Chương 92: Lời thề với trời đất

Nhóm dịch: Ẩn Môn

- -------------------------------------

Ba ngày sau.

Lâm Phàm khẽ mở mắt, mỉm cười.

Đối với kiểu tu luyện cuồng ma này của hắn, chỉ cần đã tiến vào tu luyện, trừ phi gặp phải chuyện gì, nếu không tuyệt đối không dừng lại. Ba ngày nay hắn tu luyện ngày đêm không ngừng nghỉ, lúc tinh thần mệt mỏi thì bèn không do dự đâm cho mình một nhát.

Thực lực là thứ đảm bảo nhất, một khi mạnh rồi thì không bị người khác bắt nạt, không muốn bị người ta hại, thì phải cố gắng nâng cao thực lực.

Hắn nhấn nút (+), tăng cao tu vi.

Lực Địa Cương bỗng nhiên bạo phát, thổi quét khắp thân, tứ chi xương cốt như được gột rửa, nội hạch Địa Cương trong đan điền xoay tít, hấp thu toàn bộ lực Địa Cương xung quanh vào thân mình, hình thành một tâm gió lốc, không ngừng lớn mạnh.

Bốn môn công pháp đều đã tu luyện đến cấp cao nhất, có nền móng vững chắc, khi đột phá sang Địa Cương tầng hai, hắn không còn thấy trống rỗng trong người nữa.

Mà điều khiến hắn vui sướng nhất là ở Địa Cương tầng hai, cương khí có thể rời khỏi cơ thể, hình thành cương khí hộ thể, đồng thời còn có thể đánh ra một kích xa trăm mét, một sự nhảy vọt về chất.

Tiêu hao 1000000 điểm khổ tu.

Tu vi: Địa cương cảnh tầng 2 (+)

- Quả nhiên, sau khi tiến vào Địa Cương cảnh, mỗi lần đột phá đều cần số lượng điểm khổ tu nhiều vãi cả đái. - Hắn tự nhủ, thấy Tôi Thể cảnh chỉ là cảnh giới cơ bản, điểm khổ tu bị tiêu hao không nhiều.

Tôi Thể cảnh tầng chín đột phá sang đến Địa Cương cảnh tầng một, cần hơn hai trăm nghìn điểm khổ tu.

Nhưng từ Địa Cương cảnh tầng một tăng đến tầng hai, lại cần đến một triệu điểm khổ tu.

Giống bây giờ tu luyện “Kim thân luyện thể quyết”, tốc độ mỗi giây tăng lên ba điểm khổ tu đã coi là nhanh rồi. Không biết từ tầng hai lên đến tầng ba cần bao nhiêu điểm khổ tu, lại còn đến cảnh giới cao hơn thì cần bao nhiêu điểm khổ tu nữa?

Sau tất cả những gì trải qua, hắn rút ra kết luận, sở hữu một môn công pháp hay là chuyện rất quan trọng. Có điều nếu nâng cao phẩm giai của “ Kim thân luyện thể quyết” cũng là một lựa chọn không tồi.

- Mấy ông già cứ yên tâm, lúc lâm chung các người đã để lại công pháp quý giá này cho ta, ta nhất định sẽ báo thù cho các ông.

- Đừng thấy thực lực bây giờ của ta yếu, nhưng ta đã có thể chọc tức Quân Vô Thiên là đã tiến bộ lắm rồi..

Nghĩ đến mấy ông lão đã chết thảm hắn rất thương xót, tên Quân Vô Thiên này sao có thể làm ra chuyện cầm thú như vậy chứ.

Thật là không chịu nổi.

Nhìn bảng thống kê thực lực cá nhân.

"Họ tên: Lâm Phàm

Tu vi: Địa Cương cảnh tầng 2 (+)

Điểm khổ tu: 33070

Điểm tích lũy: 200"

"Thiên phú: Thân bất tử, 100% Tay không nhập bạch nhẫn"

"Chủ tu: Kim thân luyện thể quyết (3)"

"Công pháp: “Lang Nha Bổng mạnh mẽ” max cấp, “Bạo huyết” max cấp, “Hám sơn kình” max cấp, “Cuồng thân” max cấp, “Hoá thần kiếm trận” tầng một."

