Chương 87: Em Ăn Gì Cũng Được!

Người thanh niên nghe hắn nói xong đã cực kỳ dao động, nhưng trong lòng vẫn còn một điều khúc mắc.

Hắn biết Huấn Rose có những kẻ mạnh mẽ vượt xa người thường, tên vừa rồi dùng một quyền đánh mình bay ngược về sau chỉ là đám tôm tép chứ chưa hẳn đã là nhân lực chính.

Mặc dù tên nhóc này dùng một quyền khiến cho cánh tay đối phương gãy ra làm đôi nhưng ai mà biết đối đầu với những kẻ mạnh mẽ hơn sẽ thế nào?
Thiên Bảo cũng đoán được nếu mình không cho đối phương xem một chút bản lĩnh thì việc này sẽ còn dây dưa mãi không thôi.

Nghĩ đến đây hắn liền đặt tay lên thành ghế khẽ dùng lực rồi đứng dậy vỗ lên vai người thanh niên rồi nói:
– Vậy nhé! Em về trước có gì liên lạc sau nha.

Nói rồi hắn dứt khoát quay lưng bước đi.

Người thanh niên còn đang ù ù cạc cạc chưa hiểu gì đã thấy hắn biến mất, đến khi nhìn vào thành ghế mới há hốc mồm kinh hãi không thôi.

Trêи thành ghế lúc này đã bị bóp lõm vào hơn 5 centimet, đến mức hiện rõ hình thù một bàn tay.

Để có thể làm được một pha như thế thì cánh tay phải khỏe đến mức nào? Bản thân người thanh niên đã từng nhìn thấy có người bóp vỡ gạch, nhưng đây là kim loại, hơn nữa còn là kim loại đặc.

Nếu là kim loại rỗng ruột thì còn có thể miễn cưỡng chấp nhận được, nhưng thành ghế này là kim loại đặc, để bóp méo một khối kim loại thì cánh tay đó phải mạnh đến mức độ kinh khủng.

Thử tưởng tượng nếu thứ bị bóp không phải là thành ghê kia mà là cổ của người nào đó thì kết quả sẽ thế nào?
Vừa nghĩ đến đây người thanh niên đã rùng mình sợ hãi không dám nghĩ tiếp nữa.

Bây giờ y đã hiểu tại sao lúc trước vẻ mặt của hắn lại ung dung khi đối mặt với đám người của Huấn Rose, cơ bản là hắn đủ bản lĩnh để thể hiện bộ mặt như thế.

Vậy mà bản thân hắn còn lo lắng đứng ra ngăn cản đám người kia để rồi ăn phải quả đắng, đến lúc này trước ngực vẫn truyền đến cảm giác đau đớn.

– Khụ…Khụ…
Người thanh niên đột nhiên ho lên vài tiếng phải lấy tay che miệng, một lúc sau bỏ tay ra thì thấy trêи đó đã có một chút máu.

Nhân viên bên cạnh nét mặt hơi có chút lo lắng đưa một tờ giấy đến, người thanh niên cầm giấy lau tay, dù vừa mới ho ra máu nhưng nét mặt anh ta không hề lo lắng mà còn có chút hưng phấn khẽ nói:
– Con mẹ chúng nó đến quán của tao đã không coi tao ra gì lại còn đánh tao, thù này mà tao không trả thì không xứng làm người Đông Lào!
Ánh mắt của người thanh niên hiện lên sự quyết đoán, trong lòng anh ta đã có quyết định mang tính bước ngoặt của bản thân.

