Chương 107

Có lẽ giữa người với người thật sự tồn tại duyên phận, thiện duyên và cả nghiệt duyên.

Dạo xưa lúc mấy người Giang Thiêm đang ở Giang Tô, hai người Quý Hoàn Vũ cũng ở Giang Tô, vì Đỗ Thừa muốn về quê hương, muốn lá rụng về cội.

Giờ mấy người Giang Thiêm ở Bắc Kinh, đúng lúc Quý Hoàn Vũ cũng đến Bắc Kinh, vì chú ta không có suy nghĩ giống Đỗ Thừa, chú ta là trẻ mồ côi, quê hương chẳng phải điều gì quan trọng với chú ta, chú ta muốn vào bệnh viện tốt, điều kiện tốt, thể diện vẻ vang hơn.

Trước khi đến bệnh viện Giang Âu không báo với ai hết.

Cô chưa bao giờ quên cái đêm rối ren cách đây rất lâu, hôm ấy ở bệnh viện tất cả mọi người đều bị đẩy sang ngã rẽ khác cuộc đời, bẵng đi đã 5-6 năm. Mối quan hệ giữa những người này như rễ cây xoắn bện đan cài, nhưng tính ra thì nguồn cơn sự việc chỉ là mối duyên nợ rối mù giữa ba người cô, Quý Hoàn Vũ và Đỗ Thừa mà thôi.

Vào lúc suy sụp nhất, cô từng bị những mối quan hệ đan xen chằng chịt bủa vây, cắm đầu vào ngõ cụt sâu hun hút không tài nào thoát được. Sau này tốn hai năm uống thuốc và chữa trị, dưới sự dẫn dắt dần dần tháo gỡ hơn nửa, rốt cuộc cô ý thức được rằng nút thắt lớn nhất là bản thân mình.

Có đôi khi con người là thế, trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường. Thời điểm cô tỉnh táo nhất thì nghĩ đạo lý đơn giản nhường ấy, sao lúc trước mình không hiểu? Thời điểm tinh thần suy sụp lại thấy rối ren không có điểm cuối.

Mãi đến năm nay nghe tin Quý Hoàn Vũ nhập viện, cô mới thay đổi. Tưởng như người lững lờ trôi trong mây mù tối tăm mờ mịt đã lâu, đột nhiên rơi xuống đất.

Bác sĩ đề nghị cô có thể thử tháo gỡ từ ngọn nguồn. Thế là nhận được điện thoại của người giúp việc, cô quyết định đến gặp Quý Hoàn Vũ lần nữa. Lần này không có người khác, không dính líu đến ai cả, tự tay cô tháo gỡ nút thắt này.

Cơ mà trước khi lên tầng, cô gặp phải một chuyện nhỏ chen ngang ở cửa bệnh viện. Khi đó cô vừa xuống xe, khép áo khoác toan bước vào cửa, bỗng thoáng thấy cách đó không xa có một người mặc áo khoác màu lam đứng bên đường nghe điện thoại, hắn quay lưng lại với cô, một tay hẵng còn vịn cửa xe.

Giang Âu bị cận thị nhưng không nặng lắm, nên bình thường không đeo kính. Từ khoảng cách này cô chỉ xác định được người nọ là một chàng trai trẻ cao gầy trắng trẻo, phong độ vượt trội, không thấy rõ mặt. Nhưng giây phút hắn quay đầu lại, Giang Âu cảm giác điệu bộ cầm điện thoại nói chuyện đầy bình tĩnh lạnh nhạt cứ na ná Giang Thiêm, làm cô suýt chút nữa nhận nhầm.

Cũng may cô phản ứng kịp, Giang Thiêm không có cái áo khoác nào màu này và rất hiếm khi thấy hắn quàng khăn đen dày quịch. Thế là cô bật cười lắc đầu, bước thẳng vào bệnh viện.

Đã lâu rồi Giang Âu không gặp Quý Hoàn Vũ, lần cuối cùng gặp chú ta là cái lần trong phòng bệnh Đỗ Thừa.

