Chương 6: Bức màn đen

Ánh chiều tà, trên đỉnh núi Phù Đồ Sơn.

Phương Triết ngồi tựa lưng vào một mỏm đá cao. Hắn nhìn ngắm phong cảnh khắp nơi đều phủ một màu vàng hoàng hôn. Những cây đại thụ nằm lưng chừng núi, những bông hoa đủ sắc màu tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp.

Phương Triết lấy ra một cây pháo sáng, suy nghĩ một hồi rồi mới bắn lên bầu trời, trong lòng suy nghĩ “Khoảng cách xa như vậy, không biết hộ vệ có đến được nơi đây không?”

Phương Triết làm ra quyết định thông báo gia đình đến Phù Đồ Sơn rước hắn, hắn muốn đưa Khúc Tiểu Bạch đến kinh thành, nơi đó hắn có thể chiếu cố nàng nhiều hơn.

Trả qua sinh tử tri kỷ như vậy, trong đời hắn lần đầu tiên cảm giác được một thứ cảm giác mơ hồ nhưng rất tốt đẹp.

Hắn chợt nghĩ đến lão ăn mày đã chỉ đường hắn đến phương nam, đến Câu Mộc Trấn và gặp gỡ được Khúc Tiểu Bạch. Cơ duyên đó, khiến hắn cảm kích lão ăn mày, ngoài lời hứa bánh hoa quế, hắn gặp lại lão ăn mày, hắn sẽ tặng lão ăn mày một căn nhà để lão an hưởng tuổi già.

Phương Triết nhìn ngắm phong cảnh một lần nữa, rồi nhanh chóng trở về phòng tiếp tục chăm sóc Khúc Tiểu Bạch.

Khi trở về phòng, quan cảnh đập vào mắt Phương Triết là lộn xộn, bàn ghế vật dụng đều ngổn ngang. Trên mặt đất, có hai gã thư đồng đang nằm bất động, hơi thở thoi thớp. Phương Triết hoảng hốt chạy ra khỏi phòng nhìn mọi hướng tìm Khúc Tiểu Bạch, nhưng chẳng thấy động tĩnh gì.

Lúc này Ngôn thần y cũng hốt hoảng chạy đến, và nhìn hiện trường ngổn ngang mà tỏ ra đau lòng. Ông ta nhìn thẳng vào một gã dược đồng “Tiểu cô nương kia đâu?”

Tên dược đồng quỳ xuống lắp bắp nói “Con không biết, con vừa ra ngoài bốc thuốc quay lại thì đã thấy như vậy rồi!”

Ngôn thần y liếc hắn, rồi đảo mắt qua những tên dược đồng còn lại. Sau đó quát “Mau tìm tiểu cô nương cho ta! Không tìm được, ta cho các ngươi xuống núi hết!”

Nói xong, ông ta quay sang nhìn Phương Triết với một bộ mặt tiếc nuối “Tiểu thiếu gia người đừng lo lắng, ta sẽ sai người tìm khắp ngõ ngách trên núi. Chuyện hôm nay, có thể là do một tên cường đạo bất mãn ta, nên mới làm ra chuyện như vậy!”

Phương Triết không nói gì, ngồi xuống giường nơi Khúc Tiểu Bạch mới vừa rồi còn nằm đó. Hắn phát hiện túi vải của Khúc Tiểu Bạch đang nằm ở một góc phòng. Đây là vật bất ly thân của nàng ta, chứng tỏ đây là cố tình để lại.

Với người mình thường không có học qua “thủ đoạn nhỏ” của Khúc Tiểu Bạch, túi vải chỉ là một túi vải bình thường. Riêng đối với hắn và Khúc Tiểu Bạch, túi vải này là một vật quý giá. Nó có thể chứa đựng rất nhiều đồ vật.

Phương Triết chần chờ nhìn túi vải trong tay, sau đó mở ra nút thắc và nhìn vào bên trong. Bên trong chứa rất nhiều trang phụ nữ nhi, có cả đồ ăn mày mà Khúc Tiểu Bạch hay mặc, năm lá phù màu xanh quen thuộc, ba quyển sách, một lệnh bài có ghi chữ “Môn” màu vàng và một vài vật dụng khác, Phương triết không nhận ra chúng.

Ngôn thần y tỏ ra ngạc nhiên nhìn biểu hiện trên mặt của Phương Triết khi mở ra túi vải. Ông ta nhíu mày lại và không giấu được tò mò, ông ta hỏi “Tiểu thiếu gia có thể mở được túi vải đó sao?”

