Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ

Nghiêm Hoa hét lớn, nổi giận nói: “Chiến Thần Hữu Triết là trụ cột của nước nhà, là thần tướng bảo vệ tổ quốc!”
“Giờ chiến thần đã hy sinh thân mình, chiến công cả đời trước nay không ai sánh nổi, bây giờ mày lại dám mạo danh chiến thần, có tin tao lập tức tố cáo mày, nhốt mày vào tù không?”
Lâm Hữu Triết không nói gì, chỉ khẽ cười nhếch mép.

Nghiêm Hoa vốn cho rằng nói ra những lời này sẽ khiến Lâm Hữu Triết hoàn toàn sợ hãi, không ngờ anh lại không có chút phản ứng nào.

Ngược lại, ánh mắt của Lâm Hữu Triết lúc này lại vô cùng bình tĩnh, điều này lại khiến hắn nảy sinh cảm giác sợ hãi, không
thể kháng cự được.

Đây rốt cuộc là ánh mắt gì?
“Khuyên mày một câu, tránh xa Hạ Vũ ra, người phụ nữ của tao, mày không xứng tranh giành, nếu không nghe khuyên can thì hậu quả tự chịu”.

Lâm Hữu Triết vừa chớp mắt, không khí đáng sợ lập tức tiêu tan, quay người đi về phía biệt thự.

Nghiêm Hoa thở hổn hển, cảm thấy cả người đều ướt đẫm mô hôi.

Hắn hung hăng trừng mắt
nhìn bóng lưng của Lâm Hữu Triết, nghiến răng nói: “Mày cho rằng ông đây sợ mày à, tối ngày mai là tiệc mừng thọ của bố tao, tao đặc biệt mời cả nhà Hạ Vũ tới, đến lúc đó tao sẽ đích thân đưa lễ vật đính hôn cho bố mẹ Hạ Vũ, xem mày có thế làm gì được tao nào?”.

Lâm Hữu Triết dừng bước, lập tức quay người.

“Mày cứ thử đi, xem tao có dám giết mày hay không?”
“Mày nói gì, tao không nghe nhầm chứ?”
Nghiêm Hoa ngoáy tai một cách khoa trương, nói tiếp: “Nếu mày có lá gan này thì sao năm đó lại phải chạy trốn khỏi Giang Thành như một con chó thế?”
Lâm Hữu Triết không đáp lời.

“Tối mai tao đợi mày ở bữa tiệc tại khách sạn Phú Dương, nếu mày không đến thì mày là cháu tao”.

Nghiêm Hoa không muốn nói nhiều thêm nữa, giơ ngón cái lên với Lâm Hữu Triết rồi lật ngược xuống.

Sau khi hắn rời đi, Long Diệu bước ra từ trong bóng tối.

“Anh Lâm, tên này láo thật, có cần tôi…”
Anh ta làm động tác cắt cổ.

Lâm Hữu Triết ấn bả vai Long Diệu xuống, khàn giọng nói: “Để tôi tự lo chuyện này”.

Dứt lời, anh xoay người rời
đi.

Bây giờ bố mẹ sở Hạ Vũ không muốn gặp anh, anh cũng không định ở lại để khiến bọn họ bị kích động, cuộc gặp hôm nay cứ thế trước đã.

Long Diệu vội nói: “Anh Lâm, Thiên Cung đã mua lại khách sạn Đông Hoa và chuyến sang tên của anh rồi, như thế mọi hành động của anh ở Giang Thành cũng sẽ tiện hon”.

Lâm Hữu Triết giơ tay lên tỏ ý anh đã biết.

Chapter
1 Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2 Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3 Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4 Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5 Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6 Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7 Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8 Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9 Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10 Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11 Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12 Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13 Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14 Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15 Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16 Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17 Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18 Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19 Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20 Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21 Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22 Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23 Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24 Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25 Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26 Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27 Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28 Chương 28: 28: Láo Xược!
29 Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30 Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31 Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32 Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33 Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34 Chương 34: 34: Tự Xử Lý
Chapter

Updated 34 Episodes

1
Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2
Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3
Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4
Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5
Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6
Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7
Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8
Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9
Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10
Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11
Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12
Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13
Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14
Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15
Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16
Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17
Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18
Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19
Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20
Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21
Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22
Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23
Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24
Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25
Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26
Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27
Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28
Chương 28: 28: Láo Xược!
29
Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30
Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31
Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32
Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33
Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34
Chương 34: 34: Tự Xử Lý