Chương 49: 49: Hồi Mộng Thương

Tiếng tiêu vắng lặng, được thổi lên trong phủ Lan Lăng Vương.

Cũng vào một đêm khuya thanh vắng cô tịch như thế này nhiều năm về trước.Áo trắng nhẹ nhàng bị gió thổi, khẽ kêu lên những tiếng vang tịch mịch, luôn có thể làm cho tâm Chức Cẩm ẩn ẩn mà đau.Mây mù che khuất ánh trăng, dưới ánh sáng lờ mờ của cung trăng, chiếu lên trên người Trường Cung, nhưng cũng đủ để chiếu sáng khuôn mặt ôn nhu của Trường Cung.Từ khi được gả vào vương phủ, tâm Chức Cẩm luôn thấp thỏm dần dần bình tĩnh lại.

Nàng vốn dĩ tưởng rằng Lan Lăng Vương Cao Trường Cung là một trai lơ luyến đồng, lại không nghĩ rằng y là một quân tử cô đơn ôn tồn lễ độ như thế.Đêm thành hôn đó, nàng khóc đến lê hoa đái vũ, nhìn thấy ánh mắt Trường Cung từ kinh diễm trở nên ảm đạm.

Lúc ấy nàng không rõ tình là gì, chỉ biết hoàng mệnh khó cãi, chỉ có thể gả cho vị Lan Lăng Vương tiếng xấu đồn xa này, vĩnh viễn chẳng thể cùng vị công tử ngây thơ si tình trong mộng Hòa Bích như chim liền cành, vừa vào vương phủ, tưởng rằng đã vào cổng địa ngục, lại không nghĩ nơi này là một thế ngoại đào nguyên.Không biết từ lúc này, đối với Chức Cẩm mà nói, sự lo lắng trong lòng của nàng luôn có bóng dáng của Trường Cung, cũng không biết từ khi nào nàng đã mở lòng để tia nắng ấm lạ kì kia len lỏi vào trong tim, cũng không nhớ rõ bắt đầu từ khi nào, chỉ một tiếng cười nhẹ của y đã khiến nàng vui vẻ hơn nửa ngày.Trường Cung tôn trọng nàng, quan tâm nàng, nhưng lại luôn xa cách với nàng, ngờ vực vô căn cứ nàng là mật thám do triều đình phái tới.Thế nhưng đối với Chức Cẩm nàng, mỗi chuyện liên quan đến Trường Cung lại đều như một giấc mộng đẹp, thế là nàng lựa chọn yên lặng yêu thầm, chờ mong có một ngày Trường Cung sẽ bắt đầu quên đi nét lo lắng trên giương mặt, chân chính cùng nàng kết thành vợ chồng, làm một đôi quyến lữ tiêu dao nhân gian.Thời gian như thoi đưa, Mộng Cơ chết vì bệnh.Lần đầu tiên Chức Cẩm nhìn thấy y khóc bi thương đến như vậy, Chức Cẩm lấy dũng khí đứng ở trên linh đường ôm lấy Trường Cung đang run rẩy nức nở.Trường Cung nghẹn ngào cầu khẩn một câu, "Chức Cẩm, đừng rời bỏ ta, ta chỉ có mình ngươi.Sau đó Chức Cẩm vẫn luôn nghĩ, nếu như thời gian có thể quay trở lại, thì thật tốt biết bao?Sau một tháng, đêm hôm đó ánh trăng như nước.Trường Cung đứng giữa đêm trường mà thổi tiêu, vẫn vẻ cô đơn tịch mịch như mọi khi.Chức Cẩm khoác áo đứng ở sau lưng Trường Cung, nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo Trường Cung, trầm trầm kêu một tiếng, "Vương gia, đêm đã khuya rồi, nên nghỉ ngơi thôi.Trường Cung cười nhạt một tiếng, xoay người lại, ánh mắt sáng rực nhìn nàng, "Chức Cẩm, gọi ta là Trường Cung được không? Ở nơi này, vào lúc này, ta không phải là Lan Lăng Vương, mà là Cao Trường Cung.Tim Chức Cẩm đập như hươu chạy, mặt đầy ngại ngùng, Dạ...Trường...Trường Cung...Trường Cung cười, nụ cười sủng nịnh đêm hôm đó, đủ khiến Chức Cẩm ghi khắc cả đời.