Không biết lựa chọn này rồi sẽ đưa cuộc đời anh ta lên voi hay xuống chó!
~~~
Thiên Bảo tin chắc rằng người thanh niên đó sẽ biết đưa ra quyết định đúng đắn, tất nhiên nếu như anh ta từ chối thì hắn cũng không ngần ngại tìm một người khác.

Đến bước đường cùng mà vẫn không tìm được người thích hợp thì chỉ còn cách liên hệ với người anh em trước kia của hắn.

Dù sao thì sau khi “mình” chết đi thì Interpol cũng sẽ nuốt trọn thế lực đó, đến lúc đó những người anh em của hắn sẽ hết giá trị lợi dụng đối với họ.

Đang mải nghĩ ngợi thì đột nhiên điện thoại vang lên, điện thoại hắn lúc này đã bị vỡ màn hình chỉ hiển thị hơn một nửa, tuy nhiên vẫn có thể nhìn thấy trêи dó có một chữ “Vợ”, có lẽ thời điểm truy sát Ông Kẹ hắn đã nhảy lên đỡ đạn cho Linh Chi rồi khi ngã xuống đất thì đè lên điện thoại đã khiến nó vỡ màn hình.

Chỉ mới gần một tháng trước hắn đã phải xin tiền mua một cái điện thoại mới, bây giờ lại xin thêm nữa thì không được hay cho lắm.

Lần trước khi đột nhập vào chính căn nhà của mình hắn đã quên không mang theo một chút tiền mặt.

Khi điện thoại đã vang lên đến hồi chuông cuối cùng Thiên Bảo mới nhấn nút nghe, phía bên kia ngay lập tức truyền đến giọng nói lanh lảnh của một cô gái:
– Bảooooo….

Sao lâu như vậy mới nghe điện thoại của em hả? Có phải đang tán tỉnh cô nào không?
Người vừa gọi đến tất nhiên là Nhật Mai, không biết có phải phụ nữ được trời ban cho khả năng suy diễn hay không mà cô nàng này có thể từ việc hắn bắt máy trễ mà suy ra đang tán tỉnh cô nàng nào đó.

– Làm gì có, anh đang đi dạo một chút thôi.

– Anh đang ở nơi nào, đứng yên chỗ đó! Em đến liền.

Nhật Mai nghe hắn đang ở ngoài thì giọng nói vừa vui mừng lại vừa có ý tứ như ra lệnh.

Từ khi về Hà Nội đến nay đã nửa tháng nàng chưa được gặp bạn trai, đối với một cô gái một mình ôm theo mối tình từ thuở nhỏ đến khi trưởng thành mới được chấp thuận thì đó là việc cực kỳ bức bối.

Hai người hàng ngày cũng chỉ nhắn tin gọi điện tám chuyện vài câu, nàng cũng biết hắn bị thương nên không dám yêu cầu ra ngoài chơi, điện thoại của hắn lại bị hỏng màn hình nên không thể gọi video.

Người ngoài có thể không biết nhưng cô nàng này trong vòng một tháng bị bắt cóc đến hai lần, bố mẹ của nàng cực kỳ lo lắng, muốn không nghĩ là người nào đó có tình nhắm đến không được.

Chính vì vậy Nhật Mai bị bố mẹ cấm ra khỏi nhà nên cũng chẳng thể sang nhà hắn chơi được, đang là thời gian nghỉ hè mà không được đi chơi, cũng không được sang nhà bạn trai nên cô nàng sắp thành người tối cổ đến nơi rồi.

Hôm nay lại đúng dịp bố không có ở nhà, mẹ nàng thì đã đi chợ nên vừa nghe tin hắn đang ở ngoài Nhật Mai vội lao ra khỏi nhà.

Chỉ mất vỏn vẹn mười phút cô đã có một chiếc taxi đỗ phịch lại trước mặt Thiên Bảo.