"Rút thưởng: Thanh Đồng (100), Bạch Ngân (300), còn lại chưa được mở."

Nói chung, rất là tuyệt vời, phải tiếp tục cố gắng.

- Lâm sư đệ, đại lễ bái sư sắp bắt đầu rồi, mau đi thôi. - Bên ngoài truyền đến giọng của Lã Khởi Minh, Lã sư huynh tuy hơi mập, nhưng rất cần cù chăm chỉ.

Uống xong “Kim Tuỷ đan”, lại thêm sự thúc đẩy sức mạnh của mấy viên đan dược kia, tu vi đã cao lên một tầng.

Tuy vẫn cùi bắp như cũ, nhưng cũng là sự bắt đầu tốt.

Ngoại điện tông môn, đá ngọc trải đường, rộng lớn vô cùng, vô số đệ tử đứng hai bên nhón chân ngó nghiêng quan sát.

Nghi thức nhận đồ đệ của Thiên Tu trưởng lão khiến cho bao nhiêu đệ tử đều vô cùng ngưỡng mộ tên đó, đã thế lại còn là thu đệ tử chân truyền, một bước hoá rồng, từ nay về sau sẽ có một chỗ dựa cực vững chắc, khiến người ta đố kị biết bao nhiêu.

Đối với đệ tử ngoại môn, bọn họ muốn xem cái tên may mắn này, rốt cuộc trông như thế nào.

Mà đối với đệ tử nội môn, bọn họ trong lòng chỉ có ngưỡng mộ và ghen tỵ.

Thiên Tu trưởng lão ngồi nghiêm chỉnh trên bảo tọa, bên cạnh còn có một lão già tóc đỏ đang ngưng thần quan sát, tuy bình tĩnh, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác vô cùng đáng sợ.

- Thiên Tu, lần này nhận đệ tử, ngài quá tùy tiện rồi. - Lão già tóc đỏ cất lời, đối với việc Thiên Thu nhận một đệ tử ngoại môn làm truyền nhân, thật là một chuyện ngốc nghếch.

Đặc biệt là đệ tử ngoại môn này trước bao người hạ nhục Quân Vô Thiên, đã khiến không ít trưởng lão tông môn phản cảm, cho rằng tên này quá kiêu ngạo, cậy thế hiếp người.

Thiên Tu trưởng lão vuốt râu cười, không đáp, nhưng sự tự tin trên mặt lại đang nói với mọi người, ông không nhìn nhầm, ông không hối hận, càng không cho rằng lần nhận đồ đệ này là tuỳ tiện.

Lão già tóc đỏ nhìn chằm chằm vào chỗ ngồi trống không chuẩn bị cho Thập Phong Phong chủ đến giờ vẫn chưa có ai tới, bày tỏ ý tứ rất rõ ràng.

Có lẽ họ đều cho rằng sự bất công trong đó khiến bọn họ khó chịu, đồng thời thể hiện rằng việc Thiên Tu trưởng lão nhận đệ tử chân truyền đối với bọn hơn không hề quan trọng.

Nhưng mấu chốt chính là, cho tên đệ tử này một phát ra oai phủ đầu, để cho hắn biết được là cho dù một bước hoá rồng, trở thành đệ tử chân truyền của Thiên Tu trưởng lão, vẫn không được bọn họ tôn trọng như cũ, càng không có cửa ngồi chung mâm với bọn họ.

- Đại lễ bái sư chính thức bắt đầu.

Uỳnh!

Một tiếng chuông vang vọng đất trời vang lên khắp không trung, xua tan cả tầng mây, một vầng ánh dương rực rỡ bao phủ không gian, soi rọi kim quang khắp cả ngoại điện tông môn.

Một thân ảnh xuất hiện trên con đường ngọc thạch.

Lần này xuất hiện tại đại điện bái sư, Lâm Phàm ăn mặc rất đúng lễ nghi, một bộ trường bào màu lam vân mây, ngọc quan cố định, hai bên tóc mai theo gió lay động, lưng thẳng, cả người phong thần tuấn lãng, so với hình tượng ngày trước có khác biệt rất lớn.