Sau đó Trường Cung đưa tay ra, cầm thật chặt hai tay của nàng, "Chức Cẩm, ta có mấy lời muốn nói với ngươi, ta hi vọng sau khi ngươi biết, có thể tiếp nhận ta.

Ta cam đoan, ngươi sẽ trở thành nữ tử hạnh phúc nhất thế gian này.Đây là lần đầu tiên từ khi thành thân đến nay, Trường Cung nhiệt tình như vậy, cũng là đêm khiến Chức Cẩm say mê nhất cả đời, niềm hạnh phúc sợ hãi dâng lên trong lòng, cũng sợ Trường Cung lại biến về vị quân tử lạnh lùng khi xưa, Chức Cẩm lần nữa lấy hết dũng khí, ngẩng mặt lên nói, Mặc kệ chàng nói cái gì, đời này kiếp này, chàng là phu quân của thiếp, Chức Cẩm chỉ muốn làm người bên gối của chàng cả đời.

Không đợi Trường Cung nói chuyện, Chức Cẩm bỗng nhiên hôn lên môi Trường Cung.Mặc dù vụng về, nhưng hành động kiên quyết nhiệt liệt này khiến lý trí Trường Cung trong nháy mắt tan rã.Trường Cung ôm lấy hai gò má của nàng, cánh môi tùy ý trêu chọc trên môi Chức Cẩm, tình ý kiềm chế nhiều năm cùng dâng trào trong một lúc, đủ để cho hai người lâm vào điên cuồng.

