Chương 519: Chương 519

“Anh sai rồi, anh không nên sinh ra đã thích cười như thế…”

Tốc độ xin lỗi của Kiều Hạc khiến người ta phải bái phục.

Giang Ngôn Phong kinh ngạc nhìn đứa cháu trai mình.

Cảnh tượng này mà để chị gái anh ta – người vừa mạnh mẽ vừa cố chấp – nhìn thấy, e là sẽ bắt con trai mình đi gắn thêm bê tông cốt thép vào sống lưng cho cứng rắn lên.

Mặc Thiên nhìn hai người ngoài khoang tàu, ngón tay vẫn chưa buông ra.

“Tôi tính một quẻ rồi, hôm nay nếu anh không gọi bọn họ dậy, cuốn sổ nhỏ của tôi sẽ có thêm một dấu X đấy.”

Cô còn tiện miệng thông báo thêm: “À, gọi thì cũng chẳng tỉnh đâu, tôi thử rồi.”

Kiều Hạc: “…”

Xem nhiều trò vui quá, có khi ngày nào đó lại rơi vào đầu mình…

Anh nhíu mày nhìn ba người đang quấn chăn trong khoang, thân hình to lớn, tiếng ngáy vang như sấm…

Nếu không gọi Diệp Phi tới, chắc cũng có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Kiều Hạc đứng ngoài cửa khoang, quan sát vài giây.

Đột nhiên chú ý đến trên hành lý của ba người có một chiếc hộp nhựa hình chữ nhật.

Vịt Bay Lạc Bầy

Hộp này anh quen lắm!

Ngày lễ Tết trong nhà, ai cũng kéo anh vào “chém đẹp” một trận.

Kiều Hạc động não một lúc, liền cong môi cười, lấy điện thoại trong túi ra bấm vài cái.

Ngay sau đó, từ điện thoại vang lên tiếng:

“Gang! Chi! Nhà cái ù rồi!”

Mặc Thiên ngạc nhiên: “Anh đang làm gì vậy?”

Kiều Hạc: “Chơi mạt chược.”

Mặc Thiên nhíu mày.

“Tôi không nhận ra chắc? Tôi rất giỏi chơi mạt chược đấy!”

“Nhưng ai mà giỏi bằng tôi được chứ!”

Lời vừa dứt, một giọng nam trầm vang lên từ giường dưới.

“Tôi là Đệ nhất tướng mạt chược Thanh Lâm – Mạnh Thanh Sơn!”

Người nằm dưới Mặc Thiên vẫn còn ngái ngủ, mắt chưa mở, đã ngồi bật dậy, vỗ n.g.ự.c hét tên mình.

Mặc Thiên: “???”

Cô nghi ngờ thò đầu xuống, liếc nhìn: “Ơ, tỉnh thật kìa?”

Kiều Hạc cười khẽ: “Anh tính một quẻ rồi, âm thanh mạt chược quả nhiên hiệu nghiệm.”

Mặc Thiên bán tín bán nghi nhìn anh.

Kiều Hạc không giải thích thêm.

Anh cũng không nói cho cô biết rằng, ở Thanh Lâm, mọi người đều mê mạt chược, cơm có thể không ăn nhưng mạt chược thì nhất định phải chơi.

Thêm nữa, ba người này còn mang theo hẳn hộp mạt chược, khăn bàn chưa xếp gọn, còn rối bù trên hành lý — chứng tỏ đã từng chơi ngay trên tàu.

Kiều Hạc chỉ là đoán… mà lại trúng thật!

Gen ăn sâu vào máu, quả nhiên là bền vững.

Gọi người dậy xong, Kiều Hạc định lui lại nhường “sân khấu” cho Mặc Thiên.

Không ngờ, Mạnh Thanh Sơn tỉnh rồi liền túm lấy anh:

“Cậu em à, đừng đi chứ, chơi điện thoại có gì vui! Lại đây, tụi anh đang thiếu một chân, cậu chơi luôn!”

Kiều Hạc: “?”

Anh liếc cánh tay đang bị nắm, thản nhiên đáp: “Không, tôi chỉ thích chơi với điện thoại.”

Mạnh Thanh Sơn nghe vậy thì mặt biến sắc.

Anh ta trừng mắt nhìn Kiều Hạc, siết tay chặt hơn:

“Gọi tụi này dậy rồi định chạy? Đừng hòng! Không chơi vài ván thì đừng hòng rời khỏi đây!”

Mạnh Thanh Sơn to cao như trâu mộng.

Hai đàn em sau lưng anh ta cũng lần lượt bò dậy, nhìn ai cũng chẳng dễ chọc.

