Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý

Gã đầu trọc đi đầu lớn giọng nói.

Mọi người đang vui vẻ trò chuyện đều sửng sốt, vô thức nhìn về phía Ngô Vân.

Gã đầu trọc nở nụ cười nham hiểm bước đến: “Hóa ra cô là Ngô Vân à? Giống hệt như những gì người đàn ông của cô nói nhỉ, trông cũng mềm mại trắng trẻo đấy.

Nào, để ông đây sờ một chút xem”.

“Anh làm gì đấy?”
Ngô Vân tức giận, dùng sức hất tay gã đầu trọc ra.

Gã đầu trọc phẫn nộ giơ tay lên định tát Ngô Vân một bạt tai.

Đột nhiên có một bàn tay vươn ra bắt lấy cổ tay gã đầu trọc.

Chương 8: Đổ lỗi cho người khác
“Mẹ kiếp, thằng nào muốn chết hả?”
Gã đầu trọc tức giận liếc mắt nhìn sang.

Lúc này mọi người mới nhận ra người đứng lên trong lúc nguy cấp lại là Vương Đông.

Ngược lại Lâm Hữu Triết -người được Ngô Vân quan tâm, chăm sóc hồi cấp ba, còn đi lính tám năm thì lúc này lại ngồi trên ghế không dám động đậy.

Điều này khiến những người trong phòng càng khinh thường Lâm Hữu Triết, ngay cả Liễu Thiên Nghệ cũng tỏ vẻ thất vọng.

“Muốn đánh giáo viên của tôi, anh đã hỏi tôi hay chưa?”
Vương Đông đắc ý, hắn cảm nhận được ánh mắt của các bạn học đang nhìn mình.

Nhất là Ngô Vân và Liễu
Thiên Nghệ, hai người phụ nữ
này là nữ thần mà hắn nhớ
thương mãi từ thời cấp ba đến
bây giờ, giờ cuối cùng cũng có
cơ hội cải thiện hình tượng của • • • ^
mình trong lòng họ rồi.

Vương Đông nhếch môi, khi hắn định lên tiếng đe dọa thì gã đầu trọc đấm mạnh vào mặt hắn một cú khiến hắn ngã nhào xuống đất.

“Mày có biết tao là ai không, mày…”
Bốp bốp bốp!
Vương Đông định nói thân phận của mình ra nhưng gã đầu trọc không hề cho hắn cơ hội để nói, liên tục đấm vào mặt hắn.

Không đến một phút sau, mặt Vương Đông đã sưng lên một cục, dính đầy máu, răng cũng sắp roi ra hết.

Hắn khóc lóc xin tha, cũng không có can đảm lên tiếng nữa.

Gã đầu trọc nhổ nước bọt vào người hắn, mắng nhiếc: “Chết tiệt, đúng là xui xẻo, thứ rác rưởi mà cũng dám phá hỏng chuyện tốt của anh đầu trọc này à, cũng không ra ngoài nghe ngóng xem anh đầu trọc làm việc cho ai.

Mày từng nghe đến nhà họ Nghiêm chưa? Gia chủ nhà họ Nghiêm – gia tộc hạng nhất Giang Thành là ông chủ của tao đấy”.

Nghe đến mấy chữ “nhà họ Nghiêm”.

Mọi người trong phòng đều
biến sắc, Vương Đông cũng hối hận không thôi.

Hắn chẳng qua chỉ là quản lý tiền sảnh của một khách sạn, dù cho hắn mấy lá gan nữa, hắn cũng không dám khiêu khích với nhà họ Nghiêm.

“Rốt cuộc các anh là ai?”
Ngô Vân trầm giọng hỏi.

“Tôi là chủ nợ của người đàn ông của cô đấy!”, gã đầu trọc nhếch môi nói.

“Người đàn ông của tôi ư?”
Ngô Vân trợn mắt: “Anh nói
lung tung gì thế, tôi đã ly hôn với anh ta một năm trước rồi, chuyện của anh ta thì có liên quan gì đến tôi?”
“Vậy thì hết cách rồi”.

.

Chapter
1 Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2 Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3 Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4 Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5 Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6 Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7 Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8 Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9 Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10 Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11 Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12 Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13 Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14 Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15 Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16 Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17 Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18 Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19 Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20 Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21 Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22 Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23 Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24 Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25 Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26 Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27 Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28 Chương 28: 28: Láo Xược!
29 Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30 Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31 Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32 Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33 Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34 Chương 34: 34: Tự Xử Lý
Chapter

Updated 34 Episodes

1
Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2
Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3
Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4
Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5
Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6
Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7
Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8
Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9
Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10
Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11
Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12
Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13
Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14
Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15
Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16
Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17
Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18
Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19
Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20
Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21
Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22
Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23
Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24
Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25
Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26
Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27
Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28
Chương 28: 28: Láo Xược!
29
Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30
Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31
Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32
Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33
Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34
Chương 34: 34: Tự Xử Lý