Đầu lưỡi Trường Cung vươn mãi trong miệng nàng, cùng chiếc lưỡi đinh hương mềm mại của nàng dây dưa khó phân, bỗng dưng áp người Chức Cẩm vào cột trụ bên cạnh, ngón tay đã không chú ý giật dây thắt lưng của Chức Cẩm ra.Y phục Chức Cẩm khoác trên người trượt xuống mặt đất, tâm thần trong tích tắc thanh minh, vừa thẹn lại vừa loạn vội vàng đè tay Trường Cung xuống, "Phu quân...!Chúng ta...!Vẫn là...!Vẫn là về phòng trước..."Trường Cung thôi không hôn nàng, cúi người giúp nàng nhặt y phục dưới đất lên, dịu dàng khoác lại lên người nàng, "Vậy chúng ta...!Trở về phòng."Chức Cẩm chỉ cảm thấy mê muội ngọt ngào trong đầu chẳng thể che giấu nổi, lặng yên áp má vào lồng ngực phập phồng của Trường Cung, đây là lần đầu tiên cả hai thân mật như thế, ngươi cũng vui vẻ, đúng hay không?Tuy lòng nàng có chút sợ hãi, nhưng chờ mong lại càng nhiều hơn, đêm nay, nàng có thể trở thành người bên gối của y, vui vẻ trong đáy lòng Chức Cẩm tùy ý lan tỏa.Cùng nhau bước vào gian phòng thuộc về hai người, Trường Cung bỗng dưng vừa đóng cửa phòng, đã ôm chầm lấy Chức Cẩm, tìm lấy cổ nàng, tùy ý hưởng lấy mùi hương thơm ngát thuộc về Chức Cẩm.Chức Cẩm chỉ cảm thấy một trận tê dại truyền khắp toàn thân, trầm trầm kêu một tiếng, "Phu quân...!mong người yêu thương Chức Cẩm..."Thân thể Trường Cung cứng đờ, bỗng nhiên ngừng lại, đi đến trước người Chức Cẩm, đỡ lấy hai vai của nàng, nghiêm mặt nói: "Chức Cẩm, ta không thể cứ như vậy được, ta muốn ngươi cam tâm tình nguyện cho ta, nguyện ý làm nương tử của ta."Trên mặt Chức Cẩm là một mảnh nóng hổi, không dám nhìn vào mắt Trường Cung lâu hơn, "Ta...!Chúng ta đều đứng ở chỗ này...!Chẳng lẽ còn...!Còn...!Còn..." Những lời sau đó Chức Cẩm thật sự là khó mà nói ra miệng, thanh âm càng ngày càng nhỏ."Chức Cẩm, nhìn ta." Trường Cung hút một hơi thật sâu, ánh mắt, dường như sợ điều đó."Ừm." Chức Cẩm xấu hổ nhìn mắt Trường Cung.Trường Cung bỗng nhiên giật vạt áo của mình ra, cởi bỏ ngoại bào, cúi đầu giải khai áo mỏng, "Ta...!Kỳ thật không làm được phu quân của ngươi, kỳ thật...!Ta là..."Chức Cẩm nhìn thấy biểu lộ Trường Cung càng ngày càng thê lương, sự bất an hiện lên đáy lòng, hoảng sợ đè tay Trường Cung xuống, "Ngươi...!Ngươi đừng...!Ta sợ...""Đây là ta, vợ chồng hẳn là phải thẳng thắn, ta hi vọng người ngươi yêu là ta, mà không phải Lan Lăng Vương." Tay Trường Cung có chút run rẩy, cởi áo mỏng xuống, trong mắt đã tràn đầy lệ quang, "Chức Cẩm, kỳ thật, ta cũng giống ngươi, chúng ta đều là nữ tử.""Cái gì!" Chức Cẩm không dám tin tưởng nhìn vải quấn ngực trên lồng ngực Trường Cung, giống như bị sét đánh.Y là nàng! Y lại là nàng! Sẽ không, sẽ không đâu!"Ta là nữ tử." Trường Cung nhìn thấy sự khiếp sợ và bi thương của nàng, ảm đạm cúi đầu, "Ta không có quyền lựa chọn nhân sinh của mình, càng không có quyền lựa chọn phải sống như thế nào, Thậm chí....!Ngay cả giới tính của mình ta cũng không có quyền lựa chọn Chức Cẩm..." Trường Cung đưa tay ra, muốn nắm chặt tay của nàng, lại bị Chức Cẩm lạnh lùng hất văng."Đi ra! Không được đụng vào ta!Trường Cung đứng sững người, nước mắt lưng tròng nhìn về phía nàng, "Chức Cẩm...""Đừng gọi ta!" mắt Chức Cẩm cũng đầy lệ quang, từ chấn kinh đến đau thương, từ đau thương đến bi phẫn, từ bi phẫn đến thống khổ, cuối cùng ánh mắt Chức Cẩm chỉ còn toàn hận ý, "Ngươi lừa ta thật đắng! Lừa ta thật đắng! Ta hận ngươi! Hận ngươi!""Chức Cẩm!" Trường Cung khẩn trương bắt lấy hai tay nàng, "Thế nhưng lòng ta chưa bao giờ lừa ngươi!"Cao Trường Cung, ngươi đủ rồi! Chức Cẩm tránh thoát tay nàng, vung tay lên, hung hăng cho Trường Cung một bạt tai, "Ngươi đừng để ta cảm thấy ngươi...!thật buồn nôn!Dấu năm ngón tay hằn đỏ trên mặt Trường Cung, chỉ thấy nàng đột nhiên cười một tiếng chế giễu "Ta...!Ta thật đáng buồn nôn...!Thật là đáng buồn nôn..."Chức Cẩm tránh đi đôi mắt của Trường Cung, dùng khí lực sau cùng chỉ cửa chính, "Ngươi đi ra ngoài! Ta không muốn nhìn thấy ngươi, ngươi...đi ra ngoài đi! Âm thanh run rẩy, đã bất lực vì sao còn muốn dây dưa chi nữa?"Được..." Trường Cung thê lương cười một tiếng, mặc y phục vào, mở cửa ra, "Chức Cẩm, thật xin lỗi, nếu ngươi muốn mệnh của ta, ngày mai liền tới chỗ cửu hoàng thúc tố giác thân phận chân thật của ta.

Bây giờ nương không có ở đây, ngươi cũng không cần ta, ta sống, so chết còn khổ vạn phần.