Hoàng Phú Quý kinh ngạc:

- Hôm nay Lâm sư đệ mang đến cho chúng ta cảm giác thật mới lạ.

- Sau này phải tôn xưng thành Lâm sư huynh rồi. - Trương Long cười nói, nhóm bọn họ thực vui mừng cho Lâm Phàm, đồng thời trong lòng bọn họ cũng hưng phấn, nếu như Lâm Phàm đệ có thể tiến xa, vậy bọn họ cũng có chỗ dựa vững chắc.

Hoàng Phú Quý tiếp lời:

- Thì bây giờ gọi thế thôi, đến lúc nghi thức bái sư xong xuôi, lúc đó thay đổi cách xưng hô cũng được.

Một số nữ đệ tử ngoại môn biết đến Lâm Phàm, cũng biết lần đó Lâm sư huynh trên lôi đài đại phát thần uy, đến nay càng mang đến cho họ cảm xúc khác.

Cuồng bạo lỗ mãng, ôn văn nho nhã, khí thế bức người, đến nay hợp lại, càng làm cho những nữ đệ tử ngoại môn này phải kêu lên:

- Lâm sư huynh soái quá…

Mà trong nhóm người, có một đôi mắt ái mộ nhìn Lâm Phàm chăm chú, dường như mọi thứ xung quanh đều tan biến, trong mắt nàng chỉ có Lâm sư huynh.

Mộ Linh yên lặng ngắm nhìn, không thể reo hò giống các nữ đệ tử xung quanh, bởi vì nàng biết, dung mạo của mình có sức sát thương lớn thế nào đối với người khác.

Chỉ muốn tĩnh lặng ngắm nhìn, có thể nhìn thấy, đã là hạnh phúc.

Thiên Tu trưởng lão nhìn đệ tử sắp bái mình làm sư, thỏa mãn vuốt râu gật đầu, trong lòng thầm nói, tiểu tử này có khí chất và phong thái của ta năm đó, chỉ là so với mình hồi trẻ vẫn hơi kém một chút.

Không mong trò giỏi hơn thầy, chỉ cầu có thể truyền lại bảy phần bản lĩnh của mình là được rồi.

Lâm Phàm đến dưới bậc thang, vén trường bào, quỳ một gối xuống:

- Đệ tử Lâm Phàm, bái kiến sư phụ.

- Ừ - Thiên Tu trưởng lão gật đầu - Đứng lên đi.

- Lão phu Thiên Tu, hôm này có trời đất làm chứng, nhận đệ tử ngoại môn Lâm Phàm làm đệ tử chân truyền, về sau truyền lại kĩ năng, dốc lòng chỉ bảo, nếu làm trái, trời không dung đất không tha.

Sáu chữ cuối cùng âm vang như hình thành nên mối liên hệ nào đó với trời đất.

Biểu cảm của lão già tóc đỏ lập tức thay đổi, đây là lời thề với trời đất.

Lâm Phàm ngẩng đầu, bởi vì hắn cảm thấy thân thể Thiên Tu trưởng lão đột nhiên bao phủ một sức mạnh huyền diệu.

Những lời ông vừa nói tạo thành từng văn tự vô hình bay vào không trung, tựa như thiên địa đã chứng giám.

- Đây là làm thật cmnr. - Lâm Phàm trong lòng thầm nói.

Mà đối với lão già tóc đỏ, hắn không ngờ Thiên Tu lại dùng lời thề với trời đất, thế này là thật tâm thật ý muốn nhận tên đệ tử ngoại môn này làm đệ tử chân truyền rồi.

Thông thường nhận đồ đệ bái sư, hắn chưa từng nói ra lời thề nào.

Thiên Tu này là thật sự muốn mang tất cả giao cho đệ tử trước mắt, rốt cuộc là vì sao. Lẽ nào tu luyện bị tẩu hỏa nhập ma rồi?

