Chương 17: 17: Kí Ức Như Biển Rộng1

"Cậu ta hiện tại nổi bật như vậy, khó tránh khỏi sẽ có người ghen ghét, thật ra làm không được cũng không sao, có tiến bộ là tốt rồi."

"Tớ thì đánh cuộc cậu ấy làm được, đến lúc đó tức chết những người kia."

Thời điểm ăn cơm trưa, Hứa Đình Sinh cùng Hoàng Á Minh, Phó Thành trở về kí túc xá nằm bên trong khu dạy học.

Trên đường đi, có mấy cô nữ sinh núp ở phía sau bạn học lớn mật kêu lên:

"Hứa Đình Sinh, lần sau có lên mái nhà uống rượu ca hát thì nhớ gọi cho tớ!"

"Hứa Đình Sinh, thế giới thật rộng lớn, em sẽ đi cùng anh để xem nó."

"Hứa Đình Sinh, cố lên."

"..."

Bộ dạng của Hứa Đình Sinh hiện tại rất thống khổ, những việc ngày hôm nay khiến anh có chút dở khóc dở cười, "bộ dáng" đau khổ, càng đau khổ hơn khi anh nhìn thấy hai người một trước một sau đang đi tới.

Cả buổi sáng Ngô Nguyệt Vi nghe giảng bài đều không lọt tai, lúc giáo viên mời cô đứng lên trả lời câu hỏi, cô đều phải nhờ bạn cùng bàn nhắc nhở mới có thể phản ứng kịp, một lúc sau lại bắt đầu thẫn thờ nên không thể trả lời được.

Trong tình huống như vậy, là một học sinh giỏi nên giáo viên sẽ nói: "Có phải thân thể em không khỏe đúng chứ? Hãy ngồi xuống đi, chú ý nghỉ ngơi".

Ngô Nguyệt Vi ngồi xuống, nhưng vẫn không thể tập trung lại được.

Cô nghĩ tới khóe miệng chảy máu của anh, nghĩ tới anh bị lên văn phòng làm bảng kiểm điểm, nghĩ tới lời anh nói: "Thế giới thật rộng lớn, tôi muốn đi xem nó!"

"Cậu ấy vốn dĩ không nên bị như vậy, vì bảo vệ mình nên cậu ấy mới cam tâm tình nguyện chịu phạt, dù có bị oan ức cũng không nói ra sự thật".

Người bạn cùng phòng gần gũi với Ngô Nguyệt Vi trong khoảng thời gian này đột nhiên bắt đầu xa lánh cô, thậm chí có vẻ sợ hãi khi tiếp cận với cô.

Ngô Nguyệt Vi biết rằng điều này có liên quan đến đám người Bào Minh và sau đó là quan hệ với Hứa Đình Sinh.

Ngô Nguyệt Vi không rõ Hứa Đình Sinh nghĩ cái gì, nhưng cô biết được hành động của anh, đó là bảo vệ cô, giúp cô thoát khỏi đám người của Bào Minh.

Nếu không vì Hứa đình Sinh dặn cô không được để bại lộ chuyện của bản thân, khẳng định Ngô Nguyệt Vi sẽ không cắm rễ tại lớp lâu như vậy, cô muốn đi xem Hứa đình Sinh, nói chuyện với anh.

Thời điểm ăn cơm trưa, Ngô Nguyệt Vi lẳng lặng nghe nữ sinh bên cạnh mình bàn tán về anh, một người bạn cùng bàn đột nhiên xoay người đối diện với cô và nói: "Người kia, là anh chàng mà cậu đã chặn trên đường hồi năm đầu tiên vào trường cấp 3 phải không?"

Ngô Nguyệt Vi chợt ngẩn người, sau đó liền ôm chặt cô bạn cùng bàn, vui mừng như vỡ lẽ ra điều gì.

Cô bạn có chút không hiểu hành vi của bạn mình.

Ngô Nguyệt Vi nở một nụ cười sáng lạn, nói: "Cảm ơn cậu, bây giờ tớ sẽ đi tìm cậu ấy đây".

Ngô Nguyệt Vi đã suy nghĩ thông suốt rồi, cô có thể quang minh chính đại đi tìm anh, dù sao cũng có rất nhiều người đều biết trước kia cô đã tùng ngăn anh lại trên đường, họ đều biết cô thích một vị học trưởng.

Cô bạn ngồi cùng bạn chợt lắc đầu: "Không nên, cậu sẽ bị người ta nói là mặt dày mày dạn theo đuổi người ta, năm nhất còn chưa bị cười đủ à?"