Đến tài xế taxi không nhịn được mà ngó đầu ra ngoài nhìn xem cô gái này có việc gì mà vội đến mức cứ 30 giây lại giục ông chạy nhanh hơn.

Cô giục nhiều đến mức tài xế tưởng rằng cô gái này vừa trốn từ khu cách ly ra đang bị cả xã hội truy nã nên phải trốn, suýt chút nữa tài xế không kìm được mà phải chở cô đến đồn cảnh sát để khai báo.

Lúc này mới biết hóa ra cô gái này bận đi gặp bạn trai thì không khỏi lắc đầu thở dài hết sức khổ não, chỉ là đi gặp bạn trai thôi có cần phải gấp gáp đến độ như vậy không? Trong đầu người tài xế không khỏi cảm thấy giới trẻ ngày này đúng là không biết phải nói thế nào.

Người tài xế nhìn cặp đôi trẻ thêm một lần nữa rồi ngồi vào xe liếc nhìn lên tấm ảnh một người phụ nữ được treo ở trêи gương xe, trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi nhớ.

Chẳng nghĩ ngợi nhiều tài xế liền đạp chân ga phóng thẳng một mạch thậm chí vượt cả đèn đỏ để về nhà ôm người vợ già cho đỡ nhớ.

– Ơ chú gì ơi không lấy tiền à????
Nhật Mai thấy tài xế cho xe phóng đi thì vội gọi với theo nhưng vô ích, chiếc taxi màu xanh kia vẫn cứ thế phóng đi thẳng một mạch, lúc trước nàng vì quá nhớ nhung bạn trai nên khi nhìn thấy thân ảnh quen thuộc đã phóng đến nhào vào lòng hắn mà quên chưa kịp trả tiền.

Bây giờ thì tài chiếc taxi kia đã đi mất nên nàng cũng không còn cơ hội trả nữa rồi.

Không còn cách nào khác Nhật Mai đành phải cất tiền đi, nàng nghe nói thời buổi ngày nay rất nhiều người đi làm tài xế cũng chỉ vì đam mê, không ngờ hôm nay quả thực gặp được người đi làm chỉ vì đam mê thật, đến tiền cũng không chịu lấy.

Xui xẻo cho người tài xế kia trêи đường trở về bởi vì muốn nhanh chóng gặp lại người của mình lại bị cảnh sát giao thông phạt vì tội vượt quá tốc độ, nếu người đó mà còn biết được suy nghĩ của nàng nữa chắc chỉ có nước cắn lưỡi tự tử.

Nhật Mai gặp lại bạn trai trong lòng vui mừng như hoa mười giờ nở rộ lúc gặp ánh nắng mặt trời nên cũng chẳng để ý nhiều đến chuyện tiền nong với người tài xế nữa mà ôm lấy cánh tay Thiên Bảo.

Bộ ngực sữa ép lên cánh tay không khỏi khiến hắn thấy nóng bức trong người.

Một số thanh niên đi ngang không khỏi ghen tị với hắn vì có một cô bạn gái xinh như hoa.

Thiên Bảo không thích bị cơ số ánh mắt soi mói mình như vậy liền ôm lấy vòng eo thon gọn của Nhật mai rồi kéo nàng đi nơi khác.

– Ủa…!
Đột nhiên Nhật Mai kêu lên một tiếng khiến hắn chú ý, lúc này nàng đang nhìn hắn một lượt từ trêи xuống dưới không sót chỗ nào, hắn còn tưởng mình quên chưa kéo khóa quần nên lén đưa tay xuống kiểm tra, thấy tiểu Thiên Bảo không có dấu hiệu bị lộ diện mới yên tâm.

– Sao thế?
Nhật mai không ngay lập tức trả lời câu hỏi của hắn mà khuôn mặt hiện lên sự ngờ vực lên tiếng:
– Em thấy hình như anh cao hơn thì phải!