Chapter
1 Chương 1: Ta là bất tử
2 Chương 2: Nghĩ đến đã thấy hí hửng
3 Chương 3: Thật không có tiền đồ
4 Chương 4: Mình khác gì Autohack
5 Chương 5: Ta chỉ không tin mà thôi
6 Chương 6: Lây lan đến tất cả mọi người
7 Chương 7: Phân tích một chút là ổn
8 Chương 8: Chờ chút, ta có lời muốn nói
9 Chương 9: Sát tính của các ngươi quá nặng
10 Chương 10: Sư đệ, đừng mà
11 Chương 11: Độ hảo cảm cày lên nhanh ghê
12 Chương 12: Bí kíp tự sáng tạo công pháp
13 Chương 13: Ngủ cái lờ mịa mài, high lên!
14 Chương 14: Ta nhiều tuyên ngôn lắm
15 Chương 15: Phải tem tém lại
16 Chương 16: Công pháp tự sáng tạo
17 Chương 17: Cơ hội tuyệt nhất đã tới
18 Chương 18: Rốt cục thì bọn mày có cho bố cơ hội không?
19 Chương 19: Tiểu bá vương bức khí tận trời: Lâm Phàm
20 Chương 20: Cho mày làm bố tao luôn được chưa?
21 Chương 21: Một đám súc sinh
22 Chương 22: Đó là một loại thần thái
23 Chương 23: Ta tu luyện vô cùng khắc khổ
24 Chương 24: Có đại hội biểu dương không?
25 Chương 25: Ngươi là đồ Súc con mẹ nó sinh
26 Chương 26: Các ngươi chờ đó cho ta
27 Chương 27: Khua chiêng gõ trống thu phế phẩm
28 Chương 28: Xin mọi người hãy lấy đó mà làm gương
29 Chương 29: Vũ khí sát sinh cực khủng bố ra đời
30 Chương 30: Đê tiện! Vô sỉ!
31 Chương 31: Trở về ông mày phải tu luyện công pháp
32 Chương 32: Cả thế giới im phăng fuck
33 Chương 33: Trên đời này thật lắm người tốt
34 Chương 34: Xuất phát làm nhiệm vụ
35 Chương 35: Xem ra ta phải giả chết mới được
36 Chương 36: Bội thu
37 Chương 37: Lầy lội theo ta nào
38 Chương 38: Đồ Cặn bã, ngươi muốn chết như thế nào?
39 Chương 39: Người bị đánh đâu mất tiêu rồi?
40 Chương 40: Hu hu! Nước mắt tuôn trào!
41 Chương 41: Thần đèn pa pa, mau ra đây
42 Chương 42: Ta chính là vị thần tối cao
43 Chương 43: Hiểu lầm coi như không có luôn
44 Chương 44: Mi gian xảo quá đi mất
45 Chương 45: Phải trở nên mạnh mẽ!
46 Chương 46: Sao mà khó giao tiếp thế này!
47 Chương 47: Để ta dùng canh gà bồi bổ cho tâm hồn ngươi
48 Chương 48: Quân lâm thiên hạ, nhiệt tình hăng hái!
49 Chương 49: Xuất phát đi, Phàm Phàm của ta
50 Chương 50: Lâm Phàm, xong
51 Chương 51: Lôi mày theo cùng
52 Chương 52: Loài người kia, ngươi được lắm
53 Chương 53: Lại muốn lừa ta vào tròng!
54 Chương 54: Về tông!
55 Chương 55: Sao lại thành thế này?
56 Chương 56: Lỡ đánh chết người ta thì phải làm sao
57 Chương 57: Thèm vào mà biết tên mày
58 Chương 58: Hãy để chúng ta đấu một trận thỏa thích đi
59 Chương 59: Đại ca… cứu đệ
60 Chương 60: Ngươi nhìn đi, chảy máu rồi này
61 Chương 61: Nào, mình cùng đi lên mặt chút
62 Chương 62: Bức khí tung hoành, chịu không nổi
63 Chương 63: Biết ta là ai không? Là Lâm Phàm rõ chưa
64 Chương 64: Đạt đến Địa Cương cảnh rồi
65 Chương 65: Sư muội có đứng lên được không?
66 Chương 66: Không có điểm tích lũy thì biết sống sao
67 Chương 67: Vừa ra ngoài đã chết
68 Chương 68: Xin cảm tạ các vị đại lão phù hộ
69 Chương 69: Cường giả cũng có quá khứ khổ cực không thể nói ra
70 Chương 70: Đừng mà!
71 Chương 71: Nhân vật phản diện tinh anh thiếu cảm giác tồn tại nhất
72 Chương 72: Sợ chết bảo bảo roài
73 Chương 73: Thật sự quá nhiệt tình
74 Chương 74: Thôi toi cơm rồi
75 Chương 75: Có chuyện thì nói, bán ta làm gì
76 Chương 76: Để xem chúng mình ai ác hơn
77 Chương 77: Các ngươi chuẩn bị xong chưa?
78 Chương 78: Cuối cùng cũng chết
79 Chương 79: Thật vô vị
80 Chương 80: Quyết định mục tiêu nhỏ tiếp theo
81 Chương 81: Thao tác nghẹt thở
82 Chương 82: Hoàn mỹ hủy thi diệt tích
83 Chương 83: Là đàn ông thì không được co vòi!
84 Chương 84: Đứng lại, người này là của chúng ta
85 Chương 85: Đây chính là cường giả bá đạo sao
86 Chương 86: Sư huynh chống lưng
87 Chương 87: Vẫn là chưa thể thích gì làm nấy
88 Chương 88: Không biết xấu hổ
89 Chương 89: Nam nhi nói là phải làm
90 Chương 90: Cho mọi người, sau này nhất định phải đuổi kịp ta
91 Chương 91: Ta phải trở nên mạnh hơn
92 Chương 92: Lời thề với trời đất
93 Chương 93: Trời đất, ta có thể bội ước không
94 Chương 94: Còn công pháp khác nữa không
95 Chương 95: Không tồi, cũng thú vị ra phết
96 Chương 96: Thật không quen với bộ dáng này chút nào
97 Chương 97: Đây là hành vi không thể khống chế
98 Chương 98: Hẳn là một con hàng lòe loẹt
99 Chương 99: Kẻ yếu thì nằm xuống là được rồi
100 Chương 100: Lâm Phàm ta rất giữ chữ tín
Chapter

