Chương 165: 165: Lời Tỏ Tình

Cao Minh Thành vội vàng đưa một tay ra giữ cô, chửi một câu, "Chết tiệt."
Anthea thì thấy đầu óc choáng vàng mơ hồ, sau đó một dòng nước ấm ấm theo trái cô chảy xuống.
Hàng lông mày của Cao Minh Thành nhíu lại, môi cũng mím thành một đường thẳng.

Anh vội rút khăn tay ra, vừa cố điều khiển phương hướng xe vừa nhìn sang lấy khăn tay che vết thương cho Anthea.
Anthea giữ lấy khăn tay lúc này mới mở mắt ra, vừa mở mắt liền thấy xe sắp lao xuống vực liền vội vàng hét lớn, "THÀNH THÀNH..."
Cao Minh Thành buông khăn tay ra vội vàng đánh tay lái, chiếc xe lao vút qua đâm vào bồn hoa giữa đường.

Anthea vì không có đai an toàn giữ lên cả cơ thể liền nghiêng theo xe đạp mạnh vào cửa xe, lúc này cửa xe liền mở toang ra.
Anthea cả kinh vội đưa tay ra, Cao Minh Thành lúc này cũng nhìn sang muốn đưa tay ra nắm tay cô nhưng không kịp, tay bên kia của anh vì dùng sức mà bẻ lái ngược về hướng vực sâu.
Ngay trước khi Anthea nhắm mắt cô vẫn ý thức được bản thân là từ trên xe ô tô rơi xuống đập mạnh vào bồn hoa, trong ánh nhìn mờ mờ đây mùi máu tanh vẫn nhìn thấy chiếc xe đen đâm vào rào chắn ven đường rơi xuống vực.

Nhưng cũng may...!cô vẫn có thể nhìn thấy Cao Minh Thành đã kịp nhảy khỏi xe và rơi xuống đúng vị trí hai rào chắn sát nhau nên không rơi xuống vực.
Cô không cảm nhậm được đau đớn, chỉ có mùi máu tanh thoang thoảng bên cánh mũi, đầu óc mơ hồ những hình ảnh khác nhau, trong đầu cô vang lên không ngừng những câu thoại.
"Tại sao lại giết nàng ấy? Tại sao ngươi lại giết nàng ấy?"
"Một mạng trả một mạng, trả lại Hi nhi cho trẫm, ngươi mau trả lại Hi nhi cho trẫm."
"Hi nhi, trẫm sai rồi.

Nàng quay về đi, chúng ta đến thôn trang ngoại thành ngắm hoa mai."
"Hi nhi, nàng quay về ta liền lập tức dẫn nàng đến gặp con.

Hài tử của chúng ta đã lớn rồi, nó đã hơn bảy tuổi rồi.

Hi nhi...."
"Hi nhi, trẫm sai rồi.

Trẫm ngay từ đầu đã sai rồi, ngay từ lúc trầm bước lên vị trí này đã là sai rồi."
"Ta chỉ muốn sống cùng nàng thôi mà, tại sao phải ép ta.

Ta không cần hoàng vị, ta không cần giang sơn, Hi nhi, nàng biết mà...!nàng biết đối với ta những thứ này không thể so được với nàng, sao nàng không chịu đợi ta thêm một chút nữa."
"Chúng ta qua về nước liền kết hôn."
"Anthea, biết em thích ăn bánh pudding anh đặc biệt học làm bánh để làm tặng em.

Nếu em muốn mỗi ngày đều được ăn pudding vậy về cùng một nhà với anh.

Anh không thể đảm bảo anh làm ngon nhất, nhưng anh đảm bảo nó sẽ là cái bánh đặc biệt nhất."
"Anthea, nhìn người yêu em chới bóng nhé.

Người yêu em chơi bóng nhìn còn ngầu hơn hắn."
"Bạn học Anthea, tôi có một khúc mắc muốn bạn giải.

Đường ngắn nhất để có thật nhiều tiền là gì?"
"Không, không phải nỗ lực làm việc, như vậy rất tốn sức.

Chỉ cần làm người yêu tôi, bạn sẽ có rất nhiều tiền."
Mùa hạ năm đó anh tỏ tình với em, anh có biết anh tỏ tình ngốc lắm không.

Không ai tỏ tình lại trưng ra cái vẻ mặt đó cả, lông mày cau có, đôi mắt lại sắc lẹm, nhìn rất đáng sợ.

Nhưng bởi vì em cũng thích anh nên em đã đồng ý.

