Chương 34: Một Thoáng Nhu Tình

Ở hiệu tạp hóa đầu ngõ, Phương Nam tay nắm chặt điện thoại, cố lấy giọng bình tĩnh nói :
- Mẹ, không có gì đâu, chỉ là đột nhiên nhớ Tư Vũ, muốn nghe giọng nó thôi, mẹ đánh thức nó cho con …
Một lúc sau bên đầu kia điện thoại truyền tới giọng cô bé còn ngái ngủ :
- Mẹ, sao mẹ đi lâu thế chưa về ? Con nhớ mẹ lắm …
Nghe giọng cô bé, Phương Nam không kìm được hai hàng nước mắt :
- Tư Vũ ngoan, mẹ nhớ con … mẹ sẽ về sớm …
….
Khi Lâm Tuyền tỉnh dậy lần nữa thì đã tám giờ rồi, bên ngoài có tiếng hắt nước, Lâm Tuyền ngồi dậy nhìn qua rèm cửa, thấy bóng người bận rộn bên ngoài, tiếng Quách Bảo Lâm và Triệu Tĩnh trêu ghẹo lẫn nhau nghe rất rõ. Trên bàn đặt một bát cháo thịt nạc trứng muối, chắc là Quách Bảo Lâm mang từ Tú Thủy Các tới, còn có bàn chải đánh răng đã dùng, một bộ quần áo để thay.
Do những thứ ăn vào hôm qua đã nôn sạch sành sanh rồi, lúc này cơn đói cồn cào ruột gan kéo tới, Lâm Tuyền vội vàng lấy bàn chải đánh răng, nặn ra ít kem đánh răng, chạy ra sân, chẳng rửa mặt, cũng mặc kệ Quách Bảo Lâm đánh răng cho nhanh rồi chạy vào nhà húp sạch bát cháo, đợi phục hồi chút sức lực mới ra ngoài chào hỏi.
- Thằng chó, cảm giác thế nào?
Quách Bảo Lâm háy mắt hỏi:
- Mày cứ thử qua là biết, ở Tú Thủy Các đã nôn một lần rồi, nôn xong lại uống bia tiếp, cảm giác không dễ chịu chút nào.
Lâm Tuyền làu bàu:
Quách Bảo Lâm cười trên đau khổ của người khác:
- Ai hỏi cái đó, tao hỏi mày "nhất dạ ngự lưỡng nữ" ra sao?
- Ngự cái đầu mày, mày uống như tao rồi ngự cho tao xem.
- Thì ra là mày cũng có cái tâm tư ấy, chẳng qua có lòng không có sức ....
Quách Bảo Lâm cười càng lúc càng đều:
- Áo sơ mi là đồ cũ của tao, còn quần sịp là đồ mới, tao không có sở thích mặc chung quần sịp với mày.
Lâm Tuyền thấy quần áo được gấp gọn gàng để đầu giường, trên bàn còn có bát cháo :
- Mày chu đáo như thế từ khi nào vậy, ngay cả cháo thịt nạc cũng chuẩn bị sẵn.
- Ài, tao làm sao mà nghĩ tới những việc đó được, là Phương Nam bảo, cô ấy đối xử với mày thật chu đáo, tiếc là mày vừa vào nhà đã nôn hết lên người cô ấy.
Lâm Tuyền quay đầu đảo một vòng, không thấy bóng hình xinh đẹp của Phương Nam:
- Phương Nam đâu, tới bến xe à?
- Vừa rồi còn ở đây cơ mà, Tiểu Nha Đầu, Phương Nam đâu rồi?
Trương Dịch Phi đang lấy một miếng dưa ngâm trong nước ra:
- Chị Phương Nam có việc ra ngoài rồi, một lát nữa sẽ về.
Lâm Tuyền vào phòng tắm nước lạnh, thay quần áo Quách Bảo Lâm đem tới, rất vừa vặn, chiếc áo sơ mi nam màu cà phê chưa được mặc, cổ áo, ống tay còn chưa biến hình. Lâm Tuyền lấy làm lạ, Quách Bảo Lâm cao 183 cm, nặng 86 kg, lúc nào lại gầy như thế, Lâm Tuyền nhẹ hơn Quách Bảo Lâm tới 40 cân.
