Chương 291: Ra khỏi Vương Lăng

Editor: Nguyetmai

Nơi đại sảnh cuối cùng của tầng thứ hai trong Vương Lăng!

Bầu không khí vui vẻ vì những thứ đã thu hoạch được, cảm giác sắp sửa đi đến hồi kết bao phủ khắp bốn phía.

Hơn bảy mươi thi thể của những Ninja khác nhau nằm trong lối đi chật hẹp cách đó mấy chục mét.

Những vệ binh bù nhìn với số lượng không nhiều cũng hoàn toàn vụn nát trong lối đi, dùng những hành động sau cùng để bảo vệ hoàng lăng của vương triều Đại Yên, hi sinh tính mạng để chứng minh giá trị của mình.

Mặc dù cách di chuyển của Ninja phi đao khá phiền phức, nhưng ở tầng thứ hai của Vương Lăng, trong đại sảnh cuối cùng này, bọn chúng vốn chẳng có nhiều đường lui để đi, bị những người ở hai đầu lối đi dồn vào tận góc của đại sảnh… Những chiếc phi đao cắm đầy trên mặt đất, trên vách tường và cột đá của đại sảnh trở thành tác phẩm cuối cùng của bọn chúng.

Hành trình tới Vương Lăng lần này, kết thúc trong sự thắng lợi của người chơi.

Chiến lợi phẩm cũng được phân chia trong hòa bình… 

Bốn môn phái lớn chia đều tất cả những gì thuộc về họ.

Một mình Khai Tâm chiếm hết tài nguyên của lối đi bên này, tất cả là bảy danh khí cao cấp, còn có rất nhiều kiếm Phi Ưng và vàng bạc, thu hoạch hết sức đa dạng. Nhưng người của bốn môn phái đều vui vẻ đứng nhìn, không ai đi quấy rầy hắn.

Kể ra thì họ càng quan tâm đến tình hình của Nhẫn Vương hơn.

Thấy Khai Tâm cất chiến lợi xong và quay trở lại, họ bất giác vây quanh hắn.

"Nhẫn Vương đâu?"

"Chuyện này ta không rõ lắm, ở lăng tẩm bên phải, ai có hứng thú thì có thể đi nhìn thử xem." Khai Tâm thản nhiên cho biết Nhẫn Vương đang bị kiềm chân ở lăng tẩm bên phải, hắn cũng là nhân cơ hội trốn thoát.

"Bù nhìn trong lăng tẩm lợi hại lắm à?"

"Ừm, khoảng chừng tu vi ở cảnh giới Giải Thoát."

"Thế ngộ nhỡ đánh đến mức cả hai cùng bị thương, thì chẳng phải chúng ta có cơ hội rồi sao?" 

Trong đám đông, có người nảy ra một ý, nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng bị những người khác bác bỏ một cách khinh bỉ: "Cảnh giới Giải Thoát đấy, huynh đệ à, cho dù bị thương thì những người như chúng ta cũng chẳng nhằm nhò gì! Huynh có giết được không? Muốn làm ngư ông thì cũng phải có thực lực, huynh tưởng bọn chúng là hai con cún đánh nhau chắc?"

"…"

Khai Tâm mỉm cười: "Nói thô mà thật! Thực ra, chỉ trong mấy phút bị Nhẫn Vương đuổi giết mà ta đã phải dùng hết ba bình Ngọc Lộ Hoàn rồi, nếu mọi người có hứng thú thì ta không ngăn cản, nhưng mà… Tốt nhất nên đợi chúng ta đánh đổ bức tường kia rời khỏi Vương Lăng đã, nếu không bây giờ mà dụ Nhẫn Vương ra đây, chẳng phải mọi người đều sẽ bị hại chết hay sao?"

Nhưng trong lòng hắn đang nói thầm: Nhẫn Vương thì không có, nhưng còn một Lão Hiệp Khách nữa, chọc vào vị này thì chưa chắc đã may mắn hơn chọc vào Nhẫn Vương đâu.

Người vừa lên tiếng lập tức lúng túng, hắn ta đỏ mặt cười xòa, không nói thêm gì nữa.

"Nếu Nhẫn Vương chưa chết thì không nên chậm trễ nữa, mọi người cùng nhau ra tay phá bức tường này để rời khỏi Vương Lăng thôi!" Âu Dương Khánh mở lời. 

