Chương 24: Tình thế khó xử

*Tên thật của Thi Vỹ Công Chúa là Mỵ Vỹ Nghi nhé.*

-------------------------------------------------------------------

“Xin lỗi, để Công Chúa chờ lâu rồi.” Mạc Tử Kỳ vén rèm, một thân lục y màu nhạt bước ra. Vì tối qua nàng thức khuya, khi lên giường lại trằn trọc không ngủ được nên gương mặt có phần mệt mỏi. Tuy vậy sau khi tô son điểm phấn thì đã che lấp được nét mặt ấy.

Hôm nay tóc nàng vấn một kiểu cầu kỳ, vốn đã nặng đầu, lại phải cài thêm mấy cây trâm vàng bạc, vì vậy mà bước đi chậm rãi, toát ra khí chất ung dung, nhẹ nhàng. Y phục màu lục thêu cánh hoa sen giản đơn, tôn thêm cho nàng vài phần thanh nhã. Đơn giản của trang phục cùng mái tóc cầu kỳ kết hợp vào với nhau, tưởng mâu thuẫn mà lại hòa hợp tới lạ.

Thi Vỹ Công Chúa một thân hồng y, tà váy trang trí họa tiết vòng cung, quần lụa màu đỏ làm mỗi bước đi của nàng thêm uyển chuyển. Mái tóc đơn giản, nhã nhặn kết hợp cùng vòng cổ ngọc trai tinh tế. Cả người lịch thiệp nhưng vẫn không mất phong thái quý tộc của một công chúa.

Thấy nàng, Thi Vỹ Công Chúa đứng dậy. Mạc Tử Kỳ cũng không có ngồi lên ghế chủ tọa, lại chỗ nàng, thân thiết cầm tay ấn nàng xuống rồi ngồi ghế bên cạnh. Bắt gặp ánh mắt Thi Vỹ Công Chúa liếc về phía đám a hoàn, nàng phất tay ra hiệu cho bọn họ lui.

Một dàn a hoàn đi hết, trong đại sảnh còn hai người. Lúc này, Thi Vỹ Công Chúa rút tay ra, lặng lẽ nói: “Tỷ tỷ, muội xin lỗi.”

Mạc Tử Kỳ nghe vậy, ngẩn người: “Nghi Nghi, có chuyện gì?”

“Lần này muội sang đây, là vì hoàng huynh nói, muốn nhân dịp sinh thần của Thần ca sắp tới, tặng muội cho Thần ca. Tỷ tỷ, muội xin lỗi.”

Nàng khẽ chau mày. Hơn một tuần nữa là tới sinh nhật Ân Mạc Thần, Hoàng Đế Mỵ Anh Va Quốc mới lên ngôi năm ngoái, là hoàng huynh của Thi Vỹ Công Chúa. Mẫu thân hai người này luôn đấu đá, Hoàng Đế chắc chắn không vừa mắt Mỵ Vỹ Nghi. Thế nên mới cố tình đẩy Mỵ Vỹ Nghi sang Ân Điệp Thi Quốc, trở thành phi tần Ân Mạc Thần, ít nhiều cũng muốn chia rẽ tình tỷ muội hai người.

Vỹ Nghi không thấy nàng nói gì, lại cảm thấy mình càng thêm có lỗi, nước mắt lăn: “Muội xin lỗi. Muội biết tỷ thích Thần ca, nhưng muội thật sự hết cách rồi, thật sự hết cách rồi. Dương thúc thúc nói sẽ sắp xếp cho muội trốn đi khi tới biên giới, nhưng không ngờ tên Hoàng Đế kia đã sớm phòng bị, phái rất nhiều người giám sát chúng ta. Tỷ tỷ, muội xin lỗi, thật sự xin xin lỗi.”

Mạc Tử Kỳ lúc này cũng không tiện biểu lộ tâm trạng, chỉ có thể nhè nhẹ vỗ vai an ủi, lại kéo Mỵ Vỹ Nghi đứng dậy, ôm nàng vào lòng: “Thân bất do kỷ, ván cũng đã thành thuyền, đừng khóc nữa. Dù sao có thêm muội, ít nhất ta cũng có người bầu bạn, đỡ cô đơn, không phải sao?”