Quách Bảo Lâm lái chiếc Pick Up, đưa dưa tới bến xe, ở nhà chỉ có một mình Trương Dịch Phi, đợi một lúc thấy Phương Nam vẫn chưa về, Lâm Tuyền kẹp cặp dưới nách, đẩy cửa ra ngoài.
Bên xe, bến xe khách đường dài, xe buýt tây thành, ba nơi này tổng cộng dùng 15 người.
Thu nhập ngày hôm qua gần 7.000 đồng, Lâm Tuyền ước chừng, chỉ cần truyền thông không đưa tin xấu, quản lý bến xe sẽ không ra mặt, không có người khác tham dự cạnh tranh, thu nhập mỗi ngày có thể duy trì ở khoảng từ 6.000 tới 7.000.
Nhưng có thể duy trì được mấy ngày thì Lâm Tuyền không chắc, có điều cũng chẳng sao cả, cái việc cướp tiền này thêm được ngày nào hay ngày đấy, tới khi việc không thể che dấu được nữa, tiệc tàn người tan, để Phương Nam và Trương Dịch Phi tới nhà hàng làm việc là được, chẳng tổn thất gì.
Vừa qua khúc rẽ thì gặp ngay Phương Nam, Lâm Tuyền đang muốn xin lỗi vì hôm qua nôn lên người cô, chợt nhận ra Phương Nam đi như người mất hồn, những, giọt nước mắt long lanh lăn trên gò mà không chút tì vết, làm trái tim y quặn đau, vội hỏi:
- Xảy ra chuyện gì thế?
Phương Nam hơi nghiêng đầu đi lau nước mắt, cười nhẹ:
- Không có gì, vừa gọi điện thoại về nhà.
Lâm Tuyền sớm biết nhà Phương Nam có biến cố, y muốn đi tới ôm lấy cô an ủi, nhưng không biết làm thế có ổn không, cứ đứng đó nhìn đôi mắt long lanh ngấn lệ, như muốn hòa tan trái tim y, cả hai cứ đứng đó chừng năm phút, cảm giác trái tim hòa chung nhịp đập nhẹ nhàng, bất giác lòng đều dịu xuống, nhìn nhau cười.
- À ...
Lâm Tuyền đi tới, đưa tờ giấy ghi số di động cho cô:
- Có chuyện chị gọi vào số này tìm tôi.
- Ừ, cậu đi đường cẩn thận, sáng đông người lắm.
Phương Nam cầm lấy tờ giấy, dịu dàng dặn :
Lâm Tuyền đạp xe đi, được một quãng quay đầu lại, nhìn theo bóng lưng Phương Nam cho tới khi cô khuất sâu hàng cây.
Hôm nay văn phòng càng ít người hơn, chắc là có vài người hôm qua say rượu còn chưa phục hồi, những người khác trở nên nhiệt tình với Lâm Tuyền hơn nhiều, bọn họ đã nhận định Lâm Tuyền tới thành ủy kiếm tư lịch, tốt nghiệp xong nhất định tới thành ủy làm việc, đặc biệt hôm qua cả ba người bên cạnh bí thư thành ủy đều tham dự tiệc, khiến lai lịch của Lâm Tuyền thành đề tài cho mọi người bàn tán sôi nổi.
Nhưng loại đề tài này cơ bản là nghe ngóng sau lưng, rất ít người hỏi thẳng thừng như Cố Hiểu Linh, nếu không một số nhân viên lâu năm trong văn phòng có lẽ còn nhớ cái tên Lâm Minh Đạt.
Liễu Trí khôi phục tư thái lạnh nhạt thanh cao, có lẽ là cảm thấy sự lãnh đạm của Lâm Tuyền, hôm nay cô mặc áo dệt kim màu tuyết, quần jean, trẻ trung khỏe khoắn, làm những cô gái khác trong văn phòng hoàn toàn bị lấn át.
Lâm Tuyền gật đầu chào Liễu Trí rồi đi tới phòng đốc sát tìm Cố Hiểu Linh, không biết Cố Hiểu Linh có liệu pháp thần kỳ gì mà dung nhan rạng ngời, chẳng hề có dấu hiệu say rượu, chút không vui do Lâm Tuyền tặng thuốc lá hôm qua hoàn toàn không thể hiện trên mặt.
