Chương 205: Lúc Khoe Giàu Có Thể Bớt Huênh Hoang Chút Không

“Thích, vô cùng thích.” Tô Dương Dương ngừng lại rồi nói tiếp: “Thổ hào, ba mẹ thương em là bởi vì em là con gái của bọn họ, họ và em đã có nhiều năm yêu thương và gắn bó máu thịt như vậy rồi.

Anh yêu chiều em, là bởi vì anh nguyện ý thương yêu em.

Nếu như em có chỗ nào làm anh không được dễ chịu hoặc là anh cảm thấy không thích hợp thì hãy nhắc nhở em, em sẽ phát hiện ra nhanh thôi.”
“Sao lại đột nhiên nói cái này vậy?”
“Không có gì.

Chỉ là đột nhiên cảm thấy trên đời này không có nhiều người vô duyên vô cớ đối tốt với em, hoặc là nên đối tốt với em như vậy thôi.

Em cũng không phải là tiền, sao mà có thể khiến người ta thích như vậy chứ.

Càng huống hồ, cho dù có là tiền đi nữa thì cũng có một số người coi tiền như rác thôi.

Em có thể khiến người khác thất vọng, nhưng em không muốn làm ba mẹ, anh và Tiểu Bảo thất vọng đâu.”
“Biết rồi, bác sĩ Tô ạ.”

Trên đường đi Tô Dương Dương đã gọi cho Lưu Mộc Miên, bảo bà đừng mua đồ ăn, sau đó thì lái xe đến siêu thị mua đồ cùng với Hàn Khải Uy.
Tuy Hàn Khải Uy không thể hiện bệnh sạch sẽ hay là kén chọn ra ngoài quá rõ ràng, nhưng Tô Dương Dương vẫn phát hiện ra anh không thích đụng mấy thứ này cho lắm.
Thế là, lúc chọn rau, cơ bản là Hàn Khải Uy ở bên cạnh chỉ vào đồ ăn, còn cô thì ra tay lựa.
Hai người phối hợp một cách hoàn hảo.
Tô Dương Dương vừa lựa rau vừa hỏi: “Thổ hào, anh ở trên thương trường cũng như vậy sao?”
“Thể hiện sự yêu ghét rõ ràng sao?” Hàn Khải Uy hỏi.
“Ừm.”
“Trên thương trường toàn là một đám lão hồ ly, đương nhiên là không thể biểu hiện sở thích cá nhân ra quá nhiều rồi.

Còn em thì khác.”
Tô Dương Dương cầm một cái cải thảo, nghiêng đầu nói: “Tại sao em bị sai làm việc mà tâm trạng anh lại trông rạng rỡ thế nhỉ?”
Hàn Khải Uy xoa xoa đầu cô, phát ra tiếng cười sảng khoái.
Hai người mua bốn túi đồ, trong đó một túi là đồ ăn vặt.
Một số khác là rau củ và các nhu yếu phẩm hàng ngày.
Sau khi cả hai về đến nhà, quản gia đã đưa Tiểu Bảo và Bánh Xe đến rồi.
Bánh Xe thấy hai người đi vào thì liền lè cái lưỡi đỏ tươi xông tới.
Lưu Mộc Miên thò đầu từ trong nhà bếp nhìn ra: “Sao hai đứa mua nhiều đồ thế?”
“Nhiều tiền, xài không hết.” Tô Dương Dương vừa thay giày vừa nói.
Lưu Mộc Miên cạn lời: “Tô Dương Dương, lúc con khoe giàu có thể bớt huênh hoang chút được không?”
“Không được.

Chồng con giàu như vậy, không huênh hoang thì trông con không được thành thật rồi.” Tô Dương Dương mỉm cười sờ sờ đầu của Bánh Xe, đặt túi đồ ăn vặt lên ghế sofa: “Bảo bối, cái này là mua cho con.”
Tiểu Bảo tìm một cây kẹo mút từ trong túi, cho vào miệng, hàm hồ không rõ chữ mà nói: “Cảm ơn mẹ.”
“Con làm xong bài tập về nhà chưa?”
“Ở trường học đã làm xong rồi.”
“Vậy làm tiệc sinh nhật cho bà ngoại cùng với ba và mẹ được không?”
“Dạ được.”
Lưu Mộc Miên bất mãn mà gào lên: “Tô Dương Dương, con lười đã đành, còn tìm cả trợ thủ ngay dưới mắt của mẹ nữa!”
“Càng đông càng vui mà.” Tô Dương Dương gạt tay Lưu Mộc Miên ra: “Bà Lưu Mộc Miên, bà và ông Tô Thạch Diễn muốn làm gì thì làm đi, tối nay nhà bếp là của một nhà ba người bọn con rồi, không có liên quan gì đến hai người hết.