Hai tên kia mặt đầy thịt, da đen nhẻm, cùng lúc bẻ khớp tay rắc rắc dọa người.

Kiều Hạc nhìn cảnh này, nhướng mày cười nhẹ:

“Sao? Muốn động tay động chân à?”

Diệp Phi lúc này đã nghe thấy tiếng động, lập tức chạy đến.

Nhưng chưa kịp ra tay, Mặc Thiên đã lên tiếng!

“Ê ê ê! Gọi anh ta làm gì? Để tôi! Mạt chược thì tôi là cao thủ!”

Kiều Hạc: “…”

Một ngày mới lại bắt đầu đầy rẫy nguy hiểm…

Anh bất lực lui về sau một bước, nhường sân khấu cho Mặc Thiên.

Mạnh Thanh Sơn nhìn cô gái trẻ đẹp trước mắt, mặt nhăn lại:

“Chà, mới ngủ một giấc mà cô đi thẩm mỹ à? Nhóc con, đứng qua một bên xem tụi anh chơi đi, đừng gây rối!”

Hôm qua còn nói không biết chơi cơ mà.

 

Hôm nay lại đòi chơi với tụi anh?

Mạnh Thanh Sơn to con, tuổi cũng chưa nhiều, khoảng đầu ba mươi, nhưng nói chuyện thì y như ông chú năm sáu mươi.

Mặc Thiên bị coi thường, mặt đầy khó chịu.

Cô liếc nhìn anh ta:

“Đô con à, anh sợ không chơi lại tôi hả? Không sao đâu, không thắng nổi tôi là bình thường, tôi không cười anh đâu.”

“Cái gì?!”

Hai đàn em nghe thấy thế thì tức giận hơn cả đại ca mình.

Hai người đồng loạt chống nạnh, hét về phía Mặc Thiên:

“Nhóc con, đừng có mạnh miệng! Đại ca bọn tao không bắt nạt phụ nữ, nhưng mày đừng có quá trớn!”

“Đại ca tao là đại thần mạt chược, anh cả trong làng cờ! Mày lấy tư cách gì mà thách đấu, cút đi, không đủ trình lên bàn đâu!”

Lời chưa dứt, Diệp Phi lập tức bước lên định ra tay.

Nhưng lối đi trên tàu quá hẹp, Mặc Thiên lại đứng chắn giữa, cậu không qua được.

Cậu định mở miệng bảo cô tránh ra, nhưng Mặc Thiên đã cười khanh khách:

“Ồ~ Đô con à, anh sợ chơi thua tôi rồi sau này bị gọi là nhị ca đúng không? Thế thì anh cũng không được chơi với anh ấy, anh chỉ được làm tam ca thôi!”

Mặc Thiên vỗ vai Kiều Hạc, ra hiệu với Mạnh Thanh Sơn: tôi và anh ấy, anh đều chơi không lại.

Mạnh Thanh Sơn nghe vậy làm sao chịu nổi.

Anh ta “rầm” một tiếng đập mạnh xuống giường, hét lớn:

“Con nhãi kia, chơi một ván! Mỗi ván một vạn, dám không?”

Mặc Thiên lắc đầu: “Không chơi tiền.”

Mạnh Thanh Sơn nghe vậy thì bực bội, sợi dây chuyền vàng trên cổ cũng run theo cơn tức:

“Không chơi tiền thì chơi cái gì?”

“Chơi… ai là đại ca. Tôi thắng tôi làm đại ca, anh thắng anh làm đại ca.”

“…”

Mạnh Thanh Sơn siết chặt nắm đấm, rắc rắc…

Không thèm cãi nhau nữa —

Dù sao cũng chỉ một ván, để xem con nhóc này mất mặt thế nào!

Bàn mạt chược được bày ra.

Mặc Thiên chen Kiều Hạc ra: “Nhường đường, Kiều người tốt.”

Kiều Hạc: “…”

Anh bất lực kéo cô ra một chút:

“Em chơi được không? Bọn họ có thể phối hợp đấy.”

Nhưng Mặc Thiên tập trung hết vào đống bài, chẳng nghe được gì.

Cô vẫy vẫy tay, hờ hững đáp: “Được mà.”

Kiều Hạc: “…”

Vị trí bị chiếm, anh đành bị tống ra khỏi khoang.

Trận đấu bắt đầu.

Một người khí thế bừng bừng, ba người thì tỏ ra chán chường.

Ván đầu tiên.

Mặc Thiên bốc một đống bài rác.

