỏi vỏ, đưa mắt ngắm nhìn nó dưói ánh đèn.

Ánh thép xanh đen toát ra một luồng tử khí lạnh lẽo khiến cho Phục Thăng cũng phải rùng mình ớn lạnh.

Ngọc Phương đóng thanh chủy thủ vào bao da rồi gói lại trong lớp giấy báo, cô mỉm cười nhìn anh:
-Cảm ơn Phục Thăng.
-Xem ra em rất yêu quý con dao, à, phải gọi là "chủy thủ" chứ nhỉ.
Ngọc Phương quay mặt hướng ra sông, đôi mắt long lanh.

Cô nói:
-Thanh chủy thủ này là sinh mạng và là người bạn tốt nhất của em.

Phục Thăng nghe giọng cô như rưng rưng muốn khóc, bất giác anh không muốn nói thêm gì nữa.

Đôi mắt của anh cũng nhìn ra dòng sông định mệnh đã đưa hai người gặp gỡ nhau.

Ngọc Phương quay lại nhìn Phục Thăng, khẽ cười:
-Anh tin em nói thật từ khi nào?
Phục Thăng vẫn giữ ánh nhìn ra hướng sông, thở dài một tiếng rồi đáp:
-Sáng nay, người bên cục Khoa Học Hình Sự có gửi email cho anh.

Họ thông báo kết quả kiểm định bộ quần áo của em.

Chất liệu vải rất tốt, được dệt thủ công, không có gì đặc biệt.

Tuy nhiên...
Phục Thăng quay lại nhìn Ngọc Phương nói tiếp:
-...! màu đen để nhuộm vải này thì lại vô cùng kỳ lạ.

Vì nó không chứa bất kỳ thành phần nào trong những loại thuốc nhuộm đương đại.

Sau khi gửi mẫu phân tích cho bên Sở Khoa Học nghiên cứu, đến hôm nay họ mới khám phá ra công thức nhuộm màu này có cách đây mấy trăm năm trước.
Ngọc Phương mỉm cười:
-Em đã nói với anh em đến từ 400 năm trước mà.
Phục Thăng nghiêm mặt:
-Chuyện em nói với anh rằng em từ mấy trăm năm trước đến đây.

Dù rất phản khoa học, nhưng xâu chuỗi lại tất cả thì có vẻ khá hợp lý.

Nhưng vấn đề ở chỗ, trên quần áo của em, ngoài máu của bản thân em thì còn có máu của ít nhất hai người khác.
Ngọc Phương im lặng ngó lơ qua nơi khác, hai tay khoanh lại trước ngực.

Phục Thăng thấy vậy liền nói tiếp:
-Anh sẽ tuân theo nguyên tắc của em, anh sẽ không hỏi.

Nhưng anh sẽ nói ra phán đoán của chính mình.
Ngọc Phương tim đập bình bịch, nhưng vẫn thản nhiên hờ hững đáp:
-Anh cứ nói ra nghe thử.
Phục Thăng đan mười ngón tay vào nhau, đặt trên bàn, nhìn thẳng vào cô rồi nói:
-Mũi tên xuyên qua người em đã bị cắt mất phần đầu.

Cục Khoa Học Hình Sự sau khi xem xét lưỡi của thanh chủy thủ và phần bị cắt trên mũi tên đã khẳng định, đầu mũi tên đã bị thanh chủy thủ này chặt đi.

Anh có thể mường tượng ra tình huống em bị trúng tên.Để khỏi vướng víu và sợ bị mất máu, nên em đã dùng thanh chủy thủ cắt đầu mũi tên đi...

-Anh nói đúng đó.

- Ngọc Phương nhìn anh đáp.
Phục Thăng nói tiếp:
-Một cô gái vừa mới nhìn vào vết thương của nạn nhân đã có thể nhận định hung thủ dùng tay nào để đâm, vết thương nông sâu thế nào, có cố sát hay không.

Một cô gái với bộ y phục màu đen, bôi đen quanh mắt, lưng giắt thanh chủy thủ, tên xuyên người vẫn bình tĩnh cắt đầu mũi tên.

Trên bộ hắc y đó lại có dính máu của nhiều người khác.

Một cô gái có sức lực vượt khỏi sự hiểu biết của người khác.

Dựa vào tất cả những thứ này anh có thể nói em là...
Ngọc Phương đưa một ngón tay lên miệng ra hiệu cho anh im lặng.

Phục Thăng ngẩn ngưòi ngạc nhiên, chưa đến ba giây sau, cô phục vụ đã xuất hiện đem kem ra.

Đợi cô ta đi khuất, Phucn Thăng hỏi:
-Em không cần nhìn cũng thấy cô ta sắp đi ra sao?
Ngọc Phương nhún vai đáp:
-Có nhiều cách để quan sát xung quanh mà không cần quay đầu lại, chẳng hạn như trường hợp này là những hình ảnh phản chiếu trên mấy cái thìa kim loại sáng loáng này.
Cô chỉ vào cái lọ đựng đầy thìa để múc kem đặt sẵn trên bàn, đoạn nói tiếp:
-Em là gì? Anh nói đi.
Phục Thăng im lặng một hồi rồi nói:
-Em là sát thủ chuyên nghiệp.

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi