Chương 69: Hạ Hầu Đôn, La Lỵ Mang Gông Xiềng

Buổi luận công ban thưởng này bỗng chốc trở nên không thoải mái, tất cả mọi người đều cảm thấy mất mặt. Tiệc rượu nhanh chóng kết thúc. Mười tám lộ chư hầu đều trở về doanh trướng của mình nghỉ ngơi, chuẩn bị để ngày mai tiếp tục tiến quân.

Công Tôn Toản tức giận kéo Tôn Vũ đi. Nàng nói: "Chúng ta quay về Bắc Bình, không thể ở cùng cái tên Viên Thuật ngu ngốc này được."

"Ặc... Chúng ta còn chưa tìm Hoa Đà mà." Tôn Vũ buồn phiền nói: "Bây giờ trở về Bắc Bình chẳng phải là tay trắng hay sao?" Có điều vừa nói câu này ra khỏi miệng, trong lòng Tôn Vũ khẽ động. Hoa Hùng đã bị giết, tiếp theo sẽ phải đấu với Lữ Bố rồi. Hiện tại Lưu Quan Trương không biết chạy tới nơi nào nữa. Chuyện “Tam anh chiến Lữ Bố” e là sẽ không xảy ra, chẳng lẽ lại dựa vào mình và Tôn Kiên đi đánh Lữ Bố? Chắc chắn là không được, chỉ sợ ta vừa thò mặt ra đã chết không kịp ngáp! Chi bằng bây giờ chuồn cho nhanh.

Tôn Vũ vội vàng nói: "Vậy chúng ta đi đến chỗ các lộ chư hầu nghe ngóng tin tức của Hoa Đà một chút, sau đó liền thoát ly liên minh quân."

Nhuyễn muội tử lúc này mới nhớ ra còn phải tìm Hoa Đà. Vì vậy nàng kéo Tôn Vũ lần lượt đi từng doanh trướng bái phỏng mười tám lộ chư hầu. Mục đích tất nhiên là để tìm hiểu tin tức của Hoa Đà.

Đi nghe ngóng một vòng, đầu tiên là thứ sử Ký châu Hàn Phức. Vị lão phụ nhân này lắc đầu tỏ ý Hoa Đà đã lâu rồi không xuất hiện ở Ký Châu. Kế tiếp lại hỏi thứ sử Dự châu Khổng Điền, nàng cũng nói đã hơn một năm không thấy Hoa Đà. Thái thú Hà Nội Vương Khuông cũng cho biết hai năm rồi chưa thấy qua Hoa Đà...

Hai người ra khỏi doanh trướng của Thái thú Hà Nội Vương Khuông, lại tiếp tục đi tới. Phía trước xuất hiện một doanh trướng trang trí năm màu sặc sỡ. Vô số dải lụa màu cờ gấm tung bay trong gió. Bên ngoài doanh trướng còn treo đèn lồng năm màu. Thật sự là quá mức rực rỡ, vô cùng phô trương. Nhìn từ phía xa làm cho người ta có cảm giác như một đám nấm độc trong rừng rậm.

Tôn Vũ kỳ quái: "Doanh trướng lộng lẫy như vậy là của lộ chư hầu nào?"

Công Tôn Toản chu miệng nói: "Loại doanh trướng không đứng đắn như vậy ngoại trừ meo meo mắt Tào Tháo còn có thể là ai khác? Ngay cả doanh trướng cũng muốn khoe mẽ."

Tôn Vũ lén lau mồ hôi, nói: "Chỗ này chúng ta không cần đi bái phỏng. Cô nàng meo meo mắt không đáng tin cậy kia cũng chưa chắc biết Hoa Đà hiện đang ở đâu." Nghĩ đến nữ nhân phiền toái này, Tôn Vũ liền nổi da gà toàn thân, không gặp không thấy là tốt nhất.

Công Tôn Toản ôn nhu nói: "Hay là cứ vào đi. Tào Tháo tuy thích khoe khoang, không có nguyên tắc nhưng tốt xấu gì đi nữa thì tin tức cũng linh thông. Hỏi nàng một chút không chừng sẽ có thu hoạch."

Tôn Vũ cẩn thận nghĩ, điều này cũng có lý. Sào huyệt của Tào Tháo ở chính giữa Trung Nguyên, đó là khu đất vàng. Nếu đặt ở hậu thế thì chính là đầu mối giao thông trung tâm, tin tức linh thông là hiển nhiên. Hơn nữa trong lịch sử của thế giới kia Hoa Đà đã từng chữa bệnh cho Tào Tháo. Cho nên nếu hỏi Tào Tháo về Hoa Đà, khả năng thu được tin tức là rất lớn. Chậc, đành phải vào thôi.

