Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả

Để một người bất kỳ trong giới giang hồ nghe thấy lời này của Ngọc Phương, có lẽ họ sẽ cười lăn ra đất và nghĩ con này chắc chắn bị khùng.

Nhưng Tuấn Mã đã chứng kiến thực lực của cô, hắn chẳng những không thấy buồn cười, trái lại còn sởn cả gai óc.

Tuấn Mã khẽ nuốt nước bọt, mím môi hỏi lại:
-Cô muốn làm chị đại của chúng tôi?
-Ồ, thì ra gọi là chị đại, ngôn từ ra sao cũng được, nói chung anh làm thuộc hạ của tôi là ổn rồi.
Tuấn Mã siết chặt nắm tay:
-Ổn, chúng tôi vẫn đang ổn.
Ngọc Phương cười lớn:
-Tôi nghe nói mấy năm nay anh chỉ quanh quẩn ở nơi này, có nghĩa là anh không thể phát triển mở rộng ra hơn nữa.

Nếu khái niệm đứng tại một chỗ của anh là ổn, thì xin lỗi, anh phải thêm chữ "bất" vào mới đúng.
Tuấn Mã lắc đầu:
-Không, anh em chúng tôi chỉ cần đến mức này, đủ sống là được, tôi không có tham vọng mở rộng hơn nữa.
Ngọc Phương ngừng cười, nghiêm túc nói:
-Có thật là không có tham vọng phát triển, hay là anh không thể?
Câu này của cô đã chạm đúng vào nỗi niềm của Tuấn Mã.

Quả thật hắn cũng có hoài bảo, cũng có tham vọng, nhưng lực bất tòng tâm.

Hắn cáu, cáu thật sự, kệ mẹ con nhỏ trước mặt là cao thủ gì đi nữa, hôm nay tao phải cho mày biết Tuấn Mã không phải cái danh hão, hắn gằn giọng:
-Câm miệng, muốn làm chị đại thì mày phải bước qua xác tao.
Dứt lời hắn đưa tay ra sau, tên đàn em hiểu ý lấy thanh mã tấu đặt vào tay hắn.

Ngọc Phương mỉm cười:
-Đâu cần phải bước qua xác anh làm gì.
Tuấn Mã không nói thêm nữa lời, hắn xả thanh mã tấu chém nghiêng một góc 45 độ từ trên xuống, hòng ép cô chỉ được lựa chọn duy nhất là lùi lại.

Quả nhiên đúng như dự tính, Ngọc Phương phải lùi lại tránh.Tuấn Mã liền nhích thêm một bước đâm xéo từ dưới lên, hướng thẳng vào bụng của Ngọc Phương.

"Coong", bàn tay của cô đã đập vào sống thanh mã tấu khiến cho người Tuấn Mã mất đà chúi người xuống đất theo quán tính.

Ngọc Phương lách người qua một bên, đợi hắn lấy lại thăng bằng, cô cất giọng:
-Anh tấn công thô thiển quá, dồn lực vào đòn đâm mà không hề có phương án dự phòng nếu hụt.
Tuấn Mã giận tím người, rõ ràng cô gái đó đã nương tay cho mình.

Nếu không khi nãy chắc chắn mình sẽ ăn ngay một đá vào mặt hoặc bụng.

Hắn gầm lên xoay ngưòi lại chém liên tiếp, Ngọc Phương nhẹ nhàng tránh được tất cả, cô vừa né vừa ân cần chỉ bảo hắn như mẹ dạy con:
-Không được nổi nóng khi tấn công, lộ sơ hở nhiều lắm.
-CÂM MỒM- Tuấn Mã hét lớn, tăng tốc độ của mỗi nhát chém lên.
Song dù có nhanh đến mức nào đi nữa, cũng không thể chạm vào được vạt áo đầm của cô, nói chi là cơ thể.
-Trúng nè.- Ngọc Phương cười.
"Bốp", Tuấn Mã bị ăn một đấm thẳng vào mặt.

Cú đấm này quá hiểm, chui thẳng qua giữa nhát chém của hắn, khiến Tuấn Mã không cách nào né được.

Máu mũi hắn chảy xuống, mọi người xung quanh há hốc mồm, không nói được lời nào.

Cảnh tượng này nom như một đứa trẻ con cầm thanh đao nhựa đánh nhau với người lớn vậy.
Tuấn Mã đưa tay quệt máu trên mũi, sững sờ, đã bao lâu rồi mình chưa bị thương nhỉ.

Ngọc Phương đứng đối diện với hắn, cô nói:
-Anh chán chưa, tôi chán rồi, kết thúc nhé.
Lời vừa dứt, Tuấn Mã chỉ kịp thấy một chiếc bóng lao thẳng vào mình.

Hắn đâm thanh mã tấu về phía trước theo phản xạ, nhưng chỉ thấy chiếc bóng xanh đó lách sang một bên rồi biến mất.