Xin hai người tuân thủ quy tắc, cảm ơn đã hợp tác.”
Nói xong, Tô Dương Dương đóng cửa kính phòng bếp lại, từ chối sự tham quan của hai người trung niên cao tuổi.

Lưu Mộc Miên nhìn bóng dáng của một gia đình ba người và một con chó đang bận rộn trong phòng bếp: “Chồng à, em bị Tô Dương Dương làm cho buồn quá.”
Tô Thạch Diễn cười nói: “Đợi con gái con rể làm cơm xong không phải tốt hơn sao?”
“Nói cũng phải.

Trình độ Tô Dương Dương làm bánh kem có được không đây? Mỗi lần em dạy nó, nó toàn là nghe tai này lọt tai kia, hoàn toàn không có nghe vào tai nữa.”
“Em quên con gái em là học bá sao?”
“Được rồi.

Bình thường nó cứ biểu hiện ngu ngu ngốc ngốc, em thật sự là không nhớ ra nó là học bá luôn.”
Tô Thạch Diễn mở ti vi lên, xem trên Kênh Khoa học và Giáo dục.
...
Tô Dương Dương, Hàn Khải Uy và Tiểu Bảo đã bận rộn trong bếp hơn một giờ đồng hồ, cuối cùng cũng làm được một bàn ăn thịnh soạn.
Tô Dương Dương chịu trách nhiệm chính trong việc rửa rau và làm bánh, Hàn Khải Uy chịu trách nhiệm cắt rau và bếp chính còn Tiểu Bảo và Bánh Xe thì có nhiệm vụ lang thang xung quanh hai người, nhân cơ hội ăn vụng.
Tô Dương Dương bưng bánh kem ra ngoài, la lên với phòng khách: “Ba mẹ ơi, có thể ăn cơm rồi.”
Lưu Mộc Miên và Tô Thạch Diễn tắt TV, đi đến phòng ăn.
Lưu Mộc Miên khoa trương mà chậc chậc hai tiếng: “Chồng à, em đột nhiên cảm thấy rằng sự dạy dỗ của chúng ta thật thất bại.

Con gái cưng của anh đã ở nhà nhiều năm như vậy, còn không có nghĩ đến việc nấu cho chúng ta một bữa ăn vào ngày sinh nhật của chúng ta nữa.

Kết quả là vừa lấy chồng, không những biết nấu cơm, mà ngay cả bánh kem cũng làm được nữa.”
“Còn không phải em chiều nó sao.” Tô Thạch Diễn cười.
“Ai chiều nó vậy?! Kêu nó vô bếp một lần, làm như là muốn lấy mạng nó vậy đó.”
Tô Dương Dương cởi tạp dề nói: “Thọ tinh, mẹ đủ rồi nha.

Một năm con có thể xin vài ngày không bị vùi dập không hả? Mẹ còn kích thích con như vậy, con sẽ có ám ảnh tâm lý đó.”
“Với con người có trái tim còn rộng hơn cả Thái Bình Dương như con mà cũng có ám ảnh tâm lý sao? Con có biết cái thứ đó là gì không vậy?”
“Bà Lưu Mộc Miên, mẹ còn như vậy con không có tặng quà cho mẹ đâu đó nha.”
“Chút đồ của con, mẹ không thèm chút nào đâu.

Mẹ trông đợi quà của con rể và cháu ngoại của mẹ hơn đó.

Con thì bỏ đi.”

“Ông xã, mẹ vợ anh chê em kìa.” Tô Dương Dương quay đầu sang cáo trạng với Hàn Khải Uy.
Hàn Khải Uy vỗ vỗ đầu cô, cười nói: “Lát nữa anh nói chuyện với ba vợ, để ba khuyên mẹ.”
Nghe vậy, Tô Dương Dương liền nhìn Lưu Mộc Miên với vẻ mặt đắc ý.
Lưu Mộc Miên trợn trắng mắt một cái: “Haizz, nhìn đứa con gái ngốc này, tôi lại đau lòng.”
Tô Dương Dương: “…”
Tô Thạch Diễn bất lực nói: “Em đó, Dương Dương không có ở nhà thì em lại nhớ nó; Nó ở nhà rồi, em lại kích thích nó.”
“Còn không phải là không có ai để kích thích sao?”
Hàn Khải Uy múc cho mỗi người trên bàn một chén canh, ngay cả dĩa đồ ăn chó của Bánh Xe cũng không ít.
Tô Dương Dương uống một ngụm canh, nói: “Mẹ, con thấy ba và mẹ có thể đến viện phúc lợi bao dưỡng một bạn nhỏ về nhà, vừa có thể chơi cùng, vừa có việc để làm.