Công Tôn Toản và Tôn Vũ đi đến phía trước doanh trướng của Tào Tháo nhờ binh sĩ đi thông báo một tiếng rồi đứng chờ ở cửa. Trong lúc chờ Tào Tháo ra nghênh tiếp, Tôn Vũ nhìn ngó xung quanh.

Cửa doanh trướng của Tào Tháo cũng rất không nghiêm chỉnh. Hai cây cột gỗ ngoài cửa quấn đầy vải gấm năm màu. Hai bên cửa rủ xuống vô số ruy băng xanh xanh hồng hồng, mỗi khi gió thổi qua liền bay lên phấp phới. Trên mỗi cây cột cách nhau ba thước đều treo một chiếc đèn lồng. Mỗi chiếc đèn lại có màu sắc khác nhau, từ trên xuống dưới theo thứ tự lần lượt là đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím... giống như cầu vồng.

Từ cửa nhìn vào, bên trong doanh trướng cũng rất không đứng đắn. Hai cái doanh trướng gần nhau không có màu sắc giống nhau. Hồng chắc chắn sẽ không gần hồng, lam chắc chắn sẽ không gần lam, vàng chắc chắn phải gần lục, nói tóm lại là cực kỳ rực rỡ.

"Cái này... Xây doanh trại tạm thời như thế này... Nếu như quân địch bí mật đến đánh úp mà nhìn thấy cảnh này có lẽ đều bị hù chết." Tôn Vũ lau mồ hôi, thầm nghĩ: "Tào Tháo thật là hiếm thấy, thích khoe khoang đến tình trạng này. Nếu như thời đại này có không quân thì chắc chắn doanh trại của Tào Tháo là mục tiêu oanh tạc đầu tiên. Từ trên cao nhìn xuống doanh trại này giống hệt một đám nấm độc."

Lúc này lính liên lạc đã chạy ra, sau lưng còn có một la lỵ xinh xắn đi theo. La lỵ này ước chừng khoảng mười ba tuổi, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn, mặc một bộ thiết giáp màu xanh da trời, dưới lớp áo giáp lộ ra áo bào màu tím. Tóc buộc hai cái đuôi ngựa, đôi mắt to chớp chớp, trông vô cùng đáng yêu.

Ặc, tiểu la lỵ cũng ăn mặc lòe loẹt như vậy? Chẳng lẽ là chịu ảnh hưởng của chủ công? Tôn Vũ trong bụng rủa thầm meo meo mắt một hồi.

Tiểu la lỵ mỉm cười nói: "Công Tôn tướng quân, Tôn tướng quân, chủ công Mạnh Đức tỷ tỷ nhà ta nghe nói hai người tới thì vô cùng vui vẻ. Tiệc rượu đã chuẩn bị xong, mời hai vị mau vào."

Công Tôn Toản và Tôn Vũ đi theo tiểu la lỵ vào bên trong. Bệnh hiếu kỳ của Tôn Vũ lại phát tác. Hắn nhịn không được hỏi: "Vị tiểu muội muội này là…?"

Tiểu la lỵ hì hì cười nói: "Ta là Hạ Hầu Đôn, tự Nguyên Nhượng."

"Ặc..." Tôn Vũ lau mồ hôi. Xem ra không riêng gì Triệu Vân biến thành la lỵ, ngay cả Hạ Hầu Đôn cũng thành la lỵ rồi. Nhìn bộ dạng thế này khó có thể tưởng tượng đây là một vị mãnh tướng trong mãnh tướng. Tôn Vũ vội vàng ôm quyền với tiểu la lỵ nói: "Ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu! Thì ra là Hạ Hầu Tướng quân. Từ lâu ta đã nghe nói đên đại danh của tướng quân, hôm nay nhìn thấy quả nhiên là uy phong... Khục khục... Uy phong lẫm lẫm."

Hạ Hầu Đôn nghe xong lời hắn nói liền hoảng sợ. Nàng thụt lui về phía sau nói: "Không... Không phải..."

"Ha ha ha!" Một tiếng cười to truyền đến. Tào Tháo từ trong đại trướng bước ra. Nàng cười nói: "Tôn Vũ tướng quân, ta còn tưởng rằng ngươi là người đứng đắn. Hóa ra... Cũng là một kẻ khoác lác.... Thị nữ Hạ Hầu Đôn của ta đã làm tướng quân từ bao giờ vậy? Hơn nữa... Ngươi ở nơi nào nghe qua đại danh của nàng? Ha ha!"