Phương Triết chợt nhận ra điều gì đó, liền khép túi vải lại. Sau đó nhìn Ngôn thần y trả lời “Túi vải bình thường, mở ra nút thắt bên trong không có gì. Đây là vật của bằng hữu ta!”

Ngôn thần y dường như chưa nhận được câu trả lời thích đáng nên vẫn còn chần chờ. Phương Triết nói tiếp “Ta đã thông báo cho hộ vệ, ước chừng ba ngày nữa sẽ đến rước ta, ta hi vọng, trong ba ngày, Ngôn thần y nhanh chóng tìm ra bằng hữu giúp ta!”

Ngôn thần y nghe Phương Triết thông báo người nhà, ngón tay chợt giật một cái rất nhẹ, nhưng không qua được mắt Phương Triết. Hắn nhận ra được điều gì đó khác thường từ biểu hiện của những người ở nơi này khi vừa đặt chân lên Phù Đồ Sơn. Hắn tin tưởng phía sau có bức màn đen đang che giấu hắn, hắn không thể làm gì khác ngoài chờ đợi, hắn chỉ là một thiếu niên mười tuổi, tay không tấc sắt, hắn lẻ loi một mình dù muốn làm gì đó cũng vô dụng mà thôi.

Phương Triết tìm một nơi vắng vẻ bên ngoài y quán của Ngôn thần y. Hắn sợ rằng, trong phòng hắn đang ở có tai mắt của Ngôn thần y. Khúc Tiểu Bạch mười tuổi có thủ đoạn như vậy, chưa biết chừng người lớn như Ngôn thần y lại thua kém.

Phương Triết ngẫm nghĩ “Hộ vệ đoán chừng hai ngày nữa mới đến kịp Phù Đồ Sơn, không biết chừng Khúc Tiểu Bạch sẽ gặp hoàn cảnh như thế nào. Nếu ta cứ dựa vào hộ vệ, thì sợ rằng không kịp.”

Phương Triết cầm túi vải của Khúc Tiểu Bạch suy đoán “Có thể người của Ngôn thần y hoặc ông ta đã lục lọi túi vải nhưng không mở được, y sợ bên trong có cạm bẫy gì đó nên mới vứt bỏ đi. Không dám giữ lại bên mình”

Phương Triết mở túi vải của Khúc Tiểu Bạch ra một lần nữa. Lần này hắn an tâm xem xét kỹ bên trong, hắn muốn tìm một thứ hữu ích để thoát khốn lần này.

Bên trong ngoài ba quyển sách, vật dụng thông thường, hắn còn phát hiện một vài tấm giấy màu vàng nhạt, có ghi vài dòng chữ ngoằn ngoèo đỏ thắm. Hắn suy đoán, đây cũng là một loại phù lục, cũng là một loại thủ đoạn lớn mà Khúc Tiểu Bạch chỉ dạy hắn. Rất tiếc, hắn không biết đây là gì.

Phương Triết cằm lá phù màu vàng ném đi về hướng cây đại thụ gần đó kiểm chứng kết quả. Lá phù bay ra khỏi tay hắn, bị một cơn gió thổi bay đi ra xa. Lá phù xoắn bay một lúc thì rơi xuống lưng một con cóc cách hắn mười trượng. Con cóc đột nhiên biến mất không thấy gì nữa.

Hắn ngạc nhiên, vội chạy nhanh lại gần vị trí con cóc và sờ lấy trong hư không. Hắn cảm nhận đụng một vật gì đó liền tháo gỡ ra. Trong tay lá phù màu vàng xuất hiện, con cóc lại xuất hiện, nhưng dòng chữ màu đỏ trên lá phù đã biến mất không thấy, nó trở thành một tờ giấy bình thường.

Phương Triết nhìn kết quả như vậy, vội vàng lấy ra Lăng Thủy Kính cằm trong tay. Sau đó lấy một tờ phù khác đặt lên áo mình. Hắn nhìn vào gương, phát hiện bản thân không có trong kính. Hắn biến thành trong suốt không thấy.

Phương Triết mừng gỡ vội vàng trở về y quán tìm đáp án.

Với hiện trạng ẩn thân của hắn hiện tại, hắn tin tưởng sẽ tìm được câu trả lời vì sao Khúc Tiểu Bạch biến mất.

