Chương 19: Cú sốc lớn

Lâm Tân Mông: “Buổi tối ở đây gió lớn lắm, cũng có thể là đêm qua gió thổi lều của anh ra biển.”

Tần Diệc Đàm hoàn toàn không tin, “Vì sao chỉ thổi mỗi của tôi mà của mấy người đều không sao?”

Chu Mạt Lê vẫn luôn yên lặng không nói, chen vào: “Cậu còn tỉnh trước cả Lục Minh Tự, theo lý mà nói, cậu ấy không thể nào động vào lều của cậu được.”

Tần Diệc Đàm: “Sao anh biết không phải tối hôm qua cậu ta kéo lều của tôi ra ngoài biển?”

Chu Mạt Lê: “Nếu là tối hôm qua làm, thì lúc đó cậu đã gào mồm lên rồi, chắc chắn sẽ không đợi đến buổi sáng ngày hôm nay.”

Lâm Tân Mông nghiêng đầu nhìn về phía Chu Mạt Lê, trong lòng kiềm không được kích động.

Có phải anh ta mới giải vây cho cô ta không? Giúp cô ta nói chuyện à?

Trong lúc này, Ôn Tiên đột nhiên kêu lên: “Lục Dạng, cậu đi hái dừa à?!”

Mọi người đồng thời nhìn về phía Lục Dạng, chỉ thấy Lục Dạng ôm hai quả dừa, đáy mắt vui sướng tức khắc khôi phục như bình thường.

Lâm Tân Mông đứng ở giữa Tần Diệc Đàm và Lục Minh Tự, mà Chu Mạt Lê đứng phía sau cô ta.

Không cần hỏi cũng biết đã xảy ra chuyện gì.

Đối mắt với Lục Minh Tự, trong lòng Lục Dạng có muôn vàn cảm khái: Anh trai oan ức của cô, mới rời mắt một cái, đã lại trở thành trung tâm của mâu thuẫn.

Lục Dạng: “Ừ.”

Mọi người không thể tin được nhìn về phía Lục Dạng, mắt mở to.

Ngày hôm qua, không phải bọn họ chưa thử trèo lên trên cây hái dừa, nhưng mới vừa trèo không tới 1 mét đã trượt xuống, hoàn toàn không đụng được đến quả.

Vậy vấn đề là, Lục Dạng làm thế nào mà hái được?

Lục Minh Tự nhanh như gió đi đến trước mặt Lục Dạng, ân cần vươn tay ra: “Dạng Dạng, đưa anh cầm cho.”

Có người tự muốn giúp đỡ, Lục Dạng tất nhiên sẽ không từ chối.

Hình ảnh hai anh em hòa thuận thể nào cũng khiến mắt của một số người nào đó đau đớn.

Tần Diệc Đàm xoay người nhìn kỹ Lục Dạng, trong đầu suy nghĩ kịch bản: “Nếu không phải Lục Minh Tự, vậy rất có thể là Lục Dạng - người dậy sớm nhất!”

Lục Minh Tự phủ nhận: “Không thể nào!”

“Vì sao không thể!”

Tần Diệc Đàm tức giận, “Hai anh em các người cùng một giuộc, muốn kéo tôi xuống nước cũng không phải ngày một ngày hai.”

Lục Dạng không nhanh không chậm quay đầu, lều của Tần Diệc Đàm vẫn còn ngâm trong nước, theo thời gian di chuyển ngày càng hướng ra biển.

【 Bay, thổi ra giữa biển, rũ dây kéo xuống, dùng tốc độ đổi lấy niềm vui~】

Lục Minh Tự không chút khách khí nói: “Ha, chúng tôi vắt óc suy nghĩ kéo cậu xuống nước, cậu là cá chép, cá trích hay là cá trắm cỏ à?”

“Cá mặn còn có tác dụng hơn cậu.”

(Cá mặn: những người lười biếng).

Lục Dạng rất thích nghe Lục Minh Tự khịa người khác, nhưng việc này vẫn cần phải giải quyết.

Không thể để đại vương cáu kỉnh Lục Minh Tự lại online mắng người.

“Anh nói tôi đẩy lều của anh ra biển, muốn anh c.h.ế.t đuối à?” Lục Dạng xoay đầu, dò hỏi Tần Diệc Đàm.

Cô nói chuyện chân thành tha thiết, thái độ nghiêm túc không làm người ta cảm thấy bị mạo phạm.

Nhưng trong lòng Tần Diệc Đàm có chấn động rất lớn.

Lời cậu ta nói quả thật là dẫn dắt người xem theo hướng Lục Minh Tự đang âm mưu hãm hại cậu ta, nhưng nghe được Lục Dạng ba mặt một lời nói ra vẫn cảm thấy kinh hồn bạt vía.

