Chương 207: C207: Giả vờ giả vịt

Trong hoàng cung Đại Hạ.

"Khởi bẩm bệ hạ, Cửu Hoàng Tử Đại Lê Hoàng Triều Lê Thiên Khung bái kiến bệ hạ, hiện tại đang chờ ngoài cửa cung!"

Lâm Bắc Phàm mỉm cười: "Tặc tâm vẫn chưa chết, tuyên hắn vào đi!"

"Tuyên Đại Lê Hoàng Triều cửu hoàng tử Lê Thiên Khung điện hạ tiến cung gặp Thánh Thượng!"

Cửu hoàng tử suất lĩnh mọi người hùng dũng hiên ngang đi vào trong đại điện hoàng cung, văn võ bá quan Đại Hạ không khỏi bị phong thái cùng khí độ của hẳn thuyết phục, thầm nghĩ quả nhiên đến từ hoàng triều, khí chất hoàng tộc từ nhỏ bồi dưỡng ra không giống bình thường.

Nhưng mà lúc này, Cửu hoàng tử nhìn Lâm Bắc. Phàm cao cao tại thượng, trong lòng lại tràn đây phẫn nộ.

Bởi vì chính tên khốn này đã cướp đi sư tỷ mà hắn yêu mến, còn khiến hắn mất mặt trước nhiều người như vậy.

Chẳng qua là chắp tay một cách qua loa, giọng cứng rắn nói: "Bái kiến Đại Hạ Hoàng Đế!"

Một màn này đã khiến rất nhiều đại thần bất mãn.

Mặc dù ngươi là hoàng tử hoàng triều, thân phận tôn quý, thế nhưng bái phỏng Hoàng Đế một quốc gia khác, lễ nghỉ nên làm vẫn phải làm, đây là tôn trọng tối thiểu.

Nhưng bây giờ chỉ chắp tay, giọng ngươi lại cứng như vậy, thật sự quá thất lễ.

Rõ ràng là coi thường Hoàng Đế của bọn họ. Thế nhưng Lâm Bắc Phàm cũng không để ý.

Làm cho người ta tức giận như vậy, có chút nóng nảy cũng là rất bình thường.

Nếu như gặp chuyện này mà không tức giận, Lâm Bắc Phàm cũng có phần cảnh giác với lòng dạ của đối phương.

Lâm Bắc Phàm cười nói: "Rất hoan nghênh! Đại Lê Cửu hoàng tử, ngươi tới Đại Hạ có chuyện quan trọng gì”

"Lần này tới chơi, bổn cung chỉ có một mục đích, chính là đến thăm sư tỷ Sài Ngọc Tâm! Nhìn xem nàng có sống tốt hay không, có chịu ủy khuất hay không!"

Giọng điệu của cửu hoàng tử có chút nặng.

Lâm Bắc Phàm cười nói: "Không nghĩ tới Cửu hoàng tử và Ngọc Tâm còn có quan hệ này. Chúng ta cũng coi là người một nhà, trẫm sẽ gọi Ngọc Tâm tới để các ngươi ôn chuyện!"

Lâm Bắc Phàm trái một câu "Ngọc Tâm", phải một câu" Ngọc Tâm”, thái độ thân mật như vậy khiến Cửu hoàng tử tức nổ tung: "Xì! Ai là người nhà với ngươi, ngươi cũng không nhìn xem bản thân có tư cách gì! Thứ cho bản cung nói thẳng, ngươi căn bản là không xứng với sư tỷ!"

Sắc mặt văn võ bá quan lập tức thay đổi.

"To gan! Không ngờ lại dám nói lời cưồng ngôn!"

"Nơi này là triều đình Đại Hạ, không phải Đại Lê của ngươi, không được làm càn!"

"Còn không mau xin lỗi bệ hạ?”

Cửu hoàng tử ngẩng đầu ưỡn ngực, lớn tiếng nói: "Bản cung nói là sự thật, có tội gì? Tại sao phải xin lỗi?"

"Ngươi!"

Bách Quan tức giận mắt muốn nứt ra.

Lâm Bắc Phàm vô cùng bình tĩnh phất phất tay, nói: "Mọi người an tâm chớ vội, Cửu hoàng tử tuổi trẻ khí thịnh, dễ kích động, mở miệng nói lời cuồng ngôn là điều khó tránh, chúng ta hẳn là nên lý giải và bao dung hắn!"

"Vâng, bệ hạ"

Bách Quan lui xuống.

Cửu hoàng tử cảm thấy quyền này như đánh vào trên bông gòn.

Đối phương hời hợt như vậy, dung mạo không thèm để ý, ngược lại tôn hắn lên như một tên hề.

"Rõ ràng là đang giả bộ, giả vờ giả vịt!"

Hận ý đối với Lâm Bắc Phàm lại tăng thêm một phần.