Ngày đó chú ta chạy vội giữa đêm khuya vào bệnh viện, trên người nhuốm hơi lạnh bị Giang Thiêm đấm lệch mồm, khác hoàn toàn dáng vẻ áo mũ chỉnh tề trước đây, nhìn thật nhếch nhác. Trong ấn tượng của cô, đó là dáng vẻ mất thể diện nhất của Quý Hoàn Vũ.

Ban đầu nghe nói Quý Hoàn Vũ bị bệnh, cô bèn men theo dáng vẻ đêm đó để tưởng tượng – gầy hơn, nhợt nhạt hơn, lôi thôi hơn. Vì nỗi căm thù đến tận xương tủy mà cô bội nhọ thêm 30% nữa.

Nhưng đến lúc cô gặp Quý Hoàn Vũ trong phòng bệnh thật thì vẫn ngẩn cả người.

Nếu không phải có người nói với cô từ trước thì cô chẳng thể nhận ra đây là cái người lằng nhằng với cô hơn 10 năm.

“Tên bịp bợm” từng có vẻ ngoài hào hoa phong độ nay mặc quần áo bệnh nhân chẳng vừa người, một tay được giúp việc dìu, một tay chống gậy thép – mà sự thật là cái nạng, nhưng từ này dùng cho Quý Hoàn Vũ thì không hợp cho lắm.

Chú ta còng lưng nhích từng bước nhỏ đến nhà vệ sinh, kết quả đi được nửa đường bỗng trông thấy ngoài cửa có người, bèn chậm chạp quay đầu lại…

Và thế là Giang Âu bắt gặp một gương mặt phù thũng tái nhợt.

Người ta hay nói tư thế đi đường ảnh hưởng đến cốt cách và khí chất, lâu dần đến cả vẻ ngoài cũng thay đổi theo. Cách đây rất lâu, khi Giang Âu và Quý Hoàn Vũ hẵng còn thắm thiết, cô hay nghe người ta khen ngợi rằng chồng cô là một người đàn ông đẹp trai lịch lãm. Mà giờ đây, người đàn ông rù rờ phù thũng chẳng còn tìm thấy đâu bóng hình trong quá khứ.

Tất cả những lời tích cóp đầy bụng Giang Âu, biến mất sạch trong chớp nhoáng trông thấy chú ta.

Thậm chí cô còn ngỡ ngàng mất vài giây, cô nghĩ người đàn ông trung niên phù thũng tái nhợt này là ai? Vì sao ngay lúc thấy cô lại vô thức giơ tay lên che mặt, sau đó kéo người giúp việc hoảng hốt vội vàng trốn vào nhà vệ sinh, bởi thế mà tư thế càng tức cười hơn.

Hồi lâu sau cô mới hoàn hồn, trong lòng khẽ “À” lên: Đây là Quý Hoàn Vũ.

Ấy thế mà… là Quý Hoàn Vũ.

Vì một người như thế mà cô suy nhược thần kinh, siết chặt Giang Thiêm – người duy nhất có thể túm được, lãng phí trọn vẹn 5 – 6 năm cuộc đời…

Mới buồn cười làm sao.

Quý Hoàn Vũ ở trong nhà vệ sinh hồi lâu, chẳng biết vì gặp khó khăn hay chưa sẵn sàng gặp ai. Tới khi người giúp việc đỡ chú ta đi ra, Giang Âu đã khép hờ cửa phòng thay chú ta.

Quý Hoàn Vũ nhích dần nhích dần về bên giường. Trước đây đôi mắt chú ta sáng lắm, lúc cần có thể ôn hòa có thể nhiệt tình, nhưng giờ đây cứ cụp suốt, toát lên vẻ chết lặng và yếu đuối.

Người giúp việc đỡ chú ta lên giường, điều chỉnh độ nghiêng của gối tựa lưng, rồi kéo một cái ghế đến bên giường và nói với Giang Âu: “Mời cô ngồi.”

“Không cần đâu.” Giang Âu nói: “Tôi đến gặp chút thôi, đứng đây là được rồi.”

Giúp việc vốn định đứng sang một bên, chợt thấy Quý Hoàn Vũ phẩy phẩy tay, phát âm ngọng nghịu: “Ra ngoài.”

“Ơ…” Giúp việc chần chừ một lúc rồi vui vẻ đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai người.

