Chương 89: Nhưng mà

Tất cả mọi người ở hiện trường lúc này đều thầm thấy tiếc cho Dương Thiên!

Bỏ lỡ một cơ hội tuyệt vời như vậy tương đương với việc bỏ lỡ cơ hội lên như diều gặp gió!

Đời này còn có thể có cơ hội vàng khác sao!? Còn nữa, nếu không trân trọng cơ hội thì cũng thôi đi, lại khiến cho Nguyên âm đại sư mất mặt trước mặt nhiều người như vậy, đây không phải là bị đân sao?

Đến nước này, dù là về công hay tư thì Nguyên âm đại sư cũng sẽ không bỏ qual

Triệu Ngạn cũng toát mồ hôi đầm đìa, hận không thể thay Dương Thiên quỳ xuống bái kiến sư phụ!

Nhưng mà...

Những người này đều đã đánh giá quá thấp thực lực của Dương Thiên!

Mặc dù, ba năm qua Dương Thiên bị thương rất nặng, thực lực bây giờ chỉ còn S3, vẫn còn một chặng đường dài mới có thể khôi phục.

Nhưng...

Nếu Nguyên âm đại sư đang đứng trước mặt này có thể xếp vào top 20 ở Long thành! Vậy thì thực lực của anh mạnh hơn không biết bao nhiêu lần so với ông tal

Nguyên âm ông cũng xứng thu tôi làm đệ tử?! E là đã bị những tên phú hào không biết trời cao đất rộng, không biết tông sư là gì tâng bốc đến mức không biết bản thân là ai rồi!

"Bùm!"

Ngay lập tức, nắm đấm va chạm!

Vì để giữ thể diện, vì để xả cơn giận này, Nguyên âm đại sư trực tiếp dùng hết toàn lực!

Toàn lực!

Lực đạo cỡ này nếu tác động lên thân người bình thường thì ít nhất cũng phải đứt gân gấy xương, xương cốt lệch vị trí!

Trái lại, Dương Thiên từ đầu đến cuối đều cực kỳ bình tĩnh! Đi bộ nhàn nhã, như thể người mà Nguyên âm đánh giết không phải là anh.

Tới gần... Càng gần...

Đợi đến khi nắm đấm của Nguyên âm đại sư cách mặt anh chưa đầy hai mươi centimet, Dương Thiên đột nhiên nghiêng người sang một bên, cực nhanh, tốc độ giống như bóng ma, xảo diệu biến mất tại điểm va chạm trong nháy mắt!

Nguyên âm đánh trượt một đòn, lập tức muốn thu tay lại, dùng quán tính của khuỷu tay thọc sang một bên! Nhưng... Đã muộn!

Dương Thiên cười nói: "Nguyên âm đại sư đúng không? Tôi đã cho ông cơ hội, ông đánh không trúng, vậy thì không trách tôi được, đến lượt tôi..."

Lời vừa dứt "Bùm!" "Bành!"

Những người ở hiện trường nghe thấy tiếng xương cốt vỡ vụn, ngay sau đó, nơi nắm đấm của Dương Thiên lướt qua, giống như xuất hiện một làn sóng không khí dày đặc như sương mù màu trắng, lấy Dương Thiên làm trung tâm, tỏa ra bốn phía...

'ối"

Không đợi mọi người kịp phản ứng, Nguyên âm đại sư hét thảm một tiếng rồi trực tiếp quỳ một chân trên đất!

Tổn thương không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng bản thân ông ta rất rõ ràng, cánh tay của ông ta... Đã gãy!

Lực của cú đấm vừa rồi không thể ngăn cản được, trong lúc chấn gãy cánh tay của ông ta thì cũng đồng thời có luồng khí mạnh đánh thẳng vào ngực, ít nhất ba chiếc xương sườn bị gãy!

"Phụt...

Nguyên âm đại sư không nhịn được, phun ra một ngụm máu đenl

Tất cả mọi người! Sốc ngay tại chỗ! Từng người một giật mình nói không ra lời nói, nhìn chằm chằm Dương Thiên, hai mắt mở to, không thể nào ngờ được, Dương Thiên - người đã

nhiều năm không gặp lại có thể điên cuồng như vậy?!