Phái Võ Đang may mắn còn mười mấy đệ tử sống sót, cũng coi như thê thảm lắm rồi. Nghe Khai Tâm nói thế, hắn ta đột nhiên lo lắng ngộ nhỡ Nhẫn Vương chạy tới đây thật, toàn bộ đội ngũ đều bị tiêu diệt, vậy thì làm sao hắn ta chịu nổi.

Những người khác có vẻ cũng nảy sinh cảm giác bất an khi nguy hiểm đang rình rập, tất cả cùng chạy tới Quỷ Diện Tường màu xanh ở cuối đại sảnh.

Từ lỗ hổng của bức tường này thì có thể nhìn thấy cánh cửa đang phát sáng, ắt hẳn đây là lối ra của Vương Lăng.

"Đợi đã!"

Vừa nói đến việc ra ngoài, Khai Tâm đột nhiên nghĩ tới một chuyện. Mặt hắn sa sầm, đón trọn những ánh mắt nghi ngờ của đệ tử bốn môn phái.

"Để ta dùng bồ câu gửi thư, hỏi bằng hữu bên ngoài xem người của Phi Hổ Môn có còn canh chừng ở đó hay không!"

"…"

Bốn môn phái đồng loạt xôn xao.

Thu hoạch và những gì được chứng kiến trên đường đi khiến họ quên khuấy mất chuyện Phi Hổ Môn mà Khai Tâm từng nhắc tới trước đó. Bây giờ nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Khai Tâm, họ lập tức sinh lòng cảnh giác.

… 

"Lão đại! Ta chờ đến mức hoa cũng rụng luôn rồi, vào Vương Lăng thôi mà cũng mất nhiều thời gian thế à?"

Trong rừng trúc bên ngoài Vương Lăng, Tiểu Bắc suýt nữa thì ngủ quên mất. Mãi mới thấy bồ câu gửi thư tới, cậu ta kể lể hết nỗi oán trách của mình lên trang giấy: "Người vẫn còn, nhưng hình như nhiều hơn thì phải, có khoảng hơn bốn trăm tên. Ừm, hầu hết là cung thủ, chuẩn bị trận địa chờ sẵn rồi. Lũ khốn này, cướp bóc mà còn chuyên nghiệp như thế, có nhiều thời gian để lãng phí đến vậy thì chẳng thà đi luyện công đánh quái còn hơn! Một lũ đần."

Thấy Tiểu Bắc phát biểu cảm nghĩ lưu loát như thế, suýt nữa Lôi Chiến đã phải liếc mắt khinh thường, nhưng hắn ta cũng không nói gì thêm. Thấy bồ câu bay đi, hai người đều giữ vững tinh thần, chuẩn bị đi làm việc.

Mặc dù người của Phi Hổ Môn có ưu thế về số lượng, lại có cung thủ vây chặt ở cửa, nhưng họ tin rằng, chút trận thế ấy không thể dọa được Khai Tâm… 

Quả nhiên!

"Ra tay."

Bức thư thứ hai rất ngắn gọn và đáng giật mình.

Hai người không nói nhiều lời, vò nát tờ giấy và lặng lẽ nhảy xuống từ một cành trúc. Hai chân họ giẫm hờ trên mặt đất, tư thế bay bổng, nhanh chóng lướt qua đám đệ tử của Phi Hổ Môn.

"Ai!"

"Không hay rồi! Có người!"

Tiếng tay áo xé gió làm một số người có tính cảnh giác cao phát hiện ra, nhưng tốc độ phản ứng thì quả thật không dám khen. Lúc Lôi Chiến và Tiểu Bắc rơi vào giữa đám đông, người của Phi Hổ Môn mới biết là có kẻ địch xông tới.

Khởi động cảnh giới!

Rầm!!

Hai người như mãnh hổ rơi vào bầy cừu, người của Phi Hổ Môn nhanh chóng ngã xuống như ngả rạ.

Vạn Độc Chưởng được tung ra, quét gọn một đám.

Rất nhiều đệ tử của Phi Hổ Môn ngã văng ra với vết thương đen sì.

Lôi Chiến thậm chí còn quyết liệt hơn, Vô Cực Kiếm Pháp phối hợp với Phong Linh Toàn, hắn ta cũng đánh đổ một mảng. Sau đó, lưỡi kiếm sáng chói lên, không để ý tới đủ mọi loại vũ khí gần người, hắn ta đánh ra được một con đường để bay đến đám cung thủ.

Vút!