"Hả? Nàng chỉ là thị nữ thôi à?" Tôn Vũ cảm thấy kỳ quái.

Tào Tháo đưa Công Tôn Toản và Tôn Vũ vào trong trướng, trong miệng cười nói: "Đứa nhỏ Hạ Hầu Đôn này là một tướng tài nhưng lại không thể xuất ra được võ tướng kỹ, cho nên ta nhận nàng làm thị nữ. Đợi ngày nào đó nàng có thể sử dụng võ tướng kỹ lại phong cho nàng làm tướng quân, ha ha! Tôn Vũ tướng quân, ngươi vừa rồi thổi phồng nàng cả buổi nhưng lại không đúng chỗ rồi. Không thể tưởng được ngươi cũng biết khoác lác để trêu đùa tiểu cô nương."

Ồ? Trong lòng Tôn Vũ kinh ngạc. Lại một tiểu la lỵ không sử dụng được võ tướng kỹ. Chẳng lẽ nàng cùng Triệu Vân nhà ta giống nhau?

Tôn Vũ vội hỏi: "Cô đã mời danh sư Trịnh Huyền đến xem chưa?"

Tào Tháo cười nói: "Trước đó vài ngày đại sư Trịnh Huyền vân du có đi ngang qua Trần Lưu. Ta mời bà dùng “Danh sư” xem cho Hạ Hầu Đôn. Kết quả lão sư Trịnh Huyền nói trên người Hạ Hầu Đôn có một lớp gông xiềng, cần mở khóa mới có thể sử dụng được võ tướng kỹ. Ta hỏi nàng làm thế nào để mở được lớp gông xiềng này, bà lại không chịu nói cho ta biết. Bà chỉ lắc đầu nói một câu “đứa nhỏ đáng thương” rồi bỏ đi, khiến cho ta đứng ngẩn ngơ."

Một lớp gông xiềng? Tôn Vũ kinh ngạc. Trịnh Huyền từng nói trên người Triệu Vân có ba lớp gông xiềng, không ngờ trên người Hạ Hầu Đôn cũng có một lớp. Ba lớp gông xiềng trên người Triệu Vân mình đã thử đi thử lại mà đều không có phản ứng, vậy Hạ Hầu Đôn đáng thương thì làm thế nào đây?

Mọi người đi vào trong doanh trướng, tiệc rượu quả nhiên đã được sắp xếp xong xuôi. Trên ghế còn đã có một đám võ tướng của Tào gia ngồi đó. Tào Tháo lần lượt giới thiệu các nàng, tất cả Tôn Vũ đều đã nghe qua: Hạ Hầu Uyên, Tào Nhân, Tào Hồng, Lý Điển, Nhạc Tiến, Vu Cấm... Tôn Vũ theo thứ tự ôm quyền chào. Tất cả những người này đều là đại nhân vật đó ha.

Tào Tháo cười nói: "Hôm nay trong bữa tiệc luận công ban thưởng Công Tôn tướng quân và Tầm Chân tiên sinh bị Viên Thuật làm bực bội, Tào Tháo ta cũng nhìn không thuận mắt. Hiện tại bữa tiệc rượu này coi như Tào Tháo ta khao hai vị, mong đừng để bụng chuyện hồi nãy nữa."

Tôn Vũ cười nói: "Cũng không có gì. Đấu khẩu đâu thể giết được người khác, Viên Thuật dù có nói thế nào chăng nữa nữa cũng không có ảnh hưởng gì đến Tôn Vũ ta."

Đôi meo meo mắt của Tào Tháo híp lại như sợi chỉ. Nàng cười nói: "Có lý, Tôn tướng quân thật sự là độ lượng. Thế gian này có câu nói: chỉ có hạng đàn ông và tiểu nhân là khó dạy. Nhưng Tôn tướng quân lại không hề giống như vậy."

Ta ngất! Câu đó là “chỉ có hạng đàn bà và tiểu nhân là khó dạy”*, sao lại biến thành đàn ông? Tôn Vũ lừ mắt liếc Tào Tháo một cái.

Mọi người vừa tán gẫu vừa ăn uống. Tào Tháo chuẩn bị bữa tiệc rượu này thật đúng là vừa nhanh lại vừa đầy đủ, có rượu có rau có thịt.Chỉ tiếc là không mang Triệu Vân đáng thương đến, bằng không thì chắc chắn nàng sẽ rất vui mừng.

Rượu qua ba tuần, Tào Tháo cười nói: "Công Tôn tướng quân và Tầm Chân tiên sinh đến thăm chỗ ta, không biết có chuyện gì muốn ta hỗ trợ?"