Giọng còn chưa dứt, Trường Cung đã rời khỏi cửa, đóng chặt cửa lại, trán dán lên cửa, nước mắt cũng không dừng được nữa mà liên tục tuôn rơi.Hóa ra, nàng nhất định sẽ một đời cô độc."Ta nên làm cái gì? Ta nên làm cái gì?" Chức Cẩm vẫn ngồi tại chỗ, rõ ràng cùng nàng gần trong gang tấc, nhưng đột nhiên lại trở thành thiên nhai ở xa xa, phảng phất mãi mãi cũng không cách nào tới gần được...Cuối cùng Chức Cẩm không hề mang thân phận chân thực của Trường Cung nói cho người thứ hai biết, nhưng từ đó về sau hai người lại quay về như trước kia, tương kính như"Băng", đã không còn nhiều lời để nói, cũng không còn dám tuỳ tiện tới gần.Hai năm trước, Chức Cẩm xuất phủ bái phật.Tại phật tự không hẹn mà gặp công tử quấn quýt si mê năm đó Hòa Bích, hôm nay hắn đã là công tử cao quý của phủ Tể tướng, thân thế hiển hách, phụ thân của hắn chính là đệ nhất hồng nhân đương triều Hòa Sĩ Khai.Cho lui nha hoàn, vài câu hàn huyên, Hòa Bích lại thổ lộ tiếng lòng, khúc mắc hai năm qua của Chức Cẩm rốt cuộc vẫn nan giải, để mây đen trên mặt rơi vào trong lòng Hòa Bích, càng tăng thêm sự thương tiếc của hắn.Năm đó nếu nàng gả hắn, hôm nay sẽ thống khổ như vậy sao?Tâm Chức Cẩm có chút dao động, hỏi mình phải chăng hối hận? Lại vĩnh viễn đáp không được câu hỏi này.Hòa Bích thấy Chức Cẩm động dung, âm thầm kêu hạ nhân giả bộ làm tiểu sa di đến Lan Lăng Vương phủ giả truyền tin tức, nói Vương phi Chức Cẩm ở phật tự té xỉu, rất là nguy hiểm.Trường Cung không kịp nghĩ nhiều, lập tức lên đường chạy tới phật tự.Hòa Bích tìm đúng thời cơ, cố ý nắm chặt hai tay Chức Cẩm, ân cần nói thương tiếc.