Lâm Tuyền rời phòng đốc sát lại tới tổ xe hơi, sau này cáo mượn oai hùm, không thể thiếu chuyện mượn xe hơi của thành ủy lấy uy, phát hết hai tút Gấu Mèo thì gần tới giờ ăn trưa.
Dương Côn lái xe đưa Cảnh Nhất Dân, Đinh Hướng Dương lên tỉnh, Triệu Tăng đến ủy ban ngoại thương, Tần Minh kéo Lâm Tuyền ra ngoài, nói có người mời cơm.
Thì ra cục xây dựng khu Tây Thành vì muốn lên tin vắn của thành ủy, một vị phó cục trưởng ra mặt mời hai vị trưởng phòng của phòng tổng hợp, thuận tiện mang Tần Minh theo, Tần Minh tiện tay lôi theo Lâm Tuyền, mọi người ngồi ở bàn ăn đợi một lúc thì Cố Hiểu Linh và thư ký thường ủy tới, mặc dù buổi chiều bí thư Cảnh không có nhà, nhưng những người hi vọng có thể tiến bộ, buổi trưa không uống nhiều rượu.
Buổi chiều không cần phải ngồi thủ trong văn phòng, Lâm Tuyền ra cửa thành ủy bắt xe đến khu khai phát, thời tiết đúng lúc nóng bức nhất, xe buýt điều hòa thành phố Tĩnh Hải vừa nhập về còn chưa phổ tới tuyến đường từ khu nội thành tới khu khai phát.
Cắn răng chịu đựng trong khoang xe ngột ngạt gần nửa tiếng đồng hồ, mồ hôi đẫm lưng, do hôm qua say rượu, khi xuống xe thiếu chút nữa kiệt quệ. Lâm Tuyền lết tới quầy giải khát mua chai nước khoáng lạnh, trốn dưới gốc cây uống hết chai nước mới dần hồi sức.
Tinh Hồ Uyển nằm ở góc tây bắc khu khai phát, gần khu phong cảnh Tân Giang, nói tới điều kiện địa lý thì cũng không phải là tệ, nhưng ở nơi này chỉ xây dựng được một khu nhà lẻ loi, không có các công trình phụ trợ hoàn thiện, mặc dù giá cơ bản chỉ có 800 đồng/ m2, bằng một nửa giá nhà dải ngài rìa nội thành, so với các nơi khác giá cũng chỉ bằng phân nửa, nhưng số nhà bán được chưa tới 1/3.
Lâm Tuyền dự kiến chỉ cần kế hoạch khu khai phát mới được thi hành, hoặc chỉ cần kế hoạch lộ ra ngoài, giá nhà đất xung quanh khu khai phát mới sẽ tăng vọt, đặc biệt là giá trị khu Tinh Hồ Uyển sẽ được khai quật ra. Lo lắng duy nhất của Lâm Tuyền là mình có kiếm được lợi ích trước khi tin tức lọt ra ngoài hay không.
Đây là mới thực sự là bước đầu tiên trong kế hoạch của y.
****
Canh Tục lúc viết truyện này còn non tay lắm, nhưng đây là tác giả mình thích nhất nên mới dịch, chắc chắn không có mấy độc giả, chẳng biết có ai đồng cảm với Canh Tục giống mình không nữa.