Khoảng cách chỗ Phương Triết và y quán cũng tương đối gần, nên chỉ mấy chốc, hắn đã trở về y quán.

Ánh mắt hắn nhìn những dược đồng đang quét rác, một số khác thì đang phơi thuốc, có dược đồng thì cán nhuyễn thuốc thành bột mịn… nhìn như mọi người ở nơi này không có gì là khẩn trương, hay tìm kiếm tung tích của Khúc Tiểu Bạch.

Phương Triết mỉm cười, hắn mỉm cười vì Ngôn thần y không biết rằng hắn có thể ngửi được mùi hương từ người Khúc Tiểu Bạch. Ngay từ đầu, hắn đã biết phương hướng của Khúc Tiểu Bạch, nhưng không dám vọng động. Giờ hắn ẩn thân, hắn tùy tiện có thể theo phương hướng mùi hương mà tìm kiếm.

Phương Triết lần mò qua nhiều gian phòng, cuối cùng dừng lại thư phòng của Ngôn thần y. Ánh mắt hắn nhìn qua một khe cửa, bên trong phòng yên tĩnh, không một tiếng động. Thình lình, có một tiếng cửa mở, từ một vách tường trong phòng, mở ra một cánh cửa. Ngôn thần y đi ra cùng với hai dược đồng.

Phương Triết khẽ nín thở, rồi lặng lẽ quan sát một hồi lâu, sau đó mới từ từ đi vào trong thư phòng. Hắn trạng thái mặc dù ẩn thân, nhưng vẫn nép vào một tấm màn bên cạnh, chờ thời cơ đi vào.

Khoảng một canh giờ sau, Ngôn thần y trở về, theo sau là một tên dược đồng đang tay cầm một con thỏ còn sống.

Ngôn thần y ấn vào một viên gạch trên bức tường thì cửa mở ra. Phương Triết lặng lẽ theo sau, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Hắn vừa bước xuống hầm, thì phát hiện Khúc Tiểu Bạch đang nằm trên bàn, hai tay hai chân đều bị trói chặt, miệng nàng cũng bị buộc một mảnh vải ngăn không cho nàng nói chuyện.

Phương Triết siết chặt nắm tay lại khi thấy tràn cảnh như vậy. Hắn cố gắng điềm tĩnh hết mức có thể và lặng lẽ nép vào một góc phòng.

Lúc này, Ngôn thần y cầm một cây dao ngắn, hướng con thỏ trong tay tên dược đồng đâm một nhát ngay bụng, máu tươi liền phún ra. Sau đó ông ta lấy một cây kim đâm vào ngón tay Khúc Tiểu Bạch lấy ra một ít máu rồi nhét vào miệng con thỏ chờ phản ứng.

Một lúc sau, vị trí ngay bụng con thỏ ngừng chảy máu. Ngôn thần y liền lấy một ngón tay ấn vào ngay vị trí tim con thỏ để cảm nhận nhịp đập sau đó mỉm cười.

Ông ta mừng rỡ lớn tiếng nói “Ta được cứu rồi! haha… ta được cứu rồi!”

Tên dược đồng bên cạnh nghe thấy vậy cũng chạy lại gần chúc mừng sư phụ mình cuối cùng tìm được cách trị căn bệnh quái ác. Sư phụ hắn, Ngôn thần y vốn sở hữu chiều cao bình thường, nhưng vì chứng bệnh mà teo lại chỉ còn ba thước, nói nôm na là chiều cao chỉ bằng một thiếu niên mười hai tuổi.

Ngôn thần y dừng lại, rồi nhìn ánh mắt Khúc Tiểu Bạch đang chăm chú nhìn ông ta. Ông ta thở dài than thở “Hi sinh ngươi, có thể cứu được hàng ngàn bách tánh. Ta khỏe mạnh, sống lâu thì có thể cứu giúp rất rất nhiều người, tiểu cô nương à!”

Ngôn thần y nhếch miệng cười khẽ rồi cùng tên dược đồng ra khỏi căn phòng. Ánh mắt ông ta, chứa đầy sự thỏa mãn và sung sướng.

Đợi hai thầy trò Ngôn thần y đi ra khỏi phòng, cách một khoảng khá xa. Phương Triết mới gỡ xuống phù lục và vội vàng chạy lại gần Khúc Tiểu Bạch, hắn vội vàng gỡ mảnh vải trên miệng nàng, sau đó cởi trói cho nàng.

Hắn rưng rưng khóc “Ta rất lo lắng cho ngươi!”