Ừ, nên nói chuyện chính rồi. Tôn Vũ ôm quyền nói: "Hôm nay đến nhà là muốn hỏi thăm Tào tướng quân một chút tin tức về Hoa Đà."

-----o0o-----

*Câu nói của Khổng Tử: Duy nữ tử dữ tiểu nhân, vị nan dưỡng dã. Cận chi tắc bất tốn,viễn dữ tắc oán.(Chỉ hạng đàn bà và tiểu nhân là khó dạy. Gần thì họ nhờn, xa thì họ oán.)

Chapter
1 Chương 1: Mang Theo Người Máy Xuyên Việt
2 Chương 2: Loli Ngoan Ngoãn, Triệu Vân!người
3 Chương 3: Công Tôn Toản Là Một Cô Nương Tốt
4 Chương 4: Tiểu Triệu Vân Sợ Chết Đói
5 Chương 5: Cô Gái Tóc Ngắn Bán Thịt Heo, Trương Phi!
6 Chương 6: Tiểu Thư Khuê Các, Lưu Huyền Đức
7 Chương 7: "bôn Xạ" Của Trương Thuần
8 Chương 8: “Tất Trung” Của Tôn Vũ
9 Chương 9: Tử Thủ Trác Huyện
10 Chương 10: Phong Thái Của Tướng Quân Công Tôn Toản
11 Chương 11: "tất Trung" Phá "bôn Xạ"
12 Chương 12: Tôn Vũ Thăng Quan Phát Tài
13 Chương 13: Nhuyễn Muội Tử, Đừng Như Vậy
14 Chương 14: Biến Cường Đi, Triệu Vân!
15 Chương 15: Tam Tướng Đấu Tam Tướng
16 Chương 16: Nhuyễn Muội Tử Thụ Thương
17 Chương 17: Quân Sư Kỹ “Miễn Chiến”
18 Chương 18: Diệu Kế Đánh Vỡ Khốn Cục
19 Chương 19: "bạch Mã" Tái Hiện
20 Chương 20: Chạy Về Hướng Tây, Nụ Hôn Đầu Tiên Của Nhuyễn Muội Tử
21 Chương 21: Đại Nguy Cơ, Điện Năng Hao Hết
22 Chương 22: Viện Quân Không Tưởng Được
23 Chương 23: Trương Phi! Đấu Thần!
24 Chương 24: Chiến Thần Đeo Râu Quan Vũ
25 Chương 25: Lưu Quan Trương Không Đáng Tin Cậy
26 Chương 26: Ở Rể Nhà Ta Đi
27 Chương 27: Hy Vọng Chữa Lành Bệnh Nan Y
28 Chương 28: Đại Nho Trịnh Huyền Đến Thăm
29 Chương 29: "danh Sư" Giải Hoặc
30 Chương 30: Giặc Hoàng Cân Xâm Chiếm Trác Huyện
31 Chương 31: Trình Viễn Chí Tới
32 Chương 32: Võ Tướng Kỹ Tổ Hợp
33 Chương 33: Trương Yến, Phi Yến!
34 Chương 34: "hoàng Cân" Đối "bạch Mã"
35 Chương 35: Ngọn Nến, Dây Thừng, Roi Da
36 Chương 36: Địa Công Tướng Quân Trương Bảo
37 Chương 37: Ám Kim Sắc, Màu Sắc Tử Vong
38 Chương 38: Thả “Phi Yến”
39 Chương 39: Rất Không Khoa Học
40 Chương 40: Đóng Kịch
41 Chương 41: Hoàng Phủ Tung Và Chu Tuấn Tới
42 Chương 42: Meo Meo Mắt Tào A Man
43 Chương 43: Song Nhân Kĩ “Tận Diệt Hoàng Thiên”
44 Chương 44: Kiêu Hùng Tào Tháo
45 Chương 45: Chí Bảo “Thái Bình Yêu Thuật”
