Chương 56: Thoát hiểm

Không chỉ La Mạn, ngay cả lão quản gia Bố Lôi Địch bên cạnh hắn cũng nhìn Hàn Phong, ánh mắt có chút kì dị. Với kinh nghiệm nhiều năm của mình, ông cũng có chút không hiểu cậu bé này.
 
Về phần Trầm Ngọc và Khải Ly, cả hai cùng nhìn Hàn Phong sùng bái. Khải Ly còn đỡ vì cô chưa hiểu gì về Hàn Phong, cùng lắm chỉ là ngạc nhiên về vốn kiến thức của hắn như La Mạn.
 
Nhưng Trầm Ngọc thì hoàn toàn sùng bái hắn.
 
Người thiếu niên này ngay từ đầu đã cứu mạng cô, sau đó dẫn cô bỏ trốn, cùng nhau trải qua bao nhiêu nguy hiểm. Sự bình tĩnh mà Hàn Phong thể hiện cũng như kiến thức và trí tuệ của hắn hoàn toàn không giống như một thiếu niên mười mấy tuổi.
 
Trong mắt cô, Hàn Phong thay đổi từng ngày, rõ ràng trong lòng cứ nghĩ hôm nay mình đã bắt đầu hiểu đôi chút về hắn, nhưng ngày thứ hai tỉnh lại đã lại phát hiện ra hắn đã biến hóa, biến thành một người càng khó nắm bắt hơn.
 
Nhưng cảm giác khó nắm bắt này lại thu hút Trầm Ngọc, khiến cô nảy sinh tình cảm sùng bái với một người thiếu niên còn nhỏ hơn mình.
 
Mọi người đều không để ý đến Tiểu Bạch trong tay Trầm Ngọc, khoảnh khắc nhìn Lục Trảo Minh Thú ngã xuống, đôi mắt hổ của nó nheo lại, lộ ra một tia nhìn khinh miệt rồi lại lười biếng gục xuống.
 
Tát Khắc bước đến bên Lục Trảo Minh Thú, dùng chân đá nhẹ vào đầu nó. Sau khi xác nhận Lục Trảo Minh Thú đã chết hắn mới rút thanh cự kiếm ra khỏi đầu đối phương, quay trở lại chỗ mọi người.
 
Người đàn ông lòng dạ ngay thẳng này chạy đến bên Hàn Phong, cười lớn, vỗ vỗ vào đôi vai gầy gò của hắn:
 
- Tiểu tử, quả nhiên nhiều kiến thức, ngay cả một con ma thú cổ quái thế này ngươi cũng biết nhược điểm, thật khiến người ta không sao tin nổi!
 
Hàn Phong cười cười, không giải thích nhiều.
 
Chỉ có điều càng làm vậy, Hàn Phong trong mắt bọn La Mạn càng thêm thần bí.
 
Từ biểu hiện mấy hôm nay, so với họ, Hàn Phong rõ ràng rất am hiểu về khu rừng này, mỗi lần họ sắp gặp nguy hiểm, hắn đều kịp thời phát hiện và nhanh chóng ngăn chặn.
 
Hơn nữa, có vài lần rõ ràng chỉ cần đi thẳng là đến được mục tiêu nhưng Hàn Phong lại đưa mọi người vòng một vòng lớn. Nghe Hàn Phong giải thích, họ làm vậy là bởi địa vực đó thuộc về một con ma thú địa giai rất mạnh, để tránh không phải chiến đấu, Hàn Phong đành phải dẫn họ vòng qua nó.
 
Biểu hiện trong hai ngày nay của Hàn Phong khiến bọn La Mạn không khỏi băn khoăn tại sao hắn lại biết hết đám ma thú ra vào trong U Ám sâm lâm này, hơn nữa còn nắm rõ nhược điểm đặc tính của mỗi con ma thú như lòng bàn tay.
 
Chẳng lẽ hắn đã từng đi qua đây, nhưng như vậy cũng không đúng, Hàn Phong mới mười mấy tuổi, bề ngoài cùng lắm mới chỉ mười bốn mười lăm. Mười lăm tuổi thực lực dù mạnh cũng chẳng mạnh bằng ai, huống hồ đấu khí trên người Hàn Phong rõ ràng chỉ là thất phẩm cơ bản. Trừ phi hắn đã vào thiên giai, nếu không sao có thể che mắt được một địa giai thất phẩm cường giả như Tát Khắc.
 
Nhưng một thiên giai cường giả mười lăm tuổi? Ngay cả bọn La Mạn cũng cảm thấy ý nghĩ này thật nực cười.
 
Nghĩ tới nghĩ lui, thực sự nghĩ mãi không ra, mấy người La Mạn đành phải nhìn nhau cười khổ, ánh mắt nhìn Hàn Phong càng thêm phức tạp.
 
Với những suy nghĩ đang diễn ra trong đầu họ, Hàn Phong đương nhiên không biết. Trước những ánh mắt hiếu kì của họ, hắn có thể đoán ra vài phần, nhưng hắn chẳng quan tâm, đây mới chỉ là khởi đầu, để mời chào được La Mạn, Hàn Phong phải dồn hết công phu, một nhân tài tốt như thế này, nếu không sử dụng thật sự quá đáng tiếc.
 
Sự xuất hiện của Lục Trảo Minh Thú chỉ như một khúc nhạc đệm, sau đó bọn Hàn Phong bắt đầu chia nhau chiến lợi phẩm, chiến lợi phẩm đương nhiên là thi thể Lục Trảo Minh Thú, nhất là những chiếc vảy trên người nó chính là nguyên liệu tốt nhất để chế tạo vũ khí phòng bị.
 
Đây là thế mạnh của Tát Khắc nên nhiệm vụ xử lý thi thể đương nhiên được giao cho hắn.
 