Khúc Tiểu Bạch mỉm cười “Ta cảm nhận được hơi của người từ trước rồi, chỉ là im lặng quan sát!”

Khúc Tiểu Bạch ngẫm nghĩ một lúc mới thở ra “Thực ra là ngươi vừa cứu Ngôn thần y khỏi họa diệt gia!”

Phương Triết giật mình khi nghe được những lời này. Những lời này ngữ điệu có phần nặng nề, chứng tỏ, nàng ta đang rất tức giận.

Phương Triết nhìn Khúc Tiểu Bạch thật lâu, rồi mới quay sang nhìn toàn cảnh xung quanh.

Từ khi bước vào căn phòng này, hắn chưa kịp quan sát xung quanh nên không để ý. Xung quanh có rất nhiều lồng sắt, giam cầm rất nhiều con vật có bộ dáng kỳ lạ, có rắn rết, cóc các loại cực độc…

Ánh mắt Phương Triết rơi vào một cái lồng, bên trong có một con mèo đen với đôi mắt đỏ ngầu nhìn rất hoang dã, như không có vẻ hung dữ đáng sợ.

Phương Triết lấy ra một cây kim rồi mở khóa cho nó, nó chần chờ không dám di chuyện, cuối cùng mới chầm chậm đi ra khỏi lồng giam. Bộ dáng ốm yếu của nó, chứng tỏ đã bị bỏ đói một thời gian dài.

Phương Triết định đem cất cây kim thì nhìn sang Khúc Tiểu Bạch, hắn mỉm cười “Ta có một ý tưởng...”