Updated 100 Episodes

1
Chương 1: Ta là bất tử
2
Chương 2: Nghĩ đến đã thấy hí hửng
3
Chương 3: Thật không có tiền đồ
4
Chương 4: Mình khác gì Autohack
5
Chương 5: Ta chỉ không tin mà thôi
6
Chương 6: Lây lan đến tất cả mọi người
7
Chương 7: Phân tích một chút là ổn
8
Chương 8: Chờ chút, ta có lời muốn nói
9
Chương 9: Sát tính của các ngươi quá nặng
10
Chương 10: Sư đệ, đừng mà
11
Chương 11: Độ hảo cảm cày lên nhanh ghê
12
Chương 12: Bí kíp tự sáng tạo công pháp
13
Chương 13: Ngủ cái lờ mịa mài, high lên!
14
Chương 14: Ta nhiều tuyên ngôn lắm
15
Chương 15: Phải tem tém lại
16
Chương 16: Công pháp tự sáng tạo
17
Chương 17: Cơ hội tuyệt nhất đã tới
18
Chương 18: Rốt cục thì bọn mày có cho bố cơ hội không?
19
Chương 19: Tiểu bá vương bức khí tận trời: Lâm Phàm
20
Chương 20: Cho mày làm bố tao luôn được chưa?
21
Chương 21: Một đám súc sinh
22
Chương 22: Đó là một loại thần thái
23
Chương 23: Ta tu luyện vô cùng khắc khổ
24
Chương 24: Có đại hội biểu dương không?
25
Chương 25: Ngươi là đồ Súc con mẹ nó sinh
26
Chương 26: Các ngươi chờ đó cho ta
27
Chương 27: Khua chiêng gõ trống thu phế phẩm
28
Chương 28: Xin mọi người hãy lấy đó mà làm gương
29
Chương 29: Vũ khí sát sinh cực khủng bố ra đời
30
Chương 30: Đê tiện! Vô sỉ!
31
Chương 31: Trở về ông mày phải tu luyện công pháp
32
Chương 32: Cả thế giới im phăng fuck
33
Chương 33: Trên đời này thật lắm người tốt
34
Chương 34: Xuất phát làm nhiệm vụ
35
Chương 35: Xem ra ta phải giả chết mới được
36
Chương 36: Bội thu
37
Chương 37: Lầy lội theo ta nào
38
Chương 38: Đồ Cặn bã, ngươi muốn chết như thế nào?
39
Chương 39: Người bị đánh đâu mất tiêu rồi?
40
Chương 40: Hu hu! Nước mắt tuôn trào!
41
Chương 41: Thần đèn pa pa, mau ra đây
42
Chương 42: Ta chính là vị thần tối cao
43
Chương 43: Hiểu lầm coi như không có luôn
44
Chương 44: Mi gian xảo quá đi mất
45
Chương 45: Phải trở nên mạnh mẽ!
46
Chương 46: Sao mà khó giao tiếp thế này!
47
Chương 47: Để ta dùng canh gà bồi bổ cho tâm hồn ngươi
48
Chương 48: Quân lâm thiên hạ, nhiệt tình hăng hái!
49
Chương 49: Xuất phát đi, Phàm Phàm của ta
50
Chương 50: Lâm Phàm, xong
51
Chương 51: Lôi mày theo cùng
52
