Chương 89

TON
【 89 】

Cùng Phùng lão thái và Phùng cô nương dùng cơm chiều, Tấn Ngưng giơ tay nhấc chân vẫn thực tao nhã, vẫn như trước lãnh đạm yên bình, chỉ --

Nàng gắp đồ ăn cho ta tăng gấp mười lần, mức độ thân mật lại chẳng kém dưới ba; cứ tam câu thì đến hai lần nàng gọi "Phu quân", mà bình thường chẳng bao giờ gọi; không ngừng nhìn về phía ta cười ngọt ngào quyến rũ làm toàn thân ta tê dại... Tóm lại, tất cả những biểu hiện đêm nay nàng thể hiện đủ cho ta hiểu rõ nhất "Khẩn trương" mà nàng nói cụ thể là chỉ cái gì. Phùng cô nương cùng Phùng lão thái thì chủ yếu chẳng nói điều gì, yên lặng gắp thức ăn, yên lặng bới cơm. Ta đoán chừng các nàng... Là bị dọa.

Cuối cùng bữa cơm kết thúc, sau khi Tiểu Thúy đưa Phùng lão thái cùng Phùng cô nương trở về nghỉ ngơi, ta mới phát hiện khuôn mặt mình vì đêm nay phối hợp cùng Tấn Ngưng luôn luôn bảo trì tươi cười, mà giờ đây đã trở nên cứng ngắc biến dạng.

Nha đầu Nguyệt Nhi kia hiểu rõ, vừa cực kỳ hiểu biết nén cười, vừa đến bên tai Tấn Ngưng nhẹ nói: "Quận chúa, Nguyệt Nhi đã chuẩn bị tốt nước ấm cho ngài, bất cứ lúc nào cũng có thể tắm rửa."

"Ân." Quận chúa gật gật đầu, đứng dậy, tầm mắt lại lần nữa đưa tới người ta, ôn nhu nói, "Phu quân, ngài vẫn chưa tẩy rửa thân mình phải không?"

"Ách..." Ta bất đắc dĩ kéo kéo khóe miệng, quận chúa đại nhân, từ lúc trong viện trở về, chẳng phải lúc nào ta cũng bên cạnh ngươi sao, biết rõ còn cố hỏi.

"Nguyệt Nhi." Tấn Ngưng không để ý ta, quay đầu đối Nguyệt Nhi nói, "Ngươi về trước nghỉ ngơi đi."

"Vâng, quận chúa." Nguyệt Nhi nhếch lên khóe miệng, thực rõ ràng cho người khác biết, nàng giờ đây đang cực khổ nén cười, "Có việc gì, xin ngài cứ gọi Nguyệt Nhi!" Nói rồi đưa mắt ám muội liếc ta một cái, sau đó vội vàng từng bước nhỏ ly khai.

Tình trạng giờ đây chỉ có thể nói, cho dù liếc mắt nhìn cũng biết náo nhiệt.

"Phu quân, sao còn đứng đó?" Tấn Ngưng đối ta nói, ánh mắt chứa bao nhiêu tối.

Chú ý thấy khóe miệng nàng xấu ý mỉm cười, ta tức khắc liền minh bạch, rõ ràng quận chúa đang trêu ghẹo ta, nàng luôn biết ta không dám trước mặt người ngoài cùng nàng có hành vi ngôn ngữ thân mật, giờ lại muốn dùng dạng này đùa giỡn cùng ta. Kỳ thật, quận chúa cũng thực kiêng kị trước mặt người ngoài biểu hiện thân mật, nhưng hôm nay xem ra ngoại lệ. Chỉ cần là "Khẩn trương" hay tâm tình tốt, nàng đều chẳng để ý điều gì, chỉ muốn cùng ta đùa giỡn, huống chi hôm nay "Khẩn trương" cùng "Tâm tình hảo" của nàng lại quá mức khác biệt.

Bất quá, hừ, đừng cho ta là người nhát gan.

"Phu nhân, ngài không đi, ta nào dám đi đây?" Ta cười theo, ôn nhu nói.