Chapter
1 Chương 1: Trở Về Tĩnh Hải
2 Chương 2: Tình Hình Tĩnh Hải
3 Chương 3: Thiếu Phụ Xinh Đẹp
4 Chương 4: Đưa Mỹ Nữ Về Nhà
5 Chương 5: Bắt Đầu Kế Hoạch
6 Chương 6: Kiểm Khoản Tiền Đầu Tiên
7 Chương 7: Lộ Mặt Gian Thương
8 Chương 8: Chạm Trán Lưu Manh
9 Chương 9: Tổ Hợp Ưu Tú
10 Chương 10: Chuyển Hướng Kinh Doanh
11 Chương 11: Cám Ơn Cậu
12 Chương 12: Nữ Yêu Tinh
13 Chương 13: Mách Lới Cũ Rích (1)
14 Chương 14: Mách Lới Cũ Rích (2)
15 Chương 15: Lâm Tĩnh Sơ
16 Chương 16: Phó Thư Ký Trưởng Thành Ủy
17 Chương 17: Chỉ Là Bàn Đạp
18 Chương 18: Có Giỏi Thì Nói Với Ba Tao
19 Chương 19: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân
20 Chương 20: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân (2)
21 Chương 21: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (1)
22 Chương 22: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (2)
23 Chương 23: Con Dấu
24 Chương 24: Phải Tạo Ra Đề Tài
25 Chương 25: Số 5 Đường Hoa Viên
26 Chương 26: Suy Nghĩ Của Cảnh Nhất Dân
27 Chương 27: Đăng Ký Công Ty
28 Chương 28: Lần Đầu Gặp Tôn Phi Phi
29 Chương 29: Cáo Mượn Oai Hùm
30 Chương 30: Mời Khách
31 Chương 31: Mời Khách (2)
32 Chương 32: Mời Khách (3)
33 Chương 33: Say Rượu
34 Chương 34: Một Thoáng Nhu Tình
35 Chương 35: Tinh Hồ Uyển
36 Chương 36: Khó Khăn Của Tinh Hổ
37 Chương 37: Thời Nay Cũng Có Danh Kỹ
38 Chương 38: Nội Tình Phức Tạp
39 Chương 39: Có Người Ứng Tuyển Rồi
40 Chương 40: Phỏng Vấn
41 Chương 41: Cần Có Bạn Gái Rồi
42 Chương 42: Cậu Là Thạch Phật Lâm Tuyền ?
43 Chương 43: Con Ông Cháu Cha
44 Chương 44: Bắt Cóc Tôn Phi Phi
45 Chương 45: Bắt Cóc Tôn Phi Phi (3)
46 Chương 46: Ngưỡng Cửa Ngân Hàng
47 Chương 47: Giao Kèo
48 Chương 48: Đi Mua Nhà
49 Chương 49: Đi Mua Nhà (2)
50 Chương 50: Nhà Máy Trấn Lục Hồng
51 Chương 51: Trần Minh Hành Nổi Giận
52 Chương 52: Thái Độ Của Ngân Hàng
53 Chương 53: Tôi Là Khổng Lập Dân Của Đông Đô
54 Chương 54: Lễ Vật Của Khổng Lập Dân
55 Chương 55: Mở Đầu Hoa Lệ
56 Chương 56: Lập Kế Hoạch
57 Chương 57: Vua Không Ngai Bị Đánh
58 Chương 58: Tiến Về Phía Trước
59 Chương 59: Quy Hoạch Tương Lai Tú Thủy Các
60 Chương 60: Gọi Điện Xin Chỉ Thị
61 Chương 61: Đi Xin Lỗi
62 Chương 62: Cô Gái Đanh Đá
63 Chương 63: Gặp Gỡ Trên Tàu
64 Chương 64: Bạn Bè Đại Học
65 Chương 65: Căn Hộ Tân Hôn
66 Chương 66: Bị Nhìn Thấy Hết Rồi
67 Chương 67: Cô Gái Bán Nhà
68 Chương 68: Sao Sơn Chấn Hổ (1)
69 Chương 69: Sao Sơn Chấn Hổ (2)
70 Chương 70: Sao Sơn Chấn Hổ (3)
71 Chương 71: Đòn Bẩy Nâng Địa Cầu
72 Chương 72: Cảnh Xuân Trong Phòng
73 Chương 73: Trương Đào Thất Tình
74 Chương 74: Con nhớ mẹ lắm …
75 Chương 75: Đẩy giá nhà lên cho tôi
76 Chương 76: Ủy ban chủ nhà
77 Chương 77: Tiểu khu nhất định phải đẹp
78 Chương 78: Giao dịch ngầm
79 Chương 79: Kế hoạch bị lật nhào
80 Chương 80: Kế Hoạch Bị Lật Nhào 2