46 Chương 46: “Huyết Lộ” Của Liêu Hóa
47 Chương 47: Bí Mật Của Trương Giác
48 Chương 48: Ta Thà Phụ Nam Nhân Trong Thiên Hạ
49 Chương 49: Luận Công Ban Thưởng
50 Chương 50: Vấn Đề Phí Tổn Vân Du Thiên Hạ
51 Chương 51: Sự Thực Thắng Hùng Biện
52 Chương 52: Làm Một Thí Nghiệm Nhỏ
53 Chương 53: Tiếp Tục Thí Nghiệm
54 Chương 54: Chí Bảo Muội Muội
55 Chương 55: Đổng Trác, Điêu Thuyền, Lữ Bố
56 Chương 56: Hịch Văn Thảo Đổng
57 Chương 57: Thảm Kịch Của Nhà Trương Bạch Kỵ
58 Chương 58: Liên Minh Quân Phản Đổng Trác
59 Chương 59: Đào Viên Tam Tỷ Muội Tới
60 Chương 60: Dĩ Thủy Quan Có Yêu Quái Gọi Là Hoa Hùng
61 Chương 61: "mãnh Tướng" Đối "hổ Tướng"
62 Chương 62: Một Mình Ngươi Có Thể Đánh Năm Nghìn Quân Của Ta Chăng?
63 Chương 63: Có Muốn Ở Rể Tôn Gia Hay Không
64 Chương 64: Trêu Cợt Meo Meo Mắt
65 Chương 65: Điều Kiện Ở Rể Hấp Dẫn
66 Chương 66: Ngự Tướng Kỹ "phụ Tá"
67 Chương 67: Tôn Tầm Chân Kỹ Kinh Tứ Tòa
68 Chương 68: Ba Võ Tướng Kỹ Chồng Chất Hoa Lệ
69 Chương 69: Hạ Hầu Đôn, La Lỵ Mang Gông Xiềng
70 Chương 70: Manh Mối Truy Tìm Hoa Đà
71 Chương 71: Vô Cùng Nổi Bật
72 Chương 72: Trương Liêu, Uy Phong!
73 Chương 73: “Ám Tiễn” Của Tào Tính
74 Chương 74: Mở Khóa! Thị Huyết La Lỵ!
75 Chương 75: Tiểu Cô Nương Một Mình Một Ngựa
76 Chương 76: Nhân Trung Lữ Bố (1)
77 Chương 77: Nhân Trung Lữ Bố (2)
78 Chương 78: Nhân Trung Lữ Bố (3)
79 Chương 79: Giải Cấm! Chí Bảo Trượng Bát Xà Mâu!
80 Chương 80: Ám Kim Sắc - Nhân Trung Lữ Bố
81 Chương 81: Khuynh Quốc Khuynh Thành Điêu Thuyền
82 Chương 82: Lưu Huyền Đức Chuẩn Bị Xuất Thủ
83 Chương 83: Lưu Huyền Đức Thích Khóc
84 Chương 84: Bách Anh Chiến Lữ Bố (1)
85 Chương 85: Bách Anh Chiến Lữ Bố (2)
86 Chương 86: Rút Quân, Liên Quân Phản Đổng Trác Lần Thứ Nhất Thất Bại
87 Chương 87: Truy Binh Tới
88 Chương 88: Đổng Trác "soán Quốc"
89 Chương 89: Đóng Cửa! Thả Trương Giác!
90 Chương 90: Xông Trận (1)
91 Chương 91: Xông Trận (2)
92 Chương 92: Không Thành Kế Phiên Bản Hoàng Cân
93 Chương 93: Tầm Y Bắc Hải Quận
94 Chương 94: Hắc Điếm
95 Chương 95: Mi Trinh Bỏ Nhà Ra Đi
96 Chương 96: Khoan Dung Là Quyền Lợi Của Cường Giả
97 Chương 97: Thời Đại Võ Tướng Kỹ Bắt Đầu
98 Chương 98: Bí Mật Của Mi Trinh