Quả nhiên, không dự đoán được cả đêm gò ép ta bất chợt kháng cự, Tấn Ngưng sửng sờ một chút, nhưng nháy mắt lại phong tình vạn chủng, cúi đầu mỉm cười xoay người rời đi, miệng còn tối nói: "Như vậy cùng thiếp thân đi nào."

Thiếp thân? Thiếp thân! Ta thở dài, quận chúa đây là thật muốn cùng ta chơi tới chốn. Ta theo sát phía sau, trong lòng âm thầm cười trộm, để xem ngươi lợi hại, hay là ta lợi hại. Dù sao mười chín năm nay, chuyện này nếu ta dám nhận đệ nhị, thì chẳng ai dám nhận đệ nhất đâu.

Rất mau sau đó, ta cùng Tấn Ngưng đến bên ngoài bể tắm siêu cấp xa hoa kia, dù cả đoạn đường chẳng hề nói chuyện, nhưng vẫn có thể cảm nhận được cả hai chúng ta đều cố ý tạo ra dáng vẻ xây dựng lên không khí tối vô cùng.

Đến cửa bể tắm, Tấn Ngưng dừng bước, xoay người lại ôn nhu hỏi: "Phu quân, muốn vào sao?"

Ta hơi hơi cúi đầu, cười nói: "Đã bước đến tới cửa, mà không có ý muốn vào thì thật hổ thẹn, không phải sao?"

Mặt Tấn Ngưng bắt đầu hơi hơi phiếm đỏ, nàng rõ ràng có vẻ không nhịn được, nhíu mày, nhưng không nói thêm gì, hơi giận dỗi quay người đi, bước dần vào trong bể tắm. Kỳ thật đã bước đến đây, ta cũng thức thời không hề muốn trêu chọc nàng, nhưng ngẫm lại, trưa hôm nay ta bị Tấn Ngưng đùa bỡn, dù thế nào cũng phải nhường quận chúa ưa chiều chuộng này hảo hảo hưởng thụ chút mùi vị "Thẹn thùng".

Lòng thêm kiên định, ta không nói thêm gì theo Tấn Ngưng tiến vào bên trong, đi về hướng giá gỗ treo y phục, chỉ thấy bên trong sương khói ngập tràn, từng làn khí ấm áp tạt lên mặt, khiến lòng chậm rãi mở ra.

Đến trước giá gỗ, Tấn Ngưng dừng lại, tựa như có suy nghĩ gì, nàng xoay người, tuôn ra một câu khiến ta kinh ngạc: "Phu quân hôm nay hứng trí như vậy, là muốn thiếp thân hầu hạ ngài thay quần áo tắm rửa sao?" Nói rồi, nụ cười ám muội kia lại càn rỡ mở ra.

Ta nhất thời sửng sốt, không biết nên nói điều gì.

"Làm sao vậy, phu quân?" Nét mặt Tấn Ngưng giả bộ như thực lòng quan tâm, tỉ mỉ hỏi ta.

Tình thế nháy mắt xoay chuyển, riêng biểu tình thể hiện trên mặt hai người cũng có thể biết quận chúa rõ ràng chiếm thế thượng phong. Chẳng lẽ ta thật sự cứ như vậy bị đánh bại, mang theo cái đuôi đầu hàng, đáng khinh ôm đầu rời đi? A, không được, cho tới khi nào chưa nhận thua ta đương nhiên không thể cúi đầu như vậy.

"Không phải như thế." Ta cười bước đến gần, cố ý ngáp một cái, "Tối nay có chút mệt, thật muốn tắm đi ngủ sớm... Để vừa thời gian, phu nhân, không bằng chúng ta cùng nhau tắm đi?" Đừng tưởng rằng ta dễ bắt nạt a, Ngưng nhi.

"Ngươi..." Tấn Ngưng bại trận, nàng mấp máy miệng, giống như đang hạ quyết tâm thật lớn, hai tay đặt lên vạt áo trong của mình, đỏ mặt nói, "Vậy... Ta trước thoát y thôi..."