Lâm Tân Mông nghẹn họng trân trối nhìn, ai nghĩ được Lục Dạng sẽ thẳng thừng vạch trần như thế chứ!

Hệ thống xác suất: [ Ký chủ, xin hãy luôn luôn nhớ kỹ nhiệm vụ của cô. ]

Giọng nói của hệ thống kéo suy nghĩ của Lâm Tân Mông lại, cô ta cười cười, thả lỏng cơ mặt nói với Lục Dạng: “Lục Dạng, cô biết đùa ghê, Tần Diệc Đàm không có ý này đâu.”

“Anh ấy chỉ muốn biết chân tướng thôi, chứ không hề có ác ý.”

【 Lục Dạng có nghĩ nhiều quá không, vậy mà lại đoán Tần Diệc Đàm thành người ác độc như vậy! 】

【 Tần Diệc Đàm năm ngoái là nam ca sĩ của năm đó, Lục Minh Tự chẳng là gì! Đừng có cọ nhiệt! 】

【 Cái khác không nói, nhưng mà dùng nhiệt độ để so sánh thì không phải Lục Minh Tự toàn đè bẹp Tần Diệc Đàm à? 】

Ôn Tiên đã từng được Lục Dạng trợ giúp, nói: “Lục Dạng cũng chỉ là hỏi thôi mà, việc cấp bách bây giờ là làm sao để lấy lều của Tần Diệc Đàm về. Nếu không tí nữa bay đi mất thì hết cứu.”

Dứt lời, đột nhiên một trận gió to thổi qua, lều của Tần Diệc Đàm lại bay thêm đoạn xa nữa ra biển.

Ôn Tiên: “Ơ cái này……”

Mọi người: “……”

Tần Diệc Đàm nghiến răng nghiến lợi: “Ôn Tiên!”

Ôn Tiên vô tội: “Không phải do tôi.”

【 Ha ha ha ha ha ha trận gió này chứng minh cho cái miệng quạ đen của Ôn Tiên. 】

Giọng nói trong trẻo của Lục Dạng chậm rãi vang lên: “Vì sao lều của anh lại bay ra biển, đáp án không phải đã rõ quá rồi sao.”

“Vị trí dựng lều chọn không tốt, còn không biết gia cố chắc chắn.”

“Nói nhảm!” Tần Diệc Đàm chỉ vào lều của Ôn Tiên, cố chấp giải thích: “Lều của Ôn Tiên cũng là do tôi dựng, vị trí cũng giống nhau, cô ấy còn nhẹ hơn tôi, vì sao lều cô ấy hoàn toàn không có tổn hại gì!”

Lục Dạng như đang trả lời giáo viên, “Bởi vì lều của cô ấy được cố định hai lần.”

Ôn Tiên được đề cập đến, hoảng loạn chuyển tầm mắt từ lều trại về, kêu lên một tiếng, gật đầu nói: “Tôi thấy lều có hơi cong nên có bảo Lục Dạng tới hỗ trợ cố định.”

Khi đó Tần Diệc Đàm đang tranh dừa với Lục Minh Tự, tất nhiên sẽ không để ý.

Tần Diệc Đàm biết sự thật, quẫn bách đến mức muốn tìm một cái lỗ chui xuống.

Bây giờ cậu ta mới hiểu cảm giác trộm gà không thành, còn mất cả nắm gạo.

【Tôi về rồi đây! Cả nhà ơi, tôi đã dùng tốc độ gấp 20 lần xem lại buổi phát sóng tối qua, cuối cùng cũng biết được sự thật. Lều của Tần Diệc Đàm thật sự là bị gió thổi bay, không phải Lục Minh Tự động vào, càng không phải Lục Dạng! 】

【 Hả? Bài hắt nước bẩn Lục Minh Tự trên Weibo đều biên tập xong hết rồi, giờ cậu tới nói với tôi cái này? 】

【 Tôi xem chương trình này xong liền đi tìm tin xấu của Lục Minh Tự, kết quả thì sao! Con mẹ nó, cậu ta có tin xấu nào đâu! 】