Chẳng cái nào ăn nhập cái nào, muốn gần thì không dính, muốn xa thì có tí họ hàng xa.

Cô cẩn thận xếp bài cho gọn.

Nhưng Mạnh Thanh Sơn đã không kiên nhẫn nữa:

“Rầm”, ném ra một quân bài: “Tứ vạn!”

Mặc Thiên còn chưa xếp xong bài.

Đã nghe Mạnh Thanh Sơn quát lên:

“Nhanh lên! Mạt chược Thanh Lâm coi trọng tốc độ, chậm như rùa là tự động nhận thua. Ba, hai, một, ra bài!”

Cô bị ép đánh ra một quân: “Ngũ đồng.”

“Trung!”

“Cán!”

“…”

Mọi thứ xảy ra quá nhanh.

Bài trong tay Mặc Thiên còn chưa kịp ghép nhóm xong, mà đã ba vòng xoay qua.

Đến lượt Mạnh Thanh Sơn —

Anh ta bịch một phát đẩy bài ra:

“Ù rồi!”

Mặc Thiên: “???”

Vừa rồi… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Chapter
1 Chương 501: Chương 501
2 Chương 502: Chương 502
3 Chương 503: Chương 503
4 Chương 504: Chương 504
5 Chương 505: Chương 505
6 Chương 506: Chương 506
7 Chương 507: Chương 507
8 Chương 508: Chương 508
9 Chương 509: Chương 509
10 Chương 510: Chương 510
11 Chương 511: Chương 511
12 Chương 512: Chương 512
13 Chương 513: Chương 513
14 Chương 514: Chương 514
15 Chương 515: Chương 515
16 Chương 516: Chương 516
17 Chương 517: Chương 517
18 Chương 518: Chương 518
19 Chương 519: Chương 519
20 Chương 520: Chương 520
21 Chương 521: Chương 521
22 Chương 522: Chương 522
23 Chương 523: Chương 523
24 Chương 524: Chương 524
25 Chương 525: Chương 525
26 Chương 526: Chương 526
27 Chương 527: Chương 527
28 Chương 528: Chương 528
29 Chương 529: Chương 529
30 Chương 530: Chương 530
31 Chương 531: Chương 531
32 Chương 532: Chương 532
33 Chương 533: Chương 533
34 Chương 534: Chương 534
35 Chương 535: Chương 535
36 Chương 536: Chương 536
37 Chương 537: Chương 537
38 Chương 538: Chương 538
39 Chương 539: Chương 539
40 Chương 540: Chương 540
41 Chương 541: Chương 541
42 Chương 542: Chương 542
43 Chương 543: Chương 543
44 Chương 544: Chương 544
45 Chương 545: Chương 545
46 Chương 546: Chương 546
47 Chương 547: Chương 547
48 Chương 548: Chương 548
49 Chương 549: Chương 549
50 Chương 550: Chương 550
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 501: Chương 501
2
Chương 502: Chương 502
3
Chương 503: Chương 503
4
Chương 504: Chương 504
5
Chương 505: Chương 505
6
Chương 506: Chương 506
7
Chương 507: Chương 507
8
Chương 508: Chương 508
9
Chương 509: Chương 509
10
Chương 510: Chương 510
11
Chương 511: Chương 511
12
Chương 512: Chương 512
13
Chương 513: Chương 513
14
Chương 514: Chương 514
15
Chương 515: Chương 515
16
Chương 516: Chương 516
17
Chương 517: Chương 517
18
Chương 518: Chương 518
19
Chương 519: Chương 519
20
Chương 520: Chương 520
21
Chương 521: Chương 521
22
Chương 522: Chương 522
23
Chương 523: Chương 523
24
Chương 524: Chương 524
25
Chương 525: Chương 525
26
Chương 526: Chương 526
27
Chương 527: Chương 527
28
Chương 528: Chương 528
29
Chương 529: Chương 529
30
Chương 530: Chương 530
31
Chương 531: Chương 531
32
Chương 532: Chương 532
33
Chương 533: Chương 533
34
Chương 534: Chương 534
35
Chương 535: Chương 535
36
Chương 536: Chương 536
37
Chương 537: Chương 537
38
Chương 538: Chương 538
39
Chương 539: Chương 539
40
Chương 540: Chương 540
41
Chương 541: Chương 541
42
Chương 542: Chương 542
43
Chương 543: Chương 543
44
Chương 544: Chương 544
45
Chương 545: Chương 545
46
Chương 546: Chương 546
47
Chương 547: Chương 547
48
Chương 548: Chương 548
49
Chương 549: Chương 549
50
Chương 550: Chương 550