Không thể tưởng được Tấn Ngưng bướng bỉnh lợi hại đến như vậy, dù tới mức này rồi nàng vẫn nhất định không chịu nhận thua. Mắt nhìn xiêm y kia đang muốn rộng mở, không muốn tạo thành hậu quả khó thể vãn hồi, ta bước lên trước đè tay nàng lại: "Được rồi được rồi... Ngưng nhi, ta thua được không?" Quên đi, không nên cùng nàng đấu vô nghĩa, ta phục hồi lại vẻ bề ngoài nhu nhược, nhưng bên trong vẫn mười phần chẳng muốn chịu thua.

Không ngờ, dù ta đã nhận thua, Tấn Ngưng lại không biết điều, ngẩng đầu hướng ta cười đáng yêu dịu dàng, nhưng ánh mắt tràn đầy đắc ý: "Phu quân, ngài đang nói gì vậy, không phải vừa mới nói muốn cùng nhau tắm sao?" Nói rồi, thậm chí đưa tay giải khai vạt áo của ta, miệng nỉ non nói, "Hay là, muốn thiếp thân thay ngài thoát y?" Đối mặt với quận chúa so với thường ngày hoàn toàn khác biệt, ta cảm thấy toàn thân nóng lên, nhưng trong một khắc biết nàng làm vậy là muốn ta cuối cùng xấu hổ, liền hơi giận hờn. Hành vi như vậy chỉ khiến ta kích phát tính háo thắng của mình mà thôi -- Hảo, ngươi bất nhân, ta bất nghĩa, hừ.

Ta du côn cười cười, đưa tay nắm chặt cặp tay thon đang làm bộ như muốn cởi bỏ vạt áo ta, nhẹ tách ra hai bên thân thể, rồi tiếp tục vô cùng thuần thục chuyển thành mười ngón đan xen. Quả nhiên, Tấn Ngưng mím chặt môi, mặt đỏ đến không thể hơn được.

Ngươi muốn chơi phải không, hảo, ta sẽ cùng ngươi chơi đến cùng.

Mạnh dùng sức, thân thể uyển chuyển đưa quận chúa không hề phòng bị đặt ở trên tường, nâng bàn tay vẫn đang cùng nàng mười ngón khấu chặt, đặt sang hai bên thân thể.

Tấn Ngưng kiều hô một tiếng: "Nhược Hề! Ngươi..."

"Ta làm sao?" Ta thấp giọng nói, một chút cũng không lơ đãng, nhanh chóng để sát thân thể cùng nàng kề nhau, chỉ kém chưa hôn lên thôi.

Tấn Ngưng không dám nhìn thẳng ta, mặt hồng tựa như quả ớt, hết sức nhẹ giọng nói: "Nhược Hề, đừng, đừng làm rộn... Thủy... Thủy sẽ nguội." Chưa bao giờ từng ở ngoài phòng cùng ta có hành vi thân mật như vậy, Tấn Ngưng không cách nào cùng ta nháo nữa, dường như thật chỉ muốn vội vàng kết thúc màn náo kịch này.

Nhưng ta dễ dàng thỏa hiệp như vậy sao.

"Ta không có." Ta tiến sát hơn, học nàng trước đây từng ôn nhu nhỏ giọng nói bên tai ta, "Phu nhân không phải nói, hai chúng ta cùng nhau tắm rửa sao?"

Tấn Ngưng không nói gì, nhưng ta có thể nghe thấy tiếng tim nàng đập thực nhanh.

Thật tốt quá, toàn thắng.

Nghĩ đến vừa nãy Tấn Ngưng cắn chết cũng không dễ buông tha ta, giờ ta cũng không muốn nhanh như vậy đã buông tha nàng, vì vậy tiếp tục nén cười, hạ môi tinh tế hôn lên cổ nàng trắng nõn. Ai ngờ Tấn Ngưng bị nụ hôn của ta chọc cười khanh khách, nàng cố nghiêng mình trốn tránh động tác của ta: "Hảo, hảo ngứa, Nhược Hề, đừng làm rộn..."

Bầu không khí ái muội cứ như vậy nháy mắt tiêu tan.