Chapter
1 Chương 1: Khúc Tiểu Bạch
2 Chương 2: Tẩy Lục Quả
3 Chương 3: Bắt gặp Thủy Lăng Kính
4 Chương 4: Đoạt lấy Tẩy Lục Quả
5 Chương 5: Tìm đến Phù Đà Sơn
6 Chương 6: Bức màn đen
7 Chương 7: Lời ước hẹn năm năm
8 Chương 8: Con mèo đen mắt đỏ, tại sao lại đi theo ta?
9 Chương 9: Bạn học mới
10 Chương 10: Hai năm sau
11 Chương 11: Phương gia Dược Điền
12 Chương 12: Tiểu Hắc tham ăn
13 Chương 13: Hốt hoảng Nhiêu Phong Trại mã tặc
14 Chương 14: Tiểu Hắc, không còn là miêu bàn tử!
15 Chương 15: Phương pháp luyện tập Ngự Kiếm Quyết mới!
16 Chương 16: Bạch gia
17 Chương 17: Bạch Nhiên Nhiên từ biệt
18 Chương 18: Cha mẹ gặp nạn
19 Chương 19: Phương Triết tức giận, phi kiếm loạn vũ
20 Chương 20: Bạch gia chủ rung động
21 Chương 21: Bình minh trước đống tro tàn
22 Chương 22: Tiến lên Thanh Sơn
23 Chương 23: Khắp nơi đều là bẫy, khai chiến!
24 Chương 24: Tên nó là Bạch Nhật Phi Kiếm!
25 Chương 25: Bạch Kinh Thiên vui vẻ
26 Chương 26: Bạch Vi Nhất chỉ dạy
27 Chương 27: Mộ Dung gia nhờ vả
28 Chương 28: Bản lĩnh Tiểu Hắc
29 Chương 29: Hoa đăng
30 Chương 30: Thuồng Luồng xuất hiện
31 Chương 31: Tiến về Thăng Long thành
32 Chương 32: Ở trấn Ông Thòn có tục bán thân
33 Chương 33: Thiếu gia ta, sẽ bảo vệ ngươi
34 Chương 34: Bí mật trấn Ông Thòn
35 Chương 35: Oanh động trấn Ông Thòn
36 Chương 36: Sơ nhập Thăng Long Thành
37 Chương 37: Bắt đầu khảo thí
38 Chương 38: Ta cùng ngươi tỷ thí
39 Chương 39: Ám Kim
40 Chương 40: Tống gia giở trò
41 Chương 41: Tổ chức Âm Sát
42 Chương 42: Ngự Kiếm Quyết quyển 2
43 Chương 43: Hắc Độc Y Nhân
44 Chương 44: Cảnh giới nâng cao một bước
45 Chương 45: Rắc rối ở Dạ Lan Phường
46 Chương 46: Gặp phải hắc bang, hỏi ngươi có sợ hay không?
47 Chương 47: Kim gia chủ gặp nạn
48 Chương 48: Cứu viện
49 Chương 49: Phương Triết đến rồi
50 Chương 50: Mộc Nhân Sư
51 Chương 51: Lần đầu hội ngộ, năm tên luyện khí
52 Chương 52: Hiệu quả sa thạch
53 Chương 53: Bạch Nhiên Nhiên nhờ vả
54 Chương 54: Ta không biết dùng kiếm, ta chỉ biết… phóng phi kiếm!
55 Chương 55: Vậy thì so kiếm!
56 Chương 56: Những vụ mất tích
57 Chương 57: Niềm vui bất ngờ
58 Chương 58: Tiểu Hắc gặp nạn
59 Chương 59: Truy tung
60 Chương 60: Gặp lại lão ăn mày
61 Chương 61: Song Đầu Yêu Lang
62 Chương 62: Ngươi… muốn chết như thế nào?
63 Chương 63: Làm một cái giao dịch
64 Chương 64: Phương đại ca, chỉ ta vài chiêu!
65 Chương 65: Danh tiếng Vân Du Nam Tiên Cư bùng phát
66 Chương 66: Kiếm Pháp Phương thiếu gia, danh chấn tứ phương
67 Chương 67: Trước tuyển thiên tài chiến
68 Chương 68: Đến Lâu Lan Thành
69 Chương 69: Khai mạc
70 Chương 70: Trịnh Phi Tuyết mờ ám
71 Chương 71: Tuyển Thiên Tài Chiến ngày đầu tiên!
72 Chương 72: Ngạo nghễ chính là như thế này!
73 Chương 73: Đao xoắn phong bạo, hoa thiên nhai
74 Chương 74: Đến tiệm bảo khí
75 Chương 75: Toàn trường đổ dồn về lôi đài phụ
76 Chương 76: Âm sát lục, ngô tiên nhi
77 Chương 77: Xích linh huyết quả
78 Chương 78: Phương Triết, hắn luân không
79 Chương 79: Âm Sát Lục đối kháng Âm Sát Lục
80 Chương 80: Ngô Tiên Nhi cố sự
81 Chương 81: Ngày thi đấu thứ ba
82 Chương 82: Tiểu cô nương, xin thất lễ!
83 Chương 83: Ngư Long Bảo Lâu
84 Chương 84: Phương Triết gặp Kim Vô Lại
85 Chương 85: Nhất bảng