Ngô Nguyệt Vi giơ lên nắm đấm nhỏ, nói: "Tớ chính là muốn theo đuổi cậu ấy..

mặt dày mày dạn thì có làm sao?"

Cô bạn ngồi cũng bàn một tay không giữ chặt, thì có chút bất đắc dĩ ngồi xuống.

Cô cùng Ngô Nguyệt Vi đã ngồi cùng bàn từ năm đầu tiên của cấp 3, là bạn bè tốt của nhau, nhưng hiện tại chính cô cảm thấy bản thân vẫn là chưa hiểu rõ về Ngô Nguyệt Vi, trong mắt mọi người cô ấy là một cô gái ngoan ngoãn, đơn thuần, an tĩnh thậm chí là có chút nhát gan, nhưng ngược lại cũng rất là dũng cảm, có chút điên cuồng, hoặc là nói ở một phương diện nào đó thì là một đồ ngốc.

Ví như vào ngày đầu tiên của năm học, trước mặt bao người ngăn một vị học trưởng, chấp nhận lời đề nghị của một bạn cùng phòng không có ý tốt đi làm một "thí nghiệm", và ví như ở hiện tại.

Ngô Nguyệt Vi đến phòng y tế lấy hộp đựng thuốc, sau đó đứng ở bên hành lang chờ Hứa Đình Sinh.

Hứa Đình Sinh cùng Hoàng Á Minh, Phó Thành đi tới.

Ngô Nguyệt Vi tiến lên đón, hướng Hoàng Á Minh cùng Phó Thành nhẹ nhàng nói: "Cám ơn"

Hoàng Á Minh cùng Phó Thành rất không nghĩa khí ném Hứa Đình Sịnh lại một mình, sau đó đi trước.

"Tớ thật sự hối hận rồi, về sau sẽ không như vậy nữa, sẽ nghe lời cậu nói, học tập thật tốt." Ngô Nguyệt Vi cúi đầu nói.

Hứa Đình Sinh mỉm cười: "Vậy thì tốt rồi, với thành tích của cậu, ít nhất phải vào được trường đại học Tiệm Hải".

Nghe vậy, mục tiêu thi đại học của Ngô Nguyệt Vi từ Thanh Bắc biến thành đại học Tiệm Hải, cô nói: "Cậu có còn đau hay không, tớ có thuốc đây!" Cô vươn tay ra định chạm vào khóe miệng Hứa Đình Sinh đang còn bị kết vảy.

Hứa đình Sinh chợt lùi một bước tránh tay cô, tiếp nhận thuốc nói: "Cảm ơn, cậu mau đi ăn cơm đi"

Chapter
1 Chương 1: 1: Gặp Lại1
2 Chương 2: 2: Gặp Lại2
3 Chương 3: 3: Gặp Lại3
4 Chương 4: 4: Thanh Xuân Gặp Gỡ1
5 Chương 5: 5: Thanh Xuân Gặp Gỡ2
6 Chương 6: 6: Thanh Xuân Gặp Gỡ3
7 Chương 7: 7: Thanh Xuân Gặp Gỡ4
8 Chương 8: 8: Chuyện Cũ Và Lời Nói Ngông Cuồng1
9 Chương 9: 9: Chuyện Cũ Và Lời Nói Ngông Cuồng2
10 Chương 10: 10: Chuyện Cũ Và Lời Nói Ngông Cuồng3
11 Chương 11: 11: Vì Cô Gái Này Mà Đánh Nhau1
12 Chương 12: 12: Vì Cô Gái Này Mà Đánh Nhau2
13 Chương 13: 13: Nghe Lời Cúi Đầu1
14 Chương 14: 14: Nghe Lời Cúi Đầu2
15 Chương 15: 15: Thể Nghiệm Kiểm Điểm Dưới Cờ1
16 Chương 16: 16: Thể Nghiệm Kiểm Điểm Dưới Cờ2
17 Chương 17: 17: Kí Ức Như Biển Rộng1
18 Chương 18: 18: Kí Ức Như Biển Rộng2
19 Chương 19: 19: Kí Ức Như Biển Rộng3
20 Chương 20: 20: Dịch Sars Tới 1
21 Chương 21: 21: Dịch Sars Tới 2
22 Chương 22: 22: Bị Gọi Phụ Huynh1
23 Chương 23: 23: Bị Gọi Phụ Huynh2
24 Chương 24: 24: Có Một Số Việc Không Thể Thay Đổi1
25 Chương 25: 25: Có Một Số Việc Không Thể Thay Đổi2
26 Chương 26: 26: Có Một Số Việc Không Thể Thay Đổi3
27 Chương 27: 27: Những Tin Tức Liên Quan Đến Rễ Bản Lam1
28 Chương 28: 28: Những Tin Tức Liên Quan Đến Rễ Bản Lam2
29 Chương 29: 29: Giống Làm Bài Tập Giải Phẫu1
30 Chương 30: 30: Giống Làm Bài Tập Giải Phẫu2
31 Chương 31: 31: Những Sự Kiện Chính Trong Kiếp Trước1
32 Chương 32: 32: Những Sự Kiện Chính Trong Kiếp Trước1
33 Chương 33: 33: Nguyện Dùng Tất Cả Để Đổi Lấy Năm Tháng Dài Lâu Của Ba1
34 Chương 34: 34: Nguyện Dùng Tất Cả Để Đổi Lấy Năm Tháng Dài Lâu Của Ba2
35 Chương 35: Khi Khoác Lác Biến Thành Trò Cười (1)
36 Chương 36: Khi Khoác Lác Biến Thành Trò Cười (2)
37 Chương 37: Đàn Ông Đảm Nhiệm Công Việc Này (1)
38 Chương 38: Đàn Ông Đảm Nhiệm Công Việc Này (2)
Chapter