Mức độ cứng rắn của thân thể Lục Trảo Minh Thú còn vượt xa cả sức tưởng tượng của Tát Khắc. Với thực lực của một địa giai thất phẩm như hắn vậy mà cũng phải mất nửa ngày mới rút được mấy cái vẩy trên người Lục Trảo Minh Thú. Nhưng, đối với họ mà nói như vậy đã quá đủ. Dù sao họ cũng mà những người chạy nạn, không có đủ không gian để chứa.
 
Làm xong những việc này, đoàn người lại tiếp tục lên đường. Theo trí nhớ của Hàn Phong thì lúc này họ chỉ còn cách vị trí lối ra một khoảng không xa nữa.
 
Lại đi thêm hai ngày nữa, Hàn Phong biết họ đã cách lối ra ngày một gần, mọi người tâm tình không khỏi có chút kích động.
 
Đêm đó, cả sáu người cùng ngồi quay lại quanh đống lửa, vừa ăn thịt do Hàn Phong nướng, vừa cười nói vui vẻ.
 
Có lẽ vì cảm thấy sắp thoát khỏi khu rừng đây nguy hiểm này nên tâm trạng mọi người đều rất vui vẻ.
 
La Mạn và Tát Khắc thỉnh thoảng lại kéo Hàn Phong nói chuyện.
 
Trầm Ngọc và Khải Ly thì ngồi một bên chơi đùa với Tiểu Bạch.
 
Mấy ngày đi cùng nhau, tâm trạng đề phòng trong lòng mọi người giờ đã hết, hai bên mặc dù vẫn chưa hiểu hết nhau nhưng cũng có thể coi như bạn bè cùng chung hoạn nạn.
 
Nhất là Trầm Ngọc và Khải Ly, hai cô gái mặc dù ngôn ngữ không thông nhưng cùng có chung sở thích, đó là chơi đùa với Tiểu Bạch.
 
Tiểu Bạch thường xuyên bị hai cô gái "tra tấn" tàn tạ không còn ra hình dạng con … hổ.
 
Bởi vậy, Tiểu Bạch thường xuyên bất mãn chạy đến bên Hàn Phong kháng nghị, nhưng Hàn Phong căn bản không quan tâm đến nó, trực tiếp giơ tay tóm lấy nó, ném lại cho hai cô gái.
 
Vì Hàn Phong thường xuyên phải đóng vai trò phiên dịch giữa hai cô gái nên bây giờ Trầm Ngọc cũng có thể nghe hiểu mấy câu nói đơn giản.
 
Về phần lão quản gia Bố Lôi Địch, ông lúc nào cũng chỉ một ngồi dựa vào cây nhắm mắt dưỡng thần nên mọi người cũng không cảm thấy kì lạ.
 
La Mạn và Tát Khắc đang xử lý chiến lợi phẩm mà họ thu được. Đồng thời gặp phải những thứ không biết sẽ quay sang hỏi Hàn Phong và Hàn Phong cũng sẽ kiên nhẫn giải thích cho họ từng thứ một.
 
Cả quãng đường, đoàn người đã tiêu diệt không biết bao nhiêu địa giai ma thú và lấy được vô số nguyên liệu có giá trị trên thi thể của chúng, Hàn Phong còn thu thập rất nhiều thực vật hiếm thấy.
 
Những thực vật này nếu như mang ra ngoài kia sẽ là những dược liệu vô cùng quý giá, có những dược liệu quý giá này, cộng với thiên tài địa phủ trong động phủ của Diệp Chấn Phi, Hàn Phong tính, đủ để giúp hắn nâng cao đấu khí lên một cảnh giới nhất định trong vòng hai năm.
 
Đương nhiên, Hàn Phong cũng không keo kiệt, mỗi lần gặp được dược liệu quý giá, hắn đều giải thích cặn kẽ giá trị của chúng với bọn La Mạn, bọn La Mạn sau khi biết cọng cỏ vô cùng phổ thông trong mắt họ lại có giá trị lớn đến vậy thì đều vô cùng kinh ngạc.
 
La Mạn nhớ lại mấy ngày trước lúc còn chưa gặp Hàn Phong, trên đường đi bọn họ cũng nhìn thấy không ít loại thực vật này, nhưng vì cả bốn người họ đều không biết nên bỏ qua hết, bây giờ nghĩ lại trong lòng có chút hối hận.
 
Nhưng, có sự giúp đỡ của Hàn Phong, La Mạn và Tát Khắc hai ngày nay cũng thu hoạch không ít, bọn họ học Hàn Phong, dùng da của của những con ma thú giết được làm thành một chiếc túi đơn giản, bỏ hết những chiến lợi phẩm thu hoạch được trên đường vào trong đó.
 
Mặc dù bọn họ vẫn chưa biết những thực vật có vẻ ngoài vô cùng bình thường, thậm chí còn có thể nói là xấu xí này rốt cục có tác dụng gì nhưng nghĩ đến biểu hiện kinh ngạc lúc nãy của Hàn Phong nếu như là thứ mà hắn cảm thấy quý giá chắc chắn không phải là thứ tầm thường.
 
Với những suy nghĩ ngốc nghếch của bọn La Mạn, Hàn Phong chỉ biết khịt khịt mũi.
 
Trong mắt những người ngoài nghề như họ, đương nhiên không hiểu những nguyên liệu luyện thuốc này quý giá đến thế nào. So với một thứ vũ khí cường đại, nâng cao thực lực bản thân bao giờ cũng là quan trọng nhất, vũ khí dù sao cũng chỉ là ngoại lực, sức mạnh bản thân mới là thực tại. Hơn nữa nâng cao năng lực bản thân trừ tu luyện ra, còn có thể dựa vào các loại đan dược khác. Nhất là đối với Hàn Phong, cảm ngộ của hắn đã đạt đến Thiên Giai chi cảnh chỉ cần đấu khí trong cơ thể đủ tấn cấp là hắn liền tấn cấp không sợ vì tu luyện quá nhanh mà sinh ra họa ngầm như người binhg thường khác.
 