86 Chương 86: Kết quả Tuyển Thiên Tài Chiến
87 Chương 87: Bế mạc Tuyển Thiên Tài Chiến
88 Chương 88: Xích Võng
89 Chương 89: Ta nhặt được!
90 Chương 90: Con đường đến Trung Châu, âm mưu khởi động!
91 Chương 91: Tử Lam Thảo
92 Chương 92: Đến Mê Tùng Lâm
93 Chương 93: Kỳ ngộ dưới đáy hồ
94 Chương 94: Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn tập kích
95 Chương 95: Cửu Vĩ Xà
96 Chương 96: Long Ngạo Thiên
97 Chương 97: Tranh giành suối nước nóng
98 Chương 98: Quốc vương cho mời
99 Chương 99: Mây đen kéo về
100 Chương 100: Ngươi… lên!
101 Chương 101: Nhân Hoàng Kiếm bá đạo
102 Chương 102: Quỷ Diện Đao
103 Chương 103: Thê thảm
104 Chương 104: Liên Hoa Kiếm
105 Chương 105: Đồng lòng
106 Chương 106: Kết thúc! Sắc phong Phương Thành Chủ
107 Chương 107: Trên đường trở về (1)
108 Chương 108: Trên đường trở về (2)
109 Chương 109: Khắp nơi đều hỗn loạn
110 Chương 110: Nhân sinh đỉnh phong chính là như vậy
111 Chương 111: Thức tỉnh, bá tuyệt!
112 Chương 112: Tán nhân
113 Chương 113: Tuyệt cảnh! Như sinh, như diệt
114 Chương 114: Ta… không muốn sống nữa!
115 Chương 115: Bạch Vô Thiên
116 Chương 116: Đỉnh Thái Sơn có Truyền Tống Trận (Kết Quyển 1)
117 Chương 117: Sơ nhập Bắc Cảnh (1)
118 Chương 118: Sơ nhập Bắc Cảnh (2)
119 Chương 119: Viết chữ lên thạch bích
120 Chương 120: Hắn chính là đệ tử ta
121 Chương 121: Hoa Lạc Đồng
122 Chương 122: Trên trời rớt xuống một tiểu mỹ nhân
123 Chương 123: Trong lúc chán chường, ta gặp lại!
124 Chương 124: Đến kiếm các
125 Chương 125: Một ngày Khai Mạch
126 Chương 126: Vô Danh Động Thiên
127 Chương 127: Lý Nhược Băng
128 Chương 128: Quỷ Ảnh Thủ
129 Chương 129: Chúng ta song tu đi!
130 Chương 130: Sắp phải rời xa
131 Chương 131: Mặc Thần Dương bí mật
132 Chương 132: Thực Lực Chân Chính của Hoa Lạc Đồng
133 Chương 133: Nếu ta không có năng lực, sẽ không đứng đây!
134 Chương 134: Băng thiên liệt địa quyết
135 Chương 135: Thông qua
136 Chương 136: Lần sau gặp lại, chúng ta kết đạo lữ đi!
137 Chương 137: Nhiệm vụ nhận phi hành kiếm
138 Chương 138: Thiên Võ Tông đệ tử
139 Chương 139: Linh Sâm Quả
140 Chương 140: Tuyệt kỹ hợp nhất của Linh Thú Tông
141 Chương 141: Dễ dàng trấn áp
142 Chương 142: Chúng ta kết nghĩa huynh đệ đi!
143 Chương 143: Nhiệm vụ giải cứu Lang Nha Thôn
144 Chương 144: Thiên Sư Đường
145 Chương 145: Bắc Lương Lĩnh
146 Chương 146: U Linh xuất hiện
147 Chương 147: Truy đuổi
148 Chương 148: Nhiệm vụ hoàn thành
149 Chương 149: Lữ Kiếm Bình tới!
150 Chương 150: Máu thắm hoa bạch nữ
151 Chương 151: Nội tình Đạo Viện
152 Chương 152: La bàn vô cực
153 Chương 153: Huyền Minh Cốc
154 Chương 154: Tên đồ đệ ngỗ nghịch
155 Chương 155: Cổ thanh sơn và thẩm giai nghê
156 Chương 156: Huyền Minh Động
157 Chương 157: Cổ Nhân Trận Sư Trần Anh
158 Chương 158: Tái nhập khô lâu sơn
159 Chương 159: Sự việc bại lộ
160 Chương 160: Trận pháp sơ cấp
161 Chương 161: Con đường tu luyện
162 Chương 162: Sơ ngộ Đại Thiên Truyền Tống Trận
163 Chương 163: Hướng đến Quỷ Vực
164 Chương 164: Tâm Trận cũng là một loại ý niệm
165 Chương 165: Thăm dò Cấm Vực
166 Chương 166: Đệ tử thích số bảy!
167 Chương 167: Thiên sinh của mặc thần dương
168 Chương 168: Ám Diện Nhân
169 Chương 169: Đao Quân
