Chương 231: C231: Người có thể giữ lão phu lại còn chưa ra đời đâu

Vừa dứt lời, xa xa truyền đến một tiếng rống phẫn nộ.

" Diệu Thủ Không Không, ngươi chết đi cho ta."

Diệu Thủ Không biến sắc, luống cuống nói: "Ngươi nói đúng, người kia thật sự giết tới rồi! Lão phu chuồn trước, tạm biệt!"

Nói xong liền vèo một tiếng, xông ra khỏi hoàng cung.

Sau một lát, một tráng hán lôi thôi như Diệu Thủ Không Không miêu tả xuất hiện trước mắt mọi người.

Vóc người của hắn cũng không cao lớn thế nhưng tứ chi vô cùng mạnh mẽ và khỏe mạnh, từng khối cơ bắp. nhô lên tựa như mãnh thú hồng hoang vậy.

Tay cầm một cái búa sắt lớn, mỗi lần đi một bước, mặt đất đều chấn động một lần, khiến người ta nhìn mà phát lạnh.

Hắn nhìn Diệu Thủ Không Không bỏ trốn, lớn tiếng quát: "Tên trộm! Cho dù ngươi chạy tới chân trời góc biển, ta cũng nhất định sẽ bắt ngươi về tế kiếm!"

Sau đó lại đuổi theo.

Nhưng đến chạng vạng tối, Diệu Thủ Không Không chưa có trở về, u Dã Tử mới trở về.

Hắn ta đi tới cửa hoàng cung, quát lớn: "Mở cửa! Lão phu u Dã Tử cầu kiến Hoàng Đế Đại Hại"

"Bệ hạ có lệnh, Tuyên u Dã Tử đi vào!"

Sau thời gian một chén trà nhỏ, u Dã Tử đã đi tới trước mặt Lâm Bắc Phàm.

Lâm Bắc Phàm hỏi: "Ngươi tới bái phỏng trẫm có chuyện quan trọng gì?"

u Dã Tử vừa móc cứt mũi, vừa đĩnh đạc nói: "Không có đại sự gì, nghe nói tên trộm kia đã lăn lộn với ngươi, cho nên mặc kệ hắn chạy tới chỗ nào, cuối cùng nhất định sẽ trở lại chỗ ngươi! Hòa thượng chạy trốn không thoát khỏi miếu, cho nên ta sẽ ở đây bảo vệ ngươi! Ngươi không cần để ý tới ta, chờ ta bắt được hắn xong, đương nhiên sẽ rời đi!"

"Làm càn!"

Mọi người cả giận nói.

Lâm Bắc Phàm mặt không biểu tình: "u Dã Tử, ngươi coi rẻ hoàng quyền như vậy, còn muốn giết người của trẫm, ngươi nói trầm có thể mặc kệ không?”

"Cho dù ngươi muốn quản, ngươi quản được ta sao?"

u Dã Tử vung chùy, biểu diễn cơ bắp của mình. Lâm Bắc Phàm quát lên: "Bắt hắn lại!" "Vâng, bệ hạ!"

Đám người Lưu công công, Bạch Trúc, Tửu Kiếm Tiên dồn dập xuất thủ.

Tuy thực lực của u Dã Tử cường đại, nhưng trong thời gian ngắn không ngăn cản được nhiều cao thủ như vậy, ngữ khí cuối cùng cũng trở nên mềm nhữn: "Không ngờ tiểu Hoàng Đế nhà ngươi lại có nhiều cao thủ như vậy, chủ quan rồi! Hoàng Đế Đại Hạ, chúng ta thương lượng một chút được không?”

"Không thể thương lượng! Hoặc là thần phục, hoặc là chết!"

Lâm Bắc Phàm thản nhiên nói.

u Dã Tử nổi giận: "Không thể nào! Xem Loạn Phong Phích Lịch Chùy Pháp của ta đây!"

Một cây chuỳ sắt lớn bị hắn múa với uy thế hừng hực, cương khí phóng ra ngoài, người khác đừng hòng tới gần được.

Nhân lúc này, hai chân u Dã Tử đạp xuống đất, phóng lên trời như đạn pháo, âm thanh hung hăng truyền tới: "Người có thể giữ lão phu lại, còn chưa ra đời đâu! Lão phu đi đây, khặc khặc!"

Lúc này, một đại chưởng màu vàng đột nhiên từ trên trời giáng xuống, như đập ruồi võ vào u Dã Tử.

"Bành"

u Dã Tử từ trên không bị nện xuống. "Âm ầm"

Trên mặt đất xuất hiện một cái hố sâu.

u Dã Tử nằm trong hố, thân thể run rẩy, mặt lộ vẻ đau đớn.

"Ai da! Đau quá."