Chức Cẩm muốn tránh hiềm nghi, rút tay lại.Hai bên lôi kéo một hồi, Hòa Bích lại ôm được Chức Cẩm vào lòng, rõ ràng rơi hết vào trong mắt Trường Cung."Vương gia..." Chức Cẩm kinh ngạc vô cùng khi nhìn thấy Trường Cung, cũng rõ ràng nhìn thấy một sự biến hóa lóe lên trong mắt Trường Cung —— từ phẫn nộ đến thê lương, từ đau lòng đến tuyệt vọng, từ ảm đạm đến niết bàn[1].Tâm đau đến trước nay chưa từng có."Chức Cẩm, chúng ta nên trở về phủ." Trường Cung nhịn được nước mắt trong mắt, tiến lên đỡ Chức Cẩm, "Theo ta đi, có được hay không?"Chức Cẩm vô ý thức co tay lại, khúc mắc nhất thời nan giải, lại làm cho Trường Cung tâm triệt đến lạnh."Cầu ngươi, theo ta đi." Trường Cung cầu khẩn, khiến nước mắt của Chức Cẩm trong nháy mắt mà lưng tròng."Đi theo ngươi thì có thể đi đến đâu chứ? Chức Cẩm nhịn một chút nước mắt, lạnh lùng hỏi lại?"Về nhà." Trường Cung nghẹn ngào, mang theo một tia hi vọng cuối cùng nhìn nàng, đưa tay ra."Vương gia, thiếp thân biết ở đâu là nhà, chỗ nào không phải nhà..." Chức Cẩm rung động đẩy tay Trường Cung ra, quay đầu nhìn thoáng qua Hòa Bích, thần tình tràn đầy sự phức tạp."Ha ha..." Trường Cung đắng chát cười một tiếng, hết thảy hết thảy mọi chuyện chỉ rốt cục đã trở thành tuyệt vọng.Hòa Bích có vài phần đắc ý, lạnh lùng mở miệng, "Lan Lăng Vương, cha một mực nói ngươi có tướng luyến đồng, bây giờ xem xét, quả là thế, ha ha ha.""Im ngay!" Trường Cung phẫn nộ xuất thủ bóp lấy yết hầu Hòa Bích, "Ngươi còn nói thêm câu nào, ta lập tức lấy mạng của ngươi!"Hòa Bích giật giật bờ môi, "Ngươi dám không? Vừa rồi trông thấy vợ mình cùng với nam tử khác lôi kéo cũng không dám tiến lên, muốn thê tử đi nàng cũng không chịu, ngươi mà được tính là nam tử hán gì chứ? Ta thấy mấy năm qua này, Chức Cẩm rõ ràng bị ngươi làm cho ủy khuất!Trường Cung có chút điên cuồng cười một tiếng, "Ta xác thực ủy khuất nàng, ủy khuất nàng..."Hòa Bích tránh khỏi tay Trường Cung, âm thanh lạnh lùng nói: "Nữ tử trong thiên hạ này ai gả cho ngươi cũng đều là ủy khuất cả! Ta khuyên ngươi vẫn nên sớm thả Chức Cẩm đi, để cho nàng có thể có người yêu thương, có người thích, tốt hơn cùng kẻ nam không ra nam nữ không ra nữ ngươi uổng cả một đời!"Thân thể Trường Cung chấn động, cắn chặt răng, chỉ cảm thấy trong cổ có một mùi tanh hôi xông lên, nhịn không được há miệng ra, phun ra một ngụm máu tươi."Ngươi bịnh sắp chết thì tốt, ta cho ngươi biết, Chức Cẩm là của ta! Sớm muộn gì cũng thuộc về ta! Hòa Bích âm lãnh cười một tiếng, quay người rời đi.Trường Cung chỉ cảm thấy giữa thiên địa một mảnh mê muội, mệt mỏi ngước mắt nhìn toà phật đài uy nghiêm, không lên tiếng quỳ rạp xuống đất...Lòng của nàng phải bao lâu mới có thể thanh thản đây? Một ngày, một tháng, một năm, hay là một đời?Chức Cẩm không biết sau khi nàng đi Trường Cung đã khóc trước đài phật bao lâu, nàng chỉ biết khúc mắc của mình rốt cuộc cũng được tháo gỡ, có lẽ, nàng có thể cùng Trường Cung đi hết phần đời còn lại, nàng có thể tiếp nhận Trường Cung.Thế nhưng thế sự vô thường, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ.Sau khi trở về, Trường Cung đã nhốt mình trong thư phòng rất lâu, cuối cùng mang tiêu rời khỏi thư phòng, ở bên ngoài phòng của Chức Cẩm thổi tiêu hết một đêm.Ban đầu, Chức Cẩm cảm thấy khổ sở, tiếng tiêu kéo dài thê lương khiến nàng đau lòng như cắt từng khúc ruột, nhưng sau đó tiếng tiêu dần dần nhẹ nhàng hơn, Chức Cẩm lại cảm thấy bình tĩnh, không biết tự lúc nào mà ngủ thiếp đi."Chức Cẩm, sau này hi vọng hắn có thể đối tốt với ngươi.