99 Chương 99: Bắc Hải Bị Bao Vây
100 Chương 100: Tôn Vũ Chiến Quản Hợi
101 Chương 101: Em Gái Trâu Bò Vẻ Mặt Hầm Hầm
102 Chương 102: Từ Công Minh Vô Cùng Trâu Bò
103 Chương 103: Đông Lai Thái Sử Từ
104 Chương 104: Nha Hoàn Thứ Ba Của Tôn Vũ
105 Chương 105: Võ Tướng Kỹ Tệ Nhất Thiên Hạ
106 Chương 106: Định Lực Cùng Số Pi Của Nam Nhân
107 Chương 107: Gạo Nấu Thành Cơm
108 Chương 108: Uy Lực Của "vượng Phu"
109 Chương 109: "thương Vương" Mới Được Sinh Ra
110 Chương 110: Ám Toán Em Gái Trâu Bò
111 Chương 111: Dám Làm Đứt Râu Mép Ta
112 Chương 112: Con Mụ Râu Đẹp Thông Minh Nhất
113 Chương 113: Cô Nương Ngất Đi Khá Đáng Yêu
114 Chương 114: Tính Cách Kỳ Quặc Của Từ Công Minh
115 Chương 115: Đoàn Xe Tào Gia Hoa Lệ
116 Chương 116: Khiêu Chiến Mi Gia
117 Chương 117: Ba Ngày Sau, Lầu Bá Vương
118 Chương 118: Đại Chiến Toán Thuật
119 Chương 119: Mi Phương Đại Bại
120 Chương 120: Bán Khẩu Quyết Bàn Tính
121 Chương 121: Khiêu Chiến Mi Trúc
122 Chương 122: Ai Dám So Toán Thuật Cùng Ta
123 Chương 123: Kỹ Kinh Từ Châu
124 Chương 124: Tào Tiểu Tử, Có Tiền Đừng Để Lộ Ra
125 Chương 125: Nhị Tiểu Thư Bỏ Nhà Ra Đi
126 Chương 126: Đêm Vây Cổ Tự
127 Chương 127: Cứu Một Đám Người Chết
128 Chương 128: Ta Muốn Làm Người Tốt
129 Chương 129: Ta Chính Là Tôn Tầm Chân
130 Chương 130: Meo Meo Mắt Sắp Tới
131 Chương 131: Thân Càng Thêm Thân
132 Chương 132: Meo Meo Mắt Bốc Đồng
133 Chương 133: Thi Tài Bắn Cung
134 Chương 134: Thiên Tài Phục Vụ Đặc Thù
135 Chương 135: Loly thích máu, tỷ thí đi
136 Chương 136: Bé gái ngoan, chú dẫn ngươi đi ăn gà ngũ vị
137 Chương 137: Hai loly
138 Chương 138: Sự cố lớn, Tôn Vũ tắm cùng là ai?
139 Chương 139: Đẩy ngã! Đẩy ngã! Đẩy ngã
140 Chương 140: Mở gông xiềng! Loly múa đại kích!
141 Chương 141: Gầm hét! Cổ chi Ác Lai!
142 Chương 142: Quân sư kỹ của Trần Khuê
143 Chương 143: Dã tâm của Tào Mạnh Đức
144 Chương 144: Mắt mèo đại phá quân sư kỹ
145 Chương 145: Khống vật kỹ! Phích lịch!
146 Chương 146: "Phích Lịch" đấu "Phích Lịch"
147 Chương 147: Người đẹp bị bệnh Quách gia
148 Chương 148: Tưởng Cán giỏi về "Trinh sát"
149 Chương 149: Ân oán giữa mắt mèo cùng cô gái mũ cao
150 Chương 150: Cô gái mũ cao – Trần Cung phóng hỏa
Chapter