Những nguyên liệu luyện thuốc này giá trị cao hơn nguyên liệu luyện khí rất nhiều.
 
Lấy chuyện hôm trước Hàn Phong phát hiện chu linh hà tiên thảo làm ví dụ, giá trị của nó không thể dùng kim tiền để định lượng được.
 
Hàn Phong kiếp trước biết một loại đan dược tên là ngũ sắc tiên linh đan thần kì, cần phải dùng linh hà tiên thảo này làm chủ dẫn, phối hợp với bốn loại thuốc có dược tính khác nhau luyện chế mà thành.
 
Trong đó, trừ việc phải tìm đủ năm loại nguyên liệu ra, nói một cách tương đối vô cùng khó khăn, ngoài ra cộng thêm quá trình luyện chế vô cùng phức tạp, chỉ cần không cẩn thận một chút là thất bại ngay. Nên ngũ sắc tiên linh đan ở kiếp trước là một loại đan dược vô cùng quý giá và hiếm có.
 
Đương nhiên, luyện chế khó khăn chỉ là một mặt, ngũ sắc tiên linh đan quý giá vậy là vì hiệu quả mà ngũ sắc tiên linh đan mang lại, có thể khiến võ giả đang còn dậm chân ở địa giai cửu phẩm tấn thăng lên thiên giai mà mình hằng mơ ước với một tỷ lệ thành công nhất định.
 
Mặc dù hiệu quả chỉ có vậy thôi nhưng với nhưng địa giai cao thủ đang phải khổ sở tìm kiếm cảnh cửa bước vào Thiên Giai chi cảnh mà nói, dù chỉ có một phần vạn cơ hội, họ cũng sẽ bất chấp giá nào để thử.
 
Hơn nữa, trừ điểm này ra, ngũ sắc tiên linh đan nếu như cho một thiên giai cường giả đang toàn lực trùng quan uống, thì sẽ giúp đỡ rất nhiều cho việc trùng quan của người đó, một lúc nâng cao tỷ lệ thành công tới năm mươi phần trăm!
 
Có kinh nghiệm tiền kiếp, Hàn Phong biết thiên giai cường giả thăng cấp rất khó, sau khi tới thiên giai, muốn cố gắng tiến thêm một bước, độ khó so với địa giai nhập giai, chẳng khác gì một trời một vực. Ngũ sắc tiên linh đan có thể giúp thiên giai cường giả trùng quan, giá trị rất khó tưởng tượng.
 
May mà bọn La Mạn không biết giá trị của linh hà tiên thảo nên càng dễ cho Hàn Phong.
 
Bên kia, La Mạn và Tát Khắc sau khi kiểm kê xong. La Mạn mang theo một nụ cười hài lòng, nhìn Hàn Phong nói:
 
- Hàn Phong, lần này thật cảm ơn ngươi quá, nếu như không có ngươi dẫn đường thì giờ này chúng ta vẫn đang đi lòng vòng trong rừng nói gì đến chuyện tìm được những thứ quý giá này.
 
Nghe vậy, Hàn Phong lắc lắc đầu, cười nói:
 
- Mọi người chỉ là giúp đỡ lẫn nhau, nếu như không có mọi người giúp đỡ, dù ta có có biết lối ra ở đâu nhưng chỉ có ta và Trầm Ngọc hai người, trên đường chắc chắn sẽ bị đám địa giai ma thú nuốt chửng, đâu còn có thể đi được đến đây.
 
Với những gì Hàn Phong vừa nói, La Mạn không thể tin được, hắn tin, dù không có bọn chúng đi cùng, với kiến thức của mình, lúc gặp phải nguy hiểm, sự bình tĩnh cũng như trí tuệ chắc chắn sẽ được triển lộ. Cùng lắm là mất thêm vài ngày để tìm đến lối ra.
 
Nhưng, Hàn Phong đã nói vậy, La Mạn cũng không muốn cố ý vạch trần, tiếp tục hỏi:
 
- Theo như lộ tuyến đã phán đoán trước, có lẽ tối mai chúng ta sẽ đến được vị trí lối ra.
 
Hàn Phong gật gật đầu, nói:
 
- Không sai.
 
- Thế ngươi có biết lối ra đó thông đi đâu không?
 
La Mạn hỏi câu hỏi mà hắn đang quan tâm nhất, nhìn Hàn Phong mắt ánh lên một tia chờ đợi.
 
Nhưng, lần này Hàn Phong lại lắc đầu, thản nhiên nói:
 
- Nghe nói lối ra đó cũng giống như lối vào, được hình thành bởi một mảng sương mù lớn, chỉ khác là, sương mù ở lối vào là màu trắng còn sương mù ở lối ra là màu xám. Còn sau khi ra khỏi đó, chúng ta sẽ đi đến đâu thì phải xem tâm trạng của mảng sương mù màu xám đó. Bởi vì cũng giống như lối vào, có thể chuyển đi bất cứ đâu. Cũng có thể trực tiếp chuyển về Thiên Tinh đế quốc của ta, và cũng có thể trở về Hán Sâm đế quốc của ngươi, hoặc có thể đưa chúng ta đến một nơi vô danh khác, nhưng như vậy chúng ta sẽ có một chút phiền toái.
 
Nghe Hàn Phong giải thích, La Mạn cũng phải nhíu mày, nói vậy, dù họ có thực sự thoát khỏi nguy hiểm thì mọi chuyện vẫn phải còn chờ vận khí ngày mai.
 
Bóng đêm nhanh chóng ập xuống, mọi người tự tìm kiếm nơi nghỉ ngơi cho mình.
 
