Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi

“Người tốt như chiến thần Hữu Triết lại hy sinh, tên hại người như mày lại vẫn còn sống trên thế gian này, sao mày không chết quách đi cho xong!”
Tân Hương Lan chống nạnh, mặt mày hung dữ mắng chửi.

“Mày có biết những năm nay cả nhà tao bị mày hại thê thảm đến mức nào không, rốt cuộc mày vô liêm sỉ đến mức nào mà còn dám quay về đây hả? Mày không hại chết cả nhà tao thì không cam tâm sao?”
“Mau cút đi, cút đi cho tao, cút đi càng xa càng tốt!”
Tân Hương Lan rút cây lau nhà ra, định đánh Lâm Hữu Triết.

“Mẹ, đừng mà!”
Sở Hạ Vũ vội vàng ngăn lại.

“Con tránh ra cho mẹ, năm đó nếu không phải vì con bị mù cứ khăng khăng đến với nó thì nhà họ Sở chúng ta sẽ thành ra nông nòi này sao? Con còn bảo vệ nó thì mẹ sẽ đánh cả con nữa đấy!”
Mặt mày Tân Hương Lan hung dữ, nghiến răng nghiến lợi hét lên.

“Hương Lan, mấy người cãi

nhau gì thế, Tiểu Hoa vẫn còn đang chờ đấy”.

Sở Hán Trung ở trong nhà nghe thấy động tĩnh, bước nhanh ra ngoài.

Trong giây phút ông ta nhìn thấy Lâm Hữu Triết, mặt lập tức biến sắc, cả người cứ như mất hồn dựa vào ngưỡng cửa.

Thần sắc ông ta nhợt nhạt, miệng lẩm bẩm.

“Toang rồi, chúng ta xong đời rồi, tên sao chổi lại quay
Nhìn thấy cảnh tượng này,
Lâm Hữu Triết chỉ biết cười gượng.

Anh đứng thẳng người, trầm giọng nói: “Cô, chú, cháu biết bây giờ hai người không muốn gặp cháu”.

“Nhưng lần này cháu quay về là muốn bù đắp cho Hạ Vũ và nhà họ Sở”.

“Cháu chuẩn bị giúp nhà họ Sở trở lại thời kỳ huy hoàng năm đó, thậm chí còn có thể khiến nhà họ Sở đứng sừng sững ở đỉnh cao thế giới, trở thành gia tộc giàu có danh giá hạng nhất thế giới!”
Đây không phải là trò đùa, bây giờ Lâm Hữu Triết hoàn toàn có năng lực này.

Hai vợ chồng sở Hán Trung sững sờ trong chốc lát, sau đó cười khẩy khinh miệt.

“Đầu óc mày có vấn đề à, mày cho rằng nói những lời khoác lác không chút thực tế này thì bọn tao sẽ tha thứ cho mày sao?”
Sở Hạ Vũ cũng rất tức giận, rõ ràng cô đã dặn dò Lâm Hữu Triết, đừng nói những lời này ở trước mặt bố mẹ cô, sao anh lại không nghe theo chứ!
Chẳng lẽ anh không thể thật thà, thể hiện dáng vẻ trầm ổn đáng tin một chút hay sao, bây giờ anh nói như vậy, chắc chắn bố mẹ cô sẽ càng phản đối bọn họ đến với nhau!
Bỗng nhiên, một giọng cười khẩy khinh thường từ trong nhà truyền tới: “Con chó hoang ở đâu ra sủa loạn ở bên ngoài thế, cậu chủ tôi nghe xong cũng cảm thấy phiền chán”.

“Giúp nhà họ sở lấy lại ánh hào quang sao? Còn trở thành gia đình quyền thế hạng nhất đỉnh cao của thế giới ư? Mày cho rằng nhà họ Lâm đều chết hết rồi hay sao?”
Cùng với âm thanh truyền tới, một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest đi giày da, đeo gọng kính vàng chậm rãi bước ra.

Ánh mắt hắn nghiền ngẫm nhìn Lâm Hữu Triết, nhếch mép cười khẩy: “Mày chính là tên khốn đã khiến Hạ Vũ khổ sở chờ đợi tám năm à?”
“Anh là ai?”
Lâm Hữu Triết nheo mắt.

.

Chapter
1 Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2 Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3 Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4 Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5 Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6 Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7 Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8 Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9 Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10 Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11 Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12 Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13 Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14 Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15 Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16 Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17 Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18 Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19 Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20 Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21 Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22 Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23 Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24 Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25 Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26 Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27 Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28 Chương 28: 28: Láo Xược!
29 Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30 Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31 Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32 Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33 Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34 Chương 34: 34: Tự Xử Lý
Chapter

Updated 34 Episodes

1
Chương 1: 1: Chiến Thần Hữu Triet
2
Chương 2: 2: Buông Tôi Ra
3
Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
4
Chương 4: 4: Tôi Muốn Làm Gì Sao
5
Chương 5: 5: Hừ Vất Vả Nuôi Tôi Lớn Sao
6
Chương 6: 6: Sở Hạ Vũ Cũng Sững Sờ!
7
Chương 7: 7: Mày Là… Lâm Hữu Triết
8
Chương 8: 8: Toang Rồi Chúng Ta Xong Đời Rồi
9
Chương 9: 9: Điều Quan Trọng Là Tao Sẽ Không Bỏ Qua Cho Họ
10
Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ
11
Chương 11: 11: Dứt Lời Lâm Hữu Triết Xoay Người Rời Đi
12
Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
13
Chương 13: 13: Các Chị Em Chúng Ta Cùng Nhau Đi Xin Số Zalo Đi!
14
Chương 14: 14: Con Trai Tôi!
15
Chương 15: 15: Tôi Là Đại Đội Trưởng Cục Chấp Pháp Giang Thành
16
Chương 16: 16: Chúng Ta Cái Gì
17
Chương 17: 17: Bùi Dũng Đủ Rồi Đấy
18
Chương 18: 18: Giới Thiệu Việc Làm
19
Chương 19: 19: Cô Ngô Đối Xử Tốt Với Tên Này Quá
20
Chương 20: 20: Vương Đông Đắc Ý
21
Chương 21: 21: Chỉ Tiếc Là Thời Học Sinh Quá Ngắn Ngủi
22
Chương 22: 22: Giết… Giết Người Rồi!
23
Chương 23: 23: Vâng Đúng Rồi Nhỉ!
24
Chương 24: 24: Hữu Triết Anh Đang Ở Đâu Có Thể Đến Đây Không
25
Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ
26
Chương 26: 26: Mẹ Anh Ấy Là Chồng Con!
27
Chương 27: 27: Dựa Vào Mày Sao
28
Chương 28: 28: Láo Xược!
29
Chương 29: 29: Hai Người Các Anh Chết Chắc Rồi!
30
Chương 30: 30: Long Diệu Chúng Ta Qua Đó Xem Sao
31
Chương 31: 31: Nhìn Gì Chứ Tôi Nói Sai Sao
32
Chương 32: 32: Cảm Ơn Chồng Yêu!
33
Chương 33: 33: Anh Nói Láo!
34
Chương 34: 34: Tự Xử Lý