Khi trời vừa hừng đông, Trường Cung không nói không rằng, một câu cuối cùng với ngữ điệu ẩn tình, Trường Cung tới xin Hoàng đế ban chiếu chỉ cho mình đến biên quan luyện tập, bắt đầu từ hôm đó rời khỏi Tịnh Châu, chỉ lưu lại cho Chức Cẩm một phong thư thôi vợ đặt trên bàn sách.Thấm thoát đã hai năm, Trường Cung trở về, cảnh còn người mất, khúc mắc này cho dù muốn tháo cũng chẳng thể tháo nổi, nhưng hết thảy đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa."Trường Cung, thiếp không oán người, đã không còn oán người nữa...!Chức Cẩm lại một lần từ trong mộng với những hồi ức cũ xưa bừng tỉnh dậy, tiếng tiêu vừa quen thuộc lại vừa xa lạ năm xưa vẫn như cũ văng vẳng bên tai, thế nhưng Trường Cung đã không cần phải nói một câu...Chậm một bước, trễ cả đời.Chức Cẩm khoác áo bước xuống giường, nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra, nhìn về phía thân ảnh quen thuộc trên lầu các kia, trong mắt đã ướt đẫm.Lần này, chúng ta muốn hàn gắn cũng mãi mãi không được, điều duy nhất thiếp có thể làm, là khiến người vui vẻ, giúp người —— bình an.[1] Hay có câu niết bàn thành phật là quên hết thế sự thành phật.Esley: Ôi!!! Mê Chức Cẩm rồi huhu sao nhân vật nào tên có chữ Cẩm trong truyện của lưu tỷ là Es đều thảm hết vậy huhu!!!! Sử Triều Cẩm ơi! Hoàng Nhan Nhược Cẩm ơi! Trịnh Chức Cẩm ơi!!!! Bộ lưu tỷ thích ngược những người tên Cẩm lắm sao hhuhu.

Chapter
1 Chương 1: 1: Dạ Hội Đêm
2 Chương 2: 2: Hắc Ngọc Giới
3 Chương 3: 3: Đêm Chạy Trốn
4 Chương 4: 4: Không Gian Sai
5 Chương 5: 5: Trước Ác Chiến
6 Chương 6: 6: Ức Trong Tuyết
7 Chương 7: 7: Năm Trăm Kỵ
8 Chương 8: 8: Thắng Lạc Dương
9 Chương 9: 9: Lệnh Ám Sát
10 Chương 10: 10: Thử Phân Ly
11 Chương 11: 11: Dưới Ánh Trăng
12 Chương 12: 12: Cung Môn Tiếu
13 Chương 13: 13: Tham Hư Hoàng
14 Chương 14: 14: Mộc Trung Hí
15 Chương 15: 15: Đoạn Dận Tán
16 Chương 16: 16: Nghiệp Thành Tịch
17 Chương 17: 17: Tuyết Ngàn Dặm
18 Chương 18: 18: Nhập Trường An
19 Chương 19: 19: Ám Triều Dũng
20 Chương 20: 20: Xuất Khốn Cục
21 Chương 21: 21: Tướng Quân Hội
22 Chương 22: 22: Đăng Khôi Thủ
23 Chương 23: 23: Diêm Thượng Tuyết
24 Chương 24: 24: Phó Thác Sai
25 Chương 25: 25: Xuất Kỳ Cục
26 Chương 26: 26: Đao Ảnh Loạn
27 Chương 27: 27: Trong Tuyết Ảnh