Giang Âu nói: “Anh gọi tôi đến để cho tôi xem cuộc sống thảm hại của anh à, Quý Hoàn Vũ?”

Người nọ vẫn chẳng nhìn cô, cúi gằm mặt ngồi nơi đầu giường. Ban nãy đi đi lại lại, tuy rằng khó khăn nhưng chí ít chú ta vẫn có tí sức sống. Giờ ngồi ì trên giường, sự chết lặng tối tăm ủ ê lập tức bủa vây. Mãi lâu sau, chú ta mới chớp mắt ú ớ nói: “Tiểu Âu, rất xin lỗi.”

Mấy chục năm trước nghe chú ta xin lỗi, bao giờ Giang Âu cũng thấy tủi thân. Năm sáu năm trước nghe chú ta xin lỗi ở bệnh viện, Giang Âu tức giận đến mức điên loạn.

Giờ lại nghe chú ta xin lỗi, lẽ ra cô phải cười giễu và khinh thường mới đúng, nhưng lúc này thế mà cô rất đỗi bình tĩnh.

Một Quý Hoàn Vũ lạ lẫm kéo cô ra khỏi cái bóng của quá khứ, biến thành người ngoài cuộc. Cô xách túi đứng bên giường, nhìn người bệnh chẳng hề quên thuộc nói những lời vô nghĩa.

Thoáng chốc ấy cô chợt hiểu ra vì sao bác sĩ đề nghĩ cô đến gặp người này một lần.

Chỉ có gặp rồi cô mới thấu tỏ, vật đổi sao dời, cảnh còn người mất, cái người cô từng yêu, từng mệt mỏi, từng căm hận đã biến mất từ lâu, không có ai đứng im tại chỗ để chờ cho cô một lời giải thích cả. Bao năm nay thứ tra tấn cô chỉ là ảo ảnh trong kí ức mà thôi.

“Vẫn căm ghét tôi thế à?” Quý Hoàn Vũ nói.

Giang Âu nhìn người đàn ông trung niên xa lạ ấy, bỗng thấy thật tức cười và cô nở nụ cười trong lòng thật, để rồi thấy rối rắm khôn xiết.

Cô vén lọn tóc buông xõa bên tai, hít sâu và nói: “Bỏ đi.”

Nói ghét người này đúng là chuyện nực cười.

Quý Hoàn Vũ ngước mắt lên, động tác chậm rì nhưng vẫn bắt được cảm xúc trong mắt cô.

Chú ta mưu mô tính toán, hiếu thắng ham chiến suốt mấy chục năm chỉ vì thể diện. Thích mình hay ghét mình đều được, chỉ cần không xem thường thì chú ta luôn thản nhiên đón nhận. Chú ta từng cho rằng, trên đời này bất cứ ai cũng có thể khinh thường chú ta ra mặt vì một nguyên nhân nào đó, chỉ trừ Giang Âu. Vì cô sẽ chỉ không muốn thấy chú ta hoặc hận chú ta cả đời.

Chưa bao giờ chú ta nghĩ, mình lại nhìn thấy điều không muốn thấy nhất trong mắt người không thể nào nhất.

Có lẽ… đây mới là quả báo cay đắng nhất của chú ta.

Thà rằng Giang Âu điên loạn như vài năm trước, đỏ mắt chửi mình, đánh mình, trút sạch phẫn nộ và tủi thân tồn đọng. Nhưng Giang Âu chỉ rút điện thoại xem giờ, rồi nói với chú ta: “Tôi chẳng biết phải nói gì cả, những lời đã nghĩ kĩ giờ cũng chẳng muốn nói nữa. Thôi thì cứ thế đi, coi như tôi chỉ nhận một cú điện thoại và đến gặp chốc lát rồi đi ngay. Anh…”

Giang Âu lặng đi một lát rồi nói: “Anh cố gắng chữa trị, chịu khó làm phục hồi chức năng.”

Quý Hoàn Vũ nhọc nhằn nở nụ cười tự giễu, biểu cảm ấy xuất hiện trên gương mặt chú ta bây giờ giống bị co giật hơn. Chú ta há hốc mồm toan nói gì đó.