Về phần Hàn Phong, không biết tại sao lại có những suy nghĩ khó hiểu.
 
Tính toán thời gian, họ đã vào U Ám sâm lâm được hơn nửa tháng, như vậy, bản thân hắn đã rời Huyền Thiên Tông đã gần một tháng.
 
Nhìn linh tê kiếm đã gãy trong tay, Hàn Phong không khỏi nhớ đến cái nhăn mặt và nụ cười của Lâm Nguyệt.
 
- Cũng không biết sư phụ không tìm thấy mình, có lo lắng không!
 
Hàn Phong tự thì thầm với mình.
 
Đêm nay có lẽ sẽ là đêm cuối cùng hắn ở lại trong U Ám sâm lâm.
 
Sáng sớm hôm sau…
 
Mấy người La Mạn sớm đã tỉnh giấc.
 
So với tâm trạng hôm qua, mấy người trừ lão quản gia Bố Lôi Địch chẳng bao giờ chịu thể hiện cảm xúc ra, những người còn lại đều có chút căng thẳng, lo lắng không biết liệu lối ra có đưa họ ra khỏi đây không.
 
Hàn Phong thấy vậy, chỉ cười cười, không nói gì.
 
Mọi người thu dọn đồ đạc, chờ đợi bước vào địa điểm cuối cùng.
 
Có lẽ được ông trời chiếu cố, lộ trình của ngày cuối cùng hôm nay diễn ra rất thuận lợi và không gặp bất cứ cản trở gì, rất nhanh, một màn sương mờ mịt xuất hiện trước mắt họ.
 
Nhìn màn sương này, Trầm Ngọc và Khải Ly không khỏi reo lên hoan hô, Tát Khắc và La Mạn cũng không giấu nổi nụ cười sung sướng.
 
Lão quản gia Bố Lôi Địch khóe miệng chỉ hơi cong lên, không thể hiện quá nhiều cảm xúc.
 
Về phần Hàn Phong, bây giờ hắn đã có thể thở phào nhẹ nhõm, bụng thầm nghĩ: cuối cùng có thể rời khỏi nơi quái quỷ này rồi.
 
Nhìn thấy bộ dạng vui vẻ của mấy người phía sau, Hàn Phong trầm giọng nói:
 
- Mọi người đừng vội kích động, tranh thủ trời còn chưa tối, chúng ta mau tới vị trí lối ra.
 
Mọi người nghe vậy, nhanh chóng rảo vội bước chân, bước thẳng vào trong trung tâm màn sương.
 
Đến đây, trên cơ bản có thể coi là an toàn, mọi người mới đi một lúc đã vào được khu vực trung tâm màn sương.
 
Nhìn màn sương gần trong gang tấc, mọi người khó giấu nổi tâm trạng kích động trong lòng.
 
Hàn Phong hít một hơi thật sâu, nhìn những người sau lưng, thì thầm dặn dò:
 
- Màn sương xám này có thể thay đổi bất cứ lúc nào, vì vậy mọi người phải giữ nhau thật chặt, như vậy chúng ta mới có thể được chuyển đến cùng một nơi.
 
Mọi người lập tức giữ chặt lấy nhau đúng như những gì hắn nói, Hàn Phong lại hít thêm một hơi nữa, trực tiếp bước vào bên trong làn sương mù, những người sau lưng nhanh nhẹn bước theo.
 
Khoảnh khắc họ bước vào bên trong làn sương xám, bốn phía chuyển sang một màu đen mịt mùng. Hàn Phong có tiên thiên đấu khí trợ giúp vậy mà vẫn chẳng nhìn thấy bất cứ cái gì trong làn sương mù này.
 
Liền sau đó, mọi người cảm thấy trời đất như đang quay cuồng, thân thể giống như không thể tự mình khống chế được, một luồng sức mạnh cường đại tràn đến, cuốn họ vào trong, may mà Hàn Phong đã nhắc nhở trước nên mọi người đều giữ chặt lấy đối phương, nếu không e rằng khoảnh khắc này đã bị luồng sức mạnh vô tri đó tách nhau ra.
 
Ở một nơi giơ tay cũng không nhìn rõ năm đầu ngón tay như thế này, Trầm Ngọc trong lòng có chút căng thẳng, lên tiếng gọi Hàn Phong, phát hiện đối phương không trả lời, nếu như không phải vì một tay cô vẫn đang nắm gấu áo đối phương chắc cô đã sợ chết khiếp rồi.
 