28 Chương 28: 28: Phong Tuyết Tung Bay
29 Chương 29: 29: Đại Hôn Hỉ
30 Chương 30: 30: Trường Cung Hiện
31 Chương 31: 31: Ánh Nến Động
32 Chương 32: 32: Thu Quan Cục
33 Chương 33: 33: Móng Ngựa Gấp
34 Chương 34: 34: Ba Ba Trong Chậu
35 Chương 35: 35: Trong Cục Kế
36 Chương 36: 36: Vây Sát Đấu
37 Chương 37: 37: Thiên Tử Binh
38 Chương 38: 38: Áo Lông Chồn Ẩm Ướt
39 Chương 39: 39: Kiếp Sau Âm
40 Chương 40: 40: Tiền Đồ Mù Mịt
41 Chương 41: 41: Ức Vãng Tích
42 Chương 42: 42: Hãy Thẳng Thắn
43 Chương 43: 43: Niệm Nô Kiều
44 Chương 44: 44: Đêm Đông Dài
45 Chương 45: 45: Tân Khai Cục
46 Chương 46: 46: Trăm Dặm Nghênh Đón
47 Chương 47: 47: Chiếc Giày Nhỏ
48 Chương 48: 48: Tam Túc Tang
49 Chương 49: 49: Hồi Mộng Thương
50 Chương 50: 50: Nguyệt Trung Ảnh
51 Chương 51: 51: Nguy Cơ Khởi
52 Chương 52: 52: Nhập Sông Băng
53 Chương 53: 53: Gò Má Ánh Hồng
54 Chương 54: 54: Chuyện Năm Xưa
55 Chương 55: 55: Từ Nay Say H
56 Chương 56: 56: Biên Quan Gấp
57 Chương 57: 57: Chiết Chi Thán
58 Chương 58: 58: Hữu Tử Thê
59 Chương 59: 59: Đêm Từ Biệt
60 Chương 60: 60: Trống Trận Vang
61 Chương 61: 61: Ván Cờ Mở
62 Chương 62: 62: Khiếu Lang Cốc
63 Chương 63: 63: Mối Thù Của Hộc Luật Gia
64 Chương 64: 64: Quỳ Bên Cửa
65 Chương 65: 65: Bắc Cương
66 Chương 66: 66: Vây Sóc Thành
67 Chương 67: 67: Hồng Nhan Mãng
68 Chương 68: 68: Trói Loạn Tâm
69 Chương 69: 69: Phá Sóc Thành
70 Chương 70: 70: Say Thử Tiêu
71 Chương 71: 71: Song Diện Kế
72 Chương 72: 72: Chung Thành Tương
73 Chương 73: 73: Khách Hoàng Tuyền
74 Chương 74: 74: Thật Giả Mê
75 Chương 75: 75: Đoạn Nghiệt Duyên
76 Chương 76: 76: Lan Lăng Vương Nhập Trận Khúc
77 Chương 77: 77: Cung Đình Loạn
78 Chương 78: 78: Kiếp Thái Bạch
79 Chương 79: 79: Tâm Thục Chính
80 Chương 80: 80: Vấn Hắc Bạch
81 Chương 81: 81: Trong Lúc Say Tỉnh
82 Chương 82: 82: Đường Về Hiện
83 Chương 83: 83: Sinh Cơ Lộ
84 Chương 84: 84: Gõ Tiên Môn
85 Chương 85: 85: Tân Phủ Ám
86 Chương 86: 86: Thanh Ca Phường
87 Chương 87: 87: Lưỡng Địa Nan
88 Chương 88: 88: Thị Phi Mê
89 Chương 89: 89: Thanh Bạch Bị Vùi Lấp
90 Chương 90: 90: Túc Địch Phùng
91 Chương 91: 91: Thôi Song Ca
92 Chương 92: 92: Tự Bảo Kế
93 Chương 93: 93: Dạ Thẩm Kinh
94 Chương 94: 94: Tình Duyên Tẫn
Chapter

