Chương 32: Nương tử, con chúng ta mất tích rồi

"Đứa bé, đứa bé đã bị người của Chu Dương vương phủ đón đi rồi, bên Chu Dương vương phủ cho người đưa đến một nghìn lượng bạc, nói là chuộc thân cho đứa bé, còn những cái khác ta không biết gì hết..." Tú bà khóc lóc van xin tha thứ nói ra chuyện đánh mất Tiểu Nãi Bao.

Tiêu Mặc bước lùi về sau, trong lòng thầm nhớ tên một người, Chu Dương vương.

Lúc trở về khách sạn, toàn bộ bên trong đã bị người của nha môn vây kín, Tiêu Mặc không biết xảy ra chuyện gì đành phải ẩn mình trốn vào bên trong.

Liễu Thanh Thanh ngồi một chỗ, huyện lệnh đứng bên cạnh, luôn miệng cười nịnh nọt, có hai con rắn đứng trên ống tay áo của vị hồng nhan kia, cô ta trước sau vẫn cúi đầu không nói gì.

Không biết là Huyện lệnh nói gì đó, khiến cho Liễu Thanh Thanh vốn không hờn không giận liền xoay người lại nói: "Hòa huyện lệnh, chuyện tuyển tú ta có một ý kiến...

"Thỉnh Liễu cô nương giảng giải!" Hòa huyện lệnh thập phần khách khí, quay sang Liễu Thanh Thanh khúm núm nói.

"Ngươi xem vị Hồng Nhan này nào? Nếu ta bảo người của ta trị khỏi da của nàng, để nàng thay ta tiến cung tuyển tú, ngươi thấy thế nào?" Liễu Thanh Thanh chỉ vào Hồng Nhan bên kia, thờ ơ nói.

Vẻ mặt Hòa huyện lệnh nhất thời sa sầm, vị hồng nhan kia tuy rằng lớn lên cũng rất xinh đẹp, thế nhưng nếu cùng với Liễu Thanh Thanh so sánh chính là thua một khoảng khá xa, hắn hiển nhiên không muốn như vậy.

"Tiểu thư, không nên, Hồng Nhan nguyện hầu hạ tiểu thư cả đời, không muốn tiến cung dự tuyển tú!" Hồng Nhan vừa nghe Liễu Thanh Thanh đề cử mình tiến cung liền quỳ xuống, giọng điệu khẩn cầu nói.

Liễu Thanh Thanh vô cùng kinh ngạc nhìn nàng ta, ở thời đại này phụ nữ muốn tiến cung cũng vì vinh quang, thế nhưng là nha hoàn cả đời thì nếu có thể tiến cung thì tiền đồ tất nhiên sẽ khác hẳn.

Hòa huyện lệnh liền thuận nước thả thuyền: "Đúng vậy, Hồng Nhan cô nương đã không muốn thì chúng ta cũng không thể cưỡng cầu, huống chi nếu Liễu cô nương có thể vào cung, bản huyện lệnh cũng có thể đảm bảo, Liễu cô nương khẳng định long ân sủng hạnh, nếu lại có thêm một nam nữa thì cô nương sẽ thăng chức rất nhanh!"

Liễu Thanh Thanh cười nhạt không nói gì, Hòa huyện lệnh muốn khuyên thêm gì nữa thì Tiêu Mặc đã hiện thân, bước tới nói: "Nương tử, con của chúng ta mất tích rồi, mau mau đi cứu nó thôi..."

Đôi mắt của Liễu Thanh Thanh nhìn hắn, thế nhưng như thế hắn lại càng đắc ý, tiến tới kéo cánh tay của Liễu Thanh Thanh nói: "Nương tử, con chúng ta quá nghịch ngợm rồi, ở nhà bằng hữu ta thế nhưng lại giả ngốc rồi một mình trốn đi, đến giờ còn chưa về nhà..."

"Ngươi, ngươi đã lập gia đình rồi sao?" Sắc mặt Hòa huyện lệnh sa sầm lại, chỉ vào Tiêu Mặc nói.

"Đương nhiên, đến con cũng đã có rồi đấy!" Tiêu Mặc nhíu mày khiêu khích nhìn Hòa huyện lệnh nói.

Sắc mặt Hòa huyện lệnh nhất thời sung huyết thành màu của gan heo, ấp úng nói: "Các ngươi, các ngươi nhớ đấy, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho các ngươi..."

Nói xong hắn liền mang theo toàn bộ người của nha môn rời khỏi khách sạn, Hồng Nhan không hiểu nhìn Liễu Thanh Thanh và Tiêu Mặc, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc.

Liễu Thanh Thanh ngồi một chỗ, liếc Tiêu Mặc một cái, thờ ơ nói: "Tiểu Nãi Bao thật sự là mất tích sao?"

"Đúng vậy!" Tiêu Mặc chột dạ lấy một ly trà đưa cho Liễu Thanh Thanh, Liễu Thanh Thanh trước sau vẫn theo dõi ánh mắt của hắn, nhận ly trà trong tay rồi nói: "Hắn là mất tích ở nơi nào, có cần dẫn ta đi gặp bằng hữu của ngươi không?"