Giang Âu lập tức cắt lời chú ta: “Đừng nghĩ nhiều, không ai muốn đất và tiền của anh hết.”

Lời cô nói giống hệt Giang Thiêm, Quý Hoàn Vũ chậm rì gục đầu xuống, nhìn chằm chằm không khí rồi chẳng nhúc nhích nữa. Chú ta sống như ruồi như chó hơn nửa cuộc đời, cuối cùng hiếm khi lương tâm trỗi dậy, muốn tặng người khác thứ trong tay mình nhưng chẳng một ai nhận hết.

Giang Âu nhìn chú ta một lần cuối cùng, rồi đẩy cửa bước ra khỏi phòng bệnh.

Căn phòng này nằm ở cuối hành lang, bên cạnh là cửa sổ rộng lớn, ánh mặt trời mùa đông rọi vào nhưng chẳng ấm áp đâu, mà trắng lòa chói mắt.

Cô cất bước đi xa, ngồi xuống băng ghế dài trống không. Ban nãy trong phòng bệnh nói năng bình tĩnh, nhưng ngay lúc ngồi xuống cô vẫn cầm lòng không đặng ngẩn ngơ. Như một học trò miệt mài đèn sách hơn mười năm, sau khi kết thúc kì thi Đại học sẽ rơi vào trạng thái trỗng rỗng.

Chẳng rõ là cảm giác gì, rất khó miêu tả là mất mát hay nhẹ nhõm. Mãi đến khi có người ngồi xuống bên cạnh, đưa một cốc nước ra trước mặt cô thì cô mới giật mình bừng tỉnh.

“Tiểu Thiêm?” Giang Âu nhận nước, ngạc nhiên nhìn người bên cạnh.

Bất chợt cô thấy bỡ ngỡ làm sao, có lẽ lâu rồi cô không bình tĩnh ngồi với Giang Thiêm thế này. Cô như mơ một giấc mơ dài đằng đẵng và nhạt nhẽo, đột nhiên tỉnh giấc, cậu con trai cao cao gầy gầy, luôn mím chặt môi nghiêng đầu của cô đã trưởng thành.

“Sao con lại tới đây?” Giang Âu ngỡ ngàng hỏi: “Đến từ lúc nào?”

“Con đến lâu rồi.” Giang Thiêm nói.

Hắn vừa nhận được tin Giang Âu về Bắc Kinh thì lập tức đến bệnh viên luôn, gần như đến ngay sau mẹ. Khác rằng, hắn dừng lại vài phút dưới tầng vì trông thấy Thịnh Vọng.

Ban đầu Giang Thiêm không muốn cho Thịnh Vọng đến đây, nên lúc gọi điện chỉ nói có việc bận, sẽ về muộn. Ai ngờ bị người nọ đoán trúng. Nhưng hắn vẫn không cho Thịnh Vọng đối mặt với mớ bòng bong cũ kĩ, bèn hôn hôn dỗ dành bảo người nọ chờ hắn trong xe.

Lúc hắn đến phòng bệnh, Giang Âu vừa khép hờ cửa phòng, nhưng hắn chẳng muốn gặp Quý Hoàn Vũ tí nào, bèn tựa đứng ngoài cửa chờ, nghe hết không lọt chữ nào toàn bộ cuộc nói chuyện của hai người.