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Khúc Tiểu Bạch
2
Chương 2: Tẩy Lục Quả
3
Chương 3: Bắt gặp Thủy Lăng Kính
4
Chương 4: Đoạt lấy Tẩy Lục Quả
5
Chương 5: Tìm đến Phù Đà Sơn
6
Chương 6: Bức màn đen
7
Chương 7: Lời ước hẹn năm năm
8
Chương 8: Con mèo đen mắt đỏ, tại sao lại đi theo ta?
9
Chương 9: Bạn học mới
10
Chương 10: Hai năm sau
11
Chương 11: Phương gia Dược Điền
12
Chương 12: Tiểu Hắc tham ăn
13
Chương 13: Hốt hoảng Nhiêu Phong Trại mã tặc
14
Chương 14: Tiểu Hắc, không còn là miêu bàn tử!
15
Chương 15: Phương pháp luyện tập Ngự Kiếm Quyết mới!
16
Chương 16: Bạch gia
17
Chương 17: Bạch Nhiên Nhiên từ biệt
18
Chương 18: Cha mẹ gặp nạn
19
Chương 19: Phương Triết tức giận, phi kiếm loạn vũ
20
Chương 20: Bạch gia chủ rung động
21
Chương 21: Bình minh trước đống tro tàn
22
Chương 22: Tiến lên Thanh Sơn
23
Chương 23: Khắp nơi đều là bẫy, khai chiến!
24
Chương 24: Tên nó là Bạch Nhật Phi Kiếm!
25
Chương 25: Bạch Kinh Thiên vui vẻ
26
Chương 26: Bạch Vi Nhất chỉ dạy
27
Chương 27: Mộ Dung gia nhờ vả
28
Chương 28: Bản lĩnh Tiểu Hắc
29
Chương 29: Hoa đăng
30
Chương 30: Thuồng Luồng xuất hiện
31
Chương 31: Tiến về Thăng Long thành
32
Chương 32: Ở trấn Ông Thòn có tục bán thân
33
Chương 33: Thiếu gia ta, sẽ bảo vệ ngươi
34
Chương 34: Bí mật trấn Ông Thòn
35
Chương 35: Oanh động trấn Ông Thòn
36
Chương 36: Sơ nhập Thăng Long Thành
37
Chương 37: Bắt đầu khảo thí
38
Chương 38: Ta cùng ngươi tỷ thí
39
Chương 39: Ám Kim
40
Chương 40: Tống gia giở trò
41
Chương 41: Tổ chức Âm Sát
42
Chương 42: Ngự Kiếm Quyết quyển 2
43
Chương 43: Hắc Độc Y Nhân
44
Chương 44: Cảnh giới nâng cao một bước
45
Chương 45: Rắc rối ở Dạ Lan Phường
46
Chương 46: Gặp phải hắc bang, hỏi ngươi có sợ hay không?
47
Chương 47: Kim gia chủ gặp nạn
48
Chương 48: Cứu viện
49
Chương 49: Phương Triết đến rồi
50
Chương 50: Mộc Nhân Sư
51
Chương 51: Lần đầu hội ngộ, năm tên luyện khí
52
Chương 52: Hiệu quả sa thạch
53
Chương 53: Bạch Nhiên Nhiên nhờ vả
54
Chương 54: Ta không biết dùng kiếm, ta chỉ biết… phóng phi kiếm!
55
Chương 55: Vậy thì so kiếm!
56
Chương 56: Những vụ mất tích
57
Chương 57: Niềm vui bất ngờ
58
Chương 58: Tiểu Hắc gặp nạn
59
Chương 59: Truy tung
60
Chương 60: Gặp lại lão ăn mày
61
Chương 61: Song Đầu Yêu Lang
62
Chương 62: Ngươi… muốn chết như thế nào?
63
Chương 63: Làm một cái giao dịch
64
Chương 64: Phương đại ca, chỉ ta vài chiêu!
65
Chương 65: Danh tiếng Vân Du Nam Tiên Cư bùng phát
66
Chương 66: Kiếm Pháp Phương thiếu gia, danh chấn tứ phương
67
Chương 67: Trước tuyển thiên tài chiến
68
Chương 68: Đến Lâu Lan Thành
69
Chương 69: Khai mạc
70
Chương 70: Trịnh Phi Tuyết mờ ám
71
Chương 71: Tuyển Thiên Tài Chiến ngày đầu tiên!
72
Chương 72: Ngạo nghễ chính là như thế này!
73
Chương 73: Đao xoắn phong bạo, hoa thiên nhai
74
Chương 74: Đến tiệm bảo khí
75
Chương 75: Toàn trường đổ dồn về lôi đài phụ
76
Chương 76: Âm sát lục, ngô tiên nhi
77
Chương 77: Xích linh huyết quả
78
Chương 78: Phương Triết, hắn luân không
79
Chương 79: Âm Sát Lục đối kháng Âm Sát Lục
80
Chương 80: Ngô Tiên Nhi cố sự
81
Chương 81: Ngày thi đấu thứ ba
82
Chương 82: Tiểu cô nương, xin thất lễ!
83
Chương 83: Ngư Long Bảo Lâu
84
Chương 84: Phương Triết gặp Kim Vô Lại