Chapter
1 Chương 1: Giấc mộng bốn trăm năm
2 Chương 2: Phụ tử tình thâm
3 Chương 3:  Ngạo Thị Thiên Địa Quyết
4 Chương 4: Tiến cảnh thần tốc
5 Chương 5: Tâm nguyện báo ân
6 Chương 6: Đổ cuộc
7 Chương 7: Kinh hỉ ở chợ
8 Chương 8: Phương thuốc thần kỳ
9 Chương 9: Đổi trắng thay đen
10 Chương 10: Chiến đấu khó tin!
11 Chương 11: Lấy yếu thắng mạnh
12 Chương 12: Tâm pháp thần bí
13 Chương 13: Phần Tẫn Bát Hoang
14 Chương 14: Xuân quang sạ tiết
15 Chương 15: Tiên thiên đấu khí
16 Chương 16: Tìm bí mật trong bảo khố
17 Chương 17: Phạt kinh tẩy tuỷ
18 Chương 18: Gặp lại cừu nhân
19 Chương 19: Sư đồ gặp nhau
20 Chương 20: Lần thứ hai nhập môn
21 Chương 21: Âm thầm chỉ điểm
22 Chương 22: Bạn cũ đoàn tụ
23 Chương 23: Quyết đấu
24 Chương 24: Phách Viêm tam thức
25 Chương 25: Lần thứ hai tiến cấp
26 Chương 26: Xấu hổ!
27 Chương 27: Giáo huấn khó quên!
28 Chương 28: Kẻ phản bội ngày xưa
29 Chương 29: Tu luyện đặc thù
30 Chương 30: Củng cố cảnh giới
31 Chương 31: Nổi cơn thịnh nộ
32 Chương 32: Đại lễ đưa đến
33 Chương 33: Đan dược
34 Chương 34: Giết!
35 Chương 35: Thiên tài dược vương
36 Chương 36: Phương pháp nuôi dưỡng Tử La thảo
37 Chương 37: Cường hoá linh tê kiếm
38 Chương 38: Nhân tài tiềm ẩn
39 Chương 39: Giúp đỡ
40 Chương 40: Nghĩ cách cứu người
41 Chương 41: Đối đầu đại địch
42 Chương 42: Ngàn dặm đào sinh
43 Chương 43: U Ám sâm lâm
44 Chương 44: Chiến đấu trong U Ám sâm lâm
45 Chương 45: Kim Nhãn linh quy
46 Chương 46: Trúng độc
47 Chương 47: Cảnh tượng kinh nhân
48 Chương 48: Khoảnh khắc kinh hồn
49 Chương 49: Tìm đường sống trong chỗ chết!
50 Chương 50: Lưỡng cường tranh phong
51 Chương 51: Tiểu Bạch Hổ đáng yêu
52 Chương 52: Cuộc gặp gỡ trong rừng
53 Chương 53: Thiên tài kinh doanh tương lai
54 Chương 54: Nhìn xa trông rộng
55 Chương 55: Thiếu niên thần bí
56 Chương 56: Thoát hiểm
57 Chương 57: U lan thảo
58 Chương 58: Phong ba vào thành
59 Chương 59: Bảo vật hiếm có
60 Chương 60: Thiên thạch Huyền Thiên
61 Chương 61: Tuyệt ảnh mê tung
62 Chương 62: Niềm tin của thiếu nữ
63 Chương 63: Khách quý
64 Chương 64: Tiểu Bạch thần kì
65 Chương 65: Tiếng đàn sâu trong kí ức
66 Chương 66: Công chúa Khuynh Thành
67 Chương 67: Tấn cấp lần nữa
68 Chương 68: Trao đổi cầm nghệ
69 Chương 69: Vô cùng kì diệu
70 Chương 70: Hợp tác
71 Chương 71: Hội đấu giá
72 Chương 72: Theo dõi
73 Chương 73: Ưu thế lớn nhất – Tiên Thiên đấu khí
74 Chương 74: Tấn cấp ngũ phẩm
75 Chương 75: Trương Tử Lăng
76 Chương 76: Liên Linh phát uy
77 Chương 77: Bản nhạc tuyệt diệu
78 Chương 78: Mạc gia
79 Chương 79: Đầu tư siêu lãi
80 Chương 80: Đúc lại linh tê kiếm
81 Chương 81: Thanh Liên Bảo Đan – Uy thế của Tiểu Bạch
82 Chương 82: Liên Linh mất tích
83 Chương 83: Mặc cảm về diện mạo
84 Chương 84: Xuân quang mê hoặc
85 Chương 85: Liên Linh cùng nhập hội
86 Chương 86: Ác khách đến tửu lầu
87 Chương 87: Sát cơ – Thủ đoạn của Đỗ thành chủ
88 Chương 88: Cường địch
89 Chương 89: Đòi bắt người
90 Chương 90: Giật mình
91 Chương 91: Thiên giai cường giả Bố Lôi Địch
92 Chương 92: Quyền quý
93 Chương 93: Hai vị điện hạ
94 Chương 94: Hãm hại
95 Chương 95: Đối chiến cùng cường giả
96 Chương 96: Phát hiện của Tiểu Bạch
97 Chương 97: Giao Long Châu
98 Chương 98: Bao vây
99 Chương 99: Thiên Giai đụng độ Thiên Giai
100 Chương 100: Giật mình kinh ngạc
101 Chương 101: Đoàn tụ
102 Chương 102: Nguy cơ của Thiên Nguyệt đế quốc
103 Chương 103: Giải nguy
104 Chương 104: Đế quốc thoát nạn
105 Chương 105: Thiên đại công lao
106 Chương 106: Ban thưởng
107 Chương 107: Đột phá
108 Chương 108: Trở về
109 Chương 109: Quyết định của Tiêu Linh
110 Chương 110: Xấu hổ kiều diễm
111 Chương 111: Dung nhan tuyệt thế
112 Chương 112: Hồi phục dung nhan
113 Chương 113: Nhân giai đỉnh phong
114 Chương 114: Trùng kích địa giai
115 Chương 115: Hải quái
116 Chương 116: Hộ thuyền
117 Chương 117: Huyền Thiên Tông
118 Chương 118: Trở về cố thổ
119 Chương 119: Trở lại sơn môn
120 Chương 120: Doãn Băng Hinh
121 Chương 121: Sư đồ