Mỵ Vỹ Nghi không nói nữa, nhưng nàng ôm chặt Mạc Tử Kỳ, khóc thêm một hồi, cuối cùng mới buông tay, ngẩng gương mặt đã sớm đẫm lệ: “Tỷ, thực sự không trách muội chứ?”

“Chẳng phải tỷ tỷ của muội đã nói rồi sao? Thân bất do kỷ, không thể trách được.”

Thi Vỹ Công Chúa cúi thấp mặt, nàng thấy xấu hổ khi dùng chung phu quân với tỷ tỷ mà mình luôn yêu mến, nhỏ giọng: “Muội đi trước, ngày khác lại tới tìm tỷ.”

“Ân, đi cẩn thận.”

Bóng dáng Mỵ Vỹ Nghi khuất dần sau cánh cửa, Mạc Tử Kỳ cảm giác nỗi đau ấp ủ đang lan khắp toàn thân, nàng bước tới tràng kỷ, thẫn thờ.

Dương Khê Thân Vương từng có Vương Phi, thế nhưng vị Vương Phi này lại không sinh được con, Dương Khê Thân Vương nể gia tộc nhà gái, đã đưa đơn hòa ly. Tới bây giờ, vị trí Dương Khê Thân Vương Phi vẫn còn trống. Dương Khê Thân Vương từng không dưới một lần nói, hắn chờ nàng ngồi vào vị trí đó.

Nàng chỉ sợ Vỹ Nghi gả sang đây không phải là chủ ý của Hoàng Thượng Mỵ Anh Va Quốc mà là chủ ý của Dương Khê Thân Vương mà thôi. Đối với tên Hoàng Thượng kia thì có thể nhổ đi một cái gai, đối với Dương Khê Thân Vương, thì có lẽ hắn ta muốn đả kích tinh thần nàng.

Nếu tên Hoàng Thượng kia thực sự phái người giám sát, thì Dương Khê Thân Vương sao có thể nói là ta đã sắp xếp cả, chỉ cần nàng đồng ý thì sẽ mang nàng rời Ân Điệp Thi Quốc chứ?

Dương Khê Thân Vương, người cố tình đẩy ta vào tình thế khó xử. Rời đi thì lưu luyến, hơn nữa Ân Mạc Thừa nàng mang nặng đẻ đau, tình mẫu tử này làm sao có thể dứt? Nhưng nếu ở lại, thì là khó cho cả nàng lẫn Mỵ Vỹ Nghi. 

Mạc Tử Kỳ cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung rồi. 

Chapter
1 Chương 1: Mạc Tử Kỳ
2 Chương 2: Ngày tháng làm thái tử phi
3 Chương 3: Quá khứ
4 Chương 4: Phản kháng
5 Chương 5: Ân Mạc Thừa
6 Chương 6: Dạy dỗ
7 Chương 7: Chạnh lòng
8 Chương 8: Sự thật
9 Chương 9: Kế hoạch
10 Chương 10: Hậu cung (1)
11 Chương 11: Hậu cung (2)
12 Chương 12: Có thai
13 Chương 13: Mẹ chồng nàng dâu - Thành kiến của thái hậu
14 Chương 14: Phế
15 Chương 15: Kinh ngạc
16 Chương 16: Nàng xứng với mẫu nghi thiên hạ nhất
17 Chương 17: Chuyện cũ của thái hậu
18 Chương 18: Sầu
19 Chương 19: Kết hợp hài hòa
20 Chương 20: Kỳ nhi, ta rất nhớ nàng
21 Chương 21: Trái cấm năm xưa
22 Chương 22: Đi hay ở ?
23 Chương 23: Nơi nào cũng gợi đến
24 Chương 24: Tình thế khó xử
25 Chương 25: Tâm tư
26 Chương 26: Niệm
27 Chương 27: Nghi Phi (1)
28 Chương 28: Nghi Phi (2)
29 Chương 29: Đáp án của Mạc Tử Kỳ
30 Chương 30: Như những đóa hoa
31 Chương 31: Dương Phi
32 Chương 32: Bất ngờ ghé thăm
33 Chương 33: Chia rẽ uyên ương
34 Chương 34: Trời đang nắng, cỏ gà trắng thì mưa
35 Chương 35: Phối hợp
36 Chương 36: Chia tay (1)
37 Chương 37: Chia tay (2)
38 Chương 38: Chia tay (3)
39 Chương 39: Âm mưu
40 Chương 40: Vạn Tường Cung
41 Chương 41: Nghị sự
42 Chương 42: Cung biến
43 Chương 43: Cung biến (2)
44 Chương 44: Bày kế
45 Chương 45: Một đời của thái hậu
46 Chương 46: Ngự giá thân chinh
47 Chương 47: Xuất cung
48 Chương 48: Ở chung phòng
49 Chương 49: Một buổi chiều
50 Chương 50: Trận đánh sông yên ấn (1)
51 Chương 51: Bất an
52 Chương 52: Không ngờ được
53 Chương 53: Chúng ta nói chuyện một chút chứ?
54 Chương 54: Trở về
55 Chương 55: Thị uy
56 Chương 56: Thống nhất thiên hạ
57 Chương 57: Sắc phong
Chapter