85
Chương 85: Nhất bảng
86
Chương 86: Kết quả Tuyển Thiên Tài Chiến
87
Chương 87: Bế mạc Tuyển Thiên Tài Chiến
88
Chương 88: Xích Võng
89
Chương 89: Ta nhặt được!
90
Chương 90: Con đường đến Trung Châu, âm mưu khởi động!
91
Chương 91: Tử Lam Thảo
92
Chương 92: Đến Mê Tùng Lâm
93
Chương 93: Kỳ ngộ dưới đáy hồ
94
Chương 94: Dạ Sát Cửu Quỷ Đoàn tập kích
95
Chương 95: Cửu Vĩ Xà
96
Chương 96: Long Ngạo Thiên
97
Chương 97: Tranh giành suối nước nóng
98
Chương 98: Quốc vương cho mời
99
Chương 99: Mây đen kéo về
100
Chương 100: Ngươi… lên!
101
Chương 101: Nhân Hoàng Kiếm bá đạo
102
Chương 102: Quỷ Diện Đao
103
Chương 103: Thê thảm
104
Chương 104: Liên Hoa Kiếm
105
Chương 105: Đồng lòng
106
Chương 106: Kết thúc! Sắc phong Phương Thành Chủ
107
Chương 107: Trên đường trở về (1)
108
Chương 108: Trên đường trở về (2)
109
Chương 109: Khắp nơi đều hỗn loạn
110
Chương 110: Nhân sinh đỉnh phong chính là như vậy
111
Chương 111: Thức tỉnh, bá tuyệt!
112
Chương 112: Tán nhân
113
Chương 113: Tuyệt cảnh! Như sinh, như diệt
114
Chương 114: Ta… không muốn sống nữa!
115
Chương 115: Bạch Vô Thiên
116
Chương 116: Đỉnh Thái Sơn có Truyền Tống Trận (Kết Quyển 1)
117
Chương 117: Sơ nhập Bắc Cảnh (1)
118
Chương 118: Sơ nhập Bắc Cảnh (2)
119
Chương 119: Viết chữ lên thạch bích
120
Chương 120: Hắn chính là đệ tử ta
121
Chương 121: Hoa Lạc Đồng
122
Chương 122: Trên trời rớt xuống một tiểu mỹ nhân
123
Chương 123: Trong lúc chán chường, ta gặp lại!
124
Chương 124: Đến kiếm các
125
Chương 125: Một ngày Khai Mạch
126
Chương 126: Vô Danh Động Thiên
127
Chương 127: Lý Nhược Băng
128
Chương 128: Quỷ Ảnh Thủ
129
Chương 129: Chúng ta song tu đi!
130
Chương 130: Sắp phải rời xa
131
Chương 131: Mặc Thần Dương bí mật
132
Chương 132: Thực Lực Chân Chính của Hoa Lạc Đồng
133
Chương 133: Nếu ta không có năng lực, sẽ không đứng đây!
134
Chương 134: Băng thiên liệt địa quyết
135
Chương 135: Thông qua
136
Chương 136: Lần sau gặp lại, chúng ta kết đạo lữ đi!
137
Chương 137: Nhiệm vụ nhận phi hành kiếm
138
Chương 138: Thiên Võ Tông đệ tử
139
Chương 139: Linh Sâm Quả
140
Chương 140: Tuyệt kỹ hợp nhất của Linh Thú Tông
141
Chương 141: Dễ dàng trấn áp
142
Chương 142: Chúng ta kết nghĩa huynh đệ đi!
143
Chương 143: Nhiệm vụ giải cứu Lang Nha Thôn
144
Chương 144: Thiên Sư Đường
145
Chương 145: Bắc Lương Lĩnh
146
Chương 146: U Linh xuất hiện
147
Chương 147: Truy đuổi
148
Chương 148: Nhiệm vụ hoàn thành
149
Chương 149: Lữ Kiếm Bình tới!
150
Chương 150: Máu thắm hoa bạch nữ
151
Chương 151: Nội tình Đạo Viện
152
Chương 152: La bàn vô cực
153
Chương 153: Huyền Minh Cốc
154
Chương 154: Tên đồ đệ ngỗ nghịch
155
Chương 155: Cổ thanh sơn và thẩm giai nghê
156
Chương 156: Huyền Minh Động
157
Chương 157: Cổ Nhân Trận Sư Trần Anh
158
Chương 158: Tái nhập khô lâu sơn
159
Chương 159: Sự việc bại lộ
160
Chương 160: Trận pháp sơ cấp
161
Chương 161: Con đường tu luyện
162
Chương 162: Sơ ngộ Đại Thiên Truyền Tống Trận
163
Chương 163: Hướng đến Quỷ Vực
164
Chương 164: Tâm Trận cũng là một loại ý niệm
165
Chương 165: Thăm dò Cấm Vực
166
Chương 166: Đệ tử thích số bảy!
167
Chương 167: Thiên sinh của mặc thần dương
168
Chương 168: Ám Diện Nhân
169
Chương 169: Đao Quân