Chapter
1 Chương 201: C201: Sợ ngây người
2 Chương 202: C202: Nơi đó đã xảy ra chuyện gì
3 Chương 203: C203: Ngươi không xứng
4 Chương 204: C204: Đành chịu
5 Chương 205: C205: Tuyệt đối không có khả năng
6 Chương 206: C206: Đó đều là chuyện trong quá khứ
7 Chương 207: C207: Giả vờ giả vịt
8 Chương 208: C208: Quá ít ỏi
9 Chương 209: C209: Chỉ cần ngươi có thể làm được một điểm trong đó bổn quan lập tức xin lỗi ngươi
10 Chương 210: C210: Bản cung tới thăm ngươi
11 Chương 211: C211: Sẽ bị người khác chê cười chết mất
12 Chương 212: C212: Chỉ thích dáng vẻ xấu xa của hắn thôi
13 Chương 213: C213: Cuối cùng nhất định sẽ thành công
14 Chương 214: C214: Đương nhiên vẫn là bệ hạ ngài
15 Chương 215: C215: Cái này còn cần phải hỏi sao
16 Chương 216: C216: Hóa ra là thế
17 Chương 217: C217: Ngươi muốn chạy đi đâu
18 Chương 218: C218: Có tặng cho người khác cũng không cho ngươi
19 Chương 219: C219: Quả nhiên ta là con trai mà ông trời thích nhất
20 Chương 220: C220: Còn không mau cứu người
21 Chương 221: C221: Chỉ có một nơi để đi
22 Chương 222: C222: Chỉ giáo
23 Chương 223: C223: Việc này giao cho ngươi
24 Chương 224: C224: Sao các ngươi lại biết
25 Chương 225: C225: Chúng ta là liên minh thất bại
26 Chương 226: C226: Bên trong rỗng tuếch
27 Chương 227: C227: Không có kho bạc
28 Chương 228: C228: Triệu tướng quân tức điên
29 Chương 229: C229: Trở về cùng tạp gia đi
30 Chương 230: C230: Người mà ngươi nói hình như đã tới rồi
31 Chương 231: C231: Người có thể giữ lão phu lại còn chưa ra đời đâu
32 Chương 232: C232: Ngươi hoài nghỉ sự chuyên nghiệp của lão phu
33 Chương 233: C233: Giết ngươi ngươi cũng không nguyện ý sao
34 Chương 234: C234: Vận khí cứt chó
35 Chương 235: C235: Dẫn trẫm đi xem một chút
36 Chương 236: C236: Ngươi yên tâm đi trẫm tuyệt đối sẽ không giữ ngươi lại
37 Chương 237: C237: Quá lãng phí
38 Chương 238: C238: Để đó để ta tới
39 Chương 239: C239: Cứ quyết định thế đi
40 Chương 240: C240: Âm mưu làm phản
41 Chương 241: C241: Dùng xi măng sửa đường
42 Chương 242: C242: Tạ ơn bệ hạ
43 Chương 243: C243: Quà gì
44 Chương 244: C244: Có thể cho thêm một ít hay không
45 Chương 245: C245: Cung tiễn bệ hạ
46 Chương 246: C246: Cung tiễn bệ hạ
47 Chương 247: C247: Vì nước vì dân
48 Chương 248: C248: Vậy mới đúng chứ
Chapter

Updated 48 Episodes

1
Chương 201: C201: Sợ ngây người
2
Chương 202: C202: Nơi đó đã xảy ra chuyện gì
3
Chương 203: C203: Ngươi không xứng
4
Chương 204: C204: Đành chịu
5
Chương 205: C205: Tuyệt đối không có khả năng
6
Chương 206: C206: Đó đều là chuyện trong quá khứ
7
Chương 207: C207: Giả vờ giả vịt
8
Chương 208: C208: Quá ít ỏi
9
Chương 209: C209: Chỉ cần ngươi có thể làm được một điểm trong đó bổn quan lập tức xin lỗi ngươi
10
Chương 210: C210: Bản cung tới thăm ngươi
11
Chương 211: C211: Sẽ bị người khác chê cười chết mất
12
Chương 212: C212: Chỉ thích dáng vẻ xấu xa của hắn thôi
13
Chương 213: C213: Cuối cùng nhất định sẽ thành công
14
Chương 214: C214: Đương nhiên vẫn là bệ hạ ngài
15
Chương 215: C215: Cái này còn cần phải hỏi sao
16
Chương 216: C216: Hóa ra là thế
17
Chương 217: C217: Ngươi muốn chạy đi đâu
18
Chương 218: C218: Có tặng cho người khác cũng không cho ngươi
19
Chương 219: C219: Quả nhiên ta là con trai mà ông trời thích nhất
20
Chương 220: C220: Còn không mau cứu người
21
Chương 221: C221: Chỉ có một nơi để đi
22
Chương 222: C222: Chỉ giáo
23
Chương 223: C223: Việc này giao cho ngươi
24
Chương 224: C224: Sao các ngươi lại biết
25
Chương 225: C225: Chúng ta là liên minh thất bại
26
Chương 226: C226: Bên trong rỗng tuếch
27
Chương 227: C227: Không có kho bạc
28
Chương 228: C228: Triệu tướng quân tức điên
29
Chương 229: C229: Trở về cùng tạp gia đi
30
Chương 230: C230: Người mà ngươi nói hình như đã tới rồi
31
Chương 231: C231: Người có thể giữ lão phu lại còn chưa ra đời đâu
32
Chương 232: C232: Ngươi hoài nghỉ sự chuyên nghiệp của lão phu
33
Chương 233: C233: Giết ngươi ngươi cũng không nguyện ý sao
34
Chương 234: C234: Vận khí cứt chó
35
Chương 235: C235: Dẫn trẫm đi xem một chút
36
Chương 236: C236: Ngươi yên tâm đi trẫm tuyệt đối sẽ không giữ ngươi lại
37
Chương 237: C237: Quá lãng phí
38
Chương 238: C238: Để đó để ta tới
39
Chương 239: C239: Cứ quyết định thế đi
40
Chương 240: C240: Âm mưu làm phản
41
Chương 241: C241: Dùng xi măng sửa đường
42
Chương 242: C242: Tạ ơn bệ hạ
43
Chương 243: C243: Quà gì
44
Chương 244: C244: Có thể cho thêm một ít hay không
45
Chương 245: C245: Cung tiễn bệ hạ
46
Chương 246: C246: Cung tiễn bệ hạ
47
Chương 247: C247: Vì nước vì dân
48
Chương 248: C248: Vậy mới đúng chứ