Chương 58: C58: Chấp niệm của nguyên chủ

Dương Gia Nghi đang định nói chuyện thì xe đã đến nơi, mọi người chuẩn bị đi xuống nên cô ngừng lại. Chuyện này để tính sau, giờ còn có chuyện quan trọng hơn.

Đội trưởng và hai chú cháu Dương Gia Nghi chia tay ở đây. Bệnh viện và quân khu ở hai hướng trái ngược nhau.

Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu. Đối với người quen sống ở vùng nhiệt đới như Dương Gia Nghi thì cái lạnh này quả thực khiến cô khó chịu vô cùng.

Lúc này, cô gái nhỏ đã mặc một lớp áo khoác rất dày ở ngoài, đầu đội mũ, cổ quàng khăn, bao tay tất chân đầy đủ.

Vậy mà vẫn lạnh cóng!

Cô siết chặt lớp áo hòng khiến cho bản thân ấm hơn một chút. Dương Hữu Đức đi đằng trước lại sải bước như bay. Có vẻ như những cơn gió lạnh như cắt thịt này chẳng ảnh hưởng đến chú ấy.

Cả hai đi được một lúc, cổng quân khu đã hiện ra trước mắt. Hai người lính cầm súng gác cổng, quân phục oai hùng màu xanh lục, dáng đứng mạnh mẽ thẳng tắp.

Dương Hữu Đức đưa giấy tờ cho họ kiểm tra, sau khi được thông qua thì dẫn Dương Gia Nghi đi thẳng vào văn phòng. Nơi đây có vài ba người đang đứng chờ.

Nói thật, Dương Gia Nghi cứ tưởng quy trình sẽ rờm rà lắm. Cô đã chuẩn bị tinh thần ở đây vài ba ngày, nhưng cuối cùng không dùng được. Tất cả mọi việc đã được lãnh đạo quân khu an bài rõ ràng. Cô chỉ việc đến, ký giấy, nhận hai đứa nhỏ và di vật là xong. Mọi thứ suông sẻ đến ngỡ ngàng.

Thiếu nữ dẫn hai đứa nhỏ, theo Dương Hữu Đức về nhà khách, phía sau có hai người lính phụ xách đồ dùm.

Dương Hữu Minh hy sinh. Quân khu không tìm được xác, mọi người chỉ có thể lập một ngôi mộ, bên trong là quần áo của chú ấy. Bốn người tranh thủ dắt nhau đi viếng mộ. Lần này rời khỏi, không biết lần tới lại đây là khi nào.

Dương Hữu Đức đứng lặng người thật lâu. Một tay Dương Gia Nghi bế Dương Gia Ngọc, tay còn lại nắm chặt tay của Dương Gia Linh. Gia Linh đã hiểu chuyện, đôi mắt ướt đẫm, liên tục lấy tay gạt nước mắt. Riêng Gia Ngọc còn quá nhỏ, cô bé chẳng hiểu được chuyện gì đang xảy ra, chỉ lo vui vẻ khi được chị bế.

Dương Gia Nghi bỗng dưng cảm thấy xót xa. Hai đứa nhỏ này còn bé như vậy mà mồ côi cả cha lẫn mẹ rồi. Thôi thì chuyện đã đến nước này, cô sẽ thay nguyên chủ chăm sóc hai chị em họ khôn lớn nên người.

Thiếu nữ nghĩ đến đây thì trong lòng chợt cảm thấy có thứ gì đó buông lỏng, cả người trở nên nhẹ nhàng. Tóc gáy của cô dựng ngược.

"Bé Ba! Bé Ba! Linh hồn của nguyên chủ vẫn chưa đi phải không?" Dương Gia Nghi hơi hoảng.

"Đi rồi."

"Vậy cảm giác mới nãy..."

"À, lúc đó cô ấy vẫn còn ở đây."

Dương Gia Nghi:...

Trời đất ơi, vậy là hơn tháng nay nguyên chủ vẫn ở trong thân thể này sao? Nếu như vậy tại sao hệ thống không cho cô biết chứ.

"Khi ký chủ sống lại trong thân thể của nguyên chủ thì đồng nghĩa với việc cô thiếu nợ cô ấy, chỉ khi nào cô hoàn thành chấp niệm của nguyên chủ thì thân thể này mới xem như hoàn toàn thuộc về cô. Đây là một loại giao dịch. Ký chủ phải tự phát hiện chấp niệm của nguyên chủ."

"Nếu không hoàn thành..."

"Nếu không hoàn thành thì nguyên chủ hoàn toàn có quyền đuổi ký chủ ra khỏi cơ thể này."

"Nhưng cô ấy chết rồi mà. Nếu mà như vậy thì cô ấy sẽ sống lại à?"

"Không phải, cả hai cùng chết."

Dương Gia Nghi:...

"Vậy chấp niệm của cô ấy là chăm sóc hai đứa nhỏ? Nhưng trước kia cô ấy đâu biết có sự có mặt của chúng?"

"Ban đầu chấp niệm của nguyên chủ là có cuộc sống hạnh phúc, nhưng khi gặp hai đứa nhỏ rồi thì thay đổi."

"Cô ấy đi rồi không sợ tôi đối xử không tốt với chúng à?"

"Có lẽ khi nãy cô ấy cảm nhận được cô thật lòng muốn chăm sóc bọn nhỏ nên hài lòng."

Tuy cô không phải kẻ thích lật lọng nhưng không thể không nói nguyên chủ quá ngây thơ rồi. Con người là loài sinh vật phức tạp, nay như thế này, mai lại như thế khác. Hôm nay người ta thật lòng muốn đối xử tốt với một ai đó nhưng có thể ngày mai họ sẽ đâm sau lưng cũng không chừng.