Chapter
1 Chương 51: Tất cả mọi người đều thất vọng!
2 Chương 52: Toàn bộ bệnh viện quý tộc hỗn loạn!
3 Chương 53: Lý Hạo cũng đồng ý với lập luận này!
4 Chương 54: Hoàn toàn không có hiệu quả!
5 Chương 55: Không thể nào
6 Chương 56: Làm thế nào để tìm được đây!?
7 Chương 57: Sáu giờ tối
8 Chương 58: Đúng vậy!
9 Chương 59: Buổi họp lớp tối nay
10 Chương 60: Vậy thì lên xe
11 Chương 61: Đây rõ ràng là cố ý!
12 Chương 62: Không thể lẫn lộn!
13 Chương 63: Lá gan của anh đúng là đủ lớn
14 Chương 64: Sấm sét giữa trời quang
15 Chương 65: Ông đây một chút cũng không hối hận
16 Chương 66: Lòng hiếu thảo đáng khen ngợi
17 Chương 67: Tôi đều sẽ đáp ứng
18 Chương 68: Xe sang tụ tập
19 Chương 69: Nữ thần quốc dân
20 Chương 70: Mọi việc đều phải cẩn thận
21 Chương 71: Làm sao còn khả năng đấu với hắn!
22 Chương 72: Đã lâu không gặp
23 Chương 73: Muốn đấu rượu
24 Chương 74: Uống chưa đủ à
25 Chương 75: Mày có tiền thì ngon lắm hả?
26 Chương 76: Một người hai chai
27 Chương 77: Chút rượu
28 Chương 78: Kết quả
29 Chương 79: Nói thì chậm, diễn ra thì nhanh
30 Chương 80: Người phá vỡ cục diện bế tắc
31 Chương 81: Điều này tuyệt đối cần thiết
32 Chương 82: Rốt cuộc anh cũng đến rồi
33 Chương 83: Cậu còn chưa đủ tư cách đưa ra điều kiện với tôi
34 Chương 84: Tôi nghĩ cậu con mẹ nó đã sống đủ rồi
35 Chương 85: Nghĩa là gì
36 Chương 86: Cậu gọi tôi một tiếng sư phụ, tôi sẽ cho cậu một tương lai vô hạn
37 Chương 87: Top hai mươi?
38 Chương 88: Sẽ không tiếp tục gặp may nữa rồi!
39 Chương 89: Nhưng mà
40 Chương 90: Ông nói cái gì?
41 Chương 91: Ít nhất
42 Chương 92: Không sao đâu
43 Chương 93: Có thể không cần phải chết
44 Chương 94: Xin hãy bỏ qua cho họ được không
Chapter

Updated 44 Episodes

1
Chương 51: Tất cả mọi người đều thất vọng!
2
Chương 52: Toàn bộ bệnh viện quý tộc hỗn loạn!
3
Chương 53: Lý Hạo cũng đồng ý với lập luận này!
4
Chương 54: Hoàn toàn không có hiệu quả!
5
Chương 55: Không thể nào
6
Chương 56: Làm thế nào để tìm được đây!?
7
Chương 57: Sáu giờ tối
8
Chương 58: Đúng vậy!
9
Chương 59: Buổi họp lớp tối nay
10
Chương 60: Vậy thì lên xe
11
Chương 61: Đây rõ ràng là cố ý!
12
Chương 62: Không thể lẫn lộn!
13
Chương 63: Lá gan của anh đúng là đủ lớn
14
Chương 64: Sấm sét giữa trời quang
15
Chương 65: Ông đây một chút cũng không hối hận
16
Chương 66: Lòng hiếu thảo đáng khen ngợi
17
Chương 67: Tôi đều sẽ đáp ứng
18
Chương 68: Xe sang tụ tập
19
Chương 69: Nữ thần quốc dân
20
Chương 70: Mọi việc đều phải cẩn thận
21
Chương 71: Làm sao còn khả năng đấu với hắn!
22
Chương 72: Đã lâu không gặp
23
Chương 73: Muốn đấu rượu
24
Chương 74: Uống chưa đủ à
25
Chương 75: Mày có tiền thì ngon lắm hả?
26
Chương 76: Một người hai chai
27
Chương 77: Chút rượu
28
Chương 78: Kết quả
29
Chương 79: Nói thì chậm, diễn ra thì nhanh
30
Chương 80: Người phá vỡ cục diện bế tắc
31
Chương 81: Điều này tuyệt đối cần thiết
32
Chương 82: Rốt cuộc anh cũng đến rồi
33
Chương 83: Cậu còn chưa đủ tư cách đưa ra điều kiện với tôi
34
Chương 84: Tôi nghĩ cậu con mẹ nó đã sống đủ rồi
35
Chương 85: Nghĩa là gì
36
Chương 86: Cậu gọi tôi một tiếng sư phụ, tôi sẽ cho cậu một tương lai vô hạn
37
Chương 87: Top hai mươi?
38
Chương 88: Sẽ không tiếp tục gặp may nữa rồi!
39
Chương 89: Nhưng mà
40
Chương 90: Ông nói cái gì?
41
Chương 91: Ít nhất
42
Chương 92: Không sao đâu
43
Chương 93: Có thể không cần phải chết
44
Chương 94: Xin hãy bỏ qua cho họ được không