Ngay lập tức cổ hắn bị khóa chặt, còn cánh tay rắn như thép bị kéo về, cổ tay bị vặn xoay thanh mã tấu lại kề sát ngay cổ của mình.

Ngọc Phương khẽ cười:
-Anh chết rồi nhé.
Tuấn Mã thở dài:
-Ừ, tôi chịu thua.

Ngọc Phương cười lớn:
-Nói sai rồi, nói lại cho đúng xem nào.
Tuấn Mã lại thở dài, giọng yếu ớt:
-Em thua rồi, chị đại.
Ngọc Phương buông cổ và tay hắn ra, cô phủi phủi hai bàn tay rồi lùi lại.

Tuấn Mã nhìn lại cổ tay mình, trên đó còn nguyên dấu 5 ngón tay xiết chặt.

Hắn nhìn Ngọc Phương, một cô gái mảnh khảnh, xinh đẹp như thế này mà lại có sức mạnh, tốc độ lẫn phản xạ không thể tin được.

Trong lòng hắn bỗng dâng lên một sự kính trọng pha lẫn sợ hãi.

Kính trọng một cao thủ và sợ hãi nếu người đó giết mình.

Tuấn Mã cúi đầu:
-Nếu chị đã nói có thể giúp chúng tôi mạnh lên, chúng tôi xin theo chị.
Ngọc Phương gật đầu:
-Tôi tên Phương, trong băng của anh còn ai không phục cứ lên, mà lên hết một lần đi, tôi còn phải đi chợ mua đồ.
Nói xong câu đó, cô đảo mắt nhìn quanh một vòng.

Ánh mắt Ngọc Phương đi đến đâu, những người xung quanh đều cúi đầu, cụp mắt nhìn xuống đất đến đó.

Hiển nhiên họ đã thấy được khoảng cách trình độ giữa họ và cô quá chênh lệch.

Ngay cả Tuấn Mã người mạnh nhất băng còn bị đùa bỡn, thì họ làm sao lại dám không phục.
Thấy không ai phản ứng gì, Ngọc Phương cười khẽ, lớn giọng:
-Không ai dám lên thì tôi đi chợ nhé.
Người đàn bà trung niên khi nãy chửi dữ dằn nhất lật đật bước đến, mỉm cười giả lả:
-Chị Phương, chị cần đi chợ mua đồ cứ nói em Tám này, em đi mua cho chị, khỏi phải mất công.
Mấy người đàn bà cũng nhao nhao tranh nhau lên tiếng đi chợ giúp cô, Ngọc Phương kề tai cô Tám nói nhỏ rồi đưa tiền cho cô ta.

Cô Tám giãy nãy từ chối:
-Chị cứ để em lo, em mua cho, đưa tiền làm gì.
Ngọc Phương mỉm cười:
-Chuyện gì ra chuyện đó, tiền bạc phải rõ ràng, cô cứ cầm đi.
Từ chối không được, cô ta cầm tiền của Ngọc Phương, vội vàng đi ra ngoài hẻm.

Thấy việc riêng của cô đã xong, Tuấn Mã lên tiếng:
-Chị Phương, mình vào nhà ngồi nói chuyện.
Ngọc Phương gật đầu, đi theo Tuấn Mã vào ngôi nhà đầu hẻm thứ ba.

Vào bên trong, Tuấn Mã hất hàm hỏi một tên đàn em:
-Đưa thằng Bin đi bệnh viện chưa?
-Dạ rồi, anh ba mới chở nó đi.

- Tên đàn em trả lời.
Ngọc Phương kéo ghế ngồi xuống, nơi này có một cửa sổ lớn có thể nhìn ra ngoài bãi đất rộng.

Tuấn Mã cũng kéo ghế ngồi xuống, mở quyển sổ đã đặt sẵn trên bàn ra rồi nói:
-Chị Phương, băng của chúng ta có ba nguồn thu, một là hai sòng bạc mở trong xóm, hai là tiền cho vay, ba là phí bảo kê hằng tháng của các quán nhậu quanh hai con đường bên ngoài.
Nói xong hắn đưa quyển sổ ra trước mặt Ngọc Phương:
-Đây là sổ sách thu chi, em đưa cho chị xem để nắm rõ tình hình.
Ngọc Phương nhận lấy quyển sổ dày cộp như quyển từ điển, mở ra đọc.