Dương Gia Nghi than thở trong lòng. Thiếu nữ ngước mắt lên nhìn, hoàng hôn đã nhuộm đỏ cả vùng trời.

"Mình về chứ ạ?" Cô lên tiếng đánh thức Dương Hữu Đức.

Hắn nhìn sang thấy hai cặp mắt của Gia Nghi Gia Linh đã sưng đỏ còn Gia Ngọc thì ỉu xìu dựa đầu vào vai chị.

Thì ra họ đã đứng đây mấy tiếng đồng hồ. Cả ngày hai chú cháu chưa ăn gì, lại thêm đường xe mệt mỏi. Cơn đói lúc này kéo đến như muốn rút cạn hết sức lực.

"Về thôi!" Giọng Dương Hữu Đức khàn khàn.

Bốn người dắt nhau về nhà khách. Bốn cái bóng nhỏ yếu in nghiêng trên đường, theo họ chậm rãi trở về.

Tới nơi, bốn người chia nhau ra để vệ sinh cá nhân. Dương Hữu Đức thuê một phòng. Ba chị em Dương Gia Nghi thuê một phòng.

Lúc này, Dương Gia Nghi mới có thời gian để xem kỹ hai chị em Gia Linh Gia Ngọc.

Chapter
1 Chương 52: 52: Rắn Độc Và Nhắc Nhở
2 Chương 53: 53: Hạt Dẻ
3 Chương 54: 54: Thím Lan Về Nhà
4 Chương 55: C55: Tin dữ
5 Chương 56: C56: Sai lầm
6 Chương 57: C57: Hệ thống thay đổi
7 Chương 58: C58: Chấp niệm của nguyên chủ
8 Chương 59: C59: Bà cụ
9 Chương 60: C60: Mặt trái
10 Chương 61: C61: Quyết định
11 Chương 62: C62: Mộc lam tu chân ký
12 Chương 63: C63: Trắng tay
13 Chương 64: C64: Đường về
14 Chương 65: C65: Bánh bột bắp
15 Chương 66: C66: Chồng một ý vợ một ý
16 Chương 67: C67: Tiệm cơm quốc doanh
17 Chương 68: C68: Trưởng thành sớm
18 Chương 69: C69: Bần cùng sinh đạo tặc
19 Chương 70: C70: Kịp lúc
20 Chương 71: C71: Tiếng lành đồn xa
21 Chương 72: C72: Có người chết đuối
22 Chương 73: C73: Tới nhà rồi
23 Chương 74: C74: Công việc nào cũng có cái khó riêng
24 Chương 75: C75: Gia ngọc bị sốt
25 Chương 76: C76: Thái hồng liên
26 Chương 77: C77: Có người muốn gây sóng gió
27 Chương 78: C78: Bản tính khó dời
28 Chương 79: C79: Bàn tay vàng đầu tiên của chị em nhà họ mộc
29 Chương 80: C80: Đánh nhau rồi
30 Chương 81: C81: Chứng cứ
31 Chương 82: Con gà La Tiểu Vi - giết gà doạ khỉ
32 Chương 83: Vén tay áo cãi nhau
33 Chương 84: khó chịu
34 Chương 85: Đội trưởng đội hồng binh
35 Chương 86: ông cố của thôn Đá Đen
36 Chương 87: Mắng
37 Chương 88: Mưu mô chước quỷ
38 Chương 89: Lộ
Chapter

Updated 38 Episodes

1
Chương 52: 52: Rắn Độc Và Nhắc Nhở
2
Chương 53: 53: Hạt Dẻ
3
Chương 54: 54: Thím Lan Về Nhà
4
Chương 55: C55: Tin dữ
5
Chương 56: C56: Sai lầm
6
Chương 57: C57: Hệ thống thay đổi
7
Chương 58: C58: Chấp niệm của nguyên chủ
8
Chương 59: C59: Bà cụ
9
Chương 60: C60: Mặt trái
10
Chương 61: C61: Quyết định
11
Chương 62: C62: Mộc lam tu chân ký
12
Chương 63: C63: Trắng tay
13
Chương 64: C64: Đường về
14
Chương 65: C65: Bánh bột bắp
15
Chương 66: C66: Chồng một ý vợ một ý
16
Chương 67: C67: Tiệm cơm quốc doanh
17
Chương 68: C68: Trưởng thành sớm
18
Chương 69: C69: Bần cùng sinh đạo tặc
19
Chương 70: C70: Kịp lúc
20
Chương 71: C71: Tiếng lành đồn xa
21
Chương 72: C72: Có người chết đuối
22
Chương 73: C73: Tới nhà rồi
23
Chương 74: C74: Công việc nào cũng có cái khó riêng
24
Chương 75: C75: Gia ngọc bị sốt
25
Chương 76: C76: Thái hồng liên
26
Chương 77: C77: Có người muốn gây sóng gió
27
Chương 78: C78: Bản tính khó dời
28
Chương 79: C79: Bàn tay vàng đầu tiên của chị em nhà họ mộc
29
Chương 80: C80: Đánh nhau rồi
30
Chương 81: C81: Chứng cứ
31
Chương 82: Con gà La Tiểu Vi - giết gà doạ khỉ
32
Chương 83: Vén tay áo cãi nhau
33
Chương 84: khó chịu
34
Chương 85: Đội trưởng đội hồng binh
35
Chương 86: ông cố của thôn Đá Đen
36
Chương 87: Mắng
37
Chương 88: Mưu mô chước quỷ
38
Chương 89: Lộ