Ta có chút tức giận, liền dùng thêm lực tiếp tục hôn nàng, âm thầm lè lưỡi ôn nhu liếm lên da thịt, thỉnh thoảng lại dùng răng nanh nhẹ nhàng cắn cắn. Quả nhiên, Tấn Ngưng không cười nữa, thở cũng bắt đầu dồn dập hơn, thân thể nàng hơi hơi run rẩy, siết chặt lại mười ngón cùng ta. Tấn Ngưng thở hổn hển, ta cảm giác được thân mình nàng bị ta áp dựa vào tường đang bất an giãy dụa. Ta ngẩng đầu tiếp tục trêu nàng, hôn hôn lên mặt. Tấn Ngưng hơi nghiêng đầu, mặt đỏ tựa như thiêu đốt, mày nhíu chặt, đôi môi mím lại mặc cho ta "Hồ nháo". Trong lòng cực kỳ đắc ý đến, mang theo nụ cười xấu xa, ta nhẹ nhàng hôn lên cằm nàng, hôn lên gương mặt, hôn lên chóp mũi, rồi lại khóe môi, nhưng không hề hôn lên miệng. Rốt cục, tựa hồ nàng không kềm nén được, chủ động nghiêng đầu muốn hôn môi ta, đúng lúc đó ta lùi về sau trốn, cười nói: "Còn dám cùng ta náo loạn hay không?"

Lúc này mị nhãn* Tấn Ngưng hé mở, đỏ mặt thở phì phò, thấy ta vô lại như vậy, đôi mi thanh tú của nàng nhíu lại, mấp máy miệng, muốn tránh thoát khỏi lồng ngực ta. (*: mắt đẹp)

Biết vui đùa không thể quá mức, ta vội cười nói xin lỗi: "Được rồi được rồi, ta không náo loạn, đừng nóng giận."

Tấn Ngưng dần dần yên tĩnh trở lại, nhưng vẻ mặt vẫn là tức giận, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm ta, một lời cũng không nói. Không phải là giận thật chứ? Trong lòng run lên, ta mặc kệ, nghiêng đầu hôn lên môi nàng. Khi bắt đầu, quận chúa thoáng chút giãy dụa, gắt gao mím chặt môi, hờn dỗi không muốn đáp lại. Ta thực kiên nhẫn mềm nhẹ hôn nàng, tinh tế liếm từng cánh môi mỏng, dần dần, Tấn Ngưng không giãy dụa nữa, hé miệng bắt đầu đáp lại nụ hôn của ta.

Đợi đến khi chúng ta không còn không khí mới dừng lại, ta cười hỏi: "Không tức giận sao?"

Hai má nàng ửng đỏ, nhẹ giọng thở dốc nói: "...Mau đi ra, ta muốn tắm rửa." Tấn Ngưng muốn đem lời này nói thật nghiêm khắc, nhưng vẫn không thể che hết ý cười trộm tiết qua ngữ điệu của mình.

Ta cười buông nàng ra, sợ nếu tiếp tục hơn nữa sẽ không khống chế nổi mình, hạ thân mình xuống trước mặt quận chúa, nịnh nọt nói: "Tiểu Thành Tử tuân chỉ." Sau đó khom thân mình, hai cánh tay rũ xuống bên người, lui từng bước ly khai bể tắm.

Vì nàng, dù giả làm thái giám ta cũng nguyện ý.

Sau khi Tấn Ngưng tắm rửa xong, một gã thái giám thật sự lại tìm tới cửa.

Đó là một vị thái giám khuôn mặt trắng noãn, nhưng rõ ràng đã nhiều tuổi rồi, hắn mang theo mấy gã cẩm y hộ vệ* "Xông vào" trong quận mã phủ, đứng trước ta cùng quận chúa tay cầm hoàng chỉ, cất cao giọng the thé: "Tiếp chỉ --" (*: cẩm y vệ, cấm vệ quân)

Ta và Tấn Ngưng, cùng một đại đội gia nhân phía sau quy củ quỳ xuống, cùng đợi nghe "Hoàng chỉ" đột nhiên từ trên trời giáng xuống này.