Updated 38 Episodes

1
Chương 1: 1: Gặp Lại1
2
Chương 2: 2: Gặp Lại2
3
Chương 3: 3: Gặp Lại3
4
Chương 4: 4: Thanh Xuân Gặp Gỡ1
5
Chương 5: 5: Thanh Xuân Gặp Gỡ2
6
Chương 6: 6: Thanh Xuân Gặp Gỡ3
7
Chương 7: 7: Thanh Xuân Gặp Gỡ4
8
Chương 8: 8: Chuyện Cũ Và Lời Nói Ngông Cuồng1
9
Chương 9: 9: Chuyện Cũ Và Lời Nói Ngông Cuồng2
10
Chương 10: 10: Chuyện Cũ Và Lời Nói Ngông Cuồng3
11
Chương 11: 11: Vì Cô Gái Này Mà Đánh Nhau1
12
Chương 12: 12: Vì Cô Gái Này Mà Đánh Nhau2
13
Chương 13: 13: Nghe Lời Cúi Đầu1
14
Chương 14: 14: Nghe Lời Cúi Đầu2
15
Chương 15: 15: Thể Nghiệm Kiểm Điểm Dưới Cờ1
16
Chương 16: 16: Thể Nghiệm Kiểm Điểm Dưới Cờ2
17
Chương 17: 17: Kí Ức Như Biển Rộng1
18
Chương 18: 18: Kí Ức Như Biển Rộng2
19
Chương 19: 19: Kí Ức Như Biển Rộng3
20
Chương 20: 20: Dịch Sars Tới 1
21
Chương 21: 21: Dịch Sars Tới 2
22
Chương 22: 22: Bị Gọi Phụ Huynh1
23
Chương 23: 23: Bị Gọi Phụ Huynh2
24
Chương 24: 24: Có Một Số Việc Không Thể Thay Đổi1
25
Chương 25: 25: Có Một Số Việc Không Thể Thay Đổi2
26
Chương 26: 26: Có Một Số Việc Không Thể Thay Đổi3
27
Chương 27: 27: Những Tin Tức Liên Quan Đến Rễ Bản Lam1
28
Chương 28: 28: Những Tin Tức Liên Quan Đến Rễ Bản Lam2
29
Chương 29: 29: Giống Làm Bài Tập Giải Phẫu1
30
Chương 30: 30: Giống Làm Bài Tập Giải Phẫu2
31
Chương 31: 31: Những Sự Kiện Chính Trong Kiếp Trước1
32
Chương 32: 32: Những Sự Kiện Chính Trong Kiếp Trước1
33
Chương 33: 33: Nguyện Dùng Tất Cả Để Đổi Lấy Năm Tháng Dài Lâu Của Ba1
34
Chương 34: 34: Nguyện Dùng Tất Cả Để Đổi Lấy Năm Tháng Dài Lâu Của Ba2
35
Chương 35: Khi Khoác Lác Biến Thành Trò Cười (1)
36
Chương 36: Khi Khoác Lác Biến Thành Trò Cười (2)
37
Chương 37: Đàn Ông Đảm Nhiệm Công Việc Này (1)
38
Chương 38: Đàn Ông Đảm Nhiệm Công Việc Này (2)