Chapter
1 Chương 201: C201: Sợ ngây người
2 Chương 202: C202: Nơi đó đã xảy ra chuyện gì
3 Chương 203: C203: Ngươi không xứng
4 Chương 204: C204: Đành chịu
5 Chương 205: C205: Tuyệt đối không có khả năng
6 Chương 206: C206: Đó đều là chuyện trong quá khứ
7 Chương 207: C207: Giả vờ giả vịt
8 Chương 208: C208: Quá ít ỏi
9 Chương 209: C209: Chỉ cần ngươi có thể làm được một điểm trong đó bổn quan lập tức xin lỗi ngươi
10 Chương 210: C210: Bản cung tới thăm ngươi
11 Chương 211: C211: Sẽ bị người khác chê cười chết mất
12 Chương 212: C212: Chỉ thích dáng vẻ xấu xa của hắn thôi
13 Chương 213: C213: Cuối cùng nhất định sẽ thành công
14 Chương 214: C214: Đương nhiên vẫn là bệ hạ ngài
15 Chương 215: C215: Cái này còn cần phải hỏi sao
16 Chương 216: C216: Hóa ra là thế
17 Chương 217: C217: Ngươi muốn chạy đi đâu
18 Chương 218: C218: Có tặng cho người khác cũng không cho ngươi
19 Chương 219: C219: Quả nhiên ta là con trai mà ông trời thích nhất
20 Chương 220: C220: Còn không mau cứu người
21 Chương 221: C221: Chỉ có một nơi để đi
22 Chương 222: C222: Chỉ giáo
23 Chương 223: C223: Việc này giao cho ngươi
24 Chương 224: C224: Sao các ngươi lại biết
25 Chương 225: C225: Chúng ta là liên minh thất bại
26 Chương 226: C226: Bên trong rỗng tuếch
27 Chương 227: C227: Không có kho bạc
28 Chương 228: C228: Triệu tướng quân tức điên
29 Chương 229: C229: Trở về cùng tạp gia đi
30 Chương 230: C230: Người mà ngươi nói hình như đã tới rồi
31 Chương 231: C231: Người có thể giữ lão phu lại còn chưa ra đời đâu
32 Chương 232: C232: Ngươi hoài nghỉ sự chuyên nghiệp của lão phu
33 Chương 233: C233: Giết ngươi ngươi cũng không nguyện ý sao
34 Chương 234: C234: Vận khí cứt chó
35 Chương 235: C235: Dẫn trẫm đi xem một chút
36 Chương 236: C236: Ngươi yên tâm đi trẫm tuyệt đối sẽ không giữ ngươi lại
37 Chương 237: C237: Quá lãng phí
38 Chương 238: C238: Để đó để ta tới
39 Chương 239: C239: Cứ quyết định thế đi
40 Chương 240: C240: Âm mưu làm phản
41 Chương 241: C241: Dùng xi măng sửa đường
42 Chương 242: C242: Tạ ơn bệ hạ
43 Chương 243: C243: Quà gì
44 Chương 244: C244: Có thể cho thêm một ít hay không
45 Chương 245: C245: Cung tiễn bệ hạ
46 Chương 246: C246: Cung tiễn bệ hạ
47 Chương 247: C247: Vì nước vì dân
48 Chương 248: C248: Vậy mới đúng chứ
Chapter

Updated 48 Episodes

1
Chương 201: C201: Sợ ngây người
2
Chương 202: C202: Nơi đó đã xảy ra chuyện gì
3
Chương 203: C203: Ngươi không xứng
4
Chương 204: C204: Đành chịu
5
Chương 205: C205: Tuyệt đối không có khả năng
6
Chương 206: C206: Đó đều là chuyện trong quá khứ
7
Chương 207: C207: Giả vờ giả vịt
8
Chương 208: C208: Quá ít ỏi
9
Chương 209: C209: Chỉ cần ngươi có thể làm được một điểm trong đó bổn quan lập tức xin lỗi ngươi
10
Chương 210: C210: Bản cung tới thăm ngươi
11
Chương 211: C211: Sẽ bị người khác chê cười chết mất
12
Chương 212: C212: Chỉ thích dáng vẻ xấu xa của hắn thôi
13
Chương 213: C213: Cuối cùng nhất định sẽ thành công
14
Chương 214: C214: Đương nhiên vẫn là bệ hạ ngài
15
Chương 215: C215: Cái này còn cần phải hỏi sao
16
Chương 216: C216: Hóa ra là thế
17
Chương 217: C217: Ngươi muốn chạy đi đâu
18
Chương 218: C218: Có tặng cho người khác cũng không cho ngươi
19
Chương 219: C219: Quả nhiên ta là con trai mà ông trời thích nhất
20
Chương 220: C220: Còn không mau cứu người
21
Chương 221: C221: Chỉ có một nơi để đi
22
Chương 222: C222: Chỉ giáo
23
Chương 223: C223: Việc này giao cho ngươi
24
Chương 224: C224: Sao các ngươi lại biết
25
Chương 225: C225: Chúng ta là liên minh thất bại
26
Chương 226: C226: Bên trong rỗng tuếch
27
Chương 227: C227: Không có kho bạc
28
Chương 228: C228: Triệu tướng quân tức điên
29
Chương 229: C229: Trở về cùng tạp gia đi
30
Chương 230: C230: Người mà ngươi nói hình như đã tới rồi
31
Chương 231: C231: Người có thể giữ lão phu lại còn chưa ra đời đâu
32
Chương 232: C232: Ngươi hoài nghỉ sự chuyên nghiệp của lão phu
33
Chương 233: C233: Giết ngươi ngươi cũng không nguyện ý sao
34
Chương 234: C234: Vận khí cứt chó
35
Chương 235: C235: Dẫn trẫm đi xem một chút
36
Chương 236: C236: Ngươi yên tâm đi trẫm tuyệt đối sẽ không giữ ngươi lại
37
Chương 237: C237: Quá lãng phí
38
Chương 238: C238: Để đó để ta tới
39
Chương 239: C239: Cứ quyết định thế đi
40
Chương 240: C240: Âm mưu làm phản
41
Chương 241: C241: Dùng xi măng sửa đường
42
Chương 242: C242: Tạ ơn bệ hạ
43
Chương 243: C243: Quà gì
44
Chương 244: C244: Có thể cho thêm một ít hay không
45
Chương 245: C245: Cung tiễn bệ hạ
46
Chương 246: C246: Cung tiễn bệ hạ
47
Chương 247: C247: Vì nước vì dân
48
Chương 248: C248: Vậy mới đúng chứ