122 Chương 122: Tu vi đột tăng
123 Chương 123: Sư huynh muội
124 Chương 124: Âu Dương Y Y
125 Chương 125: Kiểm tra nhập môn
126 Chương 126: Môn đồ tuyệt hảo
127 Chương 127: Trắc thí nhập môn của Phí Lão
128 Chương 128: Môn đồ Thiên giai
129 Chương 129: Tiến bộ
130 Chương 130: Thanh lý môn hộ
131 Chương 131: Địa giai nhị phẩm
132 Chương 132: Thiên tài
133 Chương 133: Thiên Thánh Đại Hội
134 Chương 134: Xung đột
135 Chương 135: Chèn ép
136 Chương 136: Kiêu ngạo tan biến
137 Chương 137: Giao dịch đại hội
138 Chương 138: Bích Linh Cổ Mộc!
139 Chương 139: Oan gia ngõ hẹp
140 Chương 140: Hồi Dung Sinh Huyết Đan
141 Chương 141: Ngũ Sắc Tuyết Liên
142 Chương 142: Hỗ trợ
143 Chương 143: Đại hội mở màn
144 Chương 144: Luận võ
145 Chương 145: Tiêu Linh xuất trận
146 Chương 146: Cường giả đỉnh phong tương lai
147 Chương 147: Hàn Phong lên đài
148 Chương 148: Dâm tặc ?
149 Chương 149: Mập mờ
150 Chương 150: Gặp gỡ trên đường đi
151 Chương 151: May mắn vô cùng
152 Chương 152: Vận may hay là thực lực ?
153 Chương 153: Thực lực của Hàn Phong
154 Chương 154: Đối thủ
155 Chương 155: Theo ngươi liền
156 Chương 156: Hàn Phong đấu Chu Di
157 Chương 157: Cường giả đối chiến
158 Chương 158: Yêu cầu nho nhỏ
159 Chương 159: Đánh giá thấp
160 Chương 160: Đánh tới cùng
161 Chương 161: Một chiêu
162 Chương 162: Oan gia tụ hội
163 Chương 163: Coi nhẹ ngươi
164 Chương 164: Điệp ảnh thiên huyễn đấu điệp ảnh thiên huyễn
165 Chương 165: Xuất thủ
166 Chương 166: Cả gan làm càn
167 Chương 167: Vòng đấu thứ tám
168 Chương 168: Ta sẽ đánh bại ngươi!
169 Chương 169: Kết thúc vòng tám
170 Chương 170: Băng Tuyết Tế
171 Chương 171: Trận chiến kết thúc
172 Chương 172: Địa giai chi chiến
173 Chương 173: Ta chính là Hàn Phong
174 Chương 174: Tốc độ thăng cấp đáng sợ
175 Chương 175: Chiến thắng
176 Chương 176: Thánh Thụ
177 Chương 177: Trở lại thiên giai?
178 Chương 178: Kì dị
179 Chương 179: Thoáng cái đã bốn trăm năm
180 Chương 180: Long Bào Hao
181 Chương 181: Cảm giác tử vong
182 Chương 182: Tinh thần hải tăng vọt
183 Chương 183: Thoát khỏi Hư Linh Huyễn Cảnh
184 Chương 184: Điên cuồng thăng cấp
185 Chương 185: Mưa gió nổi lên
186 Chương 186: Trở lại tông môn
187 Chương 187: Xuất thủ
188 Chương 188: Tiểu Bạch phát uy
189 Chương 189: Huyết Sát Huyền Chưởng
190 Chương 190: Hoàng thất xuất thủ
191 Chương 191: Đại lễ tặng cho hoàng thất
192 Chương 192: Lại đột phá
193 Chương 193: Huyền Ky Tử khiếp sợ
194 Chương 194: Đoạt Thiên Đan
195 Chương 195: Tìm kiếm cố nhân
196 Chương 196: Tin tức bất ngờ
197 Chương 197: Kỷ Thanh Thanh
198 Chương 198: Đuổi tận giết tuyệt
199 Chương 199: Đến Băng Tuyết Các
200 Chương 200: Linh Ngọc Băng Thể
201 Chương 201: Vũ Hoàng Điện
202 Chương 202: Làm khách Băng Tuyết Các
203 Chương 203: Hoạt Hóa Sinh Linh Đan
204 Chương 204: Bạo Đan
205 Chương 205: Phát hiện kinh ngạc
206 Chương 206: Xuân quang
207 Chương 207: Tô Du đại trưởng lão
208 Chương 208: Thiên giai đối chiến
209 Chương 209: Phát hiện của Hàn Phong
210 Chương 210: Ly Khai
211 Chương 211: Trầm Ngọc thiên phú kinh người
212 Chương 212: Biến hóa của Huyền Thiên Tông
213 Chương 213: Chuẩn bị trước thiên giai
214 Chương 214: Tiến giai gặp khó
215 Chương 215: Trở lại Thiên giai
216 Chương 216: Cửu Chuyển Huyền Công
217 Chương 217: Tiến cảnh thần tốc
218 Chương 218: Vô tình gặp được
219 Chương 219: Bị cản đường
220 Chương 220: Tin đồn từ đế đô
221 Chương 221: Trên đường trở lại đế đô
222 Chương 222: Phương tung của giai nhân
223 Chương 223: Cầm nghệ hội
224 Chương 224: Động thủ
225 Chương 225: Phí Lão ra tay
226 Chương 226: Tiến cung
227 Chương 227: Ban thưởng
228 Chương 228: Yêu cầu của Tiêu Tấn
229 Chương 229: Địa đồ kỳ quái
230 Chương 230: Tiêu Vũ điều tra
231 Chương 231: Sự cố chấp của Tiêu Linh
232 Chương 232: Tìm tới cửa
233 Chương 233: Giáo huấn
234 Chương 234: Thế cục đế đô
235 Chương 235: Phát hiện khiếp sợ
236 Chương 236: Giúp hay không giúp
237 Chương 237: Kiều diễm
Chapter