Em không cần mỗi ngày đều ăn pudding, vì chỉ cần ở cạnh anh, mỗi ngày đều trải qua dư vị còn ngọt hơn pudding.
Chúng ta ở cạnh nhau hơn một năm, không công khai, không ồn ào, trải qua một cuộc sống bình thường lặng lẽ.

Chúng ta mỗi tối đều sẽ nấu ăn cùng nhau, cùng ngồi trên ghế ăn bắp rang xem phim tình cảm, cùng nhau cho Pudding đi dạo, cùng nhau đi hẹn hò.
Đó là thời gian đẹp nhất của em, tiếc rằng...em quên mất rồi.

Quên đi sự chiều chuộng của anh, quên đi sự ấm áp của anh, quên đi lời tỏ tình của anh, quên đi quãng thời gian đẹp nhất hai chúng ta ở bên nhau.

Nhưng em biết, chỉ có não em quên thôi, còn tim em, nó mỗi giây mỗi phút đều nhớ đến anh.
Sóng não của An Tịnh Nhã bỗng nhiên kêu lên không ngừng những tiếng tít tít, Lộ Khiết đang lau tay cho cô vội dừng lại, sau đó là hốt hoảng ấn chuông gọi bác sĩ.
Sau khi kiểm tra qua một lượt, cũng xác định biểu đồ sóng não quay về trạng thái bình thường, bác sĩ nhẹ nhàng rời khỏi phòng ra hiệu cho Cao Minh Thành đi theo ông.

"Cuộc phẫu thuật rất thành công.

Trong lúc phẫu thuật tình hình của bệnh nhân có chuyển biến xấu đi cho nên sau cuộc phẫu thuật chưa thể tỉnh ngay được.

Nhưng vừa rồi sóng não của cô ấy giống như bị cái gì đó k1ch thích mà phản ứng dữ dội, theo phán đoán của tôi thì không lâu nữa cô ấy có thể khôi phục trí nhớ.

Cậu yên tâm được rồi, khoảng tầm chiều tối cô ấy sẽ tỉnh lại ngay thôi."
Cao Minh Thành gật đầu đã hiểu nhưng vẫn không thể thả lỏng được, anh đưa tay lên day trán đang tính rời khỏi phòng thì bác sĩ liền gọi lại.
"Cậu Cao, tình trạng của cậu có vẻ không tốt.

Cuộc phẫu thuật của cậu hai năm trước không phải rất thành công sao?"
Cao Minh Thành hiểu bác sĩ đang nói về việc gì, ông ấy cũng chính là bác sĩ đã phẫu thuật não cho anh hai năm trước.
"Vẫn chưa thể nhớ ra được gì sao?"
"Vẫn chưa." Cao Minh Thành đại khái không nói gì nhiều.
Bác sĩ chỉ có thể thở nặng nề một tiếng nói, "Cậu đấy, cường độ làm việc ít thôi.

Cậu tham biệc nhưng cũng phải cho đầu óc nghỉ ngơi chứ.

Đó có thể là nguyên do lớn ảnh hưởng đến việc hồi phục của cậu."
Cao Minh Thành đi đến mở cửa, trước khi ra khỏi phòng liền đáp lại, "Tôi hiểu rồi."
Cả chiều hôm đó Cao Minh Thành đều ngồi bên giường nhìn An Tịnh Nhã, từ hôm hoàn thành cuộc phẫu thuật đến nay đã là năm ngày rồi.

Bác sĩ nói cuộc phẫu thuật rất thành công, nhưng một ngày, hai ngày trôi qua mà cô vẫn chưa có tỉnh lại, mọi người vì vậy đều rất lo lắng.
An Tịnh Nhã có cảm giác mình đã ngủ một giấc rất rất dài, lúc cô tỉnh lại chỉ thấy ánh sáng quá chói mắt khiến cô không thể nào mở mắt ra được, đến lúc nhìn thấy khung cảnh mờ mờ cũng là lúc bàn tay cô bị bàn tay ai đó nắm chặt.

Giọng cô khàn khàn vang lên một cách nhỏ bé.
"Dọa anh rồi sao?"
"Ừ." Cao Minh Thành nắm chặt tay cô đưa đến bên môi thơm nhẹ một cái, lại cảm thấy vẫn chưa đủ muốn hôn cô nhiều hơn.
An Tịnh Nhã thật lâu mới có thể thích nghi với ánh sáng, "Thành Thành...."