Nhận thấy số người thương vong và thực lực đáng sợ của hai người này, môn chủ của Phi Hổ Môn giận dữ đứng lên, hắn ta nhìn chăm chú vào hai bóng người trong đám đông, đôi mắt hiện lên nét nghi hoặc và khó hiểu tột độ.

Đột nhiên hắn ta biến sắc: "Không ổn rồi!!"

Hắn ta vội vàng nhìn về phía cửa Vương Lăng, ánh mắt đúng lúc bắt gặp một vầng sáng màu vàng như một chiếc chuông, xông ra khỏi Vương Lăng với khí thế hùng hồn, lao thẳng tới trận doanh của đám cung thủ ở đối diện, tốc độ nhanh đến rùng mình.

Sau bóng người này là một cơ thể cồng kềnh màu đen, tay cầm chiếc rìu màu đỏ tím khổng lồ, lao ra theo một cách oai phong, khí phách.

Thấy những bóng người chen chúc bên ngoài, người đi sau thoáng dừng lại, kế đó nhìn chằm chằm vào bóng dáng màu vàng đang tiến thẳng không lùi ở đằng trước, đôi mắt cậu ta tức khắc hiện lên khí phách mãnh liệt và bất tận: "Con bà nó gấu!!"

Cậu ta nghiến răng, gắt nhẹ bằng chất giọng nặng nề như dã thú, nhanh chóng xông vào đám đông như một pháo đài chiến đấu di động! 

Dù sao cung thủ của Phi Hổ Môn vẫn luôn để mắt đến cửa ra, mặc dù có người quấy rối thu hút sự chú ý của bọn chúng, nhưng những người ở hai cánh trái phải đều phát hiện có hai người lao ra khỏi Vương Lăng. Bọn chúng không hề do dự, cơn mưa mũi tên bay tán loạn!

Thế nhưng, khi mũi tên trúng vào người đi đầu, nó lập tức bị Kim Chung Tráo ngoài cơ thể phá tan. Tốc độ của người đó không hề giảm đi, vọt thẳng vào chính giữa đám cung thủ mà chẳng có bất cứ tổn hại gì.

Phía sau có một người cũng kinh khủng không kém… 

Chiếc rìu khổng lồ vung lên, tạo ra những ảnh ảo nối liền nhau, vô số mũi tên bị gãy nát và đánh văng!

"Giết!!"

Các cao thủ của Thải Y Môn và Thập Tam Côn Tăng cùng xông ra khỏi Vương Lăng với khí thế hùng hổ!!

Hự!

Môn chủ của Phi Hổ Môn đang mở miệng định ra lệnh, nhưng sau đó lại phải nuốt xuống. Hắn ta nhìn đội ngũ phe mình nhanh chóng bị bốn người làm cho rối tung cả lên bằng ánh mắt khó tin, sắc mặt bỗng chốc trắng bệch: Chọc phải tổ ong vò vẽ rồi!!

Chapter
1 Chương 251: Ai giết Yêu Hoa của ta
2 Chương 252: Ma đạo yêu hồ! Tàn sát cả thành!
3 Chương 253: Yêu Hồ Biến mất, Vương Lăng xuất hiện
4 Chương 254: Ngọn núi Hoa Sơn, Vũ Kiếm Phong
5 Chương 255: Vương Lăng, Ninja
6 Chương 256: Bảy môn phái lớn
7 Chương 257: Giang hồ Không yên bình
8 Chương 258: Vào lăng
9 Chương 259: Phân Liệt Phi Đao, phi đao thượng thừa
10 Chương 260: Thực lực của Thải Y Môn
11 Chương 261: Tường đổ! Đại sảnh Vương Lăng đẫm máu
12 Chương 262: Hoàng Long Cung
13 Chương 263: Phái Nga Mi, Ánh Nguyệt Am
14 Chương 264: Ảnh Võ Giả
15 Chương 265: Cảnh giới Sinh Tử, Ảnh Nhẫn Giả
16 Chương 266: Ra tay đột ngột
17 Chương 267: "Chẳng lẽ là người của phái Võ Đang ta"
18 Chương 268: Đường Về Sinh Tử
19 Chương 269: Chém giết quả quyết
20 Chương 270: Thất Tinh Diệu Nguyệt!
21 Chương 271: Chiến lợi phẩm chưa lấy đi
22 Chương 272: Cuộc giết chóc trong lối đi
23 Chương 273: Vô Ảnh Đao - Thuật phi đao thượng thừa
24 Chương 274: Cửu tử nhất sinh, thập tử vô sinh
25 Chương 275: Phân thân của Vua Ninja biến mất
26 Chương 276: Gặp gỡ!
27 Chương 277: Thân phận, phát hiện ra
28 Chương 278: Quyết tâm của ba môn phái lớn
29 Chương 279: Một lưới tóm gọn
30 Chương 280: Giết chết
31 Chương 281: Hoàng Kim Hộ Oản
32 Chương 282: Khai Tâm, Trần Khải Tâm
33 Chương 283: Người bảo vệ Vương Lăng
34 Chương 284: Niềm vui bất ngờ
35 Chương 285: Nhẫn Vương xuất hiện, Khai Tâm bị thương nặng
36 Chương 286: Né tránh kịp thời
37 Chương 287: Lão Hiệp Khách
38 Chương 288: Tìm đường sống trong khe hở
39 Chương 289: Cám dỗ
40 Chương 290: Hoàng Kim Khải Giáp
41 Chương 291: Ra khỏi Vương Lăng
42 Chương 292: Khai Tâm trong “vui vẻ là được rồi”
43 Chương 293: Trở về Mộ Dung thế gia
44 Chương 294: Củ cải, thỏ, Vũ Lạc
45 Chương 295: Danh khí nhất phẩm, Hộ Quốc
46 Chương 296: Gặp lại bạn cũ
47 Chương 297: Động lòng, kế hoạch mới
Chapter