Updated 94 Episodes

1
Chương 1: 1: Dạ Hội Đêm
2
Chương 2: 2: Hắc Ngọc Giới
3
Chương 3: 3: Đêm Chạy Trốn
4
Chương 4: 4: Không Gian Sai
5
Chương 5: 5: Trước Ác Chiến
6
Chương 6: 6: Ức Trong Tuyết
7
Chương 7: 7: Năm Trăm Kỵ
8
Chương 8: 8: Thắng Lạc Dương
9
Chương 9: 9: Lệnh Ám Sát
10
Chương 10: 10: Thử Phân Ly
11
Chương 11: 11: Dưới Ánh Trăng
12
Chương 12: 12: Cung Môn Tiếu
13
Chương 13: 13: Tham Hư Hoàng
14
Chương 14: 14: Mộc Trung Hí
15
Chương 15: 15: Đoạn Dận Tán
16
Chương 16: 16: Nghiệp Thành Tịch
17
Chương 17: 17: Tuyết Ngàn Dặm
18
Chương 18: 18: Nhập Trường An
19
Chương 19: 19: Ám Triều Dũng
20
Chương 20: 20: Xuất Khốn Cục
21
Chương 21: 21: Tướng Quân Hội
22
Chương 22: 22: Đăng Khôi Thủ
23
Chương 23: 23: Diêm Thượng Tuyết
24
Chương 24: 24: Phó Thác Sai
25
Chương 25: 25: Xuất Kỳ Cục
26
Chương 26: 26: Đao Ảnh Loạn
27
Chương 27: 27: Trong Tuyết Ảnh
28
Chương 28: 28: Phong Tuyết Tung Bay
29
Chương 29: 29: Đại Hôn Hỉ
30
Chương 30: 30: Trường Cung Hiện
31
Chương 31: 31: Ánh Nến Động
32
Chương 32: 32: Thu Quan Cục
33
Chương 33: 33: Móng Ngựa Gấp
34
Chương 34: 34: Ba Ba Trong Chậu
35
Chương 35: 35: Trong Cục Kế
36
Chương 36: 36: Vây Sát Đấu
37
Chương 37: 37: Thiên Tử Binh
38
Chương 38: 38: Áo Lông Chồn Ẩm Ướt
39
Chương 39: 39: Kiếp Sau Âm
40
Chương 40: 40: Tiền Đồ Mù Mịt
41
Chương 41: 41: Ức Vãng Tích
42
Chương 42: 42: Hãy Thẳng Thắn
43
Chương 43: 43: Niệm Nô Kiều
44
Chương 44: 44: Đêm Đông Dài
45
Chương 45: 45: Tân Khai Cục
46
Chương 46: 46: Trăm Dặm Nghênh Đón
47
Chương 47: 47: Chiếc Giày Nhỏ
48
Chương 48: 48: Tam Túc Tang
49
Chương 49: 49: Hồi Mộng Thương
50
Chương 50: 50: Nguyệt Trung Ảnh
51
Chương 51: 51: Nguy Cơ Khởi
52
Chương 52: 52: Nhập Sông Băng
53
Chương 53: 53: Gò Má Ánh Hồng
54
Chương 54: 54: Chuyện Năm Xưa
55
Chương 55: 55: Từ Nay Say H
56
Chương 56: 56: Biên Quan Gấp
57
Chương 57: 57: Chiết Chi Thán
58
Chương 58: 58: Hữu Tử Thê
59
Chương 59: 59: Đêm Từ Biệt
60
Chương 60: 60: Trống Trận Vang
61
Chương 61: 61: Ván Cờ Mở
62
Chương 62: 62: Khiếu Lang Cốc
63
Chương 63: 63: Mối Thù Của Hộc Luật Gia
64
Chương 64: 64: Quỳ Bên Cửa
65
Chương 65: 65: Bắc Cương
66
Chương 66: 66: Vây Sóc Thành
67
Chương 67: 67: Hồng Nhan Mãng
68
Chương 68: 68: Trói Loạn Tâm
69
Chương 69: 69: Phá Sóc Thành
70
Chương 70: 70: Say Thử Tiêu
71
Chương 71: 71: Song Diện Kế
72
Chương 72: 72: Chung Thành Tương
73
Chương 73: 73: Khách Hoàng Tuyền
74
Chương 74: 74: Thật Giả Mê
75
Chương 75: 75: Đoạn Nghiệt Duyên
76
Chương 76: 76: Lan Lăng Vương Nhập Trận Khúc
77
Chương 77: 77: Cung Đình Loạn
78
Chương 78: 78: Kiếp Thái Bạch
79
Chương 79: 79: Tâm Thục Chính
80
Chương 80: 80: Vấn Hắc Bạch
81
Chương 81: 81: Trong Lúc Say Tỉnh
82
Chương 82: 82: Đường Về Hiện
83
Chương 83: 83: Sinh Cơ Lộ
84
Chương 84: 84: Gõ Tiên Môn
85
Chương 85: 85: Tân Phủ Ám
86
Chương 86: 86: Thanh Ca Phường
87
Chương 87: 87: Lưỡng Địa Nan
88
Chương 88: 88: Thị Phi Mê
89
Chương 89: 89: Thanh Bạch Bị Vùi Lấp
90
Chương 90: 90: Túc Địch Phùng
91
Chương 91: 91: Thôi Song Ca
92
Chương 92: 92: Tự Bảo Kế
93
Chương 93: 93: Dạ Thẩm Kinh
94
Chương 94: 94: Tình Duyên Tẫn