Thiên Bảo cứ tưởng cô nàng này đã nhìn ra chuyện gì đó to tát nên trong lòng đang hơi có chút lo lắng.

Hóa ra chỉ là chuyện hắn cao hơn khiến nàng thắc mắc.

Vấn đề này hắn đã đoán trước, sau khi cơ thể biến đổi đáng lẽ ra cơ thể phải trở nên đô con hơn mới phải, những chính hắn cũng không hiểu vì sao cơ thể vẫn giữ nguyên hình dáng gầy gò như trước, chỉ có chiều cao là tăng lên.

Có điều cao lên cũng chẳng có bao nhiêu, trước đó hắn cao khoảng một mét bảy nhưng giờ cao lên gần một mét tám.

Đối người chiều cao trung bình của nam giới Việt Nam đã là rất đáng kể, tuy nhiên nhiên so với cơ thể trước kia thì vẫn kém.

Hơn nữa bởi vì hắn vốn dĩ đã gầy bây giờ lại cao lên nữa không khỏi khiến cho người khác tưởng là bộ xương để nghiên cứu trong phòng thí nghiệm chạy ra ngoài đường.

Vấn đề tại sao mình cao lên tất nhiên không thể tiết lộ ra ngoài, vì vậy hắn muốn phân tán sự chú ý của Nhật Mai nhưng nét mặt của nàng vẫn tràn ngập nghi ngờ, biết cô nàng này không dễ buông bỏ thắc mắc nên hắn phải dùng đến lá bài quyết định… Chính là ăn uống, lúc này mới khiến cho Nhật Mai dẹp bỏ sự nghi ngờ trong lòng.

Sau một hồi đắn đo Thiên Bảo quyết định đưa Nhật Mai vào trong một quán kem, tất nhiên hắn đã hỏi thử nàng xem muốn đi đâu hay làm gì và nhận được câu trả lời khiến cho bất kỳ chàng trai nào cũng phải đau đầu mỗi khi đi chơi với bạn gái.

– Em ăn gì cũng được!
Câu trả lời kiểu này trêи một ngày trêи thế giới có hàng triệu thậm chí nói không ngoa thì có hàng tỷ cô gái nói ra, nhưng với bộ óc được đánh giá là thông minh hàng đầu thế giới của hắn cũng không biết được đáp án thực sự là gì.

Vì thế sau khi cân nhắc đến yếu tố thời tiết nóng bức, đồng thời gần đó có một rất to.

Thiên thời – Địa lợi có đủ cả nên hắn quyết định vào đó gọi một cốc kem giữa mùa hè thế này thì không còn gì bằng.

Trong lúc kem còn chưa mang lên thì Nhật Mai ngồi bên cạnh cứ nhìn chăm chăm lên khuôn mặt hắn như thể đang tìm xem có cọng lông nào bạc màu hay chưa, hành động của nàng không khỏi khiến hắn thấy hơi có chút thiếu thoải mái đành phải lên tiếng:
– Anh biết mình đẹp trai nhưng không biến mất đâu mà em cứ nhìn chằm chằm như thế?
Nhật Mai lập tức bĩu môi, không biết từ bao giờ mà tên này lại học được công phu tự luyến như thế.

Tuy nhiên nàng cũng chẳng để ý mà cười rạng rỡ đáp lại:
– Người ta nhớ anh mà!
Nói rồi nàng ngả đầu lên vai hắn, tuy nhiên nếu là trước kia nàng có thể tựa đầu lên vai nhưng giờ đây nàng chỉ tựa bắp tay.

Để cô nàng này bớt nghi ngờ hắn nhanh trí vòng tay qua vai ôm Nhật Mai vào trong lồng ngực mình.

Từ góc độ này của hắn có thể thấy được bộ ngực của nàng hấp dẫn đến thế nào.

.

Chapter
1 Chương 51: Sa Lưới
2 Chương 52: Về Quê
3 Chương 53: Con Dê Gầy Chứa Đầy Bí Ấn
4 Chương 54: Băng Cướp Ngân Hàng
5 Chương 55: Thăm Mộ