Updated 47 Episodes

1
Chương 251: Ai giết Yêu Hoa của ta
2
Chương 252: Ma đạo yêu hồ! Tàn sát cả thành!
3
Chương 253: Yêu Hồ Biến mất, Vương Lăng xuất hiện
4
Chương 254: Ngọn núi Hoa Sơn, Vũ Kiếm Phong
5
Chương 255: Vương Lăng, Ninja
6
Chương 256: Bảy môn phái lớn
7
Chương 257: Giang hồ Không yên bình
8
Chương 258: Vào lăng
9
Chương 259: Phân Liệt Phi Đao, phi đao thượng thừa
10
Chương 260: Thực lực của Thải Y Môn
11
Chương 261: Tường đổ! Đại sảnh Vương Lăng đẫm máu
12
Chương 262: Hoàng Long Cung
13
Chương 263: Phái Nga Mi, Ánh Nguyệt Am
14
Chương 264: Ảnh Võ Giả
15
Chương 265: Cảnh giới Sinh Tử, Ảnh Nhẫn Giả
16
Chương 266: Ra tay đột ngột
17
Chương 267: "Chẳng lẽ là người của phái Võ Đang ta"
18
Chương 268: Đường Về Sinh Tử
19
Chương 269: Chém giết quả quyết
20
Chương 270: Thất Tinh Diệu Nguyệt!
21
Chương 271: Chiến lợi phẩm chưa lấy đi
22
Chương 272: Cuộc giết chóc trong lối đi
23
Chương 273: Vô Ảnh Đao - Thuật phi đao thượng thừa
24
Chương 274: Cửu tử nhất sinh, thập tử vô sinh
25
Chương 275: Phân thân của Vua Ninja biến mất
26
Chương 276: Gặp gỡ!
27
Chương 277: Thân phận, phát hiện ra
28
Chương 278: Quyết tâm của ba môn phái lớn
29
Chương 279: Một lưới tóm gọn
30
Chương 280: Giết chết
31
Chương 281: Hoàng Kim Hộ Oản
32
Chương 282: Khai Tâm, Trần Khải Tâm
33
Chương 283: Người bảo vệ Vương Lăng
34
Chương 284: Niềm vui bất ngờ
35
Chương 285: Nhẫn Vương xuất hiện, Khai Tâm bị thương nặng
36
Chương 286: Né tránh kịp thời
37
Chương 287: Lão Hiệp Khách
38
Chương 288: Tìm đường sống trong khe hở
39
Chương 289: Cám dỗ
40
Chương 290: Hoàng Kim Khải Giáp
41
Chương 291: Ra khỏi Vương Lăng
42
Chương 292: Khai Tâm trong “vui vẻ là được rồi”
43
Chương 293: Trở về Mộ Dung thế gia
44
Chương 294: Củ cải, thỏ, Vũ Lạc
45
Chương 295: Danh khí nhất phẩm, Hộ Quốc
46
Chương 296: Gặp lại bạn cũ
47
Chương 297: Động lòng, kế hoạch mới