Chương 159: 159: Hồng Nào Mà Chẳng Có Gai

Cứ như vậy êm đẹp một tuần đi qua, Anthea mỗi ngày đều sẽ ít nhất một lần đối mặt với thầy giáo trẻ đẹp trai, lâu lâu sẽ trợ giảng cho thầy một lần, tính ra thì cũng mới chỉ trợ giảng cho thầy hai lần thôi.
Một tuần mới bắt đầu bằng một ngày lễ tình nhân.

Thật ra Anthea chẳng để ý cái ngày tình nhân này đâu, nhưng cô mới chỉ đi đến cửa lớp thôi đã có thể nhìn thấy mặt bàn chỗ cô cắm rễ lâu ngày đã chất đầy nào là quà, nào là hoa hồng rồi.

Anthea có chút bất đắc dĩ đi đến, nhìn đống quà chất đầy trên bàn không biết tiếp theo có nên xử lý như năm ngoái không.
Các bạn học nữ nhìn ra ý định của Anthea liền vội ngăn cản cô, "Bạn học à, cậu có biết làm vậy là rất không tốt không? Cái này...." Bạn học cầm lên một hộp socola nhìn có vẻ rất đắt, "Socola này chỉ làm đúng vào một ngày này trong năm thôi, còn là bán giới hạn, bỏ đi sẽ rất phí."
Anthea kinh ngạc, "Socola này có gì đặc biệt sao?"
"Ừ, rất đặc biệt, là hãng socola nổi tiếng thế giới."
"Nếu vậy mọi người ăn đi.

Mình thích đồ ngọt, nhưng không thích socola." Anthea đúng thật là không thích socola, không có lý do gì đặc biệt, chỉ là không thích.
Các bạn nữ nghe vậy hai mắt đều liên tiếp bắn hình trái tim về phía cô, sau đó đại diện một người cầm hộp socola lên cất đi, nói rằng giờ nghỉ đến nhà ăn sẽ ăn.
"Mọi người còn thích gì nữa không? Nếu không những cái này mình cũng sẽ mang đi từ thiện." Bởi vì Anthea có cảm giác, cô chỉ cần nhận bất kì một món quà nào ở đây thì chính là nhận lời tình cảm của người ta, cảm giác rất có lỗi.
Các bạn nữ nghe vậy rối rít đi đến hôn lên mặt Anthea, nhoáng cái mặt cô đã chi chít những nụ hôn màu son khác nhau.
Sau khi để mọi người giải quyết xong những món quà, chỉ còn lại mấy bó hoa, mọi người không ai lấy.

Anthea chỉ có thể ôm hết mấy bó hoa cả to cả nhỏ lên, tính sẽ đem đến phòng ăn cho cô đầu bếp ở đó tháo ra cắm lại, cô biết là cô ấy đang học thêm lớp cắm hoa.
Vất vả bê hết đống hoa lên, mới đi ra đến cửa liền đụng phải một người đi qua, một bó ở giữa rơi xuống, những bó bên trên cũng rơi xuống theo.

Anthea hoảng hốt đỡ lại, ai ngờ đống hoa còn lại trên tay cô cũng theo đà đó rơi hết xuống.
Thật tình! Anthea thở dài một hơi ngồi xuống nhặt lên, cũng không chú ý xem là đụng vào ai, cô trước hết xử lý đồng này đã.

Chỉ là người kia có chút không vui, giọng nói cất lên mang theo sự khó chịu không thể giấu.
"Hoa ở đâu vậy?"
Anthea rời mắt khỏi những bó hoa, thứ đầu tiên đập vào mắt là giày da đen bóng loáng, nâng mắt lên trên một chút là....!À không, ngước mặt lên trên chút nữa liền thấy gương mặt đẹp trai của thầy giáo.
Bạn học đến giúp cô nhặt hoa lên nghe hỏi liền nhanh nhẹn đáp lại:
"Anthea được tặng đó thầy, hôm nay là lễ tình nhân mà."
Một bạn khác lại nhanh miệng nói:
"Anthea lớp mình là một trong số những nữ sinh nổi nhất trường mà thầy.

Chỗ này chỉ là buổi sáng thôi, đến chiều có khi còn xếp được cả xe tải."
Anthea ngượng ngùng quay sang, "Đâu có khoa trương đến vậy."
"Còn không phải sao.