Chapter
1 Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2 Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3 Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4 Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5 Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6 Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7 Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8 Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9 Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10 Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11 Chương 11: 11: Xóm Mả
12 Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13 Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14 Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15 Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16 Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17 Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18 Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19 Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20 Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21 Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22 Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23 Chương 23: 23: Kim Đồng
24 Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25 Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26 Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27 Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28 Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29 Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30 Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31 Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32 Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33 Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34 Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35 Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36 Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37 Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38 Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39 Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40 Chương 40: 40: Mợ Phương
41 Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42 Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43 Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44 Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45 Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46 Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47 Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48 Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49 Chương 49: 49: Đại Tỷ
50 Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51 Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52 Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53 Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54 Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55 Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56 Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57 Chương 57: 57: Về Nhà
58 Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59 Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60 Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61 Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62 Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63 Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi
Chapter

Updated 63 Episodes

1
Chương 1: 1: Món Nợ Tiền Kiếp
2
Chương 2: 2: Phục Thăng Anh Chưa Chết Sao
3
Chương 3: 3: Con Ngựa Sắt
4
Chương 4: 4: Tại Đồn Cảnh Sát
5
Chương 5: 5: Tia Sét Đã Đưa Em Đến Đây
6
Chương 6: 6: Cô Gái Đến Từ 400 Năm Trước
7
Chương 7: 7: Cô Đùa Dai Thật Đấy
8
Chương 8: 8: Anh Muốn Tôi Rời Khỏi Nơi Đây Sao
9
Chương 9: 9: Tôi Không Có Thời Gian
10
Chương 10: 10: Nguyệt Kinh Bố
11
Chương 11: 11: Xóm Mả
12
Chương 12: 12: Chị Đại Xóm Mả
13
Chương 13: 13: Văn Kinh Võ Khủng
14
Chương 14: 14: Hổ Trướng Khu Cơ Phần Thứ Tư
15
Chương 15: 15: Anh Hai Là Chèo
16
Chương 16: 16: Ăn Gì Cũng Được
17
Chương 17: 17: Gia Định Thất Gia
18
Chương 18: 18: Gia Định Đặng Gia
19
Chương 19: 19: Món Gà Cái Bang
20
Chương 20: 20: Cô Lao Công Ngọc Phương
21
Chương 21: 21: Không Được Lớn Tiếng Với Em
22
Chương 22: 22: Anh Buông Ra Em Đi Giết Nó
23
Chương 23: 23: Kim Đồng
24
Chương 24: 24: Em Có Phải Kẻ Giết Người Hàng Loạt Không
25
Chương 25: 25: Phở Là Món Gì
26
Chương 26: 26: Nghiệt Duyên Bắt Đầu Từ Vinh Lộc Đại Phu
27
Chương 27: 27: Anh Xem Em Là Tội Phạm Hay Sao
28
Chương 28: 28: Tuấn Bá Dòng
29
Chương 29: 29: Ngày Làm Việc Đầu Tiên
30
Chương 30: 30: Gặp Băng Tám Keo
31
Chương 31: 31: Sấm Động Giữa Trời Quang
32
Chương 32: 32: Tốt Nhất Đừng Hỏi
33
Chương 33: 33: Mãi Yêu Tuyết Trinh
34
Chương 34: 34: Chậu Đã Cắm Hoa
35
Chương 35: 35: Kem Ngọc Phương
36
Chương 36: 36: Em Là Gì Anh Nói Đi
37
Chương 37: 37: Diêm Vương Thủ Trương Ngọc Phương
38
Chương 38: 38: Làm Bạn Gái Của Anh Nhé
39
Chương 39: 39: Nước Chảy Sắt Đá Cũng Phải Mòn
40
Chương 40: 40: Mợ Phương
41
Chương 41: 41: Môn Đăng Hộ Đối
42
Chương 42: 42: May Mắn Và Lời Nguyền
43
Chương 43: 43: Gánh Nặng Được Giải Tỏa
44
Chương 44: 44: Anh Hùng Khó Vượt Ải Mỹ Nhân
45
Chương 45: 45: Thế Cân Bằng Mong Manh 500 Năm
46
Chương 46: 46: Đồ Bẩn Thỉu
47
Chương 47: 47: Đoạt Mạng Con Sói Già
48
Chương 48: 48: Sát Thủ Ăn Gì Sau Khi Hành Sự
49
Chương 49: 49: Đại Tỷ
50
Chương 50: 50: Âm Binh Đệ Ngũ Quỷ
51
Chương 51: 51: Không Có Kẻ Phản Bội
52
Chương 52: 52: Cô Gái Bí Ẩn Đến Từ Trương Gia
53
Chương 53: 53: Heo Ăn Thịt Người
54
Chương 54: 54: Thương Trường Là Chiến Trường
55
Chương 55: 55: Tội Lỗi Nào Cũng Có Thể Tha Thứ
56
Chương 56: 56: Không Phải Ác Mộng
57
Chương 57: 57: Về Nhà
58
Chương 58: 58: Sẽ Sớm Quay Về
59
Chương 59: 59: Đặng Gia Gia Đấu
60
Chương 60: 60: Bạch Liên Nhục
61
Chương 61: 61: Ngươi Còn Ăn Thịt Người Không
62
Chương 62: 62: Tái Ngộ Nhị Quỷ
63
Chương 63: 63: Chỉ Là Chào Hỏi