Cao Minh Thành giật mình nhìn An Tịnh Nhã, không niêu sao lúc nghe cô gọi tên mình như vậy trong lòng anh lại dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ không rõ trái tim cũng bất giác đập mạnh hơn.
"Thành Thành, em có cảm giác mình đã mơ một giấc mơ rất đẹp."
Cao Minh Thành ngồi ở bên giường nhẹ nhàng hỏi lại cô:
"Em đã mơ thấy gì vậy?"
"Em mơ thấy.....giảng đường, sân bóng, một căn nhà, một tiệm bánh, còn có cửa hàng bán thịt nướng."
"Em đói rồi sao.

Nhưng hiện tại những cái đó đều không thể ăn được."
An Tịnh Nhã hơi nở nụ cười, "Em biết, em không đói.

Em chỉ cảm thấy giấc mơ đó rất chân thực.

Trước đây anh có từng mua căn nhà nào ở đây không?"
"Có, anh mua rất nhiều căn nhà, nhưng chỉ ở duy nhất một căn ở gần quảng trường Harvard."
An Tịnh Nhã cũng nằm chặt tay anh thì thào nói, "Vậy khi nào em khỏe hẳn anh dẫn em đến đó nhé.

Em có cảm giác chúng ta từng ở đó cùng nhau."
Thanh âm của cô cứ nhỏ dần, sau đó chỉ thấy cô nhắm chặt mắt lại, hơi thở nhè nhẹ.
Cao Minh Thành hôn nhẹ lên mái tóc cô, "Được.

Sau khi em khỏe lại chúng ta sẽ đến đó."