Còn nhớ năm ngoái cậu chỉ mới vào trường đã có cả đống hoa chất ở một góc của giảng đường sao?"
Cao Minh Thành đăm đăm nhìn rừng bó hoa Anthea ôm trên tay, không biết nghĩ đến cái gì đột nhiên nheo mắt lại.
"Sau khi buổi trưa kể thúc em đến phòng giáo viên tìm tôi."
"Dạ...!!?"
"Chưa nghe rõ sao?"
Anthea muốn xua tay, nhưng tay lại vướng mấy bó hoa nên chỉ có thể cười đáp lại, "Dạ rõ rồi ạ."
Sau khi Cao Minh Thành rời đi, các bạn học nhìn Anthea chăm chăm như muốn hỏi gì đó.

Anthea không thèm quan tâm đ ến vấn đề các bạn đang thắc mắc, đúng hơn là cô đang muốn tránh vì vậy cúi xuống nhanh tay nhặt hết bó hoa lên sau đó nhanh chân chạy biến.
....
Sau giờ nghỉ trưa, Anthea đeo theo chiếc túi xách quen thuộc của mình đi đến phòng giáo viên, đúng hơn là phòng riêng của giáo sư Titus, nơi hiện tại Cao Minh Thành đang thay giáo sư làm việc.

Trên đường đi, Anthea đã phải từ chối nhận quà từ năm người, cũng từ chối hết lời mời dùng bữa tối.

Mắt thầy phòng giáo viên không còn xa, còn tưởng không có ai, lúc Anthea vừa thở phào một hơi, trước mặt liền xuất hiện một bó hoa hồng đỏ cỡ lớn, từ trên đầu cánh hoa hồng lả tả rơi xuống, trong không khí thoáng qua một mùi hương nước hoa nồng đậm.
"Anthea, có thể nhận bó hoa này của anh không?"
Một gương mặt trẻ trung với bộ trang phục thể thao năng động, đôi mắt màu tím phong lưu quyến rũ, mái tóc hớt lên màu vàng chói mắt đột nhiên ló ra sau bó hoa hồng to, Anthea bị dọa cho ngu người lùi về sau hai bước.
"Dọa sợ em rồi sao? Anh lần đầu tặng hoa nên không hiểu, đây là mọi người chỉ anh, nếu em không thích, vậy ...!có thể nhận một bông thôi cũng được." Người đàn ông cao lớn mang đậm nét phương Tây hạ bó hoa to xuống, tay nhẹ nhàng rút ra một bông hồng, đưa đến trước mặt Anthea.

Anthea bị kinh ngạc nhanh chóng hoàn hồn, định từ chối không nhận, người đàn ông cữ như đoán trước được, gương mặt lộ ra nụ cười ấm áp nói.
"Anh chỉ muốn tặng em một bông hoa này thôi.

Em không thể nể mặt anh là đàn anh mà nhận sao?"
Không tặng nguyên một bó to, không mời cơm, không tỏ tình, Anthea cảm thấy nếu từ chối đàn anh của mình cũng không tốt, nghĩ vậy liền đưa tay ra nhận, đồng thời chia nhẹ đầu mỉm cười nói.
"Cảm ơn bông hoa của anh.

Thầy giáo gọi em, em đi trước."
Những bạn nam lấp ở sau thấy người đã rẽ qua hành lang lúc này mới đi ra cười nói.
"Albert, cảm giác bị người đẹp từ chối thế nào?"
Người đàn ông với đôi mắt tím câu người quay lại cười nói, "Con mắt nào của mày thấy tao bị từ chối."
"Không phải sao?" Người đàn ông đá tay cầm của bó hoa đang nằm trên đất, "Hoa người ta còn không thèm cần mà."
Những người khác nghe vậy cũng cười lớn.
"Anh Albert, anh mới quay lại trường nên không hiểu.

Cô gái này không giống như những cô gái khác anh từng chơi quá đâu, một lòng chỉ nghĩ đến học hành, rất khó tán đổ.

Người ta đang là nữ sinh đi đầu điểm số trong ngành đó."
"Đúng vậy.

Số người tỏ tình có thể nói là xếp thành hàng dài rồi, nhưng người ta không cps vừa mắt ai đâu.

Anh nhắm anh tán nổi không?"
Albeit ngồi xuống, tay rút ra một bông hồng ở cùng vị trí của bông hồng vừa rồi, câu môi cười nói, "Hồng nào mà chẳng có gai, nhưng gai có nhiều đến mấy cũng sẽ bị con người dễ dàng bẻ gãy hết.