Updated 237 Episodes

1
Chương 1: Giấc mộng bốn trăm năm
2
Chương 2: Phụ tử tình thâm
3
Chương 3:  Ngạo Thị Thiên Địa Quyết
4
Chương 4: Tiến cảnh thần tốc
5
Chương 5: Tâm nguyện báo ân
6
Chương 6: Đổ cuộc
7
Chương 7: Kinh hỉ ở chợ
8
Chương 8: Phương thuốc thần kỳ
9
Chương 9: Đổi trắng thay đen
10
Chương 10: Chiến đấu khó tin!
11
Chương 11: Lấy yếu thắng mạnh
12
Chương 12: Tâm pháp thần bí
13
Chương 13: Phần Tẫn Bát Hoang
14
Chương 14: Xuân quang sạ tiết
15
Chương 15: Tiên thiên đấu khí
16
Chương 16: Tìm bí mật trong bảo khố
17
Chương 17: Phạt kinh tẩy tuỷ
18
Chương 18: Gặp lại cừu nhân
19
Chương 19: Sư đồ gặp nhau
20
Chương 20: Lần thứ hai nhập môn
21
Chương 21: Âm thầm chỉ điểm
22
Chương 22: Bạn cũ đoàn tụ
23
Chương 23: Quyết đấu
24
Chương 24: Phách Viêm tam thức
25
Chương 25: Lần thứ hai tiến cấp
26
Chương 26: Xấu hổ!
27
Chương 27: Giáo huấn khó quên!
28
Chương 28: Kẻ phản bội ngày xưa
29
Chương 29: Tu luyện đặc thù
30
Chương 30: Củng cố cảnh giới
31
Chương 31: Nổi cơn thịnh nộ
32
Chương 32: Đại lễ đưa đến
33
Chương 33: Đan dược
34
Chương 34: Giết!
35
Chương 35: Thiên tài dược vương
36
Chương 36: Phương pháp nuôi dưỡng Tử La thảo
37
Chương 37: Cường hoá linh tê kiếm
38
Chương 38: Nhân tài tiềm ẩn
39
Chương 39: Giúp đỡ
40
Chương 40: Nghĩ cách cứu người
41
Chương 41: Đối đầu đại địch
42
Chương 42: Ngàn dặm đào sinh
43
Chương 43: U Ám sâm lâm
44
Chương 44: Chiến đấu trong U Ám sâm lâm
45
Chương 45: Kim Nhãn linh quy
46
Chương 46: Trúng độc
47
Chương 47: Cảnh tượng kinh nhân
48
Chương 48: Khoảnh khắc kinh hồn
49
Chương 49: Tìm đường sống trong chỗ chết!
50
Chương 50: Lưỡng cường tranh phong
51
Chương 51: Tiểu Bạch Hổ đáng yêu
52
Chương 52: Cuộc gặp gỡ trong rừng
53
Chương 53: Thiên tài kinh doanh tương lai
54
Chương 54: Nhìn xa trông rộng
55
Chương 55: Thiếu niên thần bí
56
Chương 56: Thoát hiểm
57
Chương 57: U lan thảo
58
Chương 58: Phong ba vào thành
59
Chương 59: Bảo vật hiếm có
60
Chương 60: Thiên thạch Huyền Thiên
61
Chương 61: Tuyệt ảnh mê tung
62
Chương 62: Niềm tin của thiếu nữ
63
Chương 63: Khách quý
64
Chương 64: Tiểu Bạch thần kì
65
Chương 65: Tiếng đàn sâu trong kí ức
66
Chương 66: Công chúa Khuynh Thành
67
Chương 67: Tấn cấp lần nữa
68
Chương 68: Trao đổi cầm nghệ
69
Chương 69: Vô cùng kì diệu
70
Chương 70: Hợp tác
71
Chương 71: Hội đấu giá
72
Chương 72: Theo dõi
73
Chương 73: Ưu thế lớn nhất – Tiên Thiên đấu khí
74
Chương 74: Tấn cấp ngũ phẩm
75
Chương 75: Trương Tử Lăng
76
Chương 76: Liên Linh phát uy
77
Chương 77: Bản nhạc tuyệt diệu
78
Chương 78: Mạc gia
79
Chương 79: Đầu tư siêu lãi
80
Chương 80: Đúc lại linh tê kiếm
81
Chương 81: Thanh Liên Bảo Đan – Uy thế của Tiểu Bạch
82
Chương 82: Liên Linh mất tích
83
Chương 83: Mặc cảm về diện mạo
84
Chương 84: Xuân quang mê hoặc
85
Chương 85: Liên Linh cùng nhập hội
86
Chương 86: Ác khách đến tửu lầu
87
Chương 87: Sát cơ – Thủ đoạn của Đỗ thành chủ
88
Chương 88: Cường địch
89
Chương 89: Đòi bắt người
90
Chương 90: Giật mình
91
Chương 91: Thiên giai cường giả Bố Lôi Địch
92
Chương 92: Quyền quý
93
Chương 93: Hai vị điện hạ
94
Chương 94: Hãm hại
95
Chương 95: Đối chiến cùng cường giả
96
Chương 96: Phát hiện của Tiểu Bạch
97
Chương 97: Giao Long Châu
98
Chương 98: Bao vây
99
Chương 99: Thiên Giai đụng độ Thiên Giai
100
Chương 100: Giật mình kinh ngạc
101
Chương 101: Đoàn tụ
102
Chương 102: Nguy cơ của Thiên Nguyệt đế quốc
103
Chương 103: Giải nguy
104
Chương 104: Đế quốc thoát nạn
105
Chương 105: Thiên đại công lao
106
Chương 106: Ban thưởng
107
Chương 107: Đột phá
108
Chương 108: Trở về
109
Chương 109: Quyết định của Tiêu Linh
110
Chương 110: Xấu hổ kiều diễm
111
Chương 111: Dung nhan tuyệt thế
112
Chương 112: Hồi phục dung nhan
113
Chương 113: Nhân giai đỉnh phong
114
Chương 114: Trùng kích địa giai
115
Chương 115: Hải quái
116
Chương 116: Hộ thuyền
117
Chương 117: Huyền Thiên Tông
118
Chương 118: Trở về cố thổ
119
Chương 119: Trở lại sơn môn
120
Chương 120: Doãn Băng Hinh
