Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành

Đám vệ sĩ đương nhiên biết rõ đã xảy ra chuyện gì, lúc này cũng không dám do dự, hét lớn rồi lao về phía Lâm Hữu Triết.

Bịch bịch bịch!
Không đợi bọn chúng tới gần, bóng dáng Long Diệu thoáng qua, đánh ngã hết tất cả vệ sĩ, mũi miệng be bét máu.

“Đám sâu bọ ngu dốt!”
Anh ta hệt như một cây giáo đứng bên cạnh Lâm Hữu Triết, nhếch mép cười khẩy.

Nghiêm Mộ Hải giật mình, lúc này mới hiểu ra Lâm Hữu Triết và người đàn ông bên cạnh anh đều không phải là người tầm thường.

Ông ta nghiến răng nghiến lợi, hét về phía sau: “Đội trưởng La, lẽ nào ông mặc kệ tên hung thủ giết người này sao?”
“Ai nói tôi mặc kệ chứ?”
Một giọng nói nghiêm nghị truyền tới từ phía sau.

Ngay sau đó, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt nghiêm nghị bước nhanh đến trước mặt Lâm Hữu Triết, hai tay
chống hông.

“Tôi là đại đội trưởng Cục Chấp pháp Giang Thành, bây giờ
bắt cậu về tội cố ý giết người, yêu cầu cậu lập tức giơ hai tay ôm đầu, ngồi xổm xuống đất, nếu như không hợp tác, tôi sẽ phải áp dụng biện pháp cưỡng chế!”
La Lâm trừng mắt với Lâm Hữu Triết, vẻ mặt vô cùng phòng bị.

Lâm Hữu Triết liếc mắt nhìn ông ta, không nói lời nào.

Long Diệu lấy ra một quyển giấy chứng nhận, ném thẳng
qua: “Xem đi rồi hẵng nói, nếu không tôi sợ chờ đến lúc ông biết được thân phận của anh ấy thì sẽ bị dọa sợ chết khiếp đấy”.

La Lâm cảnh giác đánh giá Long Diệu, sau đó nhìn chứng nhận trong tay.

Khi nhìn thấy năm ngôi sao vàng lấp lánh trên bìa giấy chứng nhận, trán La Lâm lập tức đổ mồ hôi lạnh.

Không đợi ông ta mở chứng nhận ra xem, Long Diệu đã thu về.

“Ông chưa đủ cấp bậc để kiếm tra nội dung bên trong,
muốn biết thân phận của anh ấy thì bảo người đứng đầu thành phố Giang Thành đích thân đến đây”, Long Diệu trầm giọng nói.

Lời này càng khiến La Lâm càng thêm hoảng.

Có thể dùng giọng điệu này nói chuyện thì chắc chắn thân phận vô cùng cao, nói không chừng là tới từ nơi đó, lần này nhà họ Nghiêm đá trúng tấm sắt
rồi
“Đội trưởng La, ông mau bắt người đi chứ!”
Nghiêm Mộ Hải thấy La Lâm đứng ở bên cạnh bất động, vội vàng thúc giục.

La Lâm lúng túng, nói: “Thật ngại quá, tôi không thể bắt người này được”.

“Đội trưởng La, tôi vốn cho rằng ông là người ngay thẳng, không ngờ khi thực sự đối mặt với cường quyền, ông lại nhu nhược như vậy!”
Đương nhiên Nghiêm Mộ Hải cũng nhìn thấy Long Diệu đưa ra chứng nhận, ông ta còn cho rằng La Lâm vì sợ hãi thân phận của Lâm Hữu Triết mới không dám bắt người.

Sự thực cũng chính là như vậy, nhưng nếu như Lâm Hữu Triết thật sự đến từ nơi đó thì không phải là vấn đề sợ hãi nữa, mà là La Lâm không có tư cách bắt người.

“Chuyện ngày hôm nay chỉ là lời cảnh cáo, nếu còn dám có ý đồ gì với người phụ nữ của tôi thì kết cục của Nghiêm Hoa cũng chính là kết cục của nhà họ Nghiêm các ông”.

Lâm Hữu Triết liếc mắt nhìn tất cả các khuôn mặt đám người nhà họ Nghiêm, lạnh lùng nói.

Dứt lời, anh và Long Diệu rời đi luôn.

Chapter
1 Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2 Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3 Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4 Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5 Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6 Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7 Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8 Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9 Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10 Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11 Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12 Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13 Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14 Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15 Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16 Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17 Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18 Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19 Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20 Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21 Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22 Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23 Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24 Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25 Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26 Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27 Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28 Chương 28: 28: Láo Xược!
29 Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30 Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31 Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32 Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33 Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34 Chương 34: 34: Tự Xử Lý
Chapter

Updated 34 Episodes

1
Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2
Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3
Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4
Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5
Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6
Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7
Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8
Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9
Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10
Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11
Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12
Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13
Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14
Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15
Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16
Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17
Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18
Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19
Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20
Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21
Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22
Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23
Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24
Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25
Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26
Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27
Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28
Chương 28: 28: Láo Xược!
29
Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30
Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31
Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32
Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33
Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34
Chương 34: 34: Tự Xử Lý