Người cũng phải có lúc mềm lòng, chỉ có lũ ngu mới thất bại."
"Ha ha, anh Albert nói thật hay.

Em đặt cược cho anh, anh nhất định sẽ tán đổ."
"Tôi lại nghĩ không dễ vậy đâu.

Người này rất cứng rắn."
"Vậy cứ đặt cược xem.

Tôi cược tán đổ."
Albert lặng im ngồi bứt từng cánh hồng nghe mọi người xôn xao đặt cược, khi bông hồ g chỉ còn lại nhụy lúc này mới đưa lên mũi ngửi.
"Chỉ cần từ từ xé từng lớp áo xuống, dù không còn hương thơm ngào ngạt như lúc đầu, nhưng bản chất vẫn như cũ không thay đổi.

Xé từng lớp phòng bị xuống, con người ai cũng không thể chạy thoát."
Albert nói thầm một câu sau đó vất bông hồng xuống, đút tay túi quần, hiên ngang mà quay đi.
Tiếc rằng, hồng tuy bị bẻ hết gai, nhưng không phải ai nó cũng khuất phục.

Huống chi, người như vậy lại không phải một bông hông, vậy có tính là chi.

Chapter
1 Chương 151: 151: Gặp Người Quen Cũ
2 Chương 152: 152: Lưu Giữ Kỷ Niệm
3 Chương 153: 153: Quyến Rũ
4 Chương 154: 154: Màn Trả Thù Bắt Đầu
5 Chương 155: 155: Quả Báo
6 Chương 156: 156: 17 Tuổi Chạm Vào Ánh Mắt Thầy Giáo Là Rung Động
7 Chương 157: 157: Bị Thầy Giáo Nhắm Trúng Rồi
8 Chương 158: 158: Thẹn Thùng
9 Chương 159: 159: Hồng Nào Mà Chẳng Có Gai
10 Chương 160: 160: Cùng Nhau Đi Ăn Thịt Nướng
11 Chương 161: 161: Đến Nhà Thầy Giáo
12 Chương 162: 162: Gặp Mặt Bất Ngờ
13 Chương 163: 163: Dối Trá
14 Chương 164: 164: Tai Nạn Bất Ngờ
15 Chương 165: 165: Lời Tỏ Tình
16 Chương 166: 166: Kế Hoạch Cho Hôn Lễ
17 Chương 167: 167: Sợ
18 Chương 168: Chương 168
19 Chương 169: 169: Cung Điện Cao Lãnh Đế
20 Chương 170: 170: Giải Đáp
21 Chương 171: 171: Hoa Cung
22 Chương 172: 172: Mật Thất
23 Chương 173: 173: Dòng Chữ Cuối Cùng
24 Chương 174: Chương 174
25 Chương 175: 175: Anh Ấy Sẽ Không Đến
26 Chương 176: 176: Hiện Tại Là An Hi Hay An Tịnh Nhã 1
27 Chương 177: 177: Hiện Tại Là An Hihay An Tịnh Nhã 2
28 Chương 178: 178: Hiện Tại Là An Hihay Là An Tịnh Nhã 3
29 Chương 179: 179: Hiện Tại Là An Hi Hay An Tịnh Nhã 4 Phòng Hội Nghị
30 Chương 180: 180: Hiện Tại Là An Hihay Là An Tịnh Nhã 5–kết
31 Chương 181: 181: Mục Đích Thay Đổi
32 Chương 182: 182: Vô Tình
33 Chương 183: 183: Điên
34 Chương 184: 184: Tập Đoàn Cao Thị
35 Chương 185: 185: Điểm Hẹn
36 Chương 186: 186: Đó Là Súng Thật
37 Chương 187: 187: Tiếng Gọi Vọng Lại Nói Mau Trả Thù
38 Chương 188: 188: Ánh Sáng
39 Chương 189: 189: Tôi Có Thai Rồi
40 Chương 190: 190: Trùng Hợp Chồng Tôi Cũng Tên Cao Minh Thành
41 Chương 191: 191: Hàng Nhái
42 Chương 192: 192: Kể Chuyện
43 Chương 193: 193: Mọi Chuyện Cũng Nên Sớm Kết Thúc Rồi