81 Chương 81: Cuộc Đời Phương Nam 1
82 Chương 82: Cuộc Đời Phương Nam 2
83 Chương 83: Gọi Ba Đi!
84 Chương 84: Công Việc Lặng Lẽ Tới
85 Chương 85: Ngày đặc biệt
86 Chương 86: Lòng loạn rồi (1)
87 Chương 87: Lòng Loạn Rồi (2)
88 Chương 88: Bệnh Rồi
89 Chương 89: Phòng bệnh cao cấp
90 Chương 90: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (1)
91 Chương 91: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (2)
92 Chương 92: Chu Vân Thiên Đòi Tiền
93 Chương 93: Giữ Lại Trương Bích Quân
94 Chương 94: Chỉ Hơi Nhớ
95 Chương 95: Còn Chưa Quên Tiểu Tình Nhân
96 Chương 96: Vết Thương Thành Phố
97 Chương 97: Vết Thương Thành Phố (2)
98 Chương 98: Chúc tết thật là mệt
99 Chương 99: Trần Vũ và Trần Thần
100 Chương 100: Tiệc tân gia
101 Chương 101: Tiền Vi Ghen Tỵ
102 Chương 102: Quốc Tế Duy Lợi
103 Chương 103: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu
104 Chương 104: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu (2)
105 Chương 105: Không có ý đồ tốt
106 Chương 106: Lục Nhất Mạn
107 Chương 107: Lục Nhất Mạn. (2)
108 Chương 108: Lục Nhất Mạn. (3)
109 Chương 109: Lãnh Đạo Thị Sát
110 Chương 110: Công Trình Chính Tích
111 Chương 111: Lần đầu tới Tần Hoài
112 Chương 112: Chung cư Đàn Sơn
113 Chương 113: Kế Hoạch Tân Thành Trấn
Chapter

Updated 113 Episodes

1
Chương 1: Trở Về Tĩnh Hải
2
Chương 2: Tình Hình Tĩnh Hải
3
Chương 3: Thiếu Phụ Xinh Đẹp
4
Chương 4: Đưa Mỹ Nữ Về Nhà
5
Chương 5: Bắt Đầu Kế Hoạch
6
Chương 6: Kiểm Khoản Tiền Đầu Tiên
7
Chương 7: Lộ Mặt Gian Thương
8
Chương 8: Chạm Trán Lưu Manh
9
Chương 9: Tổ Hợp Ưu Tú
10
Chương 10: Chuyển Hướng Kinh Doanh
11
Chương 11: Cám Ơn Cậu
12
Chương 12: Nữ Yêu Tinh
13
Chương 13: Mách Lới Cũ Rích (1)
14
Chương 14: Mách Lới Cũ Rích (2)
15
Chương 15: Lâm Tĩnh Sơ
16
Chương 16: Phó Thư Ký Trưởng Thành Ủy
17
Chương 17: Chỉ Là Bàn Đạp
18
Chương 18: Có Giỏi Thì Nói Với Ba Tao
19
Chương 19: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân
20
Chương 20: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân (2)
21
Chương 21: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (1)
22
Chương 22: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (2)
23
Chương 23: Con Dấu
24
Chương 24: Phải Tạo Ra Đề Tài
25
Chương 25: Số 5 Đường Hoa Viên
26
Chương 26: Suy Nghĩ Của Cảnh Nhất Dân
27
Chương 27: Đăng Ký Công Ty
28
Chương 28: Lần Đầu Gặp Tôn Phi Phi
29
Chương 29: Cáo Mượn Oai Hùm
30
Chương 30: Mời Khách
31
Chương 31: Mời Khách (2)
32
Chương 32: Mời Khách (3)
33
Chương 33: Say Rượu
34
Chương 34: Một Thoáng Nhu Tình
35
Chương 35: Tinh Hồ Uyển
36
Chương 36: Khó Khăn Của Tinh Hổ
37
Chương 37: Thời Nay Cũng Có Danh Kỹ
38
Chương 38: Nội Tình Phức Tạp
39
Chương 39: Có Người Ứng Tuyển Rồi
40
Chương 40: Phỏng Vấn
41
Chương 41: Cần Có Bạn Gái Rồi
42
Chương 42: Cậu Là Thạch Phật Lâm Tuyền ?