Tốt biết bao a.”
Sắc mặt Lưu Mộc Miên khẽ thay đổi, mắng: “Tốt cái đầu con, nuôi con lớn mẹ cũng sắp mệt chết rồi, còn nuôi thêm một đứa để giày vò cuộc sống những năm già nua của mẹ nữa hả, mẹ rảnh như vậy sao?”
“Mẹ không rảnh, mẹ bận lắm a.” Tô Dương Dương cầm chén canh lên, cụng vào bát canh của Lưu Mộc Miên và Tô Thạch Diễn: “Chúc đại công chúa nhà con sinh nhật vui vẻ, càng sống càng trẻ, cả đời đều xinh phơi phới.

Chúc đại công chúa và đồng chí Tô Thạch Diễn tình cảm hoà hợp, ngày ngày đều ân ái như đôi vợ chồng mới cưới!”
Hàn Khải Uy thấy cô nói xong thì cười nói: “Ba mẹ, chúc hai người sức khoẻ dồi dào, bình an vui vẻ!”
“Cảm ơn, cảm ơn.”
Lưu Mộc Miên và Tô Thạch Diễn đồng thanh nói, rồi uống một ngụm canh.
Tô Thạch Diễn đặt chén canh xuống, cười nói: “Có lời chúc phúc và cơm canh của các con, quan trọng hơn bất cứ thứ gì.”
Tiểu Bảo cất giọng trẻ con nói: “Ông ngoại bà ngoại, còn con nữa.

Con chúc ông bà luôn cười, mỗi ngày đều hạnh phúc!”
“Cảm ơn bảo bối.” Lưu Mộc Miên và Tô Thạch Diễn cũng bưng chén canh lên cụng với Tiểu Bảo: “Bà ngoại cũng hy vọng bảo bối mỗi ngày đều vui vẻ, ngàn vạn lần đừng bị mẹ của con dạy dỗ hư đốn đó.”
“Cái này thì có liên quan gì đến con?” Tô Dương Dương không vui.
“Con là mẹ nó, sao không có liên quan đến con được.”.