44 Chương 194: 194: Hôn Lễ Hoành Tráng Là Sự Kết Thúc Thảm Hại
45 Chương 195: 195: Mà Căn Bản Là Giữ Mẹ Không Được
46 Chương 196: 196: Không Được Giết Cô Ta
47 Chương 197: 197: Nhìn Lại Chấp Niệm Ta Hận Chàng Là Đúng Hay Sai 1
48 Chương 198: 198: Nhìn Lại Chấp Niệm Ta Hận Chàng Là Đúng Hay Sai 2
49 Chương 199: 199: Nhìn Lại Chấp Niệm Ta Hận Chàng Là Đúng Hay Sai 3
50 Chương 200: 200: Vạn Kiếp Yêu Em! Kết
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 151: 151: Gặp Người Quen Cũ
2
Chương 152: 152: Lưu Giữ Kỷ Niệm
3
Chương 153: 153: Quyến Rũ
4
Chương 154: 154: Màn Trả Thù Bắt Đầu
5
Chương 155: 155: Quả Báo
6
Chương 156: 156: 17 Tuổi Chạm Vào Ánh Mắt Thầy Giáo Là Rung Động
7
Chương 157: 157: Bị Thầy Giáo Nhắm Trúng Rồi
8
Chương 158: 158: Thẹn Thùng
9
Chương 159: 159: Hồng Nào Mà Chẳng Có Gai
10
Chương 160: 160: Cùng Nhau Đi Ăn Thịt Nướng
11
Chương 161: 161: Đến Nhà Thầy Giáo
12
Chương 162: 162: Gặp Mặt Bất Ngờ
13
Chương 163: 163: Dối Trá
14
Chương 164: 164: Tai Nạn Bất Ngờ
15
Chương 165: 165: Lời Tỏ Tình
16
Chương 166: 166: Kế Hoạch Cho Hôn Lễ
17
Chương 167: 167: Sợ
18
Chương 168: Chương 168
19
Chương 169: 169: Cung Điện Cao Lãnh Đế
20
Chương 170: 170: Giải Đáp
21
Chương 171: 171: Hoa Cung
22
Chương 172: 172: Mật Thất
23
Chương 173: 173: Dòng Chữ Cuối Cùng
24
Chương 174: Chương 174
25
Chương 175: 175: Anh Ấy Sẽ Không Đến
26
Chương 176: 176: Hiện Tại Là An Hi Hay An Tịnh Nhã 1
27
Chương 177: 177: Hiện Tại Là An Hihay An Tịnh Nhã 2
28
Chương 178: 178: Hiện Tại Là An Hihay Là An Tịnh Nhã 3
29
Chương 179: 179: Hiện Tại Là An Hi Hay An Tịnh Nhã 4 Phòng Hội Nghị
30
Chương 180: 180: Hiện Tại Là An Hihay Là An Tịnh Nhã 5–kết
31
Chương 181: 181: Mục Đích Thay Đổi
32
Chương 182: 182: Vô Tình
33
Chương 183: 183: Điên
34
Chương 184: 184: Tập Đoàn Cao Thị
35
Chương 185: 185: Điểm Hẹn
36
Chương 186: 186: Đó Là Súng Thật
37
Chương 187: 187: Tiếng Gọi Vọng Lại Nói Mau Trả Thù
38
Chương 188: 188: Ánh Sáng
39
Chương 189: 189: Tôi Có Thai Rồi
40
Chương 190: 190: Trùng Hợp Chồng Tôi Cũng Tên Cao Minh Thành
41
Chương 191: 191: Hàng Nhái
42
Chương 192: 192: Kể Chuyện
43
Chương 193: 193: Mọi Chuyện Cũng Nên Sớm Kết Thúc Rồi
44
Chương 194: 194: Hôn Lễ Hoành Tráng Là Sự Kết Thúc Thảm Hại
45
Chương 195: 195: Mà Căn Bản Là Giữ Mẹ Không Được
46
Chương 196: 196: Không Được Giết Cô Ta
47
Chương 197: 197: Nhìn Lại Chấp Niệm Ta Hận Chàng Là Đúng Hay Sai 1
48
Chương 198: 198: Nhìn Lại Chấp Niệm Ta Hận Chàng Là Đúng Hay Sai 2
49
Chương 199: 199: Nhìn Lại Chấp Niệm Ta Hận Chàng Là Đúng Hay Sai 3
50
Chương 200: 200: Vạn Kiếp Yêu Em! Kết