Chương 52: Loài người kia, ngươi được lắm
53
Chương 53: Lại muốn lừa ta vào tròng!
54
Chương 54: Về tông!
55
Chương 55: Sao lại thành thế này?
56
Chương 56: Lỡ đánh chết người ta thì phải làm sao
57
Chương 57: Thèm vào mà biết tên mày
58
Chương 58: Hãy để chúng ta đấu một trận thỏa thích đi
59
Chương 59: Đại ca… cứu đệ
60
Chương 60: Ngươi nhìn đi, chảy máu rồi này
61
Chương 61: Nào, mình cùng đi lên mặt chút
62
Chương 62: Bức khí tung hoành, chịu không nổi
63
Chương 63: Biết ta là ai không? Là Lâm Phàm rõ chưa
64
Chương 64: Đạt đến Địa Cương cảnh rồi
65
Chương 65: Sư muội có đứng lên được không?
66
Chương 66: Không có điểm tích lũy thì biết sống sao
67
Chương 67: Vừa ra ngoài đã chết
68
Chương 68: Xin cảm tạ các vị đại lão phù hộ
69
Chương 69: Cường giả cũng có quá khứ khổ cực không thể nói ra
70
Chương 70: Đừng mà!
71
Chương 71: Nhân vật phản diện tinh anh thiếu cảm giác tồn tại nhất
72
Chương 72: Sợ chết bảo bảo roài
73
Chương 73: Thật sự quá nhiệt tình
74
Chương 74: Thôi toi cơm rồi
75
Chương 75: Có chuyện thì nói, bán ta làm gì
76
Chương 76: Để xem chúng mình ai ác hơn
77
Chương 77: Các ngươi chuẩn bị xong chưa?
78
Chương 78: Cuối cùng cũng chết
79
Chương 79: Thật vô vị
80
Chương 80: Quyết định mục tiêu nhỏ tiếp theo
81
Chương 81: Thao tác nghẹt thở
82
Chương 82: Hoàn mỹ hủy thi diệt tích
83
Chương 83: Là đàn ông thì không được co vòi!
84
Chương 84: Đứng lại, người này là của chúng ta
85
Chương 85: Đây chính là cường giả bá đạo sao
86
Chương 86: Sư huynh chống lưng
87
Chương 87: Vẫn là chưa thể thích gì làm nấy
88
Chương 88: Không biết xấu hổ
89
Chương 89: Nam nhi nói là phải làm
90
Chương 90: Cho mọi người, sau này nhất định phải đuổi kịp ta
91
Chương 91: Ta phải trở nên mạnh hơn
92
Chương 92: Lời thề với trời đất
93
Chương 93: Trời đất, ta có thể bội ước không
94
Chương 94: Còn công pháp khác nữa không
95
Chương 95: Không tồi, cũng thú vị ra phết
96
Chương 96: Thật không quen với bộ dáng này chút nào
97
Chương 97: Đây là hành vi không thể khống chế
98
Chương 98: Hẳn là một con hàng lòe loẹt
99
Chương 99: Kẻ yếu thì nằm xuống là được rồi
100
Chương 100: Lâm Phàm ta rất giữ chữ tín