Updated 150 Episodes

1
Chương 1: Mang Theo Người Máy Xuyên Việt
2
Chương 2: Loli Ngoan Ngoãn, Triệu Vân!người
3
Chương 3: Công Tôn Toản Là Một Cô Nương Tốt
4
Chương 4: Tiểu Triệu Vân Sợ Chết Đói
5
Chương 5: Cô Gái Tóc Ngắn Bán Thịt Heo, Trương Phi!
6
Chương 6: Tiểu Thư Khuê Các, Lưu Huyền Đức
7
Chương 7: "bôn Xạ" Của Trương Thuần
8
Chương 8: “Tất Trung” Của Tôn Vũ
9
Chương 9: Tử Thủ Trác Huyện
10
Chương 10: Phong Thái Của Tướng Quân Công Tôn Toản
11
Chương 11: "tất Trung" Phá "bôn Xạ"
12
Chương 12: Tôn Vũ Thăng Quan Phát Tài
13
Chương 13: Nhuyễn Muội Tử, Đừng Như Vậy
14
Chương 14: Biến Cường Đi, Triệu Vân!
15
Chương 15: Tam Tướng Đấu Tam Tướng
16
Chương 16: Nhuyễn Muội Tử Thụ Thương
17
Chương 17: Quân Sư Kỹ “Miễn Chiến”
18
Chương 18: Diệu Kế Đánh Vỡ Khốn Cục
19
Chương 19: "bạch Mã" Tái Hiện
20
Chương 20: Chạy Về Hướng Tây, Nụ Hôn Đầu Tiên Của Nhuyễn Muội Tử
21
Chương 21: Đại Nguy Cơ, Điện Năng Hao Hết
22
Chương 22: Viện Quân Không Tưởng Được
23
Chương 23: Trương Phi! Đấu Thần!
24
Chương 24: Chiến Thần Đeo Râu Quan Vũ
25
Chương 25: Lưu Quan Trương Không Đáng Tin Cậy
26
Chương 26: Ở Rể Nhà Ta Đi
27
Chương 27: Hy Vọng Chữa Lành Bệnh Nan Y
28
Chương 28: Đại Nho Trịnh Huyền Đến Thăm
29
Chương 29: "danh Sư" Giải Hoặc
30
Chương 30: Giặc Hoàng Cân Xâm Chiếm Trác Huyện
31
Chương 31: Trình Viễn Chí Tới
32
Chương 32: Võ Tướng Kỹ Tổ Hợp
33
Chương 33: Trương Yến, Phi Yến!
34
Chương 34: "hoàng Cân" Đối "bạch Mã"
35
Chương 35: Ngọn Nến, Dây Thừng, Roi Da
36
Chương 36: Địa Công Tướng Quân Trương Bảo
37
Chương 37: Ám Kim Sắc, Màu Sắc Tử Vong
38
Chương 38: Thả “Phi Yến”
39
Chương 39: Rất Không Khoa Học
40
Chương 40: Đóng Kịch
41
Chương 41: Hoàng Phủ Tung Và Chu Tuấn Tới
42
Chương 42: Meo Meo Mắt Tào A Man
43
Chương 43: Song Nhân Kĩ “Tận Diệt Hoàng Thiên”
44
Chương 44: Kiêu Hùng Tào Tháo
45
Chương 45: Chí Bảo “Thái Bình Yêu Thuật”
46
Chương 46: “Huyết Lộ” Của Liêu Hóa
47
Chương 47: Bí Mật Của Trương Giác
48
Chương 48: Ta Thà Phụ Nam Nhân Trong Thiên Hạ
49
Chương 49: Luận Công Ban Thưởng
50
Chương 50: Vấn Đề Phí Tổn Vân Du Thiên Hạ
51
Chương 51: Sự Thực Thắng Hùng Biện
52
Chương 52: Làm Một Thí Nghiệm Nhỏ
53
Chương 53: Tiếp Tục Thí Nghiệm
54
Chương 54: Chí Bảo Muội Muội
55
Chương 55: Đổng Trác, Điêu Thuyền, Lữ Bố
56
Chương 56: Hịch Văn Thảo Đổng
57
Chương 57: Thảm Kịch Của Nhà Trương Bạch Kỵ
58
Chương 58: Liên Minh Quân Phản Đổng Trác
59
Chương 59: Đào Viên Tam Tỷ Muội Tới
60
Chương 60: Dĩ Thủy Quan Có Yêu Quái Gọi Là Hoa Hùng
61
Chương 61: "mãnh Tướng" Đối "hổ Tướng"
62
Chương 62: Một Mình Ngươi Có Thể Đánh Năm Nghìn Quân Của Ta Chăng?
63
Chương 63: Có Muốn Ở Rể Tôn Gia Hay Không
64
Chương 64: Trêu Cợt Meo Meo Mắt
65
Chương 65: Điều Kiện Ở Rể Hấp Dẫn
66
Chương 66: Ngự Tướng Kỹ "phụ Tá"
67
Chương 67: Tôn Tầm Chân Kỹ Kinh Tứ Tòa
68
Chương 68: Ba Võ Tướng Kỹ Chồng Chất Hoa Lệ
69
Chương 69: Hạ Hầu Đôn, La Lỵ Mang Gông Xiềng
70
Chương 70: Manh Mối Truy Tìm Hoa Đà
71
Chương 71: Vô Cùng Nổi Bật
72
Chương 72: Trương Liêu, Uy Phong!
73
Chương 73: “Ám Tiễn” Của Tào Tính
74
Chương 74: Mở Khóa! Thị Huyết La Lỵ!
75
Chương 75: Tiểu Cô Nương Một Mình Một Ngựa