Chapter
1 Chương 151: 151: Gặp Người Quen Cũ
2 Chương 152: 152: Lưu Giữ Kỷ Niệm
3 Chương 153: 153: Quyến Rũ
4 Chương 154: 154: Màn Trả Thù Bắt Đầu
5 Chương 155: 155: Quả Báo
6 Chương 156: 156: 17 Tuổi Chạm Vào Ánh Mắt Thầy Giáo Là Rung Động
7 Chương 157: 157: Bị Thầy Giáo Nhắm Trúng Rồi
8 Chương 158: 158: Thẹn Thùng
9 Chương 159: 159: Hồng Nào Mà Chẳng Có Gai
10 Chương 160: 160: Cùng Nhau Đi Ăn Thịt Nướng
11 Chương 161: 161: Đến Nhà Thầy Giáo
12 Chương 162: 162: Gặp Mặt Bất Ngờ
13 Chương 163: 163: Dối Trá
14 Chương 164: 164: Tai Nạn Bất Ngờ
15 Chương 165: 165: Lời Tỏ Tình
16 Chương 166: 166: Kế Hoạch Cho Hôn Lễ
17 Chương 167: 167: Sợ
18 Chương 168: Chương 168
19 Chương 169: 169: Cung Điện Cao Lãnh Đế
20 Chương 170: 170: Giải Đáp
21 Chương 171: 171: Hoa Cung
22 Chương 172: 172: Mật Thất
23 Chương 173: 173: Dòng Chữ Cuối Cùng
24 Chương 174: Chương 174
25 Chương 175: 175: Anh Ấy Sẽ Không Đến
26 Chương 176: 176: Hiện Tại Là An Hi Hay An Tịnh Nhã 1
27 Chương 177: 177: Hiện Tại Là An Hihay An Tịnh Nhã 2
28 Chương 178: 178: Hiện Tại Là An Hihay Là An Tịnh Nhã 3
29 Chương 179: 179: Hiện Tại Là An Hi Hay An Tịnh Nhã 4 Phòng Hội Nghị
30 Chương 180: 180: Hiện Tại Là An Hihay Là An Tịnh Nhã 5–kết
31 Chương 181: 181: Mục Đích Thay Đổi
32 Chương 182: 182: Vô Tình
33 Chương 183: 183: Điên
34 Chương 184: 184: Tập Đoàn Cao Thị
35 Chương 185: 185: Điểm Hẹn
36 Chương 186: 186: Đó Là Súng Thật
37 Chương 187: 187: Tiếng Gọi Vọng Lại Nói Mau Trả Thù
38 Chương 188: 188: Ánh Sáng
39 Chương 189: 189: Tôi Có Thai Rồi
40 Chương 190: 190: Trùng Hợp Chồng Tôi Cũng Tên Cao Minh Thành
41 Chương 191: 191: Hàng Nhái
42 Chương 192: 192: Kể Chuyện
43 Chương 193: 193: Mọi Chuyện Cũng Nên Sớm Kết Thúc Rồi
44 Chương 194: 194: Hôn Lễ Hoành Tráng Là Sự Kết Thúc Thảm Hại
45 Chương 195: 195: Mà Căn Bản Là Giữ Mẹ Không Được
46 Chương 196: 196: Không Được Giết Cô Ta
47 Chương 197: 197: Nhìn Lại Chấp Niệm Ta Hận Chàng Là Đúng Hay Sai 1
48 Chương 198: 198: Nhìn Lại Chấp Niệm Ta Hận Chàng Là Đúng Hay Sai 2
49 Chương 199: 199: Nhìn Lại Chấp Niệm Ta Hận Chàng Là Đúng Hay Sai 3
50 Chương 200: 200: Vạn Kiếp Yêu Em! Kết
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 151: 151: Gặp Người Quen Cũ
2
Chương 152: 152: Lưu Giữ Kỷ Niệm
3
Chương 153: 153: Quyến Rũ
4
Chương 154: 154: Màn Trả Thù Bắt Đầu
5
Chương 155: 155: Quả Báo
6
Chương 156: 156: 17 Tuổi Chạm Vào Ánh Mắt Thầy Giáo Là Rung Động
7
Chương 157: 157: Bị Thầy Giáo Nhắm Trúng Rồi
8
Chương 158: 158: Thẹn Thùng
9
Chương 159: 159: Hồng Nào Mà Chẳng Có Gai
10
Chương 160: 160: Cùng Nhau Đi Ăn Thịt Nướng
11
Chương 161: 161: Đến Nhà Thầy Giáo
12
Chương 162: 162: Gặp Mặt Bất Ngờ
13
Chương 163: 163: Dối Trá
14
Chương 164: 164: Tai Nạn Bất Ngờ
15
Chương 165: 165: Lời Tỏ Tình
16
Chương 166: 166: Kế Hoạch Cho Hôn Lễ
17
Chương 167: 167: Sợ
18
Chương 168: Chương 168
19
Chương 169: 169: Cung Điện Cao Lãnh Đế
20
Chương 170: 170: Giải Đáp
21
Chương 171: 171: Hoa Cung
22
Chương 172: 172: Mật Thất
23
Chương 173: 173: Dòng Chữ Cuối Cùng
24
Chương 174: Chương 174
25
Chương 175: 175: Anh Ấy Sẽ Không Đến
26
Chương 176: 176: Hiện Tại Là An Hi Hay An Tịnh Nhã 1
27
Chương 177: 177: Hiện Tại Là An Hihay An Tịnh Nhã 2
28
Chương 178: 178: Hiện Tại Là An Hihay Là An Tịnh Nhã 3
29
Chương 179: 179: Hiện Tại Là An Hi Hay An Tịnh Nhã 4 Phòng Hội Nghị
30
Chương 180: 180: Hiện Tại Là An Hihay Là An Tịnh Nhã 5–kết
31
Chương 181: 181: Mục Đích Thay Đổi
32
Chương 182: 182: Vô Tình
33
Chương 183: 183: Điên
34
Chương 184: 184: Tập Đoàn Cao Thị
35
Chương 185: 185: Điểm Hẹn
36
Chương 186: 186: Đó Là Súng Thật
37
Chương 187: 187: Tiếng Gọi Vọng Lại Nói Mau Trả Thù
38
Chương 188: 188: Ánh Sáng
39
Chương 189: 189: Tôi Có Thai Rồi
40
Chương 190: 190: Trùng Hợp Chồng Tôi Cũng Tên Cao Minh Thành
41
Chương 191: 191: Hàng Nhái
42
Chương 192: 192: Kể Chuyện
43
Chương 193: 193: Mọi Chuyện Cũng Nên Sớm Kết Thúc Rồi
44
Chương 194: 194: Hôn Lễ Hoành Tráng Là Sự Kết Thúc Thảm Hại
45
Chương 195: 195: Mà Căn Bản Là Giữ Mẹ Không Được
46
Chương 196: 196: Không Được Giết Cô Ta
47
Chương 197: 197: Nhìn Lại Chấp Niệm Ta Hận Chàng Là Đúng Hay Sai 1
48
Chương 198: 198: Nhìn Lại Chấp Niệm Ta Hận Chàng Là Đúng Hay Sai 2
49
Chương 199: 199: Nhìn Lại Chấp Niệm Ta Hận Chàng Là Đúng Hay Sai 3
50
Chương 200: 200: Vạn Kiếp Yêu Em! Kết