Chapter
1 Chương 201: Thân Thế Của Tô Dương Dương Là Một Câu Đố
2 Chương 202: Cậu Phải Nói Cho Tôi Biết Mật Mã Thẻ Ngân Hàng A
3 Chương 203: Em Lại Gây Rắc Rối Gì Nữa Rồi
4 Chương 204: Lấy Thân Báo Đáp Cũng Được
5 Chương 205: Lúc Khoe Giàu Có Thể Bớt Huênh Hoang Chút Không
6 Chương 206: Cuối Cùng Cũng Nghe Được Một Câu Dễ Nghe Rồi
7 Chương 207: Cuộc Sống Thê Lương Biết Bao A
8 Chương 208: Tôi Cần Một Mạc Nhậm Mộ Chỉ Thuộc Về Tôi!
9 Chương 209: Bí Mật Thân Thế Của Tô Dương Dương
10 Chương 210: Dương Dương Là Con Cái Nhà Họ Trình
11 Chương 211: Sự Tình Không Có Đơn Giản Như Vậy
12 Chương 212: Đừng Chạm Vào Chiếc Eo Nhỏ Gợi Cảm Của Người Ta
13 Chương 213: Cảm Ơn Anh Tại Sao Hôn Con Trai
14 Chương 214: Cháu Có Tiền Như Vậy Chú Cũng Không Nhận Lì Xì Của Cháu
15 Chương 215: Cháu Sợ Chó
16 Chương 216: Có Người Bám Theo
17 Chương 217: Muốn Có Một Đứa Em Gái
18 Chương 218: Cố Ý Làm Khó Em
19 Chương 219: Không Cần Phải Hạ Thủ Lưu Tình
20 Chương 220: Gom Lại Một Chỗ Xử Lý Anh Ta
21 Chương 221: Ninh Duy Chết
22 Chương 222: Kiểm Tra Thi Thể Và Lời Hứa Đối Với Người Chết
23 Chương 223: Đây Là Con Đường Tốt Nhất Cho Ninh Duy
24 Chương 224: Lời Cầu Cứu Của Ninh Duy
25 Chương 225: Nhà Tang Lễ
26 Chương 226: Chuyện Xấu Xảy Ra Với Diệp Nhạc Vân
27 Chương 227: Giúp Người Khác Áp Bức
28 Chương 228: Đầu Cô Bị Úng Nước À
29 Chương 229: Chúng Ta Đi ‘lăn Giường’ Đi
30 Chương 230: Vật Chứng Trong Vườn Hoa Ninh Cảnh Phong
31 Chương 231: Quất Em Thành Con Quay
32 Chương 232: Thấy Người Khác Giới Lại Nảy Sinh Tình Yêu Của Một Người Cha
33 Chương 233: Không Có Ai Tốt Tính Hơn Em Cả
34 Chương 234: Thẩm Vấn Diệp Nhạc Vân
35 Chương 235: Cô Không Phải Con Gái Ruột Của Tô Thạch Diễn
36 Chương 236: Chúc Cô Rơi Vào Hoàn Cảnh Giống Tôi
37 Chương 237: Đừng Làm Tôi Đau Lòng
38 Chương 238: Muốn Ngủ Với Mẹ
39 Chương 239: Trả Lại Ba Tỷ Rưỡi
40 Chương 240: Ông Cụ Tô Mất
41 Chương 241
42 Chương 242
43 Chương 243
44 Chương 244
45 Chương 245
46 Chương 246
47 Chương 247
48 Chương 248
49 Chương 249
50 Chương 250
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 201: Thân Thế Của Tô Dương Dương Là Một Câu Đố
2
Chương 202: Cậu Phải Nói Cho Tôi Biết Mật Mã Thẻ Ngân Hàng A
3
Chương 203: Em Lại Gây Rắc Rối Gì Nữa Rồi
4
Chương 204: Lấy Thân Báo Đáp Cũng Được
5
Chương 205: Lúc Khoe Giàu Có Thể Bớt Huênh Hoang Chút Không
6
Chương 206: Cuối Cùng Cũng Nghe Được Một Câu Dễ Nghe Rồi
7
Chương 207: Cuộc Sống Thê Lương Biết Bao A
8
Chương 208: Tôi Cần Một Mạc Nhậm Mộ Chỉ Thuộc Về Tôi!
9
Chương 209: Bí Mật Thân Thế Của Tô Dương Dương
10
Chương 210: Dương Dương Là Con Cái Nhà Họ Trình
11
Chương 211: Sự Tình Không Có Đơn Giản Như Vậy
12
Chương 212: Đừng Chạm Vào Chiếc Eo Nhỏ Gợi Cảm Của Người Ta
13
Chương 213: Cảm Ơn Anh Tại Sao Hôn Con Trai
14
Chương 214: Cháu Có Tiền Như Vậy Chú Cũng Không Nhận Lì Xì Của Cháu
15
Chương 215: Cháu Sợ Chó
16
Chương 216: Có Người Bám Theo
17
Chương 217: Muốn Có Một Đứa Em Gái
18
Chương 218: Cố Ý Làm Khó Em
19
Chương 219: Không Cần Phải Hạ Thủ Lưu Tình
20
Chương 220: Gom Lại Một Chỗ Xử Lý Anh Ta
21
Chương 221: Ninh Duy Chết
22
Chương 222: Kiểm Tra Thi Thể Và Lời Hứa Đối Với Người Chết
23
Chương 223: Đây Là Con Đường Tốt Nhất Cho Ninh Duy
24
Chương 224: Lời Cầu Cứu Của Ninh Duy
25
Chương 225: Nhà Tang Lễ
26
Chương 226: Chuyện Xấu Xảy Ra Với Diệp Nhạc Vân
27
Chương 227: Giúp Người Khác Áp Bức
28
Chương 228: Đầu Cô Bị Úng Nước À
29
Chương 229: Chúng Ta Đi ‘lăn Giường’ Đi
30
Chương 230: Vật Chứng Trong Vườn Hoa Ninh Cảnh Phong
31
Chương 231: Quất Em Thành Con Quay
32
Chương 232: Thấy Người Khác Giới Lại Nảy Sinh Tình Yêu Của Một Người Cha
33
Chương 233: Không Có Ai Tốt Tính Hơn Em Cả
34
Chương 234: Thẩm Vấn Diệp Nhạc Vân
35
Chương 235: Cô Không Phải Con Gái Ruột Của Tô Thạch Diễn
36
Chương 236: Chúc Cô Rơi Vào Hoàn Cảnh Giống Tôi
37
Chương 237: Đừng Làm Tôi Đau Lòng
38
Chương 238: Muốn Ngủ Với Mẹ
39
Chương 239: Trả Lại Ba Tỷ Rưỡi
40
Chương 240: Ông Cụ Tô Mất
41
Chương 241
42
Chương 242
43
Chương 243
44
Chương 244
45
Chương 245
46
Chương 246
47
Chương 247
48
Chương 248
49
Chương 249
50
Chương 250