43
Chương 43: Con Ông Cháu Cha
44
Chương 44: Bắt Cóc Tôn Phi Phi
45
Chương 45: Bắt Cóc Tôn Phi Phi (3)
46
Chương 46: Ngưỡng Cửa Ngân Hàng
47
Chương 47: Giao Kèo
48
Chương 48: Đi Mua Nhà
49
Chương 49: Đi Mua Nhà (2)
50
Chương 50: Nhà Máy Trấn Lục Hồng
51
Chương 51: Trần Minh Hành Nổi Giận
52
Chương 52: Thái Độ Của Ngân Hàng
53
Chương 53: Tôi Là Khổng Lập Dân Của Đông Đô
54
Chương 54: Lễ Vật Của Khổng Lập Dân
55
Chương 55: Mở Đầu Hoa Lệ
56
Chương 56: Lập Kế Hoạch
57
Chương 57: Vua Không Ngai Bị Đánh
58
Chương 58: Tiến Về Phía Trước
59
Chương 59: Quy Hoạch Tương Lai Tú Thủy Các
60
Chương 60: Gọi Điện Xin Chỉ Thị
61
Chương 61: Đi Xin Lỗi
62
Chương 62: Cô Gái Đanh Đá
63
Chương 63: Gặp Gỡ Trên Tàu
64
Chương 64: Bạn Bè Đại Học
65
Chương 65: Căn Hộ Tân Hôn
66
Chương 66: Bị Nhìn Thấy Hết Rồi
67
Chương 67: Cô Gái Bán Nhà
68
Chương 68: Sao Sơn Chấn Hổ (1)
69
Chương 69: Sao Sơn Chấn Hổ (2)
70
Chương 70: Sao Sơn Chấn Hổ (3)
71
Chương 71: Đòn Bẩy Nâng Địa Cầu
72
Chương 72: Cảnh Xuân Trong Phòng
73
Chương 73: Trương Đào Thất Tình
74
Chương 74: Con nhớ mẹ lắm …
75
Chương 75: Đẩy giá nhà lên cho tôi
76
Chương 76: Ủy ban chủ nhà
77
Chương 77: Tiểu khu nhất định phải đẹp
78
Chương 78: Giao dịch ngầm
79
Chương 79: Kế hoạch bị lật nhào
80
Chương 80: Kế Hoạch Bị Lật Nhào 2
81
Chương 81: Cuộc Đời Phương Nam 1
82
Chương 82: Cuộc Đời Phương Nam 2
83
Chương 83: Gọi Ba Đi!
84
Chương 84: Công Việc Lặng Lẽ Tới
85
Chương 85: Ngày đặc biệt
86
Chương 86: Lòng loạn rồi (1)
87
Chương 87: Lòng Loạn Rồi (2)
88
Chương 88: Bệnh Rồi
89
Chương 89: Phòng bệnh cao cấp
90
Chương 90: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (1)
91
Chương 91: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (2)
92
Chương 92: Chu Vân Thiên Đòi Tiền
93
Chương 93: Giữ Lại Trương Bích Quân
94
Chương 94: Chỉ Hơi Nhớ
95
Chương 95: Còn Chưa Quên Tiểu Tình Nhân
96
Chương 96: Vết Thương Thành Phố
97
Chương 97: Vết Thương Thành Phố (2)
98
Chương 98: Chúc tết thật là mệt
99
Chương 99: Trần Vũ và Trần Thần
100
Chương 100: Tiệc tân gia
101
Chương 101: Tiền Vi Ghen Tỵ
102
Chương 102: Quốc Tế Duy Lợi
103
Chương 103: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu
104
Chương 104: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu (2)
105
Chương 105: Không có ý đồ tốt
106
Chương 106: Lục Nhất Mạn
107
Chương 107: Lục Nhất Mạn. (2)
108
Chương 108: Lục Nhất Mạn. (3)
109
Chương 109: Lãnh Đạo Thị Sát
110
Chương 110: Công Trình Chính Tích
111
Chương 111: Lần đầu tới Tần Hoài
112
Chương 112: Chung cư Đàn Sơn
113
Chương 113: Kế Hoạch Tân Thành Trấn