Chapter
1 Chương 1: Xuyên về rồi
2 Chương 2: Cùng tham gia chương trình tạp kỹ
3 Chương 3: Em gái trong truyền thuyết
4 Chương 4: Vì em mà tới
5 Chương 5: Gáy hai người giống nhau quá
6 Chương 6: Đến ủng hộ em
7 Chương 7: Ông xã tháng sáu
8 Chương 8: Ném vỡ camera
9 Chương 9: Một đống thao tác mạnh như hổ
10 Chương 10: Lại còn có kiểu thao tác kì diệu như vậy?
11 Chương 11: Chỉ có em gái hiểu anh
12 Chương 12: Đút anh với
13 Chương 13: Bắt cóc em gái, uy hiếp nhà họ Lục?
14 Chương 14: Giỏi thì đến mà cắn này
15 Chương 15: Nằm vùng con khỉ phái tới
16 Chương 16: Đường vòng cứu nước
17 Chương 17: Trò đùa của ai?
18 Chương 18: Quá nhỏ, quá già
19 Chương 19: Cú sốc lớn
20 Chương 20: Thao tác này tôi cho 100 điểm
21 Chương 21: Gió bảo cậu mới giống dưa hấu
22 Chương 22: Lục Dạng và anh trai vô dụng của cô ấy
23 Chương 23: Meo Burn
24 Chương 24: Ghen rồi à?
25 Chương 25: Kiến có lợi cho con người
26 Chương 26: Thợ săn cao cấp luôn dùng thân phận con mồi để xuất hiện
27 Chương 27: Tay không bắt rắn
28 Chương 28: Có phải nên đi thăm ban không?
29 Chương 29: Vừa ăn cắp vừa la làng
30 Chương 30: Rắn nhỏ đáng yêu thế này
31 Chương 31: Chị Dạng chuyên trị mấy người thích ra vẻ
32 Chương 32: Trai đẹp tươi mơn mởn mới ra lò
33 Chương 33: Anh em báu vật tuyệt đỉnh cấp quốc gia
34 Chương 34: Đồng đội ngu như heo
35 Chương 35: Ngố hơn cả cá
36 Chương 36: Mở ra nhiệm vụ ẩn ( 1 )
37 Chương 37: Mở ra nhiệm vụ ẩn ( 2 )
38 Chương 38: Xử lý thủy quân đi
39 Chương 39: Nằm đó ăn sẵn
40 Chương 40: Quả là anh em báu vật!
41 Chương 41: Chịu hết nổi rồi, đánh nó
42 Chương 42: Boonie Bears bản đời thực
Chapter

Updated 42 Episodes

1
Chương 1: Xuyên về rồi
2
Chương 2: Cùng tham gia chương trình tạp kỹ
3
Chương 3: Em gái trong truyền thuyết
4
Chương 4: Vì em mà tới
5
Chương 5: Gáy hai người giống nhau quá
6
Chương 6: Đến ủng hộ em
7
Chương 7: Ông xã tháng sáu
8
Chương 8: Ném vỡ camera
9
Chương 9: Một đống thao tác mạnh như hổ
10
Chương 10: Lại còn có kiểu thao tác kì diệu như vậy?
11
Chương 11: Chỉ có em gái hiểu anh
12
Chương 12: Đút anh với
13
Chương 13: Bắt cóc em gái, uy hiếp nhà họ Lục?
14
Chương 14: Giỏi thì đến mà cắn này
15
Chương 15: Nằm vùng con khỉ phái tới
16
Chương 16: Đường vòng cứu nước
17
Chương 17: Trò đùa của ai?
18
Chương 18: Quá nhỏ, quá già
19
Chương 19: Cú sốc lớn
20
Chương 20: Thao tác này tôi cho 100 điểm
21
Chương 21: Gió bảo cậu mới giống dưa hấu
22
Chương 22: Lục Dạng và anh trai vô dụng của cô ấy
23
Chương 23: Meo Burn
24
Chương 24: Ghen rồi à?
25
Chương 25: Kiến có lợi cho con người
26
Chương 26: Thợ săn cao cấp luôn dùng thân phận con mồi để xuất hiện
27
Chương 27: Tay không bắt rắn
28
Chương 28: Có phải nên đi thăm ban không?
29
Chương 29: Vừa ăn cắp vừa la làng
30
Chương 30: Rắn nhỏ đáng yêu thế này
31
Chương 31: Chị Dạng chuyên trị mấy người thích ra vẻ
32
Chương 32: Trai đẹp tươi mơn mởn mới ra lò
33
Chương 33: Anh em báu vật tuyệt đỉnh cấp quốc gia
34
Chương 34: Đồng đội ngu như heo
35
Chương 35: Ngố hơn cả cá
36
Chương 36: Mở ra nhiệm vụ ẩn ( 1 )
37
Chương 37: Mở ra nhiệm vụ ẩn ( 2 )
38
Chương 38: Xử lý thủy quân đi
39
Chương 39: Nằm đó ăn sẵn
40
Chương 40: Quả là anh em báu vật!
41
Chương 41: Chịu hết nổi rồi, đánh nó
42
Chương 42: Boonie Bears bản đời thực