"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: ngày mai giờ Mùi, cho đòi Tấn Ngưng quận chúa cùng quận mã vào cung diện thánh, khâm thử." Thực ngắn gọn, ngắn gọn đến ta còn chưa kịp phản ứng cũng đã đọc xong.

Thấy ta ngu ngơ bất động, thái giám kia lại nói: "Tiếp chỉ a, Quận mã gia!"

Ta mới nhanh chóng đưa tay, tiếp nhận "Hoàng chỉ" rực rỡ ánh vàng.

Đợi chúng ta đứng dậy, lão thái giám hướng Tấn Ngưng nói: "Tấn Ngưng quận chúa, hoàng thượng lão nhân gia nhớ ngươi, sáng mai riêng cho đòi ngươi tiến cung, nói muốn gặp ngươi." Lão nhân gia? Nghe nói hoàng thượng không phải tuổi vẫn còn rất trẻ sao, bất quá luận vai vế, hoàng thượng quả thật đúng là một "Lão nhân gia".

Tấn Ngưng cười cười, không nói thêm gì.

Mọi việc dường như lâm vào xấu hổ, lão thái giám thấy Tấn Ngưng không để ý đến mình, liền xoay người đối với ta nói: "Sớm nghe nói Tấn Ngưng quận chúa gả cho một tú khí thư sinh, hôm nay xem ra thật đúng là không có nói sai, Quận mã gia bộ dạng thật là mi thanh mục tú."

Thư sinh? Ta sửng sốt, ở trong mắt nói chung thì dù thư sinh hay tiểu bạch kiểm vốn cũng là hai từ kề sát, vì vậy ta chỉ cười cười, cũng không nói thêm gì.

Thấy cả hai chúng ta chẳng ai muốn đáp lại hắn, lão thái giám có chút xấu hổ ho khan vài tiếng: "Ta phải hồi cung, nhị vị sớm chút nghỉ ngơi." Nói rồi, mang theo mấy tên cẩm y vệ phụng phịu ly khai quận mã phủ.

Giải tán hạ nhân, Tấn Ngưng nhẹ thở dài: "Thật chẳng muốn tiến cung."

Biết quận chúa vẫn canh cánh trong lòng việc hoàng thượng phái Vương gia đi Ký Châu, ta cười kéo tay nàng nói: "Đừng mất hứng, ta giúp ngươi. Đêm nay ngủ sớm chút đi, ngày mai chúng ta còn phải tiến cung, A... Ngươi nói, trong cung có phải rất nhiều đồ ăn ngon hay không, xem ra bữa sáng chúng ta đừng ăn, giữ bụng ăn bữa tiệc lớn..."

"Ngươi nha! Chỉ nghĩ đến ăn ăn..." Tấn Ngưng cười chọc chọc ót ta, đôi mi nhíu lại cũng giãn ra không ít, để mặc ta lôi kéo tay nàng, trở về phòng nghỉ ngơi.

Nửa đêm, chờ đợi người bên gối đã say giấc nồng, ta vẫn không thể đi vào giấc ngủ. Bởi một điều cứ luôn âm ỉ trong lòng-- ngày mai, ta cùng Tấn Ngưng phải vào cung gặp hoàng thượng. Phải thấy người muốn bức gả Tấn Ngưng cho tên mập mạp kia.

Ta thở dài, quên đi, đừng nên đoán mò.