Updated 57 Episodes

1
Chương 1: Mạc Tử Kỳ
2
Chương 2: Ngày tháng làm thái tử phi
3
Chương 3: Quá khứ
4
Chương 4: Phản kháng
5
Chương 5: Ân Mạc Thừa
6
Chương 6: Dạy dỗ
7
Chương 7: Chạnh lòng
8
Chương 8: Sự thật
9
Chương 9: Kế hoạch
10
Chương 10: Hậu cung (1)
11
Chương 11: Hậu cung (2)
12
Chương 12: Có thai
13
Chương 13: Mẹ chồng nàng dâu - Thành kiến của thái hậu
14
Chương 14: Phế
15
Chương 15: Kinh ngạc
16
Chương 16: Nàng xứng với mẫu nghi thiên hạ nhất
17
Chương 17: Chuyện cũ của thái hậu
18
Chương 18: Sầu
19
Chương 19: Kết hợp hài hòa
20
Chương 20: Kỳ nhi, ta rất nhớ nàng
21
Chương 21: Trái cấm năm xưa
22
Chương 22: Đi hay ở ?
23
Chương 23: Nơi nào cũng gợi đến
24
Chương 24: Tình thế khó xử
25
Chương 25: Tâm tư
26
Chương 26: Niệm
27
Chương 27: Nghi Phi (1)
28
Chương 28: Nghi Phi (2)
29
Chương 29: Đáp án của Mạc Tử Kỳ
30
Chương 30: Như những đóa hoa
31
Chương 31: Dương Phi
32
Chương 32: Bất ngờ ghé thăm
33
Chương 33: Chia rẽ uyên ương
34
Chương 34: Trời đang nắng, cỏ gà trắng thì mưa
35
Chương 35: Phối hợp
36
Chương 36: Chia tay (1)
37
Chương 37: Chia tay (2)
38
Chương 38: Chia tay (3)
39
Chương 39: Âm mưu
40
Chương 40: Vạn Tường Cung
41
Chương 41: Nghị sự
42
Chương 42: Cung biến
43
Chương 43: Cung biến (2)
44
Chương 44: Bày kế
45
Chương 45: Một đời của thái hậu
46
Chương 46: Ngự giá thân chinh
47
Chương 47: Xuất cung
48
Chương 48: Ở chung phòng
49
Chương 49: Một buổi chiều
50
Chương 50: Trận đánh sông yên ấn (1)
51
Chương 51: Bất an
52
Chương 52: Không ngờ được
53
Chương 53: Chúng ta nói chuyện một chút chứ?
54
Chương 54: Trở về
55
Chương 55: Thị uy
56
Chương 56: Thống nhất thiên hạ
57
Chương 57: Sắc phong