Chapter
1 Chương 1: Sắc xà trong mộng quấn quít lấy nàng, tuyệt đối không phải là hư ảo
2 Chương 2: Không người nào có thể thoát khỏi họng súng của nàng
3 Chương 3: Nàng cuối cùng cũng sinh
4 Chương 4: Ánh mắt của con rắn này tại sao giống nàng như vậy!
5 Chương 5: Giết xà yêu này, vì dân trừ hại!
6 Chương 6: Vừa nhìn cũng không phải dễ chọc
7 Chương 7: Ngươi có nhìn thấy một con rắn hay không?
8 Chương 8: Nàng cho rằng hắn là loại xà yêu muốn khi dễ là khi dễ phải không?
9 Chương 9: Giao cho ta là tốt rồi!
10 Chương 10: Nếu ngươi không ăn, thì ta không cần khách khí
11 Chương 11: Hai người không cần con nữa sao?
12 Chương 12: Phụ thân, người muốn bỏ con sao?
13 Chương 13: Nữ nhân điên, ngươi muốn làm gì?
14 Chương 14: Giết chết xà yêu, xuất ra nội đan
15 Chương 15: Nữ nhân, ngươi tốt nhất đừng nên xen vào việc của người khác
16 Chương 16: Chuyện xưa giữa nông phu và rắn,ở chỗ này của ta không có khả năng trình diễn
17 Chương 17: Nàng, thật đẹp …
18 Chương 18: Tâm tư của Tiêu Mặc
19 Chương 19: Nữ nhân này, thật sự rất đẹp
20 Chương 20: Làm giải dược của ta!
21 Chương 21: Hiểu hắn rất rõ
22 Chương 22: Thời gian ngắn như vậy, làm sao có thể đủ
23 Chương 23: Ngươi không được phép sợ hãi
24 Chương 24: Đem người bên cạnh ngươi để hiến tặng cho yêu vương
25 Chương 25: Bây đâu , bắt cho được nữ nhân nhân loại này!
26 Chương 26: Các ngươi không thể giết nàng, nàng hiện tại gả cho ta
27 Chương 27: Yêu nghiệt, hiện tại xem ngươi còn có thể chạy hướng nào!
28 Chương 28: Vì sao nàng muốn đánh hắn?
29 Chương 29: Ngươi có phải hay không nữa đêm còn muốn đi cắn người?
30 Chương 30: Nói, đứa bé kia đâu?
31 Chương 31: Lão bà, con của chúng ta bị ném rồi
32 Chương 32: Nương tử, con chúng ta mất tích rồi
33 Chương 33: Nãi Bao, ngươi rất đói bụng sao?
34 Chương 34: A, con muỗi
35 Chương 35: Hắn là xà yêu, giết hắn đi!
Chapter

Updated 35 Episodes

1
Chương 1: Sắc xà trong mộng quấn quít lấy nàng, tuyệt đối không phải là hư ảo
2
Chương 2: Không người nào có thể thoát khỏi họng súng của nàng
3
Chương 3: Nàng cuối cùng cũng sinh
4
Chương 4: Ánh mắt của con rắn này tại sao giống nàng như vậy!
5
Chương 5: Giết xà yêu này, vì dân trừ hại!
6
Chương 6: Vừa nhìn cũng không phải dễ chọc
7
Chương 7: Ngươi có nhìn thấy một con rắn hay không?
8
Chương 8: Nàng cho rằng hắn là loại xà yêu muốn khi dễ là khi dễ phải không?
9
Chương 9: Giao cho ta là tốt rồi!
10
Chương 10: Nếu ngươi không ăn, thì ta không cần khách khí
11
Chương 11: Hai người không cần con nữa sao?
12
Chương 12: Phụ thân, người muốn bỏ con sao?
13
Chương 13: Nữ nhân điên, ngươi muốn làm gì?
14
Chương 14: Giết chết xà yêu, xuất ra nội đan
15
Chương 15: Nữ nhân, ngươi tốt nhất đừng nên xen vào việc của người khác
16
Chương 16: Chuyện xưa giữa nông phu và rắn,ở chỗ này của ta không có khả năng trình diễn
17
Chương 17: Nàng, thật đẹp …
18
Chương 18: Tâm tư của Tiêu Mặc
19
Chương 19: Nữ nhân này, thật sự rất đẹp
20
Chương 20: Làm giải dược của ta!
21
Chương 21: Hiểu hắn rất rõ
22
Chương 22: Thời gian ngắn như vậy, làm sao có thể đủ
23
Chương 23: Ngươi không được phép sợ hãi
24
Chương 24: Đem người bên cạnh ngươi để hiến tặng cho yêu vương
25
Chương 25: Bây đâu , bắt cho được nữ nhân nhân loại này!
26
Chương 26: Các ngươi không thể giết nàng, nàng hiện tại gả cho ta
27
Chương 27: Yêu nghiệt, hiện tại xem ngươi còn có thể chạy hướng nào!
28
Chương 28: Vì sao nàng muốn đánh hắn?
29
Chương 29: Ngươi có phải hay không nữa đêm còn muốn đi cắn người?
30
Chương 30: Nói, đứa bé kia đâu?
31
Chương 31: Lão bà, con của chúng ta bị ném rồi
32
Chương 32: Nương tử, con chúng ta mất tích rồi
33
Chương 33: Nãi Bao, ngươi rất đói bụng sao?
34
Chương 34: A, con muỗi
35
Chương 35: Hắn là xà yêu, giết hắn đi!