6 Chương 56: Mít Tơ Biết Tuốt
7 Chương 57: Dung Dịch Màu Đỏ
8 Chương 58: Nổi Sát Tâm
9 Chương 59: Vợ Muốn Sinh Một Đứa 18
10 Chương 60: Tranh Giành Du Thuyền
11 Chương 61: “quả Dưa Hấu” Bị Nổ Tung
12 Chương 62: Biến Động Thế Giới Ngầm
13 Chương 63: Bí Mật Của Trần Thiên Bảo
14 Chương 64: Sự Quyến Rũ Của Phan Như Ý
15 Chương 65: Tường Vi Gặp Nạn
16 Chương 66: Cứu Tường Vi
17 Chương 67: Đầu Cắt Moi
18 Chương 68: Đầu Cắt Moi Tự Sát
19 Chương 69: Men Rượu
20 Chương 70: Bị Công An Bắt
21 Chương 71: Mỹ Nữ Cảnh Sát
22 Chương 72: Lại Mất Tích
23 Chương 73: Ông Kẹ
24 Chương 74: Có Bom
25 Chương 75: Tự Bắn Vào Mình
26 Chương 76: Truy Đuổi
27 Chương 77: Lại Trúng Đạn
28 Chương 78: Cầm Máu
29 Chương 79: Dung Hợp
30 Chương 80: Về Hà Nội
31 Chương 81: Lưu Manh Trên Xe Bus
32 Chương 82: Giải Quyết Lưu Manh
33 Chương 83: Vào Quán Rượu
34 Chương 84: Gặp Lại Phạm Quốc Khánh
35 Chương 85: Hiển Uy
36 Chương 86: Anh Muốn Có Địa Vị Không Chương Trước
37 Chương 87: Em Ăn Gì Cũng Được!
38 Chương 88: Bạn Ở Lớp Học Tiếng Pháp
39 Chương 89: Hôm Nay Anh Tôi Bao Cả Quán
40 Chương 90: Nụ Hôn Giữa Phố
41 Chương 91: Đến Hiện Trường
42 Chương 92: Lại Có Súng
43 Chương 93: Bóp Méo Súng
44 Chương 94: Ranh Con Nói Ai Là Trẻ Trâu
45 Chương 95: Ra Mắt
46 Chương 96: Đến Bao Nhiêu Đánh Bấy Nhiêu!
Chapter

Updated 46 Episodes

1
Chương 51: Sa Lưới
2
Chương 52: Về Quê
3
Chương 53: Con Dê Gầy Chứa Đầy Bí Ấn
4
Chương 54: Băng Cướp Ngân Hàng
5
Chương 55: Thăm Mộ
6
Chương 56: Mít Tơ Biết Tuốt
7
Chương 57: Dung Dịch Màu Đỏ
8
Chương 58: Nổi Sát Tâm
9
Chương 59: Vợ Muốn Sinh Một Đứa 18
10
Chương 60: Tranh Giành Du Thuyền
11
Chương 61: “quả Dưa Hấu” Bị Nổ Tung
12
Chương 62: Biến Động Thế Giới Ngầm
13
Chương 63: Bí Mật Của Trần Thiên Bảo
14
Chương 64: Sự Quyến Rũ Của Phan Như Ý
15
Chương 65: Tường Vi Gặp Nạn
16
Chương 66: Cứu Tường Vi
17
Chương 67: Đầu Cắt Moi
18
Chương 68: Đầu Cắt Moi Tự Sát
19
Chương 69: Men Rượu
20
Chương 70: Bị Công An Bắt
21
Chương 71: Mỹ Nữ Cảnh Sát
22
Chương 72: Lại Mất Tích
23
Chương 73: Ông Kẹ
24
Chương 74: Có Bom
25
Chương 75: Tự Bắn Vào Mình
26
Chương 76: Truy Đuổi
27
Chương 77: Lại Trúng Đạn
28
Chương 78: Cầm Máu
29
Chương 79: Dung Hợp
30
Chương 80: Về Hà Nội
31
Chương 81: Lưu Manh Trên Xe Bus
32
Chương 82: Giải Quyết Lưu Manh
33
Chương 83: Vào Quán Rượu
34
Chương 84: Gặp Lại Phạm Quốc Khánh
35
Chương 85: Hiển Uy
36
Chương 86: Anh Muốn Có Địa Vị Không Chương Trước
37
Chương 87: Em Ăn Gì Cũng Được!
38
Chương 88: Bạn Ở Lớp Học Tiếng Pháp
39
Chương 89: Hôm Nay Anh Tôi Bao Cả Quán
40
Chương 90: Nụ Hôn Giữa Phố
41
Chương 91: Đến Hiện Trường
42
Chương 92: Lại Có Súng
43
Chương 93: Bóp Méo Súng
44
Chương 94: Ranh Con Nói Ai Là Trẻ Trâu
45
Chương 95: Ra Mắt
46
Chương 96: Đến Bao Nhiêu Đánh Bấy Nhiêu!