121
Chương 121: Sư đồ
122
Chương 122: Tu vi đột tăng
123
Chương 123: Sư huynh muội
124
Chương 124: Âu Dương Y Y
125
Chương 125: Kiểm tra nhập môn
126
Chương 126: Môn đồ tuyệt hảo
127
Chương 127: Trắc thí nhập môn của Phí Lão
128
Chương 128: Môn đồ Thiên giai
129
Chương 129: Tiến bộ
130
Chương 130: Thanh lý môn hộ
131
Chương 131: Địa giai nhị phẩm
132
Chương 132: Thiên tài
133
Chương 133: Thiên Thánh Đại Hội
134
Chương 134: Xung đột
135
Chương 135: Chèn ép
136
Chương 136: Kiêu ngạo tan biến
137
Chương 137: Giao dịch đại hội
138
Chương 138: Bích Linh Cổ Mộc!
139
Chương 139: Oan gia ngõ hẹp
140
Chương 140: Hồi Dung Sinh Huyết Đan
141
Chương 141: Ngũ Sắc Tuyết Liên
142
Chương 142: Hỗ trợ
143
Chương 143: Đại hội mở màn
144
Chương 144: Luận võ
145
Chương 145: Tiêu Linh xuất trận
146
Chương 146: Cường giả đỉnh phong tương lai
147
Chương 147: Hàn Phong lên đài
148
Chương 148: Dâm tặc ?
149
Chương 149: Mập mờ
150
Chương 150: Gặp gỡ trên đường đi
151
Chương 151: May mắn vô cùng
152
Chương 152: Vận may hay là thực lực ?
153
Chương 153: Thực lực của Hàn Phong
154
Chương 154: Đối thủ
155
Chương 155: Theo ngươi liền
156
Chương 156: Hàn Phong đấu Chu Di
157
Chương 157: Cường giả đối chiến
158
Chương 158: Yêu cầu nho nhỏ
159
Chương 159: Đánh giá thấp
160
Chương 160: Đánh tới cùng
161
Chương 161: Một chiêu
162
Chương 162: Oan gia tụ hội
163
Chương 163: Coi nhẹ ngươi
164
Chương 164: Điệp ảnh thiên huyễn đấu điệp ảnh thiên huyễn
165
Chương 165: Xuất thủ
166
Chương 166: Cả gan làm càn
167
Chương 167: Vòng đấu thứ tám
168
Chương 168: Ta sẽ đánh bại ngươi!
169
Chương 169: Kết thúc vòng tám
170
Chương 170: Băng Tuyết Tế
171
Chương 171: Trận chiến kết thúc
172
Chương 172: Địa giai chi chiến
173
Chương 173: Ta chính là Hàn Phong
174
Chương 174: Tốc độ thăng cấp đáng sợ
175
Chương 175: Chiến thắng
176
Chương 176: Thánh Thụ
177
Chương 177: Trở lại thiên giai?
178
Chương 178: Kì dị
179
Chương 179: Thoáng cái đã bốn trăm năm
180
Chương 180: Long Bào Hao
181
Chương 181: Cảm giác tử vong
182
Chương 182: Tinh thần hải tăng vọt
183
Chương 183: Thoát khỏi Hư Linh Huyễn Cảnh
184
Chương 184: Điên cuồng thăng cấp
185
Chương 185: Mưa gió nổi lên
186
Chương 186: Trở lại tông môn
187
Chương 187: Xuất thủ
188
Chương 188: Tiểu Bạch phát uy
189
Chương 189: Huyết Sát Huyền Chưởng
190
Chương 190: Hoàng thất xuất thủ
191
Chương 191: Đại lễ tặng cho hoàng thất
192
Chương 192: Lại đột phá
193
Chương 193: Huyền Ky Tử khiếp sợ
194
Chương 194: Đoạt Thiên Đan
195
Chương 195: Tìm kiếm cố nhân
196
Chương 196: Tin tức bất ngờ
197
Chương 197: Kỷ Thanh Thanh
198
Chương 198: Đuổi tận giết tuyệt
199
Chương 199: Đến Băng Tuyết Các
200
Chương 200: Linh Ngọc Băng Thể
201
Chương 201: Vũ Hoàng Điện
202
Chương 202: Làm khách Băng Tuyết Các
203
Chương 203: Hoạt Hóa Sinh Linh Đan
204
Chương 204: Bạo Đan
205
Chương 205: Phát hiện kinh ngạc
206
Chương 206: Xuân quang
207
Chương 207: Tô Du đại trưởng lão
208
Chương 208: Thiên giai đối chiến
209
Chương 209: Phát hiện của Hàn Phong
210
Chương 210: Ly Khai
211
Chương 211: Trầm Ngọc thiên phú kinh người
212
Chương 212: Biến hóa của Huyền Thiên Tông
213
Chương 213: Chuẩn bị trước thiên giai
214
Chương 214: Tiến giai gặp khó
215
Chương 215: Trở lại Thiên giai
216
Chương 216: Cửu Chuyển Huyền Công
217
Chương 217: Tiến cảnh thần tốc
218
Chương 218: Vô tình gặp được
219
Chương 219: Bị cản đường
220
Chương 220: Tin đồn từ đế đô
221
Chương 221: Trên đường trở lại đế đô
222
Chương 222: Phương tung của giai nhân
223
Chương 223: Cầm nghệ hội
224
Chương 224: Động thủ
225
Chương 225: Phí Lão ra tay
226
Chương 226: Tiến cung
227
Chương 227: Ban thưởng
228
Chương 228: Yêu cầu của Tiêu Tấn
229
Chương 229: Địa đồ kỳ quái
230
Chương 230: Tiêu Vũ điều tra
231
Chương 231: Sự cố chấp của Tiêu Linh
232
Chương 232: Tìm tới cửa
233
Chương 233: Giáo huấn
234
Chương 234: Thế cục đế đô
235
Chương 235: Phát hiện khiếp sợ
236
Chương 236: Giúp hay không giúp
237
Chương 237: Kiều diễm