Chapter
1 Chương 1: Giang Thiêm
2 Chương 2: Đả kích
3 Chương 3: Cuộc thi
4 Chương 4: Mục tiêu nhỏ
5 Chương 5: Chuyển nhà
6 Chương 6: Bắt người
7 Chương 7: Giấy nhớ
8 Chương 8: Lòng dạ hẹp hòi
9 Chương 9: Ăn cơm không trả tiền
10 Chương 10: Wechat
11 Chương 11: Bị ốm
12 Chương 12: Hòa hoãn
13 Chương 13: Đề tiếng Anh
14 Chương 14: Thống nhất khẩu cung
15 Chương 15: Mách lẻo
16 Chương 16: Con ma men
17 Chương 17: Nửa câu
18 Chương 18: Kiểm tra bài tập
19 Chương 19: Tôi sai rồi
20 Chương 20: Ôn tập
21 Chương 21: Vở tổng kết
22 Chương 22: Cụ Đinh
23 Chương 23: Phạt
24 Chương 24: Kinh Trập cuối hè
25 Chương 25: Lật thuyền
26 Chương 26: Ra mặt
27 Chương 27: Bức cung
28 Chương 28: Chán
29 Chương 29: Điểm thi
30 Chương 30: Đóng cửa
31 Chương 31: Thay đổi
32 Chương 32: Vắng họp
33 Chương 33: Ngông
34 Chương 34: Ngã rẽ
35 Chương 35: Giám sát
36 Chương 36: Thơ ấu
37 Chương 37: Cư trú
38 Chương 38: Hiểu lầm
39 Chương 39: Anh em
40 Chương 40: Xưng hô
41 Chương 41: Vinh dự
42 Chương 42: Ngứa đòn
43 Chương 43: Cược
44 Chương 44: Người lạ
45 Chương 45: Bướng như lừa
46 Chương 46: Nghỉ bệnh
47 Chương 47: Nhầm đường
48 Chương 48: Bàn bạc
49 Chương 49: Vi diệu
50 Chương 50: Quấy nhiễu
51 Chương 51: Tên trộm
52 Chương 52: Chuyển lớp
53 Chương 53: Liên hoan
54 Chương 54: Đường tắt
55 Chương 55: Lật lọng
56 Chương 56: Tác động mạnh
57 Chương 57: Xưng hô
58 Chương 58: Lưu đày
59 Chương 59: Chuyển lớp
60 Chương 60: Dao động
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113: Phiên ngoại: Móc khóa
114 Chương 114: Tiểu kịch trường 1
115 Chương 115: Tiểu kịch trường 2
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: Giang Thiêm
2
Chương 2: Đả kích
3
Chương 3: Cuộc thi
4
Chương 4: Mục tiêu nhỏ
5
Chương 5: Chuyển nhà
6
Chương 6: Bắt người
7
Chương 7: Giấy nhớ
8
Chương 8: Lòng dạ hẹp hòi
9
Chương 9: Ăn cơm không trả tiền
10
Chương 10: Wechat
11
Chương 11: Bị ốm
12
Chương 12: Hòa hoãn
13
Chương 13: Đề tiếng Anh
14
Chương 14: Thống nhất khẩu cung
15
Chương 15: Mách lẻo
16
Chương 16: Con ma men
17
Chương 17: Nửa câu
18
Chương 18: Kiểm tra bài tập
19
Chương 19: Tôi sai rồi
20
Chương 20: Ôn tập
21
Chương 21: Vở tổng kết
22
Chương 22: Cụ Đinh
23
Chương 23: Phạt
24
Chương 24: Kinh Trập cuối hè
25
Chương 25: Lật thuyền
26
Chương 26: Ra mặt
27
Chương 27: Bức cung
28
Chương 28: Chán
29
Chương 29: Điểm thi
30
Chương 30: Đóng cửa
31
Chương 31: Thay đổi
32
Chương 32: Vắng họp
33
Chương 33: Ngông
34
Chương 34: Ngã rẽ
35
Chương 35: Giám sát
36
Chương 36: Thơ ấu
37
Chương 37: Cư trú
38
Chương 38: Hiểu lầm
39
Chương 39: Anh em
40
Chương 40: Xưng hô
41
Chương 41: Vinh dự
42
Chương 42: Ngứa đòn
43
Chương 43: Cược
44
Chương 44: Người lạ
45
Chương 45: Bướng như lừa
46
Chương 46: Nghỉ bệnh
47
Chương 47: Nhầm đường
48
Chương 48: Bàn bạc
49
Chương 49: Vi diệu
50
Chương 50: Quấy nhiễu
51
Chương 51: Tên trộm
52
Chương 52: Chuyển lớp
53
Chương 53: Liên hoan
54
Chương 54: Đường tắt
55
Chương 55: Lật lọng
56
Chương 56: Tác động mạnh
57
Chương 57: Xưng hô
58
Chương 58: Lưu đày
59
Chương 59: Chuyển lớp
60
Chương 60: Dao động
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113: Phiên ngoại: Móc khóa
114
Chương 114: Tiểu kịch trường 1
115
Chương 115: Tiểu kịch trường 2