76
Chương 76: Nhân Trung Lữ Bố (1)
77
Chương 77: Nhân Trung Lữ Bố (2)
78
Chương 78: Nhân Trung Lữ Bố (3)
79
Chương 79: Giải Cấm! Chí Bảo Trượng Bát Xà Mâu!
80
Chương 80: Ám Kim Sắc - Nhân Trung Lữ Bố
81
Chương 81: Khuynh Quốc Khuynh Thành Điêu Thuyền
82
Chương 82: Lưu Huyền Đức Chuẩn Bị Xuất Thủ
83
Chương 83: Lưu Huyền Đức Thích Khóc
84
Chương 84: Bách Anh Chiến Lữ Bố (1)
85
Chương 85: Bách Anh Chiến Lữ Bố (2)
86
Chương 86: Rút Quân, Liên Quân Phản Đổng Trác Lần Thứ Nhất Thất Bại
87
Chương 87: Truy Binh Tới
88
Chương 88: Đổng Trác "soán Quốc"
89
Chương 89: Đóng Cửa! Thả Trương Giác!
90
Chương 90: Xông Trận (1)
91
Chương 91: Xông Trận (2)
92
Chương 92: Không Thành Kế Phiên Bản Hoàng Cân
93
Chương 93: Tầm Y Bắc Hải Quận
94
Chương 94: Hắc Điếm
95
Chương 95: Mi Trinh Bỏ Nhà Ra Đi
96
Chương 96: Khoan Dung Là Quyền Lợi Của Cường Giả
97
Chương 97: Thời Đại Võ Tướng Kỹ Bắt Đầu
98
Chương 98: Bí Mật Của Mi Trinh
99
Chương 99: Bắc Hải Bị Bao Vây
100
Chương 100: Tôn Vũ Chiến Quản Hợi
101
Chương 101: Em Gái Trâu Bò Vẻ Mặt Hầm Hầm
102
Chương 102: Từ Công Minh Vô Cùng Trâu Bò
103
Chương 103: Đông Lai Thái Sử Từ
104
Chương 104: Nha Hoàn Thứ Ba Của Tôn Vũ
105
Chương 105: Võ Tướng Kỹ Tệ Nhất Thiên Hạ
106
Chương 106: Định Lực Cùng Số Pi Của Nam Nhân
107
Chương 107: Gạo Nấu Thành Cơm
108
Chương 108: Uy Lực Của "vượng Phu"
109
Chương 109: "thương Vương" Mới Được Sinh Ra
110
Chương 110: Ám Toán Em Gái Trâu Bò
111
Chương 111: Dám Làm Đứt Râu Mép Ta
112
Chương 112: Con Mụ Râu Đẹp Thông Minh Nhất
113
Chương 113: Cô Nương Ngất Đi Khá Đáng Yêu
114
Chương 114: Tính Cách Kỳ Quặc Của Từ Công Minh
115
Chương 115: Đoàn Xe Tào Gia Hoa Lệ
116
Chương 116: Khiêu Chiến Mi Gia
117
Chương 117: Ba Ngày Sau, Lầu Bá Vương
118
Chương 118: Đại Chiến Toán Thuật
119
Chương 119: Mi Phương Đại Bại
120
Chương 120: Bán Khẩu Quyết Bàn Tính
121
Chương 121: Khiêu Chiến Mi Trúc
122
Chương 122: Ai Dám So Toán Thuật Cùng Ta
123
Chương 123: Kỹ Kinh Từ Châu
124
Chương 124: Tào Tiểu Tử, Có Tiền Đừng Để Lộ Ra
125
Chương 125: Nhị Tiểu Thư Bỏ Nhà Ra Đi
126
Chương 126: Đêm Vây Cổ Tự
127
Chương 127: Cứu Một Đám Người Chết
128
Chương 128: Ta Muốn Làm Người Tốt
129
Chương 129: Ta Chính Là Tôn Tầm Chân
130
Chương 130: Meo Meo Mắt Sắp Tới
131
Chương 131: Thân Càng Thêm Thân
132
Chương 132: Meo Meo Mắt Bốc Đồng
133
Chương 133: Thi Tài Bắn Cung
134
Chương 134: Thiên Tài Phục Vụ Đặc Thù
135
Chương 135: Loly thích máu, tỷ thí đi
136
Chương 136: Bé gái ngoan, chú dẫn ngươi đi ăn gà ngũ vị
137
Chương 137: Hai loly
138
Chương 138: Sự cố lớn, Tôn Vũ tắm cùng là ai?
139
Chương 139: Đẩy ngã! Đẩy ngã! Đẩy ngã
140
Chương 140: Mở gông xiềng! Loly múa đại kích!
141
Chương 141: Gầm hét! Cổ chi Ác Lai!
142
Chương 142: Quân sư kỹ của Trần Khuê
143
Chương 143: Dã tâm của Tào Mạnh Đức
144
Chương 144: Mắt mèo đại phá quân sư kỹ
145
Chương 145: Khống vật kỹ! Phích lịch!
146
Chương 146: "Phích Lịch" đấu "Phích Lịch"
147
Chương 147: Người đẹp bị bệnh Quách gia
148
Chương 148: Tưởng Cán giỏi về "Trinh sát"
149
Chương 149: Ân oán giữa mắt mèo cùng cô gái mũ cao
150
Chương 150: Cô gái mũ cao – Trần Cung phóng hỏa