Xoay người, ôm Tấn Ngưng vào lòng, nhắm mắt đi vào giấc ngủ.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 28-2
30 Chương 29
31 Chương 30
32 Chương 31
33 Chương 32
34 Chương 33
35 Chương 34
36 Chương 34-2
37 Chương 35
38 Chương 36
39 Chương 37
40 Chương 38
41 Chương 39
42 Chương 40
43 Chương 41
44 Chương 42
45 Chương 43
46 Chương 44
47 Chương 45
48 Chương 46
49 Chương 47
50 Chương 48
51 Chương 49
52 Chương 50
53 Chương 51
54 Chương 52
55 Chương 53
56 Chương 54
57 Chương 55
58 Chương 56
59 Chương 57
60 Chương 58
61 Chương 59
62 Chương 60
63 Chương 61
64 Chương 62
65 Chương 63
66 Chương 64
67 Chương 65
68 Chương 66
69 Chương 67
70 Chương 68
71 Chương 69
72 Chương 70
73 Chương 71
74 Chương 72
75 Chương 73
76 Chương 74
77 Chương 75-76
78 Chương 77
79 Chương 78
80 Chương 79
81 Chương 80
82 Chương 81
83 Chương 82
84 Chương 83
85 Chương 84
86 Chương 85
87 Chương 86
88 Chương 87
89 Chương 88
90 Chương 89
91 Chương 90
92 Chương 91
93 Chương 92
94 Chương 93
95 Chương 94
96 Chương 95
97 Chương 96
98 Chương 97-98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112-113
113 Chương 114
114 Chương 115
115 Chương 116
116 Chương 117
117 Chương 118
118 Chương 119
119 Chương 120
120 Chương 121
121 Chương 122
122 Chương 123
123 Chương 124
124 Chương 125
125 Chương 126
126 Chương 127
127 Chương 128
128 Chương 129
129 Chương 130
130 Chương 131
131 Chương 132
132 Chương 133
133 Chương 134
134 Chương 135
135 Chương 136
136 Chương 137
137 Chương 138
138 Chương 139
139 Chương 140
140 Chương 141
141 Chương 142
142 Chương 143
143 Chương 144
144 Chương 145
145 Chương 146
146 Chương 147
147 Chương 148
148 Chương 149
149 Chương 150
150 Chương 151
151 Chương 152
152 Chương 153
153 Chương 154
154 Chương 155
155 Chương 156
156 Chương 157
157 Chương 158
158 Chương 159
Chapter

Updated 158 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 28-2
30
Chương 29
31
Chương 30
32
Chương 31
33
Chương 32
34
Chương 33
35
Chương 34
36
Chương 34-2
37
Chương 35
38
Chương 36
39
Chương 37
40
Chương 38
41
Chương 39
42
Chương 40
43
Chương 41
44
Chương 42
45
Chương 43
46
Chương 44
47
Chương 45
48
Chương 46
49
Chương 47
50
Chương 48
51
Chương 49
52
Chương 50
53
Chương 51
54
Chương 52
55
Chương 53
56
Chương 54
57
Chương 55
58
Chương 56
59
Chương 57
60
Chương 58
61
Chương 59
62
Chương 60
63
Chương 61
64
Chương 62
65
Chương 63
66
Chương 64
67
Chương 65
68
Chương 66
69
Chương 67
70
Chương 68
71
Chương 69
72
Chương 70
73
Chương 71
74
Chương 72
75
Chương 73
76
Chương 74
77
Chương 75-76
78
Chương 77
79
Chương 78
80
Chương 79
81
Chương 80
82
Chương 81
83
Chương 82
84
Chương 83
85
Chương 84
86
Chương 85
87
Chương 86
88
Chương 87
89
Chương 88
90
Chương 89
91
Chương 90
92
Chương 91
93
Chương 92
94
Chương 93
95
Chương 94
96
Chương 95
97
Chương 96
98
Chương 97-98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112-113
113
Chương 114
114
Chương 115
115
Chương 116
116
Chương 117
117
Chương 118
118
Chương 119
119
Chương 120
120
Chương 121
121
Chương 122
122
Chương 123
123
Chương 124
124
Chương 125
125
Chương 126
126
Chương 127
127
Chương 128
128
Chương 129
129
Chương 130
130
Chương 131
131
Chương 132
132
Chương 133
133
Chương 134
134
Chương 135
135
Chương 136
136
Chương 137
137
Chương 138
138
Chương 139
139
Chương 140
140
Chương 141
141
Chương 142
142
Chương 143
143
Chương 144
144
Chương 145
145
Chương 146
146
Chương 147
147
Chương 148
148
Chương 149
149
Chương 150
150
Chương 151
151
Chương 152
152
Chương 153
153
Chương 154
154
Chương 155
155
Chương 156
156
Chương 157
157
Chương 158
158
Chương 159